Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 165: Là Kiểu Quan Hệ Đó, Đúng Không?

Những người ngồi ở đây đều là anh em lăn lộn nhiều năm, ai cũng biết Tôn Miểu là một trong những người thân cận nhất dưới trướng Sở Dật.

Thấy ngay cả cậu ta cũng nói không quen biết, sự tò mò của mọi người đối với Tần Xuyên Từ chẳng những không giảm mà còn tăng thêm. Từng người liên tục liếc về phía bàn chính, âm thầm đoán già đoán non.

"Khí thế này... chậc chậc, không đơn giản đâu."

"Nhìn thái độ của anh Mãng kìa, chắc chắn là đại ca mới ở đâu tới!"

"Dù là ai thì người được anh Dật dẫn tới đây, quan hệ chắc chắn không tầm thường."

...

Tôn Miểu nghe đám người bên cạnh ríu rít bàn tán, không nói một lời, chỉ cười lạnh trong lòng.

Đoán đi.

Cho các cậu thêm tám cái đầu cũng không đoán ra nổi.

Nghĩ vậy, cậu ta tiện tay bóc một hạt lạc bỏ vào miệng, nhai rôm rốp.

Đúng lúc ấy, một giọng nói đầy ý cười trêu chọc bỗng vang lên: "Mọi người nói xem... có khi nào... đó là người yêu của anh Dật không?"

"Phụt- Khụ! Khụ khụ khụ!"

Tôn Miểu sặc ngay một hơi, vụn lạc mắc vào khí quản, suýt nữa thì ngất tại chỗ.

Cậu ta ho đến đỏ bừng cả mặt, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm tên nhóc vừa buột miệng kia.

Tên đàn em mở miệng lại hoàn toàn không nhận ra vấn đề, vẫn tiếp tục thì thầm với người bên cạnh.

Người kia lườm cậu ta một cái, hạ giọng: "Cậu nói hơi quá rồi đấy? Người kia nhìn là biết Alpha, trước đây anh Dật chẳng phải còn với thằng Bạch..."

Nói được nửa câu, người đó chợt nhận ra mình vừa nhắc tới ai, lập tức ngậm chặt miệng.

Không khí như bị ai đó nhấn nút tạm dừng.

Cả bàn vốn còn bàn tán sôi nổi bỗng chốc im bặt.

Mấy anh em đều quay sang nhìn người vừa lỡ lời, ánh mắt đầy trách móc.

Mày xem mày kìa!

Ngày vui thế này, tự dưng nhắc tới cái thứ xui xẻo đó làm gì?

Ở khu đèn đỏ, ai mà không biết trước đây Sở Dật đã đối xử với Bạch Tri Kỳ tốt đến mức nào?

Mọi người vốn đã cảm thấy Bạch Tri Kỳ không phải người tốt, cũng chẳng mấy ai tán thành.

Nhưng thấy Sở Dật thích đến vậy, còn cưới người ta về, tiếp xúc một thời gian lại thấy Bạch Tri Kỳ dịu dàng, yếu đuối, nên cũng không nói thêm.

Kết quả thì sao?

Mấy tháng trước truyền ra tin hai người ly hôn.

Vừa nghe lý do, mọi người đều sững sờ.

Thằng họ Bạch kia... ngoại tình!

Đến lúc mọi người đối chiếu lại với nhau mới phát hiện, hóa ra không chỉ một người từng nhìn thấy Bạch Tri Kỳ lên xe của kẻ ngoại tình.

Chỉ là có người không nghĩ nhiều, có người thì không dám nói.

Sau chuyện đó, cái tên Bạch Tri Kỳ trong mắt mọi người chỉ còn lại đúng hai chữ.

Ghê tởm!

"Chậc."

Tôn Miểu nhìn bầu không khí trầm xuống, bực bội gõ gõ lên mặt bàn.

"Được rồi đấy! Tất cả ngậm miệng lại cho tôi!"

