Trong lúc Sở Dật đang sống những ngày tháng bận rộn nhưng đầy ý nghĩa, thì cuộc sống của một người khác lại khổ sở đến cùng cực.
Thành phố Phong Hải, trong một căn hộ.
Rèm cửa được kéo kín mít, ngăn cách toàn bộ ánh sáng bên ngoài. Trong không khí tràn ngập mùi quýt ngọt ngấy, hòa lẫn với mùi thuốc và mùi mồ hôi nồng nặc.
Bạch Tri Kỳ gục bên mép giường mềm mại, cơ thể gã căng cứng vì đau đớn.
Lồng ngực gã phập phồng, hơi thở dồn dập. Mỗi lần hít thở đều khiến gã có cảm giác như cổ họng vừa bị lửa thiêu cháy.
Gương mặt đỏ ửng, mồ hôi làm ướt mái tóc trước trán, từng lọn tóc bết dính lên làn da tái nhợt. Trên gương mặt ấy chỉ còn lại d*c v*ng và đau khổ không ngừng giằng xé lẫn nhau.
Sau gáy gã là một dấu cắn vô cùng chói mắt.
Dấu cắn ấy sẽ không bao giờ biến mất.
Bởi đó là một dấu ấn vĩnh viễn.
Trên tấm thảm, những ống tiêm đã qua sử dụng nằm vương vãi khắp nơi. Trên bao bì của mỗi ống đều in dòng chữ "Thuốc ức chế cường hiệu dành cho Omega".
Thế nhưng, những loại thuốc vốn nên là sự cứu rỗi ấy, giờ đây lại trở thành minh chứng cho nỗi thống khổ của gã.
Cơn nóng rực khó lòng chịu nổi như dung nham cuồn cuộn chảy qua từng mạch máu trong cơ thể, thiêu đốt lý trí của gã.
"Ư... a..."
Bạch Tri Kỳ đau đớn đạp loạn hai chân, cổ họng bật ra một tiếng nấc nghẹn.
Gã run rẩy giơ tay, lần mò mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy thêm một ống thuốc ức chế hoàn toàn mới.
Gã cuống quýt xé bao bì, chĩa mũi kim vào cánh tay vốn đã phủ kín những vết bầm tím và dấu kim chằng chịt, không chút do dự đâm thẳng xuống.
Vài giây sau, Bạch Tri Kỳ mạnh tay rút kim ra. Một dòng máu nhỏ lập tức rỉ ra từ vết tiêm, nhưng gã chẳng buồn để ý.
Thế nhưng...
Sự giải thoát vẫn không đến.
"A-- A a a!"
Tiếng gào thét chói tai vang vọng khắp căn phòng!
Bạch Tri Kỳ ném mạnh chiếc ống tiêm rỗng đi. Ống tiêm bằng nhựa va vào tường, phát ra một tiếng "cạch" giòn tan.
Gã không còn đủ sức chống đỡ cơ thể, cả người trượt khỏi mép giường, ngã xuống tấm thảm.
Cơ thể không thể khống chế mà co quắp, cọ xát trên mặt thảm, bản năng tìm kiếm chút an ủi.
Tiếng nấc xen lẫn những tiếng r*n r* vang vọng trong căn phòng.
Không biết đã qua bao lâu.
"Cạch."
Tiếng ổ khóa xoay vang lên.
La An xách theo đồ ăn từ bên ngoài trở về.
Khi anh ta đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, cả người lập tức cứng đờ tại chỗ.
Nghe thấy động tĩnh, Bạch Tri Kỳ lập tức ngẩng đầu.
Khi đôi mắt mờ đục nhận ra người đến là La An, trong đầu gã đã bị cơn ph*t t*nh thiêu đốt đến hỗn loạn, chỉ còn sót lại bản năng cầu phối của một Omega.
Gã muốn nhào tới.
Nhưng ngay cả sức đứng dậy cũng không còn.
Bạch Tri Kỳ chỉ có thể quỳ trên tấm thảm, chật vật bò từng chút một đến bên chân La An.
