Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 177: Khúc Thanh Triết: Cậu May Mắn Hơn Tôi

Sau khi gửi tin nhắn đó, bên kia màn hình lập tức im bặt.

Phía trên khung trò chuyện, dòng chữ "Đối phương đang nhập..." lúc hiện lúc tắt, lặp đi lặp lại mấy lần.

Anh nhìn màn hình, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.

Quả nhiên có vấn đề.

Anh cũng chẳng còn hứng chờ tiếp, tiện tay ném điện thoại lên đầu giường rồi đứng dậy chuẩn bị đi vệ sinh cá nhân.

Vừa mới đứng lên, màn hình điện thoại lại sáng lên.

Khúc Thanh Triết đã trả lời.

【Khúc Thanh Triết: Xem ra cậu rất đề phòng tôi. Là vì cậu biết mối quan hệ giữa tôi và Hứa Sương rồi sao?】

Bước chân anh khựng lại, giữa mày khẽ nhíu.

Đúng là bám riết không buông. Anh có hơi hối hận vì vừa nãy đã đồng ý lời mời kết bạn.

Nói công bằng thì lời Khúc Thanh Triết nói cũng không hẳn sai.

Anh quả thực xem như là fan của anh ta, ngưỡng mộ sức hút của anh ta trên màn ảnh rộng.

Nhưng kể từ khi cái mác "tình nhân của Hứa Sương" được gắn lên người anh ta, sự ngưỡng mộ ấy đã dần biến chất.

Những quy tắc ngầm của giới giải trí, anh không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu.

Bất kể Khúc Thanh Triết có bị ép buộc hay không, hình tượng như vậy... cuối cùng vẫn khiến anh không thể thích nổi.

Quả nhiên người ta vẫn thường nói, phải giữ khoảng cách với thần tượng.

Khoảng cách tạo nên vẻ đẹp.

Đến quá gần rồi, rất có thể sẽ phát hiện sự thật dưới lớp vỏ hào nhoáng chẳng hề đẹp đẽ, thậm chí còn mục ruỗng.

Đúng lúc anh đang thất thần, điện thoại liên tiếp rung lên.

Tin nhắn của Khúc Thanh Triết nối nhau hiện ra.

【Khúc Thanh Triết: Sở Dật, tôi không có ác ý với cậu. Trước đây tôi khiêu khích Tần tổng chỉ vì một vài nguyên nhân cá nhân, nhưng bây giờ tôi sẽ không làm vậy nữa.】

【Khúc Thanh Triết: Tôi thật sự muốn mời cậu ăn một bữa... vì tôi đang nghĩ xem có nên rời khỏi Hứa Sương hay không.】

【Khúc Thanh Triết: Tôi tìm cậu là vì tôi cảm thấy giữa hai chúng ta, ở phương diện này có lẽ sẽ có tiếng nói chung. Tuy Tần tổng tuyên bố với bên ngoài rằng cậu là người yêu của anh ta, nhưng tôi có cảm giác... sự thật không phải như vậy, đúng không?】

Từng dòng chữ liên tiếp hiện ra trước mắt.

Anh im lặng.

Anh nhìn chằm chằm những tin nhắn Khúc Thanh Triết gửi đến, ánh mắt dần trầm xuống.

Sẽ không khiêu khích Tần Xuyên Từ nữa?

Đừng đùa.

Chỉ riêng hành động hẹn anh ra ăn cơm lúc này... bản thân nó đã là một kiểu khiêu khích rồi.

Trong lòng anh cười lạnh, nhưng đầu ngón tay lại như bị ma xui quỷ khiến, gõ lên màn hình.

【Địa chỉ.】

Bên kia rất nhanh đã gửi đến một vị trí.

Anh liếc nhìn, là một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, gần đây đang rất được yêu thích.

------

Môi trường của nhà hàng vô cùng tao nhã, tính riêng tư cũng được làm rất tốt.

Anh đẩy cửa phòng riêng ra, lập tức nhìn thấy Khúc Thanh Triết đã ngồi chờ ở đó từ trước.

Người đàn ông mặc một bộ đồ thường ngày, vừa nhìn thấy anh đã nở nụ cười ôn hòa.

"Sở Dật."

Anh khẽ gật đầu xem như đáp lại, rồi bước đến ngồi xuống đối diện.

Khúc Thanh Triết rất tự nhiên đẩy thực đơn sang trước mặt anh.

"Muốn ăn gì cứ gọi, hôm nay tôi mời."

Anh cũng không khách sáo, cầm thực đơn lên xem, giọng điệu bình thản.

"Vốn dĩ tôi cũng đâu có định trả tiền."

Chẳng mấy chốc, từng món ăn lần lượt được mang lên.

Bầu không khí có phần yên tĩnh.

Thấy Khúc Thanh Triết không có ý định chủ động mở lời, anh gắp một đũa thức ăn rồi đi thẳng vào vấn đề.

"Anh định rời khỏi Hứa Sương?"

Động tác cầm đũa của Khúc Thanh Triết khựng lại.

Anh ta ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi miễn cưỡng cong lên thành một nụ cười mang theo vài phần chua chát.

"Ừ."

"Tại sao?" Anh truy hỏi.

"...Chỉ là không muốn ở lại nữa."

Khúc Thanh Triết tự giễu cười cười.

"Thật ra trước đây tôi khiêu khích Tần tổng, cũng một phần là vì chuyện này."