"Bảo các cậu đến ăn cơm, chứ không phải đến đây ngồi buôn chuyện! Không thấy mấy bàn khác ăn hết rồi à? Nào nào nào, mau động đũa đi!"

Tôn Miểu vừa hô lên như vậy, bầu không khí cuối cùng cũng dịu xuống.

Mọi người đồng loạt gật đầu, cầm đũa lên gắp thức ăn, không dám nói thêm nữa.

Tôn Miểu thở phào một hơi.

Làm ơn đừng bàn nữa, mấy tổ tông của tôi ơi. Bàn thêm chút nữa là các cậu tự đoán ra sự thật luôn mất!

Nghĩ vậy, cậu ta cũng định mau gắp vài miếng thức ăn để bình tĩnh lại.

Đũa vừa mới vươn ra thì một cái bóng đã phủ xuống.

Động tác của Tôn Miểu khựng lại, theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt cậu ta chính là gương mặt nho nhã, lịch thiệp của Tần Xuyên Từ.

Cả người Tôn Miểu lập tức cứng đờ.

Sở Dật đi phía sau hắn, trên mặt treo nụ cười gượng gạo. Bàn tay giấu sau lưng đang lặng lẽ kéo kéo áo Tần Xuyên Từ, ra hiệu cho hắn đừng có gây chuyện.

Nhưng Tần Xuyên Từ cứ như không hề cảm nhận được, khóe môi vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt dừng trên người Tôn Miểu.

"Tôn Miểu, đúng không?"

Giọng hắn không lớn, thậm chí còn có thể gọi là ôn hòa.

Thế nhưng Tôn Miểu lại giật bắn mình, nuốt khan một ngụm nước bọt rồi chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.

"Khụ... ờ... chào, Tần tổng."

Tần Xuyên Từ mỉm cười.

Hắn cầm ly rượu trong tay, khẽ nâng về phía Tôn Miểu.

Tôn Miểu lập tức hiểu ý hắn, vội vàng cầm lấy ly của mình, rót nửa ly rượu trắng.

Cậu ta nâng ly, nhẹ nhàng chạm vào thành ly của Tần Xuyên Từ, rồi ngửa đầu định uống cạn.

Nhưng mới uống được nửa ly thì có một bàn tay vươn tới giữ cậu ta lại.

"Được rồi."

Sở Dật cau mày ngăn cậu ta.

Sau đó anh quay đầu, bất đắc dĩ nhìn Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ nhướng mày, vẻ mặt vô cùng vô tội.

Hắn có nói gì đâu, đúng không?

Hắn cũng nhấp một ngụm rượu trong ly mình rồi mới nhìn Tôn Miểu, người đang mang vẻ mặt còn khó coi hơn nuốt phải thuốc đắng, mỉm cười nói: "Tôi cứ có cảm giác cậu sẽ có rất nhiều điều muốn nói với tôi, nên đặc biệt qua đây gặp mặt một chút."

"Nếu có thời gian, chúng ta có thể trò chuyện."

"Vâng... vâng vâng vâng."

Tôn Miểu cười gượng, liên tục gật đầu.

Trò chuyện?

Trò chuyện cái gì?

Trò chuyện chuyện lần trước ở bệnh viện mình đã chửi người ta thế nào à?

Thấy bộ dạng đó của cậu ta, ý cười trong mắt Tần Xuyên Từ càng đậm hơn. Hắn không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Sở Dật nheo mắt nhìn theo bóng lưng Tần Xuyên Từ, rồi quay đầu liếc Tôn Miểu đang mang gương mặt như trái khổ qua.

Anh day day mi tâm, hạ thấp giọng nói: "Không sao đâu, cứ ăn của em đi."

Nói xong, anh lập tức đuổi theo, sải bước đến bên cạnh Tần Xuyên Từ, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được mà nói: "Đừng gây chuyện nữa nhé. Cứ ngồi yên một chỗ, đừng chạy lung tung, được không?"