Gã run rẩy đưa tay ôm chặt lấy đùi anh ta.
"La An... La An..."
"Tôi khó chịu lắm... Tôi khó chịu quá..."
La An cúi đầu nhìn Bạch Tri Kỳ với gương mặt ngập tràn d*c v*ng, khẽ nuốt khan.
Ngay sau đó, La An trở tay đóng sầm cửa, nửa kéo nửa bế Bạch Tri Kỳ vào trong phòng.
Ánh mắt anh ta lướt qua những ống thuốc ức chế nằm vương vãi khắp sàn, đôi môi mím chặt.
"Tri Kỳ, thuốc ức chế không còn tác dụng nữa rồi. Em không thể tiếp tục tiêm như vậy được, hại cơ thể lắm..."
Giọng anh ta khàn khàn, đầy bất lực.
Thế nhưng Bạch Tri Kỳ dường như hoàn toàn không nghe thấy.
Những lời ấy, lúc này gã căn bản không thể nghe lọt.
"A a a a!"
Gã bật ra một tiếng khóc nghẹn, bất ngờ chộp lấy tay La An, móng tay cào lên cánh tay anh ta mấy vệt máu.
"Khó chịu... Tôi khó chịu lắm! A a a! La An! Giúp tôi! Anh giúp tôi đi!"
Gã gào thét như phát điên, bất chấp tất cả lao thẳng vào người La An.
Sắc mặt La An lập tức trở nên hoảng loạn.
Anh ta giơ tay giữ chặt Bạch Tri Kỳ, định mở miệng nói gì đó, nhưng lại bị tiếng khóc gào liên tục của gã cắt ngang.
"Giúp tôi! Khó chịu quá, La An... pheromone!"
"Tại sao không có pheromone! Tại sao tôi không ngửi thấy pheromone! A a a!"
Gã điên cuồng xé quần áo La An, vùi mặt vào sau gáy anh ta, liều mạng hít ngửi.
Nhưng...
Ở đó chẳng có gì cả.
La An là một Beta.
Tuyến thể đã teo nhỏ từ lâu của anh ta căn bản không thể phóng thích dù chỉ một chút pheromone có thể xoa dịu cho Omega.
Nghe những lời chất vấn tuyệt vọng của Bạch Tri Kỳ, sắc mặt La An ngày càng khó coi, từ hoảng hốt chuyển thành khó xử, cuối cùng hóa thành cáu kỉnh.
Đến khi Bạch Tri Kỳ một lần nữa bất chấp tất cả đòi tìm pheromone từ anh ta, La An cuối cùng cũng không thể nhịn thêm.
Anh ta đột ngột đưa hai tay giữ chặt vai Bạch Tri Kỳ, mạnh mẽ đẩy gã ra khỏi người mình!
"Anh là Beta!"
"Bạch Tri Kỳ! Anh không có pheromone! Em đừng tìm nữa!"
Tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp căn phòng.
Bạch Tri Kỳ mặt đầy nước mắt, bị đẩy lảo đảo lùi về sau.
Sau vài giây ngơ ngác...
Là sự sụp đổ còn dữ dội hơn.
"A a a a!"
"Pheromone! Mau giúp tôi! A a a!"
Lúc này, Bạch Tri Kỳ hiển nhiên đã hoàn toàn mất hết lý trí, bị d*c v*ng không cách nào giải tỏa ép đến phát điên.
La An nhìn bộ dạng ấy của gã, tim đập điên cuồng.
Nỗi sợ hãi ập đến.
Anh ta buông tay, cả người vừa bò vừa chạy về phía phòng ngủ còn lại.
Rầm!
Anh ta lao vào phòng, trở tay đóng sầm cửa rồi khóa trái.
Ngoài cửa, thấy vậy, Bạch Tri Kỳ lập tức gào lên, dùng cả tay lẫn chân bò tới.
Rầm! Rầm! Rầm!
