Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 145: Không Hợp Môi Trường

Máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay quốc tế nước G.

Sở Dật đi theo sau Tần Xuyên Từ, rời khỏi sân bay rồi lên chiếc xe chuyên dụng đến đón.

Anh chưa từng đến nước G, mọi thứ đều rất mới lạ, nhưng lúc này anh chẳng còn tâm trạng ngắm nhìn.

Ngay từ khi xuống máy bay, dạ dày anh đã cuộn lên từng cơn, giống như say xe, nhưng còn khó chịu hơn thế.

Đến khách sạn đã đặt trước.

Sở Dật tiện tay ném ba lô lên sofa rồi cả người ngã phịch xuống, đến sức nhúc nhích một ngón tay cũng không còn.

Anh thấy hơi buồn nôn, đầu cũng bắt đầu choáng váng.

Có lẽ là di chứng sau chuyến bay đường dài.

Nghĩ vậy, Sở Dật định đi uống chút nước nóng cho dễ chịu hơn.

Nhưng vừa chống tay lên thành sofa đứng dậy, cơn choáng dữ dội lập tức ập tới, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào xuống đất.

"Sao vậy?"

Tần Xuyên Từ vừa cất hành lý xong, quay đầu đã thấy sắc mặt Sở Dật trắng bệch.

Sở Dật không còn sức trả lời, chỉ cảm thấy cảm giác buồn nôn trong dạ dày càng lúc càng dữ dội. Trước mắt anh hoa lên, thoáng thấy chiếc thùng rác ở góc phòng khách, lập tức lao tới.

"Ọe--!"

Tiếng nôn vang lên.

Tần Xuyên Từ vốn định đưa anh xuống nhà hàng ăn tối, thấy vậy sắc mặt lập tức thay đổi.

Hắn sải bước tới, nhìn Sở Dật ôm thùng rác nôn đến trời đất quay cuồng, mày nhíu chặt.

"Sở Dật!"

Hắn đưa tay vỗ nhẹ lưng anh, cuống quýt đưa Sở Dật đến bệnh viện.

Sở Dật dựa vào người Tần Xuyên Từ, hiếm khi ngoan ngoãn như vậy.

Ngôn ngữ của nước G không phải ngôn ngữ thông dụng.

Dựa trong lòng Tần Xuyên Từ, Sở Dật chỉ nghe thấy bên tai hắn líu lo nói với bác sĩ một tràng dài, nhưng anh chẳng hiểu nổi lấy một chữ.

Đầu óc mơ màng, dạ dày vẫn khó chịu vô cùng.

Trong lòng không nhịn được oán thầm Tần Xuyên Từ cứ nhất quyết kéo anh đến cái nơi quỷ quái này, rồi ý thức dần chìm vào bóng tối.

--------------

Khi tỉnh lại lần nữa, Sở Dật phát hiện mình đã trở về khách sạn.

Mu bàn tay cắm kim truyền dịch, ngẩng đầu lên là chai truyền dịch treo lơ lửng.

Anh đảo mắt nhìn quanh, thấy Tần Xuyên Từ đang ngồi trước bàn làm việc cách đó không xa, quay lưng về phía mình, theo bản năng gọi một tiếng.

"Tần Xuyên Từ..."

Tần Xuyên Từ không có phản ứng.

Sở Dật ngước mắt nhìn kỹ mới phát hiện hắn đang đeo tai nghe, hẳn là không nghe thấy anh gọi.

Anh xoa xoa mi tâm. Người vẫn rất khó chịu, vốn định cứ nằm như vậy, nhưng lại cảm thấy buồn tiểu.

Không còn cách nào khác, anh vẫn phải đi một chuyến.

Vén chăn ngồi dậy, Sở Dật một tay giơ chai truyền dịch, chân trần từng bước chậm chạp đi về phía phòng vệ sinh.

Cùng lúc đó.

Tần Xuyên Từ đang chủ trì một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.

Hắn nhìn màn hình, lắng nghe cấp dưới báo cáo, thần sắc điềm tĩnh.

Đột nhiên, người đang báo cáo bỗng khựng lại, ánh mắt trở nên kỳ quái.

