【Sở Dật: Ý cậu là sao?】
Nhìn tin nhắn vừa hiện lên trên màn hình, Chu Ngũ lộ vẻ khó xử.
Trong chốc lát, cậu ta cũng không biết phải trả lời Sở Dật thế nào.
Đứng ngoài phòng bệnh, Chu Ngũ nhìn vào bên trong qua lớp kính, gãi gãi đầu. Do dự rất lâu, cuối cùng cậu ta vẫn giơ điện thoại lên chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Sở Dật.
Tin nhắn đã gửi đi.
Thế nhưng hồi lâu vẫn không thấy Sở Dật trả lời.
Đúng lúc Sở Dật định nhắn thêm để hỏi tiếp, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Một bức ảnh hiện ra.
Phông nền của bức ảnh là phòng bệnh trong bệnh viện, ánh đèn trắng lạnh lẽo.
Còn nhân vật chính là một người đang co quắp trên giường bệnh, miễn cưỡng lắm mới có thể nhận ra hình người.
Toàn thân người đó phủ đầy làn da cháy đen co rúm. Từng mảng lớn da thịt lật ra ngoài, để lộ phần mô đỏ sẫm bên dưới.
Mái tóc đã cháy sạch không còn một sợi, chỉ còn lại phần đầu đầy những vết bỏng phồng rộp và cháy sém.
Ngũ quan càng mờ nhòe đến mức không còn nhận dạng được.
Là Tô Cẩn.
Lúc ở hiện trường trời quá tối, Sở Dật không nhìn rõ bộ dạng của Tô Cẩn.
Giờ dưới ánh đèn bệnh viện, tất cả đều hiện rõ không sót chút nào.
Cú sốc thị giác quá mạnh khiến dạ dày anh cuộn lên dữ dội, cảm giác buồn nôn xộc thẳng lên não.
Anh gần như lập tức dời mắt đi.
Đúng lúc ấy, tin nhắn của Chu Ngũ lại hiện lên.
【Chu Ngũ: Hết cứu rồi. Ban đầu ông chủ đưa cậu ta đến đây là muốn hỏi vài chuyện, nhưng bác sĩ nói thanh quản của cậu ta bị tổn thương quá nặng. Dù sau này có hồi phục thì cũng không thể nói được nữa.】
【Chu Ngũ: Hai tay cũng bị bỏng rất nặng. Bác sĩ nói phải cắt cụt. Cho dù chữa khỏi thì cũng không thể viết chữ được.】
【Chu Ngũ: Cho nên... cậu ta không còn giá trị nữa.】
【Chu Ngũ: Vì vậy bây giờ Tần tổng chỉ giữ cho cậu ta còn sống, không để cậu ta tắt thở, nhưng cũng không cho bác sĩ chữa khỏi. Nói cách khác... là kéo dài sự đau khổ của cậu ta.】
Câu nói cuối cùng ấy như một mũi kim đâm thẳng vào thần kinh của Sở Dật.
Kéo dài sự đau khổ của cậu ta...
Tin nhắn của Chu Ngũ vẫn tiếp tục gửi đến.
【Chu Ngũ: ...Hôm nay Tần tổng thật sự bị cậu dọa cho một phen. Sau này cậu ngàn vạn lần đừng làm vậy nữa.】
Sở Dật nhìn dòng chữ ấy, môi khẽ mím thành một đường thẳng.
Anh hiểu ý của Chu Ngũ.
Chu Ngũ gửi những lời này cho anh là muốn nói rằng Tần Xuyên Từ quan tâm anh, đang trút giận thay anh.
Nhưng đúng vào lúc này, trong đầu Sở Dật lại không đúng lúc vang lên những lời Tần Nguyên từng nói với anh trên hành lang.
"Cho dù bây giờ anh nhất thời bị sự dịu dàng ấy làm cho mờ mắt, thì cũng nên nghĩ đến kết cục của Tô Cẩn."
