Tay nghề nấu ăn của Sở Dật cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ đơn giản là rửa sạch nguyên liệu, cắt nhỏ, rồi cho tất cả vào nồi, sau đó nêm gia vị theo cảm giác.
Tay nghề như vậy tất nhiên không thể so với các đầu bếp nhà hàng năm sao.
Nhưng muốn vượt mặt Tần Xuyên Từ thì dư sức.
Từng món ăn gia đình lần lượt được bày lên bàn.
Sở Dật và Tần Xuyên Từ ngồi đối diện nhau, trong không khí lan tỏa một sự yên tĩnh khó tả.
Ngoài tiếng bát đũa thỉnh thoảng chạm vào nhau khe khẽ, cả hai không nói thêm một lời nào.
Tần Xuyên Từ ăn được một lúc, động tác vẫn tao nhã như thường, nhưng rõ ràng có chút mất tập trung.
Suy nghĩ một lát, hắn vẫn quyết định phá vỡ bầu không khí im lặng, ngẩng đầu nhìn Sở Dật.
"Chuyện hôm qua..."
"Lúc đó cảm xúc của em không ổn, nên tôi mới làm như vậy. Tốt nhất em đừng hiểu lầm."
"Hả?"
Động tác gắp thức ăn của Sở Dật khựng lại, hoàn toàn không hiểu.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của anh, Tần Xuyên Từ khẽ nhíu mày.
Hắn đặt đũa xuống, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, dừng trên gương mặt Sở Dật một lúc.
"...Em không nhớ sao?"
Nếu lúc đầu Sở Dật chỉ là không hiểu Tần Xuyên Từ đang ám chỉ điều gì...
Thì bây giờ, anh hoàn toàn chẳng hiểu hắn đang nói gì.
Không nhớ cái gì?
Anh nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên Từ, cố gắng nhớ lại toàn bộ những gì đã xảy ra sau khi hai người gặp nhau hôm qua.
Đoạn video.
Cuộc đối chất.
Mất kiểm soát...
Rồi anh nắm lấy cánh tay Tần Xuyên Từ, nói ra đủ thứ linh tinh.
"Chúng ta đi thuê phòng đi."
...
"Bây giờ tôi muốn làm."
...
Hai má Sở Dật nóng bừng.
Suy nghĩ mãi, kết hợp với lời vừa rồi của Tần Xuyên Từ, cuối cùng anh cũng tự phân tích ra được một ý.
Lúc đó anh mất khống chế cảm xúc, nói với Tần Xuyên Từ rằng mình muốn làm.
Tần Xuyên Từ không đồng ý, là vì lo cho trạng thái tinh thần của anh? Còn bây giờ anh đã bình tĩnh lại rồi, nên...
Vị đại thiếu gia này định đến đòi lại?
Sở Dật liếc nhìn bầu trời sáng choang ngoài cửa sổ.
Giữa ban ngày ban mặt...
Anh đau đầu lên tiếng: "Bây giờ anh muốn làm à?"
Biểu cảm của Tần Xuyên Từ lập tức cứng đờ. Hắn không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn Sở Dật thật lâu.
Cuối cùng, hắn chẳng nói thêm gì nữa, cúi đầu xuống, tiếp tục im lặng ăn cơm.
Nhưng lần này...
Sở Dật hiểu.
Tần Xuyên Từ...
Giận rồi.
Cái quái gì vậy?
Sở Dật khẽ nhíu mày.
Anh nhớ lại những lời mình vừa nói, tổng cộng chưa đến sáu chữ, rốt cuộc đã chọc trúng chỗ nào của Tần Xuyên Từ?
Hay là... anh đoán sai rồi?
Không nhịn được, Sở Dật hỏi tiếp: "Rốt cuộc là sao?"
Tần Xuyên Từ nghe vậy, ngước mắt liếc anh một cái, ánh mắt lành lạnh.
"Ăn cơm."
"Ăn xong còn phải ra ngoài."
Nếu Sở Dật đã không nhớ, vậy nhắc lại còn có ý nghĩa gì nữa?
Vốn dĩ Tần Xuyên Từ không định nhắc đến chuyện đó. Nhưng nếu không nói, hắn lại cảm thấy Sở Dật có thể sẽ hiểu lầm điều gì.
