Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 194: Sở Dật, Cậu Tiễn Tôi Một Đoạn Nhé

Đường phố Đế Đô đông nghịt người, tiếng người qua lại náo nhiệt.

Sở Dật một tay đút túi quần, tay còn lại kẹp hai tấm vé xem phim, phần cuống vé lắc lư giữa những ngón tay anh.

Anh liếc nhìn Khúc Thanh Triết đang đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang bên cạnh.

"Chẳng phải cậu nói sẽ không chọc tức Tần Xuyên Từ nữa sao?" Giọng anh không nghe ra cảm xúc gì. "Rủ tôi đi xem phim thế này... có phải hơi lộ liễu quá rồi không?"

Nghe vậy, Khúc Thanh Triết khẽ cười.

"Chỉ là phim hài thôi, có phải phim tình cảm đâu."

Giọng anh ta ôn hòa, nghe như đây thật sự chỉ là một buổi giải trí bình thường giữa bạn bè.

Sở Dật khẽ cười khẩy, không đáp lại.

Anh lắc lắc hai tấm vé trong tay, xem như ngầm đồng ý.

Khúc Thanh Triết nghiêng đầu nhìn anh, suy nghĩ một chút rồi vẫn lên tiếng hỏi: "Dạo này... Cậu với Tần Xuyên Từ thế nào rồi?"

Nghe vậy, gương mặt Sở Dật lập tức xụ xuống.

Đánh dấu vĩnh viễn.

Bốn chữ ấy hiện lên trong đầu anh.

Ánh mắt Sở Dật khẽ dao động, đôi môi mím chặt.

"Trước đây thế nào thì bây giờ vẫn vậy."

Trước Tết chiến tranh lạnh.

Bây giờ... vẫn đang chiến tranh lạnh.

Về chuyện đánh dấu vĩnh viễn, Tần Xuyên Từ đã có vô số cơ hội để nói thật với anh.

Đừng nói là từ khi còn ở nước ngoài, chỉ riêng lần ở bệnh viện thôi, rõ ràng hắn biết anh đang tức giận vì chuyện đó, vậy mà vẫn không hé nửa lời.

Nhất quyết phải đợi đến khi anh tự đoán ra!

Cảm giác ấy giống như bị bịt kín mắt, rồi bị đưa lên một đường ray đã được sắp đặt từ lâu, đến cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Thấy sắc mặt Sở Dật không được tốt, đáy mắt Khúc Thanh Triết thoáng hiện vẻ đã hiểu. Anh ta mỉm cười, cuối cùng giơ tay lên, như an ủi mà vỗ nhẹ lên lưng anh.

Sở Dật liếc anh ta một cái, không nói gì.

Hai người cùng bước vào rạp chiếu phim.

Phải nói rằng, mắt chọn phim của Khúc Thanh Triết quả thật rất tốt.

Là một bộ phim hài, các tình tiết gây cười xuất hiện dày đặc nhưng không hề nhảm nhí, cốt truyện mạch lạc, tiết tấu vừa phải.

Trong phòng chiếu liên tục vang lên những tràng cười.

Ngay cả Sở Dật đang mang tâm trạng không tốt, khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên theo.

Trong bóng tối, ánh mắt Khúc Thanh Triết thỉnh thoảng rời khỏi màn ảnh lớn, dừng lại trên gương mặt Sở Dật. Nơi sâu trong đáy mắt anh ta lướt qua một tia u tối.

Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, bộ phim không hề khiến người xem cảm thấy nhàm chán.

Đến khi nhạc kết thúc vang lên, đèn trong rạp sáng trở lại, Sở Dật thậm chí còn có chút luyến tiếc.

Tâm trạng của anh quả thật đã tốt hơn rất nhiều.

Anh đứng dậy, vươn vai thả lỏng cơ thể hơi cứng nhắc, ngay cả thái độ khi nói chuyện với Khúc Thanh Triết cũng dịu đi không ít.

Khúc Thanh Triết nhìn anh, nụ cười trên môi vẫn không hề nhạt đi.

Hai người theo dòng người cùng rời khỏi rạp chiếu phim.

Đứng trước cửa rạp, Khúc Thanh Triết bỗng dừng bước.

Anh ta ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần khuất bóng.

Ánh hoàng hôn như một lớp sa vàng phủ lên người anh ta. Dù đang đeo khẩu trang, cũng không thể che lấp khí chất thanh tú, tuấn nhã ấy.

Sở Dật khựng lại, vừa định mở miệng hỏi anh ta có chuyện gì.

Thì thấy Khúc Thanh Triết chậm rãi quay đầu nhìn anh. Giọng nói sau lớp khẩu trang mang theo ý cười, nhưng lại nhẹ đến mức như chỉ cần chạm khẽ là sẽ tan vỡ.

"Sở Dật... tôi phải đi rồi."

"...Hả?"

Sở Dật nhất thời không kịp phản ứng.

Thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của anh, Khúc Thanh Triết lại lặp lại một lần nữa.

"Tôi nói... tôi phải đi rồi."

"Rời khỏi Liên bang."

Lần này thì Sở Dật đã hiểu.

Anh nhìn Khúc Thanh Triết, khẽ nhíu mày.

"Đột ngột vậy sao? Anh với Hứa Sương... kết thúc rồi à?"

"Ừm."