"Có vết xe đổ của cậu ta ngay trước mắt, anh hẳn phải là người giữ được lý trí hơn bất kỳ ai mới đúng."
Sở Dật hít sâu một hơi.
Thế nhưng trong lồng ngực anh như có một cục bông chặn lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Anh ngẩng đầu nhìn căn phòng trống vắng. Trong không gian yên tĩnh ấy chỉ còn tiếng hít thở của chính mình.
Lý trí nói với anh rằng, Tô Cẩn rơi vào kết cục như hôm nay hoàn toàn là gieo gió gặt bão.
Không đáng để bất kỳ ai thương hại.
Nhưng về mặt tình cảm là một người cũng từng có thân phận tương tự Tô Cẩn, Sở Dật lại không kìm được mà đặt mình vào vị trí của cậu ta.
Anh tin rằng mình sẽ không điên cuồng cực đoan như Tô Cẩn.
Nhưng...
Ban đầu, Tô Cẩn cũng đâu phải là một người như vậy.
Rốt cuộc là từ khi nào...
Tình yêu biến thành chấp niệm.
Rồi cuối cùng...
Lại biến thành điên cuồng?
Là từ lúc bị vứt bỏ sao?
Sở Dật cúi đầu, ánh mắt lại rơi xuống màn hình điện thoại, nhìn khung trò chuyện với Chu Ngũ.
Đầu ngón tay anh lơ lửng trên màn hình vài giây.
Cuối cùng, anh chỉ gõ xuống mấy chữ.
【Ừm, tôi biết rồi.】
Tắt điện thoại.
Màn hình tối đi, phản chiếu gương mặt gần như không có biểu cảm của Sở Dật.
Anh ngồi lặng bên mép giường rất lâu, rồi mới nằm xuống, kéo chăn đắp lên người, ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
Trong bóng tối, tấm ảnh kinh hoàng kia lại không ngừng hiện lên trước mắt.
Không biết đã qua bao lâu.
Ngay lúc anh mơ màng sắp thiếp đi, chiếc điện thoại bị anh ném trên đầu giường bỗng sáng lên.
Trên màn hình hiện ra một lời mời kết bạn.
Ghi chú: Khúc Thanh Triết.
---
Bốn giờ sáng.
Đế Đô chìm trong tĩnh lặng.
Trong một quán bar cao cấp ở phía tây thành phố, ánh đèn mờ tối, khách khứa từ lâu đã giải tán.
Chỉ còn lại một bóng người ngồi trước quầy bar, hết ly rượu mạnh này đến ly khác đổ vào miệng.
"Cô Phương... chúng tôi... thật sự sắp đóng cửa rồi."
Ông chủ quán bar đứng cách đó không xa, vẻ mặt đầy khó xử.
Muốn khuyên nhưng lại không dám.
Dù sao, nếu vị đại tiểu thư trước mặt xảy ra chuyện gì trong quán của ông, thì cái quán nhỏ này e rằng sẽ chuốc lấy phiền phức lớn.
"Rượu!"
Phương Nguyệt Hàm như không hề nghe thấy lời ông.
Cô mạnh tay đập xuống quầy bar.
Trước mặt đã chất đầy những chai rượu rỗng.
"Rót thêm cho tôi!"
"Chuyện này... cô Phương, cô uống nhiều lắm rồi, thật sự không thể uống thêm nữa..."
Ông chủ đành cắn răng bước lên khuyên. Chỉ một câu ấyập tức châm ngòi cơn giận của Phương Nguyệt Hàm.
Cô đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu vì những tia máu, ngập tràn lửa giận.
"Tôi bảo ông rót rượu cho tôi! Tôi đâu phải không trả tiền, ông xen vào chuyện của tôi làm gì?!"
Ông chủ bị quát đến cứng họng, nhất thời không biết phải làm sao.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người bỗng dừng lại phía sau Phương Nguyệt Hàm.
Ông chủ ngẩng đầu nhìn.
Người vừa đến đội mũ lưỡi trai màu đen, đeo khẩu trang đen, chỉ để lộ một đôi mắt.
