Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 182: Đón Tết

Sở Dật liếc Chu Ngũ một cái.

"Phạm sai lầm?"

Anh cười khẽ.

"Vậy cậu nhìn ra chưa?"

Chu Ngũ cười hề hề hai tiếng.

"Nhìn ra rồi, anh ta không phải. Hehe, tôi chỉ sang xem thử thôi."

"Sở Dật, cậu không phải loại người đó, tôi biết mà."

Nghe vậy, Sở Dật bật cười khẩy.

"Phái cậu tới thì có tác dụng gì?"

"Đến nhìn cũng nhìn không chuẩn."

Nói xong, anh đứng dậy, mặc áo khoác rồi bước thẳng ra ngoài.

Chu Ngũ đứng ngây tại chỗ, nhất thời vẫn chưa hiểu.

Nhìn cũng nhìn không chuẩn... là ý gì?

Chỉ ngẩn người một lúc như vậy thôi, Sở Dật đã đi lướt qua người cậu ta.

Mãi đến khi bóng lưng cao ráo kia sắp biến mất khỏi cửa phòng riêng, dây thần kinh trong đầu Chu Ngũ mới đột nhiên nối lại.

Khoan đã!

Ý của Sở Dật chẳng lẽ là...

Khúc Thanh Triết mẹ nó thật sự là tiểu bạch kiểm?!

Đù!

Mặt Chu Ngũ lập tức xanh mét.

Vừa hoàn hồn, cậu ta lập tức co giò đuổi theo.

"Khoan đã! Sở Dật!"

"Cậu đùa thôi đúng không? Đừng dọa tôi mà!"

Sở Dật không trả lời.

Anh chỉ giơ tay lên vẫy vẫy về phía sau, rồi nhanh chóng hòa vào dòng người trên phố, biến mất khỏi tầm mắt.

Chu Ngũ đứng một mình trước cửa quán lẩu. Một cơn gió thổi qua, cậu ta cảm thấy cả người mình lạnh toát. Đầu đau như muốn nứt ra làm hai.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi rung lên.

Chu Ngũ lấy ra xem.

Trên màn hình hiện rõ tin nhắn của đội trưởng.

【Đội trưởng: Tình hình thế nào rồi?】

Nhìn mấy chữ ấy, vẻ mặt Chu Ngũ khổ sở như bị táo bón. Ngón tay chọc chọc màn hình hồi lâu, cuối cùng mới gõ được một câu.

【Chu Ngũ: Ờm... tôi cũng chưa hiểu rõ lắm.】

【Đội trưởng: Thằng họ Khúc nói gì?】

Thấy vậy, Chu Ngũ hồi tưởng lại cuộc trò chuyện trên bàn ăn, cảm thấy hình như cũng chẳng có gì bất thường.

Nghĩ một lúc, cậu ta thành thật trả lời.

Quả nhiên, sau khi tin nhắn được gửi đi, bên đội trưởng rất lâu vẫn không có hồi âm.

---

Cùng lúc đó.

Phòng VIP tầng cao nhất của bệnh viện Tân Doanh.

Đội trưởng đội vệ sĩ vò đầu bứt tai, nhìn bản báo cáo mới nhất Chu Ngũ gửi tới trên điện thoại, mặt mày đầy vẻ khổ não.

"Ôi trời... nước cờ này đi tệ quá!"

"Cái thằng họ Khúc kia là đang bóng gió, ám chỉ ông chủ cho người theo dõi Sở Dật đấy."

Giang Phong đứng bên cạnh, mày nhíu chặt.

Giang Phong nhíu chặt mày.

"Nhưng Chu Ngũ thật sự chỉ tình cờ gặp Sở Dật thôi. Tần tổng thật sự không hề phái người theo dõi cậu ấy."

Nghe vậy, đội trưởng đội vệ sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy phức tạp.

"Ờm... nếu đổi lại là cậu, cậu tin không?"

Sắc mặt Giang Phong cứng đờ, không nói nên lời.

Dù sao...

Anh không tin.

Tần Xuyên Từ nửa tựa trên giường bệnh, gương mặt không chút biểu cảm.

Suốt từ đầu đến cuối, hắn chỉ im lặng nhìn hai "quân sư quạt mo" này cầm điện thoại, điều khiển Chu Ngũ từ xa từng bước một...

Rồi long trọng phá hỏng tất cả.