Thế nên sau khi do dự rất lâu, hắn vẫn mở miệng, định nhắc Sở Dật một chút.
Kết quả... Sở Dật hoàn toàn không nhớ.
Vậy cũng tốt.
Ít nhất Sở Dật sẽ không nảy sinh những suy nghĩ không nên có.
Tần Xuyên Từ khẽ mím môi.
Chỉ là... không hiểu sao trong lòng hắn vẫn có một cảm giác khó chịu rất vi diệu.
Chậc.
Lúc đó dùng pheromone khiến Sở Dật ngủ đi... đáng lẽ phải là sau khi hôn xong mới đúng.
Sao lại không nhớ được chứ?
Thấy Tần Xuyên Từ rõ ràng không muốn tiếp tục đề tài này, Sở Dật cũng biết điều ngậm miệng.
Bữa cơm cứ thế nhanh chóng kết thúc trong bầu không khí im lặng kỳ lạ.
Hai người thu dọn sơ qua rồi cùng ra ngoài.
Cánh cửa khép lại phía sau. Vừa đi được vài bước, Tần Xuyên Từ bỗng dừng chân.
Hắn sờ túi áo rồi lên tiếng: "Tôi để quên điện thoại rồi. Tôi vào lấy chút đồ, em chờ một lát."
Sở Dật gật đầu.
Anh nhìn Tần Xuyên Từ quay người bước về cửa, đưa ngón tay lên bấm khóa mật mã.
"Tít."
Khóa cửa bật mở.
Tần Xuyên Từ đẩy cửa bước vào.
Sở Dật đứng ngoài cửa, lặng lẽ chờ. Chờ một lúc, anh bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
...Khoan đã.
Đây chẳng phải nhà mình sao?
Vậy tại sao... khóa cửa nhà anh lại có dấu vân tay của Tần Xuyên Từ?
Rất nhanh sau đó, Tần Xuyên Từ từ trong nhà bước ra.
Vừa ngẩng đầu, hắn đã thấy Sở Dật đang nheo mắt nhìn mình chằm chằm.
Bị nhìn đến khó hiểu, Tần Xuyên Từ hỏi: "Sao vậy?"
"Ha..."
Khóe miệng Sở Dật giật giật, miễn cưỡng nở một nụ cười.
"...Không có gì."
Anh muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
Cuối cùng vẫn không hỏi gì cả.
Dù có hỏi thì đối phương chắc cũng chỉ lạnh nhạt đáp một câu: "Tôi muốn lưu thì lưu."
Hỏi cũng vô ích.
Sở Dật cứ thế đè nén cảm giác khó chịu trong lòng, theo Tần Xuyên Từ xuống lầu rồi lên xe.
Giang Phong và tài xế đều không có mặt, hôm nay chính Tần Xuyên Từ tự lái.
Sở Dật ngồi ở ghế phụ, cài dây an toàn xong thì thuận miệng hỏi: "Đi đâu?"
Tần Xuyên Từ khởi động xe, mắt nhìn thẳng phía trước, chậm rãi đáp bốn chữ: "Huyễn Hải Hiệp Cốc."
"Hả? Cái gì cơ?"
Sở Dật nghi ngờ mình nghe nhầm.
Thấy vậy, Tần Xuyên Từ lặp lại lần nữa: "Huyễn Hải Hiệp Cốc."
Cứ thế, với đầy đầu dấu chấm hỏi, Sở Dật bị Tần Xuyên Từ đưa đến nơi gọi là Huyễn Hải Hiệp Cốc.
Mà vẻ nghi hoặc trên mặt anh, sau khi đến nơi...
Đã chuyển thành ngơ ngác.
Xe dừng hẳn.
Sở Dật xuống xe, đứng trước cổng Huyễn Hải Hiệp Cốc.
Nói trắng ra...
Chỉ là một công viên giải trí.
Trước mắt anh là cánh cổng hình con sứa khổng lồ màu xanh. Đôi mắt hoạt hình to quá khổ trên đó đang chớp chớp đầy tinh nghịch.
Ký ức trong lòng Sở Dật chợt bị đánh thức.
Dĩ nhiên anh biết Huyễn Hải Hiệp Cốc.
Hồi cấp hai, trong lớp có một bạn học rất thích mang ảnh chụp lúc đi chơi ở đây với bố mẹ đến trường khoe.
