Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 148: Kẻ Bám Đuôi

Mang theo tâm trạng rối bời, hai người kết thúc bữa tối.

So với Sở Dật còn đầy tâm sự, Tần Xuyên Từ lại có vẻ vui vẻ hơn hẳn.

Trở về phòng suite của khách sạn, Tần Xuyên Từ cởi áo khoác, tiện tay ném lên ghế sofa. Không đợi Sở Dật thoát khỏi những suy nghĩ về bữa ăn vừa rồi, hắn chậm rãi lên tiếng: "Đi tắm đi."

Sở Dật khựng lại, ngẩng đầu nhìn Tần Xuyên Từ.

Cái gọi là ăn no thì nghĩ chuyện khác.

Sau hơn hai mươi ngày, cuối cùng Tần Xuyên Từ cũng ra tay.

Sở Dật lập tức hiểu được hàm ý trong câu nói ấy của hắn.

Anh không nói gì thêm, chỉ xoay người bước vào phòng tắm.

Giờ đây, anh đã bình thản hơn nhiều trước chuyện này.

Phải nói sao nhỉ?

Hoàn toàn nằm trong dự đoán.

Dù sao đây cũng là mục đích quan trọng nhất khiến Tần Xuyên Từ nhất quyết đưa anh đến nước G. Nếu Tần Xuyên Từ không làm gì, ngược lại Sở Dật mới thấy kỳ lạ.

Hai người lần lượt tắm rửa.

Sở Dật ngồi bên mép giường, nhìn Tần Xuyên Từ quấn khăn tắm bước ra, ánh mắt khẽ dao động.

Tần Xuyên Từ mỉm cười với anh.

Ánh đèn đầu giường vàng nhạt phủ lên cơ thể hắn, phác họa từng đường nét cơ bắp săn chắc, cân đối.

Vừa nho nhã...

Lại vừa mang theo nét hoang dã khó diễn tả.

Sở Dật dời mắt đi, tiện tay cởi khăn tắm trên người.

Nhiệt độ trong phòng dường như tăng lên.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên như đã thành thói quen.

Sau rất nhiều lần đánh dấu và tiếp xúc thân mật, cơ thể anh và Tần Xuyên Từ ngày càng hòa hợp.

Ngoại trừ chút trở ngại trong lòng vì bản thân là một Alpha nhưng lại luôn ở thế bị động...

Sở Dật vẫn phải thừa nhận.

Anh... rất hưởng thụ.

Mà nếu đã thấy dễ chịu, anh cũng sẵn lòng phối hợp với Tần Xuyên Từ.

Thế nhưng, đúng lúc Sở Dật cho rằng lần này cũng sẽ kết thúc giống như mọi lần, trong những cảm giác mãnh liệt quen thuộc...

Biến cố xảy ra bất ngờ!

"!"

Đau!

Gương mặt luôn cố nhẫn nhịn của Sở Dật phút chốc tái nhợt, hai mắt lập tức mở to!

Đầu óc vốn mơ màng như bị phủ trong sương lạnh chợt tỉnh táo hoàn toàn!

Dồn chút sức lực còn sót lại vào cánh tay, theo bản năng anh chộp lấy cổ Tần Xuyên Từ, dùng hết sức đẩy hắn văng ra!

Rầm!

Tần Xuyên Từ ngã ngồi về phía sau, phát ra một tiếng động trầm đục.

Còn Sở Dật thì như đang bị một con thú dữ truy đuổi. Anh bật người lùi mạnh về sau, mãi đến khi lưng chạm vào đầu giường lạnh buốt mới dừng lại.

Một tay ôm chặt bụng dưới, anh th* d*c, đôi mắt vừa kinh hãi vừa tức giận nhìn chằm chằm Tần Xuyên Từ. Giọng nói khàn đặc vì gắng sức: "Anh làm gì vậy?!"

Tần Xuyên Từ ôm cổ, ho dữ dội hai tiếng.

Trong đôi mắt hắn, một tia u ám thoáng lướt qua.

Hắn ngẩng đầu nhìn Sở Dật, mày nhíu chặt. Trên gương mặt hiện rõ vẻ khó chịu và khó hiểu vì bị cắt ngang giữa chừng, giọng nói cũng lạnh đi theo.

"Làm gì à?"

"Câu này... chẳng phải nên để tôi hỏi em mới đúng sao?"