Hắn không nói một lời.

Cho đến lúc này, hắn mới chậm rãi ngước mắt lên, cuối cùng cũng cất tiếng.

"Cút."

---

Năm mới.

Ngoài cửa sổ, đèn đuốc sáng rực khắp muôn nhà. Những chùm pháo hoa rực rỡ nở tung giữa màn đêm, rồi lại nhanh chóng vụt tắt.

Trong không khí phảng phất hương thơm của thức ăn, thấp thoáng vang lên tiếng trẻ con cười đùa nô nghịch.

Cả thành phố chìm trong bầu không khí náo nhiệt và yên bình.

Sở Dật dựa đầu giường, trong phòng không bật đèn.

Màn hình điện thoại vẫn sáng, dừng lại ở khung trò chuyện giữa anh và Tần Xuyên Từ.

Mấy ngày nay, tin nhắn của hắn vẫn đều đặn gửi đến mỗi ngày.

Vẫn nhàm chán như cũ.

Vẫn chẳng có chút nội dung nào đáng để ý.

Sở Dật lướt màn hình, từng tin nhắn một được kéo lên. Nhưng cuối cùng vẫn không nhìn thấy điều anh muốn thấy.

Sở Dật cụp mắt, khẽ thở ra một hơi dài.

Làn hơi trắng tan dần trong không khí.

Anh chợt nghĩ rốt cuộc mình đang hơn thua với người này vì cái gì?

Một kim chủ.

Một tình nhân.

Tình nhân mà đi nói chuyện tôn trọng với kim chủ?

Đúng là nực cười.

Sở Dật không biểu cảm tắt điện thoại, màn hình lập tức tối đen.

Anh đứng dậy khỏi giường, thay vài bộ quần áo rồi kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc thùng giấy.

Bên trong là đồ Tết anh đã mua từ sớm.

Xách theo túi lớn túi nhỏ, anh khóa cửa rồi rời đi.

Sở Dật lái xe rời khỏi khu chung cư, đạp ga một cái, hướng thẳng về khu đèn đỏ.

Anh đi đón Tết.

Đón Tết cùng Từ Mãng và Khương Mai.

---

Chiếc xe dừng lại dưới khu chung cư.

Sở Dật xách đầy tay quà Tết bước lên lầu, gõ cánh cửa quen thuộc.

Cánh cửa rất nhanh đã được mở ra.

Từ Mãng xuất hiện sau cánh cửa. Vừa nhìn thấy Sở Dật, khuôn mặt hắn lập tức nở nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóng.

"Thằng nhóc này, cuối cùng cũng chịu đến rồi!"

"Tao còn tưởng năm nay mày thật sự không định ăn Tết ở đây nữa chứ!"

Sở Dật cười lắc đầu, đưa quà Tết trong tay cho anh.

"Không ăn ở đây thì ăn ở đâu?"

"Mau vào đi, ngoài này lạnh lắm."

Từ Mãng nhận lấy đồ rồi nghiêng người nhường đường cho anh vào.

Trong nhà mở máy sưởi rất ấm, hương thơm của thức ăn lập tức ùa tới.

Một bóng người nho nhỏ chạy lạch bạch từ phòng khách ra, ôm chặt lấy chân Sở Dật rồi ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.

"Chú Sở, chúc mừng năm mới!"

Là Du Du.

Sở Dật mỉm cười, cúi người bế cô bé lên.

"Du Du, chúc mừng năm mới!"

Khương Mai vừa bưng đĩa thức ăn cuối cùng từ trong bếp bước ra. Nhìn khung cảnh ấm áp đã lâu không thấy này, trên gương mặt cô cũng bất giác nở nụ cười.

Từ Mãng.

Khương Mai.

Du Du.

Và Sở Dật.

Trước đây, năm nào bốn người họ cũng cùng nhau đón Tết với đội hình như vậy.

Chỉ là từ sau khi cô và Từ Mãng ly hôn, họ chưa từng có cơ hội tụ họp như thế nữa.

Giờ đây, đi một vòng lớn mọi thứ lại quay về điểm xuất phát.

Không.

Phải nói là còn tốt hơn cả điểm xuất phát.

Mọi người nhanh chóng dọn dẹp một chút rồi cùng ngồi quanh bàn ăn. Trên bàn bày kín những món ăn thịnh soạn.

Từ Mãng nâng ly rượu, giọng nói sang sảng.