"Ha... tính tình của Tần tổng đúng là không vừa. Chỉ mới có chút xích mích trong đoàn phim hôm đó thôi mà đã trực tiếp cắt của tôi mấy công việc. Bây giờ tôi rảnh rỗi thế này, công lao của anh ta cũng không hề nhỏ."

Nghe anh ta nói vậy, sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.

"Việc đó thì liên quan gì đến chuyện anh không muốn ở bên Hứa Sương nữa?"

Nghe câu hỏi thẳng thừng của anh, Khúc Thanh Triết khẽ cười.

"Đợi anh ta phong sát tôi."

Anh ta ngẩng đầu, thản nhiên nhìn thẳng vào mắt anh.

"Số tiền tôi kiếm được đến giờ cũng đủ để sống yên ổn nửa đời sau rồi, cũng đến lúc nên rút lui."

"Nếu là Tần tổng phong sát tôi... thì cô ấy cũng sẽ chẳng còn gì để nói."

Anh khẽ nhíu mày.

Logic này... nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ.

"Sao anh không trực tiếp nói với cô Hứa?"

"Theo tôi biết, với thân phận của cô Hứa, hẳn là cô ấy sẽ để anh đi."

Dù tối qua ở buổi tiệc anh chỉ nhìn thấy Hứa Sương từ xa.

Nhưng những lời đồn về cô ta thì anh đã nghe không ít.

Cô ta và Hà Tương Thần là cặp vợ chồng hữu danh vô thực nổi tiếng trong giới, ai chơi người nấy, số lượng tình nhân của cô ta thậm chí còn không ít hơn y.

Đã như vậy... hà tất phải giữ khư khư một mình Khúc Thanh Triết?

Thế nhưng, chính câu hỏi tưởng chừng rất hợp tình hợp lý ấy lại lập tức xé toạc lớp ngụy trang bình tĩnh của Khúc Thanh Triết.

Thần sắc anh ta rõ ràng tối đi.

Mấy giây sau, Khúc Thanh Triết mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói chất chứa nỗi chua xót không sao kìm nén được.

"...Bởi vì... tôi không muốn nói với cô ấy."

"Nếu tôi nói, dĩ nhiên cô ấy sẽ đồng ý. Đối với cô ấy, tôi chỉ là một trong rất nhiều tình nhân, có cũng được mà không có cũng chẳng sao."

"..."

"Nhưng tôi không muốn... nghe chính miệng cô ấy nói ra một câu trả lời nhẹ nhàng và dứt khoát như thế."

Khúc Thanh Triết nhìn anh, ánh mắt đầy chua xót.

"Bởi vì... tôi thật lòng yêu cô ấy."

Động tác cầm đũa của anh khựng lại.

Anh không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.

"Tôi biết cô ấy có chồng, Hà tổng."

"Đó là người mà dù tôi có cố gắng thế nào trong giới giải trí, leo lên vị trí cao đến đâu, cũng không bao giờ có thể sánh bằng."

"Các gia tộc hào môn coi trọng lợi ích hơn tất cả. Bất kể giữa họ còn tình cảm hay không, chỉ cần mối quan hệ lợi ích vẫn còn, họ sẽ không bao giờ ly hôn. Chưa kể bên cạnh Hứa Sương còn có những tình nhân khác, chỉ riêng ngọn núi lớn là Hà tổng thôi... cũng là thứ cả đời tôi không thể vượt qua."

Nói đến đây, Khúc Thanh Triết cúi đầu, gắp thức ăn đưa vào miệng, giọng điệu bình tĩnh.

"Cô ấy cho tôi rất nhiều tài nguyên. Trong số những người bên cạnh cô ấy, thứ tôi nhận được... mãi mãi là tốt nhất, cũng nhiều nhất."

"Cô ấy khiến tôi... có cảm giác mình được thiên vị."

"Cho nên, tôi yêu cô ấy... chắc cũng không khó hiểu nhỉ?"

"Đáng tiếc..."

Anh ta ngừng lại một chút.

"Tất cả... chỉ là tôi đơn phương tình nguyện."

"Tình yêu cô ấy dành cho tôi, cho dù có chân thật đến đâu, cũng không thể thay đổi sự thật rằng tôi chỉ là tình nhân của cô ấy... mà tình nhân của cô ấy thì không chỉ có mình tôi."

"Tôi không thể có được danh phận, cũng không thể có được toàn bộ tình cảm của cô ấy. Đến bây giờ, đứng bên cạnh cô ấy, điều tôi cảm nhận được... đã không còn là hạnh phúc nữa..."

"Mà là đau khổ."

"Vì thế... tôi quyết định buông tha cho chính mình."

Giọng Khúc Thanh Triết vẫn rất bình thản, như thể đã hoàn toàn chấp nhận số phận.

Anh nhìn anh ta, bàn tay cầm đũa vô thức siết chặt.

Khúc Thanh Triết nhìn anh, khẽ nở một nụ cười nhạt.

"Tôi kể với cậu những chuyện này... là vì tôi cảm thấy hoàn cảnh của chúng ta rất giống nhau."

"Nhưng cậu may mắn hơn tôi. Cậu không giống tôi, sa chân vào cái bẫy của một tình yêu giả dối."

Môi anh mím chặt thành một đường thẳng.

Anh cúi mắt, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.

Nhưng nhai mãi... cũng chẳng cảm nhận được mùi vị gì.