Gã dốc hết sức đập mạnh lên cánh cửa. Tiếng gọi đã méo mó, xen lẫn tiếng khóc và những tiếng rên nghẹn ngào.
"Khó chịu quá, La An... Giúp tôi đi!"
"Tôi muốn pheromone! Tại sao anh không cho tôi pheromone! Tôi khó chịu lắm! La An... La An..."
Ở phía bên kia cánh cửa, La An dựa lưng vào cửa, chậm rãi trượt xuống, cuối cùng ngồi phịch xuống sàn.
Những tiếng động truyền tới từ ngoài cửa không ngừng gõ vào thần kinh anh ta.
La An thở hổn hển, trên gương mặt chỉ còn lại sự hoảng sợ và hối hận.
Nếu ngay từ đầu biết sẽ có kết cục như thế này, anh ta tuyệt đối sẽ không nghe theo những lời ma quỷ của Tần Nguyên!
Khoảng thời gian gần đây, cuộc sống của anh ta chẳng khác nào địa ngục.
Kỳ ph*t t*nh của Bạch Tri Kỳ trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Thời gian mỗi lần có lẽ không quá dài, nhưng số lần lại nhiều đến đáng sợ, một tháng thậm chí có thể bùng phát năm sáu lần.
Điều đó khiến Bạch Tri Kỳ hầu như rất hiếm khi tỉnh táo.
Người Omega dịu dàng, thuần khiết, từng khiến anh ta ngày đêm nhung nhớ trong ký ức...
Dưới sự giày vò hết lần này đến lần khác của kỳ ph*t t*nh, đã biến thành một kẻ điên mỗi ngày chỉ biết gào thét, khóc lóc và khát cầu được xoa dịu.
Còn trong những khoảnh khắc hiếm hoi vẫn giữ được tỉnh táo, gã lại dùng ánh mắt ngập tràn hận thù nhìn chằm chằm vào anh ta.
Mỗi một ngày của La An đều trôi qua trong dằn vặt.
Anh ta cũng từng thử xoa dịu một Omega trội đang trong kỳ ph*t t*nh. Nhưng với thân phận là Beta, anh ta thật sự lực bất tòng tâm.
Bất kể anh ta làm bao nhiêu lần...
Bất kể anh ta cố gắng đến đâu...
Cũng không thể giải quyết tận gốc nỗi đau của Bạch Tri Kỳ.
Cuộc sống tốt đẹp mà anh ta từng mơ tưởng đã biến thành sự giày vò lẫn nhau.
Không biết từ lúc nào, trong trái tim từng ngập tràn yêu thương và si mê ấy, đã lặng lẽ nảy sinh nỗi sợ hãi.
Đã không chỉ một lần, La An nghĩ đến chuyện cứ thế bỏ mặc Bạch Tri Kỳ, một mình bỏ trốn.
Nhưng mỗi khi ý nghĩ ấy xuất hiện, anh ta lại cảm thấy không cam lòng.
"A!"
La An gào lên một tiếng, hai tay c*m v** tóc, điên cuồng vò rối.
Bàn tay run rẩy mò lấy điện thoại, mở khung trò chuyện với Tần Nguyên.
Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở hơn một tháng trước.
Là câu anh ta đã gửi: "Tôi đồng ý."
Sau đó, bất kể anh ta nhắn thêm điều gì, phía bên kia cũng bặt vô âm tín.
Ban đầu anh ta còn tưởng mình bị lừa, mãi đến nửa tháng trước mới biết Tần Nguyên đã bị Tần Xuyên Từ bắt, hoàn toàn sụp đổ.
Trong đôi mắt đỏ ngầu vì những tia máu của La An, một tia căm hận chợt hiện lên rõ rệt.
Rầm!
Anh ta hung hăng ném mạnh chiếc điện thoại vào tường!
"Rác rưởi!"
"Tên rác rưởi đó!"
"Tất cả đều là vì hắn!"
"Nếu không phải vì hắn, mọi chuyện đã không bao giờ biến thành như bây giờ!"