Môi Sở Dật hơi tái đi. Anh nhìn dáng vẻ của Tần Xuyên Từ, muốn nói rồi lại thôi.

...Trông không giống đang giả vờ.

Chẳng lẽ...

Hắn thật sự không biết vừa rồi mình đã chạm vào đâu?

Không phải cố ý?

Chỉ là ngoài ý muốn?

Hơi thở của Sở Dật dần ổn định lại. Anh nhìn Tần Xuyên Từ, đáy mắt vẫn tràn đầy vẻ cảnh giác.

Tần Xuyên Từ cau mày, chống tay ngồi dậy trên giường.

Sự oán giận trong mắt hắn gần như đã trực trào.

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Môi Sở Dật khẽ run lên, nhìn chằm chằm Tần Xuyên Từ.

Cuối cùng, anh quay mặt đi.

"...Đau lắm. Về luyện kỹ thuật thêm đi, tệ quá."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ nguy hiểm nheo mắt lại.

Giây tiếp theo, hắn khẽ cười.

Rồi lại tiến đến trước mặt Sở Dật, một tay giữ chặt anh. Bóng dáng cao lớn phủ xuống, hoàn toàn bao trùm lấy Sở Dật.

"Sở Dật... đừng khóc."

---------

Sáng hôm sau, lúc Sở Dật tỉnh dậy, Tần Xuyên Từ đã rời đi.

Anh khẽ cử động các ngón tay rồi ngồi dậy khỏi giường.

Dù sao Sở Dật cũng là Alpha, thể chất khỏi phải bàn.

Cho dù bị giày vò suốt cả đêm, sau một giấc ngủ, tuy chưa đến mức hoàn toàn hồi phục, nhưng đi lại bình thường thì chắc chắn không thành vấn đề.

Anh cầm điện thoại lên xem giờ.

Một giờ rưỡi chiều.

Bụng hơi đói.

Sở Dật cau mày, chuẩn bị thay quần áo ra ngoài.

Đồ ăn ở khách sạn anh đã ngán tận cổ, cũng chẳng muốn tiếp tục nhốt mình trong phòng.

Anh quyết định ra ngoài tìm gì đó ăn, tiện thể hít thở không khí.

Sau khi đi dạo một vòng bên ngoài, cuối cùng Sở Dật vẫn chọn McDonald's.

Anh gọi đại một phần hamburger kèm combo, rồi tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ ở góc quán.

Vốn định ăn xong rồi tiện thể dạo quanh khu vực này một lát mới quay về.

Nhưng phát hiện ngay sau đó lại khiến kế hoạch của anh bất ngờ thay đổi.

Hình như anh đang bị theo dõi.

Sở Dật cắn một miếng hamburger, vẻ mặt vẫn thản nhiên, lặng lẽ đảo mắt quan sát một vòng trong nhà hàng rồi chậm rãi hạ mi xuống.

Góc đối diện có bốn người.

Ghế sofa bên kia có hai người.

Chỗ cạnh cửa sổ bên trái có hai người.

Còn...

Ánh mắt Sở Dật khẽ liếc sang bên phải.

Qua lớp kính, trên chiếc ghế dài công cộng đối diện nhà hàng có hai người đàn ông mặc áo bông đang ngồi.

Trên tay họ cầm tờ báo, bề ngoài trông như đang chăm chú đọc. Nhưng cứ vài chục giây lại có một người ngẩng đầu lên, mượn tờ báo che chắn để liếc thật nhanh về phía anh.

Bên ngoài còn có hai người.

Tổng cộng mười người.

Trong số đó có bốn người rõ ràng là Alpha.

Từ khách sạn đến cửa hàng đồ ăn nhanh này chỉ khoảng năm, sáu trăm mét. Kể từ lúc anh rời khách sạn đến giờ, đám người này vẫn luôn bám theo phía sau.

Sở Dật thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nhét nốt miếng hamburger cuối cùng vào miệng rồi uống cạn cốc Coca.

Người của Tần Xuyên Từ sao?

...Không giống.

Sau khi cân nhắc trong lòng, Sở Dật đứng dậy, bước ra khỏi nhà hàng.

Gần như ngay khoảnh khắc anh cất bước, những người ở trong lẫn ngoài cửa hàng lập tức có động tĩnh.

Họ giữ khoảng cách vừa phải, giả làm người qua đường rồi lặng lẽ bám theo.