Hắn khẽ nhíu mày, giọng lạnh nhạt.

"Có vấn đề gì sao?"

Ở đầu bên kia cuộc họp trực tuyến, người cấp dưới nghe giọng điệu không mấy dễ chịu của hắn thì vội vàng giải thích.

"Ờm... cái đó, Tần tổng, phía sau ngài có người."

Không chỉ mình anh ta nhìn thấy, mà tất cả những người tham gia cuộc họp đều nhìn thấy.

Phía sau sếp mình, một bóng người cao ráo đang chầm chậm giơ một chai truyền dịch, từ từ đi ngang qua khung hình, từ bên này sang bên kia.

Nhất thời, biểu cảm của mọi người đều trở nên vô cùng đặc sắc.

Nghe vậy, hắn liếc nhìn ô xem trước của camera mình, lập tức cau mày.

"Tạm dừng cuộc họp một chút."

Nói xong, hắn tháo tai nghe xuống rồi quay đầu lại.

"Tỉnh rồi à? Sao không nằm nghỉ?"

Hắn đứng dậy đi tới.

Anh bị động tác đột ngột của hắn làm giật mình, nghe hắn hỏi thì chỉ tay về phía phòng vệ sinh, đáp ngắn gọn.

"Tôi đi vệ sinh."

Nghe vậy, hắn nhận lấy giá treo chai truyền dịch rồi đi theo anh vào phòng vệ sinh.

Anh cũng không nghĩ nhiều, vừa vào liền chuẩn bị c** q**n.

Nhưng tay vừa chạm vào cạp quần thì khựng lại.

Anh nghiêng đầu liếc hắn vẫn còn đứng bên cạnh.

"Anh ra ngoài."

Vốn dĩ hắn còn hơi lo lắng, nhưng vừa nghe ba chữ ấy thì lại không nhịn được bật cười.

"Có cần thiết thế không?"

Chỗ nào trên người anh mà hắn chưa từng nhìn thấy?

Nói thì nói vậy, hắn vẫn quay người lại, đưa lưng về phía anh, coi như giữ cho anh chút thể diện.

Đợi anh giải quyết xong, hắn lại đưa anh trở về giường.

Lúc đi ngang qua chiếc bàn làm việc, anh vô thức liếc mắt nhìn.

Trên màn hình máy tính, cửa sổ họp trực tuyến vẫn còn sáng, hơn chục ô vuông nhỏ với từng gương mặt đều đang nhìn chằm chằm về phía anh.

Biểu cảm của anh lập tức thay đổi, anh quay đầu nhìn hắn, hạ thấp giọng.

"Anh đang họp à?"

Hắn gật đầu.

"Ừ."

"... Tôi chịu anh luôn đấy, anh họp sao không nói với tôi một tiếng?"

Nhìn biểu cảm của anh, hắn lập tức hiểu anh đang nghĩ gì, giọng nói cũng nhuốm ý cười.

"Có gì đâu?"

Hắn đỡ anh nằm lại lên giường, vừa kéo chăn đắp cho anh vừa nói.

"Trong công ty, chẳng có mấy người không biết em."

"Bác sĩ nói không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là hơi không hợp môi trường, cộng thêm làm việc quá sức. Nghỉ ngơi nhiều một chút, ngủ một giấc là ổn thôi."

Nghe hắn nói, khóe miệng anh khẽ giật.

Nhưng quả thật anh vừa mệt vừa khó chịu, cũng chẳng còn sức để nói thêm gì với hắn. Cuối cùng anh nhắm mắt lại, rất nhanh đã thiếp đi.

Hắn đứng bên giường, lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi quay lại bàn làm việc, đeo tai nghe lên lần nữa.

"Tiếp tục đi."

Biểu cảm của mọi người mỗi người một kiểu, nhưng chẳng ai dám hỏi thêm lấy một câu, lập tức quay lại công việc.

Từ lâu họ đã nghe nói Tần tổng gần đây đang yêu, hơn nữa đối tượng còn là một Alpha.

Từ trên xuống dưới cả công ty, không biết bao nhiêu người tò mò đến đứng ngồi không yên, nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy người thật.

