Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 157: Hôn Tôi

Suốt quãng đường còn lại, Tần Xuyên Từ không nói thêm một lời.

Bên trong xe yên tĩnh đến lạ.

Cuối cùng, hắn cũng không nói cho Sở Dật biết sẽ đi đâu.

Sở Dật cảm nhận được Tần Xuyên Từ đột nhiên trở nên rất không vui.

Anh mơ hồ đoán được hắn đang giận vì điều gì.

Đại khái là vì những hành động vượt quá giới hạn của Khúc Thanh Triết... có lẽ cũng liên quan một chút đến thái độ của anh hôm nay.

Hôm nay Tần Xuyên Từ đích thân đến phim trường đón anh, ít nhiều cũng mang ý định công khai thân phận.

Kết quả lại bị anh dùng vài ba câu nhẹ nhàng lấp l**m cho qua.

Tuy hắn không nổi giận ngay tại chỗ, nhưng hẳn cũng cảm thấy uy quyền của mình đã bị khiêu khích.

Theo lẽ thường, với thân phận là tình nhân, nếu biết điều thì lúc này Sở Dật nên dỗ dành vị kim chủ này.

Nói vài lời ngọt ngào, hoặc làm gì đó để hắn nguôi giận.

Nhưng Sở Dật không làm vậy.

Một là, cách ở chung giữa hai người khiến anh trước giờ không thể nói ra những lời như thế.

Hai là...

Anh không muốn dỗ.

Tần Xuyên Từ không nói, anh cũng không mở miệng.

Vô lăng xoay nhẹ trong tay, chiếc xe hòa vào dòng phương tiện trên đường. Cuối cùng, Sở Dật lái thẳng xe về nhà mình.

Xe vừa dừng lại, Tần Xuyên Từ cũng không có bất kỳ ý kiến gì.

Hai người lần lượt xuống xe, cùng bước vào thang máy.

Mở cửa.

Tách.

Đèn trong phòng được bật sáng, xua tan màn tối bao trùm.

Hai người tự cởi áo khoác treo lên. Suốt cả quá trình không hề có một câu trao đổi nào, trong không khí chỉ còn tiếng vải áo khẽ cọ xát.

Lúc này đã hơn sáu giờ tối. Sau khi từ phim trường trở về, cả hai vẫn chưa ăn gì.

Sở Dật liếc nhìn Tần Xuyên Từ với gương mặt không biểu cảm, cuối cùng vẫn chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Tôi nấu cơm. Anh muốn ăn gì?"

Thần sắc Tần Xuyên Từ vẫn nhàn nhạt. Ánh mắt hắn dừng trên người anh, cảm xúc không hề dao động.

"Gì cũng được."

Sở Dật gật đầu, không hỏi thêm, xoay người đi vào bếp, mở tủ lạnh bắt đầu tìm nguyên liệu cho bữa tối.

Còn Tần Xuyên Từ lặng lẽ đi đến ghế sofa ngồi xuống.

Hai chân bắt chéo, tư thế vẫn tao nhã như mọi khi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không rời lấy một giây, chăm chú nhìn bóng lưng bận rộn của Sở Dật trong bếp.

Một lúc sau...

Từng làn từng sợi hương tuyết chậm rãi lan tỏa từ người hắn.

Tin tức tố ấy hóa thành những dây leo vô hình, lặng lẽ trôi về phía Sở Dật, trong lúc anh hoàn toàn không hề hay biết, từng chút một bao bọc kín lấy cả người anh.

Ngay sau đó, động tác của Sở Dật bỗng khựng lại.

Ánh sáng trong mắt anh nhanh chóng tan biến, thần trí dần trở nên rời rạc. Cả người giống như một con rối gỗ bị rút mất linh hồn, đứng bất động tại chỗ.

Trong phòng khách, Tần Xuyên Từ khẽ thở ra một hơi thật sâu.

Dưới sự điều khiển của ý niệm hắn, Sở Dật chậm rãi xoay người, đối diện với hắn. Trên gương mặt tuấn tú ấy chỉ còn lại một vẻ mờ mịt, trống rỗng.

Tần Xuyên Từ khẽ gõ đầu ngón tay lên tay vịn sofa.

Hắn cảm thấy mình đã quá nuông chiều Sở Dật.

Độ tương thích quá cao khiến hắn hết lần này đến lần khác bỏ qua sự mạo phạm của Alpha này, bất kể là trong lời nói hay hành động.

Hắn biết Sở Dật là một Alpha, cũng biết rằng bỏ qua giới tính thứ hai, bản thân anh vốn là người có lòng tự trọng rất cao, lại cực kỳ coi trọng thể diện.

Hắn cưng chiều Sở Dật, nên sẵn lòng giữ thể diện cho anh, sẵn lòng ban cho anh những đặc quyền mà người khác có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Nhưng tất cả những điều đó...

Chỉ nằm trong một suy nghĩ của hắn mà thôi.

Nếu những đặc quyền hắn ban cho bắt đầu cản trở chính bản thân hắn, thì mọi chuyện sẽ phải tính lại.

Thực ra, hắn vốn chẳng cần phải để ý đến cảm xúc của Sở Dật.