Sở Dật đi phía trước, bước chân không nhanh không chậm.

Rồi càng lúc càng nhanh!

Đến cuối cùng, anh trực tiếp tăng tốc chạy hết sức.

Đám người phía sau thấy vậy lập tức biến sắc.

Tên cầm đầu chửi khẽ một tiếng, không tiếp tục che giấu nữa mà lập tức ra hiệu cho đồng bọn. Cả nhóm co giò đuổi theo!

Một đám người lao vun vút qua những con phố chằng chịt.

Bọn chúng dán chặt mắt vào bóng lưng Sở Dật. Thấy anh rẽ vào một con hẻm, cả bọn cũng vội vàng xông theo.

Thế nhưng...

Ngay khoảnh khắc vừa quẹo vào hẻm-

Trống không.

Người biến mất rồi!

"Chết tiệt!"

Tên Alpha dẫn đầu sa sầm mặt.

Sau một thoáng cân nhắc, hắn tặc lưỡi.

"...Rút trước!"

Hắn quyết đoán dẫn theo mấy tên còn lại nhanh chóng rời khỏi con hẻm.

Bọn chúng không hề phát hiện.

Ngay phía trên chếch sau đầu mình, trên bức tường thấp ở một bên hẻm, đang có một người ngồi đó.

Sở Dật mượn bức tường bên cạnh che khuất hoàn toàn góc nhìn của bọn chúng.

Vẻ mặt anh vẫn bình thản.

Đợi đến khi cả đám đi xa, anh mới giơ điện thoại lên, chụp liên tiếp vài tấm ảnh bóng lưng của chúng.

Cho đến khi bóng dáng bọn chúng biến mất hẳn, anh mới nhảy từ trên tường xuống.

Phủi lớp bụi bám trên tay, Sở Dật không tiếp tục đi dạo nữa mà quay thẳng về khách sạn.

......

Cùng lúc đó, trong phòng họp của một tòa nhà văn phòng tại nước G.

Tần Xuyên Từ ngồi ở vị trí chủ tọa, trên môi vẫn giữ nụ cười ôn hòa, lắng nghe phía đối tác trình bày.

Điện thoại rung hai tiếng.

Khóe mắt hắn liếc qua, thấy là tin nhắn của Sở Dật gửi tới, bèn mở khóa màn hình.

【Sở Dật: Đám người này đang theo dõi tôi.】

Chỉ vỏn vẹn một câu ngắn gọn.

Bên dưới tin nhắn là vài tấm ảnh đính kèm.

Ảnh chụp hơi mờ, nhưng những gương mặt chủ chốt đều được ghi lại.

Tần Xuyên Từ chỉ lướt mắt nhìn mấy tấm ảnh, nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi.

Một tay hắn thao tác trên điện thoại, nhanh chóng trả lời.

【Tôi sẽ xử lý.】

Sau đó liền tắt màn hình.

Hắn ngẩng đầu, nở một nụ cười trấn an với vị đại diện đối tác đang có phần căng thẳng.

"Phương án tối ưu hóa dữ liệu vừa rồi, tôi rất hứng thú. Có thể trình bày chi tiết hơn được không?"

------

Đế Đô, tầng cao nhất của phòng suite trong câu lạc bộ Thánh Hâm.

Trong tiếng nhạc du dương giúp thư giãn và dễ ngủ.

Một nữ Omega có vóc dáng thướt tha đang nhắm mắt nằm trên chiếc giường mềm mại.

Vài nhân viên quỳ bên giường, cẩn thận sơn móng tay cho cô, từng động tác đều vô cùng nhẹ nhàng.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Omega mở mắt, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ khó chịu.

Cô đưa tay cầm lấy điện thoại.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ tên người gọi hiện trên màn hình, sắc mặt cô lập tức thay đổi.

Khóe môi không kìm được mà cong lên. Cô không chút do dự bắt máy.

"A lô?"

Thật ra cô còn muốn nói thêm gì đó.

Nhưng vì giữ vẻ dè dặt, cô nhịn lại, chờ người bên kia lên tiếng trước.

Một giọng nói bình thản truyền từ đầu dây bên kia.

"Phương Nguyệt Hàm, dạo này em sống có tốt không?"

Phương Nguyệt Hàm không ngờ câu đầu tiên mình nghe được lại là một lời hỏi thăm như vậy, nhất thời không giấu nổi sự kích động.

