Tần Xuyên Từ khẽ cười, chăm chú nhìn vành tai đang ửng đỏ của Sở Dật, tâm trạng vui vẻ chưa từng có.
Sau này còn ai dám lôi chuyện của Tô Cẩn ra bịa đặt, nói hắn từng cho đối phương hy vọng thử xem nào.
Đối với Tô Cẩn, từ đầu đến cuối, Tần Xuyên Từ chưa từng cảm thấy cách làm của mình có dù chỉ nửa phần không đúng.
Tô Cẩn đã dám phản bội, dám đứng cùng phe với Tần Nguyên, thì cũng có nghĩa là đã đứng ở phía đối lập với hắn.
Đối với kẻ địch, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay.
Thế nhưng theo bản năng, hắn lại không muốn Sở Dật vì chuyện đó mà nảy sinh bất kỳ ấn tượng xấu nào về mình.
Trong phòng bệnh nhất thời chẳng còn ai lên tiếng, chỉ có ánh bình minh ngoài cửa sổ lặng lẽ trôi.
Sở Dật cảm thấy ánh mắt kia dừng trên gò má mình như muốn thiêu bỏng cả làn da.
Anh mím môi, bỗng nhiên có cảm giác lúng túng, tay chân chẳng biết nên đặt ở đâu.
"Khụ."
Khẽ ho một tiếng, Sở Dật chỉnh lại cổ áo rồi đứng dậy khỏi ghế sofa.
Anh không nhìn Tần Xuyên Từ, đi thẳng về phía cửa.
"Anh cứ nghỉ ngơi đi, em phải đi làm đây."
Đi đến cửa, ngay lúc tay đặt lên tay nắm, thân hình Sở Dật bỗng khựng lại.
Ngay sau đó, anh đột nhiên móc từ trong túi ra một món đồ, không thèm quay đầu mà ném thẳng về phía giường bệnh.
Tần Xuyên Từ vốn định mở miệng giữ anh lại, nhưng thấy một bóng đen lao tới theo phản xạ liền đưa tay đón lấy.
Trong tay hắn là một chiếc hộp nhỏ được chế tác vô cùng tinh xảo.
Hắn cúi đầu nhìn.
Đó là một chiếc hộp vuông màu đen tuyền, bên trên có in một biểu tượng mà hắn chưa từng thấy.
Hắn nhẹ nhàng mở nắp hộp.
Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay.
Vỏ đồng hồ bằng bạch kim phản chiếu ánh sáng cao quý dưới nắng sớm. Trên mặt số màu xanh lam, những vạch chia và kim đồng hồ màu bạc lấp lánh như những vì sao, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Hô hấp của Tần Xuyên Từ khựng lại trong chớp mắt.
Hắn nâng tay lên, đầu ngón tay khẽ vuốt qua mặt kính lạnh lẽo, nhưng trong lòng lại nóng bừng.
Sở Dật vẫn quay lưng về phía hắn, khẽ lên tiếng: "Em tiện tay mua thôi, cũng chẳng phải thương hiệu gì lớn, không thể so với mấy cái anh vẫn đeo hằng ngày."
"Có đeo hay không... tùy anh."
Khi còn ở nước G, sau khi mua quà cho Du Du và mọi người xong, anh quả thật đã quay người rời đi.
Nhưng chưa đi được bao xa, anh lại như ma xui quỷ khiến mà quay trở lại.
Đến chính anh cũng không biết vì sao mình lại mua chiếc đồng hồ này.
Rồi chiếc đồng hồ ấy cứ thế luôn được anh mang theo bên mình, nhưng chưa từng lấy ra.
Cho đến hôm nay.
Nói xong, giống như vừa trút được một tâm sự cất giấu bấy lâu, Sở Dật không hề dừng lại dù chỉ một khắc. Anh kéo cửa ra rồi nhanh chân bước khỏi phòng.
