Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 214: Cậu Giả Vờ Thì Tôi Cũng Giả Vờ

Hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp hành lang.

Sở Dật đứng yên tại chỗ, theo hướng Lưu Tuyết Anh vừa chỉ, ánh mắt chậm rãi lướt qua biển hoa trước mặt.

Vô số đóa hồng đung đưa trong gió.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, anh dường như nhìn thấy Tần Xuyên Từ.

Người đàn ông ấy đang đứng giữa biển hoa, khóe mắt, hàng mày đều ngập tràn ý cười.

Trong tay ôm một bó hoa, dịu dàng nhìn về phía anh.

À...

Thì ra...

Đây lại là một lời tỏ tình kín đáo khác.

---

Khu nhà chính, tầng hai.

Trong phòng nghỉ, bầu không khí nặng nề đến ngột ngạt.

Tần Xuyên Từ ngồi trên chiếc sofa đơn ở vị trí trung tâm, đầu ngón tay hờ hững đặt trên đầu gối, vẻ mặt lạnh nhạt.

Hai bên hắn là hai hàng vệ sĩ mặc đồ đen đứng thẳng tắp, khiến bầu không khí trong phòng càng thêm nghiêm trang.

Tần Nguyên bị trói quặt hai tay ra sau lưng, chật vật quỳ trên sàn.

Cậu ta ngẩng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm Tần Xuyên Từ, sự căm hận trong ánh mắt gần như hóa thành con dao.

Giang Phong đứng bên cạnh Tần Xuyên Từ, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không khỏi cảm khái.

Phương Nguyệt Hàm dùng Tần Nguyên, cộng thêm một dự án ở Tống Thành trong tay mình để đổi lấy Khúc Thanh Triết.

Hiệu suất làm việc đúng là đáng kinh ngạc.

E rằng người phụ nữ ấy đã sớm phát hiện Phương Trĩ và Tần Nguyên âm thầm qua lại với nhau, chỉ là vẫn luôn án binh bất động.

Nếu cô thật sự kết hôn với ông chủ nhà mình, thì tất cả những chuyện Tần Nguyên và Phương Trĩ từng làm, chỉ sợ sẽ được cô gói lại thành một món quà, rồi tự tay đưa cho Tần Xuyên Từ.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Giang Phong nhìn Tần Nguyên càng trở nên khó tả.

Buồn cười không?

Để đối phó với cậu...

Ông chủ chọn Sở Dật làm bạn đời cũng đã là tự chọn chế độ khó cho mình rồi.

Đã cho cậu cơ hội, thế mà cậu vẫn chẳng làm nên trò trống gì!

Suốt ngày cứ nghĩ mình đang đấu trí.

Rốt cuộc cậu đấu được cái gì?

Tần Nguyên không hề để ý ánh mắt của Giang Phong ngày càng kỳ lạ.

Từ đầu đến cuối, trong mắt cậu ta chỉ có duy nhất Tần Xuyên Từ.

Nhìn dáng vẻ cao cao tại thượng, như nắm mọi thứ trong tay của người chiến thắng ấy, cậu ta nghiến răng đến mức gần như muốn vỡ vụn.

"Ha ha... ha ha ha ha!"

Tần Nguyên đột nhiên bật cười điên dại, phá tan sự tĩnh lặng trong căn phòng.

"Giờ thì anh hài lòng rồi chứ?"

"Tần Xuyên Từ, cuối cùng anh cũng bắt được tôi! Cuối cùng cũng có lý do đường đường chính chính để giết tôi rồi!"

Nghe những lời ấy, sắc mặt Tần Xuyên Từ vẫn không hề dao động.

Hắn bình thản lên tiếng.

"Nếu cậu biết an phận thủ thường, thì đã không có kết cục như hôm nay."

"Anh nói dối!"

Tần Nguyên gầm lên, hai mắt lập tức đỏ ngầu. Cả người cậu ta như một con thú dữ bị chọc giận, bật dậy khỏi mặt đất, định lao thẳng về phía Tần Xuyên Từ.

Nhưng còn chưa kịp đứng hẳn lên, một vệ sĩ bên cạnh đã nhấc chân.

Rầm!

Một cú đá mạnh giáng thẳng vào hõm vai của cậu ta!

"Ư...!"

Tần Nguyên đau đớn kêu lên một tiếng, cả người ngã vật trở lại sàn nhà.

Cơn đau khiến gương mặt cậu ta méo mó, nhưng sự căm hận trong mắt chẳng những không giảm mà còn mãnh liệt hơn.