Sở Dật từng xem những tấm ảnh ấy.
Vòng quay ngựa gỗ rực rỡ dưới ánh đèn.
Vòng đu quay khổng lồ cao vút chạm mây.
Tàu lượn siêu tốc với những tiếng hét đầy phấn khích của người ngồi trên đó.
Anh chưa từng đến một nơi như thế.
Nhìn những bức ảnh ấy, trong lòng cậu bé năm đó chỉ có một cảm giác...
Ghen tị.
Sau này, trường tổ chức hoạt động lễ hội, để mỗi học sinh viết điều ước của mình lên một tấm thẻ nhỏ rồi treo lên cây điều ước.
Trên một tấm thiệp bé xíu, anh từng lén viết: "Mong được đến Huyễn Hải Hiệp Cốc chơi một lần."
Nhưng điều ước thì vẫn chỉ là điều ước.
Sở Dật luôn hiểu rất rõ sự khác biệt giữa hiện thực và mơ tưởng.
Vé vào Huyễn Hải Hiệp Cốc không hề rẻ.
Tiền mua một tấm vé cũng đủ để anh và bà nội ăn trong vài ngày.
Việc bà nội cố gắng cho anh đi học đã vô cùng chật vật rồi. Anh không thể mở miệng đòi hỏi một điều như vậy.
Đến thời cấp ba, anh phải vật lộn để sinh tồn trong vũng bùn của cuộc đời, chẳng còn tâm trí nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
Sau này đi theo Từ Mãng, anh cũng ngại mở miệng bảo đại ca đưa mình đến công viên giải trí.
Đợi đến khi chính mình trở thành đại ca, anh lại càng ngại bảo đàn em đi cùng đến những nơi như thế.
Còn cái người họ Bạch kia...
Gã vốn chẳng bao giờ hứng thú với những địa điểm kiểu này.
Cứ như vậy, theo năm tháng trôi qua, điều ước nhỏ bé ấy cũng dần bị chính anh lãng quên.
Dù sao...
Nó cũng đâu phải chuyện gì quá quan trọng.
Thế nhưng hôm nay lại có người đột nhiên đưa anh đến đây.
Cảm giác trong lòng thật kỳ lạ.
Sở Dật chậm rãi quay đầu, nhìn Tần Xuyên Từ đứng bên cạnh.
"...Cái này... anh cũng điều tra ra được à?"
Nhìn vẻ mặt của anh, khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên thành một nụ cười.
Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một tấm thiệp nhỏ. Đó là một tấm thiệp điều ước.
Tấm thiệp trong tay đã ngả vàng theo năm tháng, hoa văn trên mặt giấy cũng phai màu, chứng tỏ nó đã được cất giữ rất lâu.
Nhưng dòng chữ non nớt trên đó vẫn còn rõ ràng.
"Hy vọng có thể được đến Huyễn Hải Hiệp Cốc chơi một lần."
Cuối dòng còn vẽ thêm một khuôn mặt cười đơn giản với cái miệng toe toét.
Ánh mắt Sở Dật dừng lại trên hàng chữ ấy, rồi chậm rãi chuyển sang nhìn Tần Xuyên Từ.
Tần Xuyên Từ đưa tấm thiệp cho anh, khóe môi khẽ cong lên.
"Xem ra hồi nhỏ em đáng yêu hơn bây giờ nhiều."
Thật ra thứ này không phải điều tra ra được.
Dù sao thì cũng chỉ là một ước nguyện bé đến mức không đáng nhắc, được viết trên một tấm thiệp.
Hôm xử lý xong chuyện của Lâm Hiểu Nam và Lâm Nặc, không hiểu vì sao Tần Xuyên Từ lại ma xui quỷ khiến đến khu chung cư cũ, nơi trước kia Sở Dật và bà nội từng sống.
Trường cấp hai của Sở Dật cũng ở gần đó.
Thế là hắn tiện đường ghé qua xem.
Hiệu trưởng già nhìn thấy hắn đột ngột xuất hiện thì vừa mừng vừa lo.
Nhưng ngay khi nghe đến cái tên Sở Dật, toàn bộ vẻ vui mừng trên gương mặt ông lập tức biến mất, chỉ còn lại sự thấp thỏm và áy náy.