"Em sống rất tốt! Anh Xuyên Từ, sao hôm nay anh lại nhớ gọi cho em vậy?"

Giọng nói của cô tràn ngập sự ái mộ không hề che giấu.

Nhưng Tần Xuyên Từ dường như hoàn toàn không nhận ra. So với cô, giọng nói của hắn thậm chí còn lạnh nhạt đến lạ.

"Nếu đã sống tốt... thì nên tiếp tục giữ như vậy."

"Tại sao lại phải làm những chuyện thừa thãi?"

Nụ cười trên mặt Phương Nguyệt Hàm cứng đờ.

Cuối cùng cô cũng tỉnh táo khỏi chút ấm áp giả tạo trong lời hỏi thăm ban nãy, nhận ra mục đích thật sự của cuộc gọi này.

Người đến không có ý tốt.

"...Ý anh là gì?"

Giọng Tần Xuyên Từ vẫn không mang theo chút cảm xúc nào.

"Người của Phương gia theo dõi Sở Dật... là do em phái đi sao?"

Sở Dật.

Hai chữ ấy...

Đã trong chớp mắt đâm thủng mọi ảo tưởng và niềm vui của Phương Nguyệt Hàm.

Khóe môi cô trễ xuống.

Là một Omega luôn ôm tâm tư với Tần Xuyên Từ, sao cô có thể không biết cái tên ấy.

Thực ra, từ lâu cô đã điều tra sạch sẽ mọi thông tin về Sở Dật.

Trước đó, cô từng tưởng tượng vô số cảnh tượng sẽ đối mặt với Sở Dật, chuẩn bị dùng dáng vẻ tao nhã nhất để khiến anh nhận rõ khoảng cách một trời một vực giữa mình và Tần Xuyên Từ.

Nhưng cô không ngờ...

Đến người còn chưa gặp, Tần Xuyên Từ đã chủ động nhắc đến Sở Dật trước.

Những ngón tay của Phương Nguyệt Hàm siết chặt tấm ga giường.

"Không phải em."

Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi giọng Tần Xuyên Từ lại vang lên.

"Vậy thì tốt."

Dứt lời, cuộc gọi lập tức bị cắt.

Tiếng tút tút bận máy đều đều vang lên.

Phương Nguyệt Hàm nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, ánh sáng trong mắt dần dần tắt lịm, cuối cùng chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo.

Cô mở danh bạ, gọi đi một số điện thoại.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

Không đợi người bên kia lên tiếng, Phương Nguyệt Hàm đã lạnh lùng mở miệng trước.

"Phương Trĩ, mày chán sống rồi phải không?"

--------

Tiếng khóa cửa phòng khách sạn vang lên.

Sở Dật ngẩng đầu, thấy Tần Xuyên Từ bước vào.

Anh bấm điều khiển từ xa, tạm dừng chương trình trên TV rồi nhìn về phía hắn.

"Sao rồi?"

Tần Xuyên Từ cởi áo khoác, tiện tay vắt lên thành ghế sofa.

"Sao là sao?"

Sở Dật dựa vào đầu giường, nhếch môi.

"Đừng giả vờ nữa."

Tần Xuyên Từ bật cười.

Hắn đi đến bên giường, ngồi xuống cạnh Sở Dật.

"Đã biết là ai làm rồi. Tôi cũng đã nói trước với bên đó, họ sẽ tự giải quyết."

Sở Dật nhướng mày.

"Vậy rốt cuộc là ai?"

Tần Xuyên Từ nhìn anh, đáy mắt lấp lánh ý cười.

"Em tò mò lắm à?"

"Thừa lời."

Tần Xuyên Từ khẽ cười hai tiếng, không tiếp tục úp mở nữa.

"Không có gì đặc biệt, người của Phương gia."

Phương gia?

Ánh mắt Sở Dật khẽ động.

Giây tiếp theo, một cái tên bật thốt ra khỏi miệng anh.

"Phương Nguyệt Hàm?"

Tần Xuyên Từ nhìn anh một cái.

"Em quen à?"

Sở Dật lắc đầu, giọng điệu rất nhạt.

"Chỉ từng nghe qua cái tên này thôi."

Trước đây, mẹ kế của Tần Xuyên Từ từng nhắc đến người này trong bữa cơm. Một Omega được chuẩn bị để liên hôn với Tần Xuyên Từ.