"Nếu không phải ông già để lại thế lực ở nước G cho tôi thì anh đã giết tôi từ lâu rồi nhỉ! Còn ở đây giả vờ cái gì!"

Bên ngoài ai cũng nói, Tần Nguyên có thể sống đến hôm nay là nhờ sự nhân từ của Tần Xuyên Từ.

Mỗi lần nghe thấy những lời nực cười như vậy, cậu ta chỉ muốn cười.

Rốt cuộc là ai đang nói nhảm?

Dù là con riêng, Tần Nguyên vẫn mang dòng máu Tần gia.

Trước khi qua đời, ông cụ Tần cũng không phải không để lại gì cho cậu ta.

Thế lực ở nước G...

Chính là lá bùa giữ mạng cuối cùng mà ông cụ để lại cho Tần Nguyên.

Thế lực ấy không thể giúp cậu ta ám sát Tần Xuyên Từ. Nhưng lại đủ để bảo đảm an toàn và đường sống cho chính cậu ta.

Ông cụ Tần tính toán cả đời, trước lúc lâm chung đương nhiên cũng có dụng ý của mình.

Thế lực đó không hề nhỏ.

Cho dù sau này Tần Nguyên bị Tần Xuyên Từ đuổi khỏi Tần gia, cậu ta vẫn có thể sống rất tốt ở nước G, nhưng đồng thời cũng không đủ khả năng uy h**p Tần Xuyên Từ.

Ban đầu, Tần Nguyên còn tưởng Tần Xuyên Từ không hề biết chuyện này, định âm thầm tích lũy lực lượng.

Mãi đến không lâu trước đây cậu ta mới nhận ra, không phải vậy.

Tần Xuyên Từ biết từ lâu rồi.

Trước lúc qua đời, ông cụ Tần từng dặn hắn phải chừa cho Tần Nguyên một con đường sống.

Nhưng ông cụ cũng quá hiểu Tần Xuyên Từ, nên vẫn để lại một nước cờ dự phòng.

Nếu Tần Nguyên không phạm phải tội lỗi không thể tha thứ, mà lại chết dưới tay Tần Xuyên Từ, thì toàn bộ thế lực ở nước G sẽ lập tức được chuyển giao cho một tâm phúc của ông cụ khi còn sống.

Tần Xuyên Từ...

Đừng hòng có được.

Lúc đầu, Tần Xuyên Từ vốn không để tâm.

Ngoài miệng thì đồng ý rất sảng khoái.

Nhưng ngay sau khi ông cụ qua đời, hắn lập tức cho người giám sát chặt chẽ Tần Nguyên.

Chỉ cần cậu ta có bất kỳ động tĩnh nào, sẽ lập tức xử lý sạch sẽ.

Nhưng sau khi hoàn toàn tiếp quản tập đoàn nhà họ Tần, đích thân xử lý các sản nghiệp ở nước G, hắn mới hiểu ông cụ đã đề phòng mình một bước.

Nếu sản nghiệp của Tần gia ở nước G muốn đứng vững hoàn toàn thì phải cần đến sự trợ giúp của thế lực kia.

Mà thế lực đó lại nằm trong tay Tần Nguyên.

Được thôi.

Vậy thì cứ để đó.

Tần Nguyên giả ngu, không thừa nhận đó là thế lực của mình.

Vậy thì hắn cũng giả ngu, coi như không hề biết.

Dù sao...

Kiếm được tiền là được.

Đương nhiên, điều đó không có nghĩa Tần Xuyên Từ sẽ bỏ qua.

Hắn mặc kệ những trò vặt vãnh của Tần Nguyên, chỉ là đang chờ.

Chờ lòng tham của cậu ta không nhịn nổi nữa, tự mình để lộ sơ hở Chỉ là không ngờ, sau bao nhiêu lần, bản thân hắn hứng không ít vụ ám sát.

Còn Tần Nguyên lại giấu rất kỹ, mọi chứng cứ đều có thể bị tiêu hủy sạch sẽ.

Ngay cả sự kiên nhẫn của Tần Xuyên Từ cũng gần cạn.

Lần trước, hắn chỉ đưa Sở Dật một mình sang nước G công tác, chính là có dụng ý thả mồi nhử, dụ Tần Nguyên ra tay.

Kết quả Tần Nguyên không mắc bẫy.

Cứ thế kéo dài cho đến tận hôm nay.

Tần Xuyên Từ nhìn Tần Nguyên đang gào thét như một con chó bại trận dưới đất, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như cũ.