Không ngờ lần đi công tác này, Tần tổng lại đưa người theo cùng.

Cuộc họp tiếp tục diễn ra.

Một chút khúc mắc nhỏ chẳng thể làm gián đoạn công việc của họ.

Chút lòng hóng chuyện của mọi người rất nhanh đã bị mấy lần hắn lạnh nhạt ngắt lời rồi chất vấn dọa cho nơm nớp lo sợ.

Một tiếng sau, cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc.

Mọi người đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc hắn chuẩn bị tắt phòng họp trực tuyến, một giọng nói đột ngột vang lên.

"Tần tổng."

"Trông có vẻ người yêu ngài không được khỏe lắm, là không hợp môi trường sao?"

Chà!

Gan to thật đấy!

Mọi người có tò mò thì cũng chỉ dám lén lút bàn tán sau lưng, vậy mà cậu ta lại dám hỏi thẳng ngay trước mặt mọi người?

Không sợ bị Tần tổng mắng à?

Hắn ngước mắt lên. Nghe hai chữ "người yêu", ánh mắt hắn khẽ động.

Không phải người yêu.

Là bạn giường.

Hai chữ ấy lăn một vòng nơi đầu lưỡi.

Cuối cùng, câu "không phải" vẫn bị hắn nuốt trở lại.

Nhìn kênh họp với đông đủ cấp dưới như vậy, hắn chợt cảm thấy, với thân phận và địa vị của mình, dường như chẳng cần phải giải thích với những người này.

Thế là hắn gật đầu.

"Đúng là hơi không quen."

Ơ?

Mọi người đều sửng sốt.

Không mắng cậu ta sao?

Nụ cười trên môi người kia càng đậm hơn.

Cậu ta lập tức tiếp lời: "Tôi biết có một loại thuốc rất hiệu quả với chứng không hợp môi trường! Trước đây tôi sang nước G công tác cũng bị như vậy, uống thuốc đó xong là khỏe rất nhanh. Tôi gửi ngay tên thuốc với hình ảnh cho ngài."

Điện thoại của hắn lập tức sáng lên.

Một bức ảnh hộp thuốc cùng tên thuốc đã được gửi tới.

Ngay sau đó, lại có thêm một tệp tài liệu.

Trong tai nghe lại vang lên giọng nói của người kia.

"Tần tổng, tôi còn tiện tay tổng hợp cho ngài một danh sách những địa điểm du lịch ở nước G nữa. Bình thường ngài bận như vậy, lần này đi công tác lại đưa... người yêu theo, vừa hay có thể tranh thủ lúc rảnh đi dạo một chút. Nước G có rất nhiều địa điểm rất thích hợp cho các cặp đôi check-in."

Hắn mở tệp tài liệu ra.

Nội dung bên trong vô cùng chi tiết, đầy đủ mọi thứ, thậm chí còn ghi rõ thời gian thích hợp nhất để tham quan từng địa điểm.

Hắn khẽ cười, giọng điệu không nghe ra vui hay giận.

"Xem ra cậu đi công tác cũng không bạc đãi bản thân nhỉ."

Người cấp dưới lập tức nghẹn lời, trong lòng chỉ biết than một tiếng tiêu rồi, vừa nghĩ phen này mình xong đời.

Thì lại nghe hắn bổ sung một câu.

"Cảm ơn."

Hai chữ ấy chẳng khác nào mưa đúng lúc hạn.

Từ địa ngục bay thẳng lên thiên đường, cả người lập tức khoan khoái hẳn!

"Không có gì! Đây là việc nên làm! Chúc Tần tổng và... và người yêu của ngài có chuyến đi vui vẻ!"

Trong kênh họp, những đồng nghiệp vừa rồi còn cảm thấy cậu ta quá liều, chuẩn bị ngồi xem trò hay, lúc này ánh mắt nhìn cậu ta đã hoàn toàn thay đổi.

Sự lên án và khinh bỉ trong đó gần như tràn ra ngoài.

Cậu ta coi như không nhìn thấy.

Xin lỗi mọi người nhé, tôi thật sự chỉ là quá muốn được thăng tiến thôi!