Sở Dật vẫn luôn nhớ.

Từ rất sớm, anh đã từng nghĩ rằng với mối quan hệ giữa mình và Tần Xuyên Từ, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày phải gặp vị tiểu thư Phương gia này.

Vì vậy, vừa nghe đến hai chữ Phương gia, người đầu tiên anh nghĩ tới chính là cô.

Trùng hợp là ban đầu Tần Xuyên Từ cũng nghĩ như vậy.

Nhưng sau cuộc điện thoại, hắn không còn cho là thế nữa.

Tần, Phương, Hà.

Ba gia tộc hào môn đứng đầu Liên Bang.

Phương Nguyệt Hàm là trưởng nữ Phương gia. Tuy là Omega nhưng năng lực lại vô cùng xuất sắc.

Trong Phương gia, nơi luôn tôn sùng kẻ mạnh, hiện tại cô đang đấu đá quyết liệt với người em thứ hai là Phương Duy Nhất để tranh quyền.

Người phụ nữ này thích hắn, nhưng tận sâu trong cốt cách lại vô cùng kiêu ngạo.

Chuyện như sai người theo dõi tình địch, nếu là cô làm thì cô sẽ dám nhận. Đã nói không phải mình, vậy thì phần lớn thật sự không phải.

Mà sự thật cũng đúng như vậy.

"Không phải cô ấy."

Tần Xuyên Từ nói.

"Đã điều tra ra rồi. Phương Trĩ, em có biết người này không?"

Nghe cái tên xa lạ ấy, Sở Dật cau mày rồi lắc đầu.

"Chưa từng nghe qua."

Thấy vậy, Tần Xuyên Từ mở một tấm ảnh trong điện thoại rồi đưa cho Sở Dật.

Trên màn hình là một chàng trai trẻ đeo kính, dáng người gầy gò, khí chất nho nhã yếu ớt.

Sở Dật nhìn bức ảnh, cảm thấy vô cùng quen mắt.

Một lúc sau, anh chợt bừng tỉnh.

Đây chẳng phải Beta hôm qua bị chặn trong con hẻm sao?

"...Là cậu ta?"

Ngay sau đó, Sở Dật kể lại toàn bộ chuyện xảy ra trong con hẻm hôm qua cho Tần Xuyên Từ nghe.

Nghe xong, Tần Xuyên Từ lên tiếng: "Cậu ta là con trai thứ ba của Phương gia. Không phải Beta mà là Alpha. Chỉ là hồi nhỏ từng mắc một trận bệnh nặng, để lại di chứng. Tin tức tố rất yếu, vóc dáng nhìn cũng chẳng khác Beta là bao."

Hắn dừng lại, ánh mắt dừng trên người Sở Dật.

"Chính cậu ta là người sai người điều tra em."

"Có vẻ em không có ấn tượng gì về cậu ta, nhưng hai người hẳn là quen biết. Cậu ta cũng từng học ở trường trung học Thánh Luân, cùng khóa, lại còn cùng lớp với em."

Sở Dật lập tức cau mày.

Anh lại nhìn gương mặt trong bức ảnh.

Một lúc rất lâu sau, hình bóng một người luôn ngồi ở bàn đầu trong lớp, ít nói và lặng lẽ dần hiện lên trong ký ức.

Sở Dật mím môi.

"...Hình như nhớ ra rồi."

"Nhưng tôi chưa từng nói chuyện với người này."

Sở Dật gần như không có ấn tượng gì về Phương Trĩ.

Sự hiện diện của người này rất mờ nhạt.

Trong khoảng thời gian anh bị cả trường cô lập và bắt nạt, Phương Trĩ không hề bắt nạt anh, nhưng cũng chưa từng giúp đỡ anh.

Tần Xuyên Từ khẽ cười, cất điện thoại đi.

"Không sao."

"Không nhớ thì thôi. Điều đó chứng tỏ cậu ta chẳng phải người quan trọng gì. Chuyện này Phương gia sẽ tự xử lý ổn thỏa, em cứ yên tâm."

Sở Dật gật đầu.

Thật ra anh cũng không quá lo lắng.

Chỉ là thấy khó hiểu, tại sao đang ở nước ngoài mà vẫn có người theo dõi mình.

Nhưng nếu Tần Xuyên Từ đã nói như vậy, anh cũng không tiếp tục bận tâm nữa.