Khúc Thanh Triết gật đầu.

Ánh mắt anh ta dừng trên người Sở Dật, giọng điềm tĩnh.

"Sở Dật, có lẽ cậu không biết... Tần tổng thật ra rất hay ghen."

"Mỗi lần tôi ăn cơm với cậu, hoặc chỉ là gặp riêng cậu một lần... thì sau đó, thật ra tôi đều nhận được cảnh cáo từ anh ta. Mỗi lần bị cảnh cáo, tài nguyên trong tay tôi lại mất đi một phần. Cách đây không lâu... tôi xem như đã bị anh ta phong sát hoàn toàn."

Khúc Thanh Triết mỉm cười, nhẹ nhàng kể ra chuyện sự nghiệp mà anh ta đã dốc biết bao tâm huyết mới có được, lại sụp đổ chỉ sau một đêm.

Sở Dật nhất thời không biết phải nói gì.

Niềm vui ít ỏi mà bộ phim vừa mang lại lập tức tan biến.

Khúc Thanh Triết nhìn vẻ mặt anh, tiếp tục nói: "Thật ra... đây cũng là mục đích của tôi."

"Xin lỗi, Sở Dật. Dù tôi từng nói với cậu rằng sẽ không chọc tức Tần Xuyên Từ nữa... nhưng thật ra... tôi vẫn luôn làm vậy, còn lợi dụng cả cậu."

"Nhưng tôi thật sự không muốn tiếp tục như thế nữa. Tôi đã nói với Hứa Sương ý định rời đi của mình. Cô ấy chẳng hề giữ tôi lại, rất dễ dàng để tôi đi. Điều đó lại một lần nữa khiến tôi hiểu rằng... trong lòng cô ấy, tôi thật sự không có lấy một chút quan trọng nào."

"Vậy nên... cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Tôi định rời đi luôn. Vé máy bay đặt chính là chuyến hôm nay."

"Hôm nay?"

Sở Dật nhíu mày.

"Nhanh vậy sao?"

"Ừm."

Khúc Thanh Triết gật đầu.

"Thật ra tôi không thích cuộc sống ở Liên bang cho lắm. Tôi ở lại, tất cả đều là vì Hứa Sương. Nhưng bây giờ... cũng không còn cần thiết nữa."

Anh ta khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Sở Dật. Trong đôi mắt trong veo ấy thấp thoáng một nét cô đơn.

Dường như rất khó mở lời, anh ta im lặng một lúc rồi mới cất tiếng.

"...Sở Dật, cậu tiễn tôi một đoạn nhé."

Nghe vậy, Sở Dật nhìn vào mắt anh ta.

Giọng Khúc Thanh Triết vẫn mang theo ý cười, nhưng không thể che giấu được vị chua xót bên trong.

"Nghĩ cũng buồn cười. Tôi lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, địa vị cũng không hề thấp. Vốn còn tưởng... ít nhiều cũng sẽ có người thật lòng đối xử tốt với mình."

"Nhưng từ khi mọi người biết tôi đắc tội với Tần Xuyên Từ, ai nấy đều tránh tôi như tránh ôn thần."

"Cậu..."

"Bây giờ xem như là người bạn cuối cùng của tôi ở Liên bang."

Sở Dật lắng nghe từng lời của Khúc Thanh Triết, nhìn anh ta một lúc lâu.

Cuối cùng, anh chậm rãi thở ra một hơi.

"Chuyến bay mấy giờ?"

"Sáu giờ tối. Bây giờ sắp năm giờ rồi."

Sở Dật khựng lại, có chút cạn lời nhìn Khúc Thanh Triết.

Sân bay cách đây, cho dù không kẹt xe thì lái xe cũng mất bốn mươi phút.

Vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc phải xuất phát ngay bây giờ sao?

"Không có hành lý à?"

"Ở trên xe rồi."

Khúc Thanh Triết mỉm cười đáp.

Sở Dật lắc đầu, cuối cùng cũng không nói thêm gì.

Anh đi theo phía sau, lên xe của Khúc Thanh Triết, rồi chạy thẳng về hướng sân bay.

---

Hai tiếng sau.

Bệnh viện Tân Doanh, phòng VIP tầng cao nhất.

Tần Xuyên Từ tựa đầu giường. Trên chiếc bàn nhỏ trước giường đặt một chiếc laptop, màn hình hiển thị kín đặc số liệu và tài liệu.

Hắn đang xử lý công việc.

Chỉ là ánh mắt lại thi thoảng liếc về phía cửa phòng bệnh.

Thấy không có ai bước vào, hắn lại khẽ thu ánh mắt về.

Sắc mặt bình thản như nước.

Mình là kim chủ.

Chặn mình đã quá đáng lắm rồi.

Chẳng lẽ sau khi mình tỉnh lại... thật sự đến nhìn mình một cái cũng không chịu sao?

Mình không tin.

Vẻ mặt Tần Xuyên Từ càng lúc càng bình tĩnh hơn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Bầu trời ngoài cửa sổ từ sáng chuyển sang tối, cuối cùng hoàn toàn bị màn đêm bao phủ.

Đúng lúc ấy.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Tần Xuyên Từ liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi.

Giang Phong.

Hắn nhấc máy.

"Có chuyện gì?"

"Tổng giám đốc Tần! Cậu Sở hình như... mất tích rồi!"