Tần Xuyên Từ khẽ cười, nghiêng đầu nhìn anh, trong mắt đầy vẻ trêu chọc.

"Được."

Thấy hắn đồng ý dứt khoát như vậy, trái tim đang treo lơ lửng của Sở Dật cuối cùng cũng thả lỏng được đôi chút.

Hai người lần lượt quay về bàn chính.

Từ Mãng nhìn bọn họ, trên mặt hiện lên vài phần tò mò.

"Này, không ngờ Tần tổng lại quen cả Tiểu Tôn nhà bọn tôi đấy."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ ngồi xuống chỗ cũ, mỉm cười đáp:"Ấn tượng khá sâu, nên qua chào một tiếng."

Đâu chỉ là ấn tượng sâu.

Tôn Miểu đúng là một nhân tài.

Liên tiếp hai lần chỉ thẳng vào mũi Tần Xuyên Từ mà mắng, vậy mà vẫn bình yên vô sự. Với Tần Xuyên Từ, đây đúng là trường hợp đầu tiên.

Sở Dật mắng hắn thì ít nhất còn phải trả bằng chút sức lực.

Còn Tôn Miểu, cả hai lần đều được hắn nhẹ nhàng bỏ qua, chẳng phải trả bất cứ cái giá nào.

Hắn không qua chào hỏi mới là lạ.

Từ Mãng vốn là người vô tư, nghe vậy chỉ nghĩ vì có Sở Dật nên Tần Xuyên Từ tiện thể quen biết Tôn Miểu, cười ha hả rồi cũng chẳng nghĩ nhiều.

Chỉ có Sở Dật ngồi bên cạnh, nghe câu nói đầy ẩn ý của hắn thì chỉ biết cười gượng.

May mà trong khoảng thời gian sau đó, Tần Xuyên Từ đúng là nói được làm được.

Hắn yên lặng ngồi cạnh Sở Dật, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Từ Mãng hoặc Khương Mai. Từng cử chỉ, lời nói đều lịch thiệp đúng mực, không làm chuyện gì khiến Sở Dật phải thấp thỏm lo sợ.

Bữa tiệc cũng dần đi đến hồi kết.

Mọi người lần lượt ra về, đại sảnh cũng dần yên tĩnh.

Sở Dật uống hơi nhiều, cảm thấy đầu có chút lâng lâng nên đứng dậy vào nhà vệ sinh.

Tần Xuyên Từ không đi theo, chỉ đứng đợi anh ở trước cửa tòa nhà số Mười Lăm.

Gió đêm hơi lạnh, thổi tan mùi rượu và thức ăn còn vương trên người.

Tần Xuyên Từ lấy bao thuốc trong túi ra, châm một điếu.

Hắn khẽ cụp mắt, nhìn làn khói bị gió thổi tản đi.

Trong đầu âm thầm tính toán.

Sắp đến Tết rồi.

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên giọng của một người phụ nữ.

"Anh Tần."

Tần Xuyên Từ khẽ nâng mí mắt rồi chậm rãi quay người.

Người đến chính là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, vợ của Từ Mãng.

Khương Mai.

Hắn lấy điếu thuốc khỏi môi, kẹp giữa hai ngón tay, trên mặt nở nụ cười khách sáo.

"Chị Khương."

Khương Mai mím môi.

Lúc đông người thì không cảm thấy gì, nhưng giờ phải đối diện riêng, cô mới thật sự cảm nhận được cảm giác áp bức toát ra từ người đàn ông trước mặt.

Không hiểu sao lại khiến cô có chút căng thẳng.

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên Từ, cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, không để lộ vẻ e dè.

"Anh Tần, anh và Tiểu Dật..."

Chị khựng lại, dường như đang cân nhắc cách dùng từ, nhưng cuối cùng vẫn hỏi thẳng:

"Là kiểu quan hệ đó... đúng không?"