Cửa vừa mở, đám vệ sĩ đứng canh bên ngoài lập tức đồng loạt quay đầu, ánh mắt khóa chặt trên người anh.
Bước chân Sở Dật cứng đờ.
Bầu không khí bỗng trở nên có chút ngượng ngùng.
Anh mím môi, đang định gượng gạo cất tiếng chào một câu: "Chào buổi sáng..."
Bên cạnh, giọng nói khô khan của Chu Ngũ vang lên.
"Sở Dật."
"Sau này ra ngoài nhớ mang theo cục sạc dự phòng."
Sở Dật: "..."
Một hơi nghẹn cứng nơi cổ họng, nuốt xuống không được mà thở cũng không xong, cả khuôn mặt anh bắt đầu nóng bừng.
Hôm qua, trên đường đưa Tần Xuyên Từ đến bệnh viện, anh đã nghe Giang Phong kể lại toàn bộ sự việc.
Anh chỉ vì tâm trạng bực bội, muốn đi dạo một mình, đứng trên cầu hút một điếu thuốc cho bình tĩnh.
Ai mà ngờ chỉ trong chừng ấy thời gian, anh lại thành... "người mất tích"?
Chẳng phải muốn báo cảnh sát mất tích thì người mất tích phải mất liên lạc sau hai mươi bốn tiếng mới được sao?
Anh chỉ hơn năm tiếng không nghe điện thoại của Giang Phong thôi, sao lại có thể gây ra động tĩnh lớn đến thế?
Giờ thì Sở Dật chẳng còn muốn nói gì nữa.
Dưới ánh nhìn của mọi người, anh cúi đầu, bước nhanh rời đi.
Trong thang máy, Sở Dật gãi đầu, vừa thở dài một tiếng thì điện thoại bỗng rung lên.
Anh đưa tay mở màn hình.
Là một tin nhắn mới.
【Tần Xuyên Từ: Anh muốn làm.】
Sở Dật: "..."
【Thanh tâm quả dục chút đi được không? Bệnh nhân.】
---
Ba ngày sau.
Đêm khuya.
Trên một vùng biển quốc tế cách xa Liên Bang.
Sóng biển cuồn cuộn, liên tục đập vào mạn tàu, phát ra những tiếng động trầm đục.
Tần Nguyên đứng bên mạn tàu, đón luồng gió biển mặn chát, dang rộng hai tay, hít sâu một hơi.
Làm chuột cống trốn chui trốn nhủi suốt bao ngày, cảm giác tự do, thả lỏng hoàn toàn như lúc này đúng là đã lâu lắm rồi cậu ta mới được trải nghiệm lại.
Cậu ta chậm rãi thở ra một hơi, xoay người nhìn người đàn ông trong buồng lái, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
"Anh là bạn của La An?"
Nghe vậy, người lái tàu quay đầu nhìn sang.
Ánh mắt gã lướt qua gương mặt xinh đẹp của Tần Nguyên, huýt sáo đầy vẻ ngả ngớn.
"Ha, cũng coi như vậy đi. Tôi rất ngưỡng mộ năng lực của 'Messenger'."
"'Messenger'?"
"Đúng." Người lái tàu cười đáp. "Đó là mật danh của La An. Người trong giới đều gọi cậu ta như vậy. Kỹ thuật của cậu ta cực kỳ lợi hại, là thần tượng của rất nhiều người."
"Trong giới?"
"Giới hacker."
Tần Nguyên gật đầu, hứng thú trong mắt càng lúc càng đậm.
Cậu ta vẫn luôn biết La An là một hacker rất giỏi, nhưng vì không điều tra được thông tin cụ thể về anh ta nên từ đầu đến cuối vẫn không thể đánh giá chính xác giá trị của anh ta.
Bây giờ nghe vậy, Beta này còn có năng lực hơn cả những gì cậu ta tưởng tượng.
Tần Nguyên nheo mắt, trong đầu hiện lên gương mặt của Bạch Tri Kỳ.