"Nào nào nào! Ăn đi, ăn đi! Mọi người động đũa đi!"

"Chúc mừng năm mới!"

"Chúc mừng năm mới!"

Đây cũng là lần cuối cùng gia đình Từ Mãng đón Tết trong căn nhà ở khu đèn đỏ này.

Có Hà Tương Thần đứng sau thu xếp, những thủ tục rắc rối từ lâu đã hoàn thành.

Chỉ là căn nhà này chất chứa quá nhiều ký ức của hắn và Khương Mai.

Hắn muốn đợi đến khi thật sự tái hợp với Khương Mai rồi mới chuyển đi.

Khoảng thời gian này hắn liên tục đi công tác khắp nơi, chính là để kịp trở về trước Tết, cùng mọi người đón năm mới đoàn viên cuối cùng tại nơi đây.

Sau đó hắn sẽ đưa Khương Mai và Du Du đến Đế Đô bắt đầu một cuộc sống mới.

Sở Dật mỉm cười nâng ly, cụng với Từ Mãng một cái.

Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ nở đầy trời.

Trong căn phòng, hơi ấm lan tỏa.

Bị bầu không khí vui vẻ ấy lây nhiễm, Sở Dật tạm thời quên hết những phiền muộn trong lòng, trên môi cũng nở nụ cười hiếm hoi.

---

Ở phía bên kia.

Sau khi xử lý xong những tài liệu cuối cùng của công ty, Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng được xuất viện.

Hắn trở về nhà.

Đẩy cửa bước vào.

Không một ngọn đèn nào được bật.

Sở Dật không có ở đây.

Tần Xuyên Từ đứng lặng ở cửa vài giây, bóng dáng cô độc giữa màn đêm tĩnh mịch.

Hắn lấy điện thoại ra, theo bản năng định gọi cho Sở Dật.

Đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình.

Nhưng rồi lại khựng lại.

Có gọi, Sở Dật cũng sẽ không nghe.

Im lặng một lúc, hắn chuyển sang gọi một số khác. Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

"Tần tổng."

Giọng Tần Xuyên Từ rất khẽ.

"Nhà Từ Mãng ở đâu?"

Màn đêm đã buông xuống.

Một chiếc xe sang chậm rãi lăn bánh giữa dòng xe đông nghịt.

Đội trưởng đội vệ sĩ ngồi ở ghế lái, hai tay nắm vô lăng, nhưng ánh mắt lại thi thoảng liếc qua gương chiếu hậu để quan sát người đàn ông ở hàng ghế sau.

Hơn nửa gương mặt Tần Xuyên Từ chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.

Đội trưởng âm thầm nuốt nước bọt, trong lòng chỉ biết than khổ. Thật ra, đám vệ sĩ bọn họ không hề biết rõ những khúc mắc quanh co giữa Tần Xuyên Từ và Sở Dật.

Bọn họ chỉ biết...

Trong buổi tiệc hôm đó, Tần Xuyên Từ đã công khai tuyên bố thân phận người yêu của Sở Dật.

Cho nên bọn họ đều tin là thật.

Mà bây giờ, đội trưởng bỗng thấy nhớ quãng thời gian ông chủ chưa yêu đương.

Lúc ấy, tuy ông chủ cũng chẳng phải người tử tế gì, nhưng ít nhất cảm xúc rất ổn định, lúc nào cũng bình tĩnh, lý trí.

Nào giống bây giờ.

Yêu một cái...

Ba bữa nửa tháng lại cãi nhau.

Làm đám cấp dưới như bọn họ cũng phải nơm nớp lo sợ theo.

Đội trưởng đang âm thầm than thở trong lòng thì từ hàng ghế sau bỗng vang lên một giọng nói, dọa anh giật nảy mình.

"Nhà Từ Mãng... xa đến vậy sao?"

Giọng Tần Xuyên Từ không nghe ra vui giận, nhưng đội trưởng lập tức ngồi thẳng lưng.

"Ờ... ông chủ, hôm nay là đêm giao thừa nên trên đường hơi kẹt xe."

Tần Xuyên Từ chỉ "Ừ" một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.

Trong xe một lần nữa rơi vào yên tĩnh.

---

Ở một góc khác của thành phố.

Có người vẫn luôn âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của Tần Xuyên Từ.

Lúc này người đó cũng nhận được một tin tức mới.