Hắn hoàn toàn có thể dùng cách của mình để lấy được thứ mình muốn.

Ánh mắt Tần Xuyên Từ lạnh nhạt, chậm rãi lướt hết lần này đến lần khác trên gương mặt Sở Dật. Đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn thoáng hiện lên một tia sáng bạc xám.

Cuối cùng, ánh nhìn của hắn dừng lại trên đôi môi của Sở Dật.

Tần Xuyên Từ chậm rãi cất tiếng: "Hôn tôi."

Giọng nói rất khẽ, tựa như tiếng thì thầm trong mộng.

Nhưng từng chữ vẫn rõ ràng lọt vào tai Sở Dật.

Sở Dật chậm rãi bước từng bước từ trong bếp ra phòng khách.

Đi đến trước mặt Tần Xuyên Từ, đôi mắt mất đi tiêu cự khẽ lướt qua người hắn. Sau đó, anh nhấc chân, quỳ một gối lên chiếc sofa mềm mại, rồi nhẹ nhàng ngồi lên đùi hắn.

Tần Xuyên Từ thuận thế đưa một tay ôm lấy eo anh.

Hắn không làm thêm bất kỳ động tác nào khác. Trên gương mặt tuấn tú vẫn không hề có biểu cảm, chỉ có đôi mắt đang cuộn trào sóng ngầm để lộ những cảm xúc mãnh liệt trong lòng.

Dưới ánh nhìn ấy, Sở Dật giơ hai tay đặt lên vai Tần Xuyên Từ.

Sau đó chậm rãi cúi đầu, áp đôi môi mình lên môi hắn.

Khoảnh khắc hai bờ môi chạm nhau, động tác của anh vô cùng vụng về, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

Thế nhưng hương hoa hồng phảng phất nơi môi lưỡi ấy lại như một luồng điện, trong nháy mắt lan khắp từng dây thần kinh của Tần Xuyên Từ.

Cuối cùng, hắn cũng không còn giữ được vẻ thờ ơ.

Bàn tay đang đặt nơi eo Sở Dật đột ngột siết chặt.

Hắn khép mắt, từ bị động chuyển sang chủ động, kéo nụ hôn ấy sâu hơn.

Mạnh mẽ...

Và đầy nôn nóng.

Hương tuyết mang theo tính xâm lược mãnh liệt, ập đến như thủy triều.

Dù đầu óc đã hoàn toàn mơ hồ, cơ thể Sở Dật vẫn theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm, vô thức muốn lùi lại né tránh.

Nhưng sự lùi bước ấy chỉ đổi lấy những động tác càng ngang ngược hơn của Tần Xuyên Từ.

Không khí bị cướp đoạt, cảm giác ngạt thở dâng lên.

Muốn hít thở, dường như chỉ còn cách giành lấy dưỡng khí từ miệng đối phương.

Bản năng sinh tồn khiến Sở Dật bắt đầu chủ động phản công. Hai tay anh siết chặt lấy vạt áo trên vai Tần Xuyên Từ.

Cảm nhận được sự đáp lại của người trong lòng, sợi dây lý trí cuối cùng của Tần Xuyên Từ hoàn toàn đứt phựt. Hắn siết mạnh lấy eo Sở Dật, định kéo anh cùng chìm sâu vào vực thẳm do chính hắn tạo ra.

Thế nhưng, đúng lúc hắn định tiến thêm một bước...

Đôi tay đang bấu trên vai hắn bỗng khựng lại.

Ngay sau đó, đột ngột dùng sức!

Rầm!

Lưng Tần Xuyên Từ đập mạnh vào thành sofa. Hắn kinh ngạc mở mắt, nhìn người trước mặt.

Sở Dật thở hổn hển từng hơi, một tay vẫn chống trên vai hắn, trong mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

"Anh... anh đang làm gì vậy?"

Ánh mắt đảo qua hai bên, Sở Dật phát hiện chẳng biết từ lúc nào mình lại ngồi trên đùi Tần Xuyên Từ, cả người lập tức sững sờ.

Ngay giây sau, anh hiểu ra chuyện vừa xảy ra.

Sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Anh lại dùng chiêu này nữa?"

Tần Xuyên Từ không trả lời câu chất vấn của anh.

Hắn chăm chú nhìn Sở Dật. d*c v*ng cuồn cuộn trong đáy mắt nhanh chóng rút đi, thay vào đó là một tia kinh ngạc khó che giấu.

Sở Dật đã bước xuống khỏi người hắn.

Đứng trước mặt Tần Xuyên Từ, thấy hắn vẫn im lặng, hàng mày anh càng nhíu chặt hơn.

"Anh có gì thì cứ nói thẳng, tại sao lúc nào cũng phải..."

Lời còn chưa dứt, Tần Xuyên Từ bỗng đứng bật dậy.

Động tác đột ngột ấy khiến câu nói của Sở Dật nghẹn lại nơi cổ họng. Anh vô thức lùi về sau nửa bước.

Chưa kịp phản ứng thì đã thấy Tần Xuyên Từ không nhìn mình thêm lấy một lần, cũng chẳng nói một lời, xoay người bước thẳng về phía cửa.