Omega đó... đúng là số hưởng.
Một Sở Dật hết lòng hết dạ vì gã.
Một La An sẵn sàng xông pha nước sôi lửa bỏng vì gã.
Đáng tiếc...
Lòng tham thì không đáy.
Muốn quá nhiều, cuối cùng chỉ có thể mất sạch tất cả.
"Nếu đã do dự mãi không quyết, vậy thì... để tôi giúp cậu một tay."
Tần Nguyên nhìn mặt biển đen kịt, khẽ lẩm bẩm.
"Một Beta lợi hại như vậy đâu dễ kiếm, lãng phí thì đáng tiếc quá."
"Tôi làm vậy... cũng là vì tốt cho cậu thôi, Bạch Tri Kỳ."
Cậu ta bật cười, tiếng cười tan vào gió biển, mang theo một tia tàn nhẫn.
---
Cùng lúc đó, tại thành phố Phong Hải.
Trong một khách sạn nhỏ chẳng mấy nổi bật.
La An đứng trước cửa phòng, trong lòng bàn tay siết chặt một tấm thẻ phòng mỏng, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả tay.
Anh ta có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Đứng trước cửa rất lâu, vẻ mặt anh ta liên tục thay đổi, vừa căng thẳng vừa giằng xé.
Cuối cùng, như thể đã hạ quyết tâm nào đó, anh ta quẹt thẻ mở cửa.
"Tích."
Khóa cửa mở ra.
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng được kéo kín mít, khắp nơi chìm trong bóng tối lờ mờ.
Trong không khí lan tỏa mùi hương cam ngọt ngào đến phát ngấy.
Trong căn phòng đơn giản, trên chiếc giường lớn mơ hồ có một bóng người đang nằm.
Tay La An khẽ run.
Sau khi nhẹ nhàng đóng cửa, anh ta từng bước từng bước tiến đến bên giường.
Bạch Tri Kỳ đang nằm trên đó.
Hơi thở của gã dồn dập, nóng rực. Hai gò má xinh đẹp ửng đỏ một cách bất thường. Đôi mắt lúc này nửa mở nửa khép, phủ một tầng hơi nước mờ mịt, hoàn toàn mất đi tiêu cự.
Những tiếng rên khe khẽ không ngừng tràn ra từ cổ họng.
Cả người La An lập tức cứng đờ.
Dù đã sớm đoán trước sẽ là cảnh tượng như vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến, cú sốc thị giác mãnh liệt vẫn khiến đầu óc anh ta trống rỗng.
Anh ta ngơ ngác nhìn Bạch Tri Kỳ trên giường, đứng bất động.
Anh ta thật sự rất thích Bạch Tri Kỳ.
Đã thích từ rất lâu rồi.
Nhưng...
Thật sự phải dùng cách này sao?
Hai gò má La An cũng dần đỏ lên, giữa hàng mày tràn ngập vẻ giằng xé.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại trong túi bỗng sáng lên.
Đôi tay run rẩy, anh ta lấy điện thoại ra.
Một tin nhắn từ số lạ lặng lẽ nằm trên màn hình.
【Thuốc thử trên bàn, sau khi tiêm vào, anh sẽ tạm thời có được năng lực tạo pheromone giống Alpha. Đừng lo chuyện sau đó, chỉ cần đánh dấu vĩnh viễn Bạch Tri Kỳ, mọi vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.】
Nhìn dòng tin nhắn ấy, hô hấp của La An bỗng khựng lại.
Trong bóng tối, anh ta im lặng thật lâu.
Sự giằng xé và do dự trong lòng, dưới sức cám dỗ ấy, từng chút từng chút một bị gặm nhấm sạch sẽ.
Cuối cùng...
Anh ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Tri Kỳ.
Rồi từ từ cởi áo khoác của mình ra, ném lên chiếc ghế bên cạnh.