"Điều tôi nói là sự thật."

"Nếu ngay từ đầu cậu không có những suy nghĩ dư thừa..."

"Thì tất cả những chuyện về sau đều đã không xảy ra."

Nếu Tần Nguyên chưa từng mang lòng phản bội, nể mặt ông cụ Tần, hắn quả thật sẽ không làm gì cậu ta.

Chẳng qua cũng chỉ là một Omega.

Giữ lại để liên hôn... cũng không phải không được.

Đáng tiếc...

Tần Nguyên từ nhỏ đã bị mẹ mình ngày ngày tẩy não.

Thứ cậu ta muốn quá nhiều...

Mà cũng nghĩ quá nhiều.

"Phi!"

Tần Nguyên chống người dậy, nhổ mạnh một bãi nước bọt xuống sàn.

"Anh là kẻ thắng cuộc, muốn nói thế nào thì nói!"

"Giờ tôi rơi vào tay anh, coi như tôi thua rồi! Nhưng Tần Xuyên Từ, tôi nói cho anh biết, tôi không thua anh!"

"Chẳng qua là tôi nhìn nhầm người! Phương Trĩ đúng là đồ hèn nhát vô dụng! Nó cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu!"

Từ rất sớm, cậu ta đã âm thầm móc nối với Phương Trĩ. Tên Alpha bị Phương gia từ bỏ, bỏ mặc ở nước G ấy cũng là một kẻ không cam lòng.

Giống như cách cậu ta từng tẩy não Tô Cẩn, cậu ta cũng vẽ ra cho Phương Trĩ một viễn cảnh vô cùng huy hoàng.

Kết quả...

Cậu ta đã đánh giá quá cao lá gan của Phương Trĩ.

Tên đó căn bản không tàn nhẫn được như Tô Cẩn. Chỉ một cái tát của Phương Nguyệt Hàm, đã đánh gãy luôn cái "xương phản nghịch" của hắn.

Nhưng mặc kệ lúc này cậu ta có hối hận hay không cam lòng đến đâu cũng không thể thay đổi kết cục trước mắt.

Tần Xuyên Từ đã lười nghe cậu ta nói nhảm thêm.

Hắn khẽ hất cằm về phía đám vệ sĩ bên cạnh.

"Đưa đi."

Hai vệ sĩ lập tức tiến lên, mỗi người giữ một cánh tay Tần Nguyên, định kéo cậu ta ra ngoài.

"Đừng có chạm vào tôi!"

Tần Nguyên điên cuồng giãy giụa, hai chân không ngừng đạp loạn trên sàn, nhưng vô ích.

Cậu ta biết một khi bị lôi đi như thế này, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Nhưng cậu ta không hề sợ.

Nhìn gương mặt vẫn bình thản như nước của Tần Xuyên Từ, ánh mắt cậu ta đầy oán độc.

Vừa vùng vẫy, vừa gào lên: "Tần Xuyên Từ! Cứ đắc ý đi!"

"Sau này, tất cả mọi chuyện của anh sẽ không bao giờ được như ý nữa!"

"Anh nghĩ bây giờ Sở Dật thật lòng muốn ở bên anh sao?!"

"Anh ta chẳng qua cũng chỉ tạm thời bị quyền thế của anh ép buộc thôi!"

"Bởi vì hiện tại anh vẫn còn giá trị để lợi dụng, nên anh ta mới chịu miễn cưỡng ở bên anh!"

"Anh còn nhớ hai người quen nhau như thế nào không? Ha ha ha ha!"

"Anh với Bạch Tri Kỳ giống hệt nhau!"

"Đều là lũ hèn hạ! Hèn hạ từ đầu đến chân!"

"Ít ra Bạch Tri Kỳ còn có được tình yêu thật sự!"

"Còn anh thì sao?"

"Anh chẳng là cái thá gì!"

"Đợi đến khi Sở Dật giẫm lên anh để leo lên vị trí cao hơn, thì người đầu tiên bị vứt bỏ... Chính là anh!"

"Đồ hèn hạ!"

"Đồ súc sinh!"

Suốt dọc đường, tiếng chửi rủa của cậu ta không hề ngừng lại.

Nhìn sắc mặt Tần Xuyên Từ dần trở nên u ám, trên mặt Tần Nguyên chỉ còn lại sự khoái trá.

Mà đúng lúc cơ thể cậu ta bị lôi ra khỏi căn phòng, cậu ta bỗng nhìn thấy một bóng người đang lặng lẽ đứng phía sau cánh cửa.

Sở Dật.