Trông có vẻ hơi quen.
Nhưng còn chưa kịp nhớ ra là ai, người kia đã cúi đầu nói với ông đầy áy náy.
"Xin lỗi, đã làm phiền mọi người rồi."
Nói xong, người đó không nhìn ông chủ nữa mà đưa tay đỡ Phương Nguyệt Hàm dậy, định đưa cô ra ngoài.
"Ai đấy?! Đừng có chạm vào tôi!"
Bị người khác giữ lại, Phương Nguyệt Hàm lập tức vùng vẫy dữ dội.
Thế nhưng ngay lúc cô còn đang chống cự, một luồng pheromone của Alpha chậm rãi lan tới.
Mùi hương muối biển. Tựa như đang đứng trước đại dương mênh mông.
Động tác giãy giụa của Phương Nguyệt Hàm dần dần ngừng lại.
Người kia thuận lợi đưa cô vào ghế phụ của chiếc xe đang đỗ bên đường, rồi vòng sang ngồi vào ghế lái.
Cửa xe đóng lại, ngăn cách cái lạnh bên ngoài.
Người đàn ông tiện tay kéo chiếc khẩu trang xuống, để lộ gương mặt tuấn tú, ôn hòa.
Là Khúc Thanh Triết.
Anh ta quay đầu nhìn Phương Nguyệt Hàm đang không ngừng rơi nước mắt bên cạnh, trong ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
"Đừng khóc nữa, được không?"
"Tôi đưa em về nhà. Ngủ một giấc, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi."
Kể từ khi Khúc Thanh Triết xuất hiện, Phương Nguyệt Hàm vẫn luôn rơi nước mắt.
Đến lúc lên xe, nước mắt cô lại càng không thể ngừng được.
"Tại sao?"
Cô nghẹn ngào, giọng khàn đặc.
"Tại sao anh ấy không thích em? Rốt cuộc em thua thằng Alpha kia ở điểm nào?"
Giọng Khúc Thanh Triết vẫn dịu dàng như cũ.
"Không có."
"Em rất tốt."
"Anh ta không thích em là do mắt nhìn của anh ta không tốt, không có phúc để có được em."
Anh dừng lại một chút rồi khẽ khuyên: "...Đừng thích anh ta nữa. Trên đời này có nhiều Alpha như vậy, nhất định sẽ có người tốt hơn anh ta."
"Không có nữa!"
Phương Nguyệt Hàm bật khóc thành tiếng, đôi mắt đỏ hoe nhìn Khúc Thanh Triết, liên tục lắc đầu.
"Không có nữa! Anh ấy chính là người tốt nhất!"
Kể từ ngày phân hóa thành Omega...
Cô đã thích Tần Xuyên Từ.
Trong lời kể của các bậc trưởng bối, Tần Xuyên Từ luôn là đứa trẻ ưu tú nhất. Là người mà tất cả những người cùng thế hệ chỉ có thể ngước nhìn.
Để có thể xứng với hắn, cô điên cuồng học tập, không ngừng cố gắng khiến bản thân trở nên xuất sắc hơn, tỏa sáng hơn.
Mãi đến khi cô tin rằng mình đã đủ tư cách đứng bên cạnh hắn, mang theo tràn đầy kỳ vọng để tỏ tình...
Thứ nhận lại chỉ là một lời từ chối lịch sự nhưng xa cách.
Kể từ đó Tần Xuyên Từ hoàn toàn giữ khoảng cách với cô.
Cô là người có lòng tự trọng.
Sau vài lần bị Tần Xuyên Từ lạnh nhạt và cố tình phớt lờ, cô không tiếp tục bám riết lấy hắn nữa.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã từ bỏ.
Không có tình yêu cũng không sao.
Cô còn có Phương gia làm chỗ dựa. Hai nhà hoàn toàn có thể liên hôn. Chỉ cần có thể có được Tần Xuyên Từ...
Dùng cách nào...
Cô cũng không quan tâm.