Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 119: Mất Mặt Trước Bàn Dân Thiên Hạ

Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ đó là thứ gì, Lộ Tranh Vy bỗng lùi về sau một bước.

Vốn dĩ hai người đứng rất sát nhau.

Bước lùi ấy khiến cả hai va mạnh vào nhau.

"A!"

Lộ Tranh Vy loạng choạng, kéo theo cả Triệu Tư Tư cũng mất thăng bằng, hai người cùng ngã ra phía sau.

"Rầm!"

Tiếng động khiến toàn bộ ánh mắt trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía họ.

"Ái da..."

Lộ Tranh Vy chống tay xuống đất, khó khăn ngồi dậy. Cảm nhận được mình đang đè lên người Triệu Tư Tư, cô vội vàng định đứng lên.

Đúng lúc ấy, giọng Triệu Tư Tư đầy căng thẳng vang lên: "Tranh Vy! Đừng nhúc nhích! Váy cậu... bị bung rồi!"

Toàn thân Lộ Tranh Vy cứng đờ.

"Trời ơi! Để tớ giữ giúp cậu! Đừng cử động!"

Lúc này Lộ Tranh Vy mới phản ứng lại. Cô cảm thấy sau lưng lạnh toát.

"Là... khóa kéo bị tuột à? Chắc dạo này mình tăng cân... Cậu kéo lên giúp mình là được."

"Không phải!" Sắc mặt Triệu Tư Tư rất khó coi. "Chiếc váy này... có người đã cắt từ mặt trong. Vải ở đó mỏng quá, vừa rồi bị rách toạc ngay theo đường cắt, không kéo lại được nữa!"

Nghe vậy, Lộ Tranh Vy lập tức hoảng hốt.

Cô ngẩng đầu lên, thấy toàn bộ ánh mắt trong sảnh đều đang tập trung về phía mình, khiến sắc mặt cô dần tái nhợt.

Trong lúc vô tình, cô bắt gặp ánh mắt của một người giữa đám đông.

Một cô gái mặc chiếc váy dài màu trắng đang lặng lẽ đứng đó.

Khuôn mặt ấy có đến năm phần giống mẹ cô.

Chính là người vừa được nhà họ Lộ tìm về gần đây, "chị gái" của cô, Hứa Thu Nhiên... Không, giờ phải gọi là Lộ Thu Nhiên.

Lúc này, nơi khóe môi Lộ Thu Nhiên đang thấp thoáng một nụ cười đắc ý.

Khi bắt gặp ánh mắt của Lộ Tranh Vy, cô ta khẽ nhướng mày, rồi làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, xoay người hòa vào đám đông.

Là cô ta.

Đồng tử Lộ Tranh Vy co rút, bàn tay vô thức siết chặt.

Ngay sau đó, cô không còn để ý đến lời ngăn cản của Triệu Tư Tư nữa, đưa tay nắm lấy phần vải bị rách phía sau lưng. Dưới sự che chắn của Triệu Tư Tư, cô chậm rãi đứng dậy.

Đảo mắt nhìn khắp sảnh một vòng, cô gượng nở nụ cười lịch sự.

"Xin lỗi mọi người, chỉ là một chút sự cố nhỏ thôi, đã làm phiền đến mọi người rồi."

Nói xong, cô không ngoái đầu lại thêm lần nào nữa, cùng Triệu Tư Tư và mấy người bạn vội vã lên phòng nghỉ trên tầng.

Sự chú ý của mọi người cũng dần chuyển khỏi Lộ Tranh Vy.

Ánh đèn trong đại sảnh tập trung lên sân khấu chính.

Ông Lộ và bà Lộ mỉm cười, giới thiệu với toàn thể khách mời: "Đây là con gái của chúng tôi, Lộ Thu Nhiên."

Dưới ánh đèn, cô gái với gương mặt thanh lãnh khoác trên mình chiếc váy trắng nhã nhặn, làn da trắng như tuyết.

Ngũ quan tinh xảo của cô gần như thừa hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của bà Lộ.

Chỉ với lần xuất hiện này, không còn ai nghi ngờ thân phận thật giả của cô nữa.

Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường.

Ánh mắt của những nhân vật danh giá trong giới thượng lưu lần lượt dừng trên người Lộ Thu Nhiên, mang theo sự đánh giá và dò xét, nhưng hiếm có ai thật lòng tỏ ra nhiệt tình.

Ông Lộ và bà Lộ chỉ đứng cạnh Lộ Thu Nhiên chưa đầy năm phút thì đã tìm một cái cớ để vội vàng xuống sân khấu, đi tìm Lộ Tranh Vy.

Hai người vừa rời đi, mấy vị trưởng bối vốn đang đứng quanh Lộ Thu Nhiên cũng chỉ khách sáo vài câu rồi xoay người hòa vào vòng giao tiếp làm ăn của mình.

Còn đám con cháu các gia tộc thì càng khỏi phải nói, họ chỉ đứng từ xa, thỉnh thoảng lại liếc mắt lên tầng hai.

Lộ Tranh Vy đã làm thiên kim Lộ gia suốt mười tám năm. Những mối quan hệ và sức ảnh hưởng mà cô gây dựng không thể chỉ vì một tờ xét nghiệm ADN mà sụp đổ ngay trong chốc lát.

Chính giữa sân khấu chỉ còn lại một mình Lộ Thu Nhiên.

Cô lẻ loi đứng đó, vẻ mặt bình thản, thậm chí còn khẽ cười khẩy.

Quả nhiên là vậy.

Cô đã sớm đoán được mọi chuyện sẽ diễn ra như thế này.

Đáng tiếc...

Vốn dĩ cô muốn Lộ Tranh Vy phải mất mặt ngay trước mặt mọi người.

Không ngờ lại bị phát hiện sớm.

Lộ Thu Nhiên khẽ cụp mắt, uống cạn phần champagne còn lại trong ly, rồi xoay người bước xuống sân khấu, xuyên qua đám đông, đi về phía khu vườn phía sau biệt thự.

Gió đêm lành lạnh, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ.

Cô vốn định tìm một chiếc ghế dài ngồi nghỉ, nhưng ánh mắt lại bị một bóng người phía không xa thu hút.

Người đó đang ngồi trên mép bồn hoa, giữa hai ngón tay kẹp một điếu thuốc, khói trắng từ môi nhả ra rồi nhanh chóng tan biến trong gió lạnh.

Bước chân Lộ Thu Nhiên khựng lại.

Cô nhận ra người này.

Trong đại sảnh vừa rồi, chính Alpha này cùng một Alpha khác xuất hiện, chỉ trong chớp mắt đã khiến bầu không khí của cả buổi tiệc thay đổi.

Tên anh là... Sở Dật.

Lộ Thu Nhiên giấu đi cảm xúc trong mắt, điều chỉnh lại nét mặt rồi bước tới.

Khi đi ngang qua trước mặt Sở Dật, cô khẽ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó định rời đi.

"Chiếc váy là do cô cắt sao?"

Giọng nói bình thản vang lên từ phía sau.

Động tác của Lộ Thu Nhiên cứng lại. Cô dừng bước, quay đầu, trên gương mặt hiện lên vẻ khó hiểu.

"Anh nói gì cơ?"

Sở Dật dập tắt điếu thuốc.

Anh không nhìn Lộ Thu Nhiên.

Cũng chẳng quan tâm cô có thừa nhận hay không.

Anh chỉ thản nhiên lên tiếng.

"Cắt váy..."

"Lúc đầu tôi còn tưởng đây là trò đấu đá giữa các Omega, không ngờ lại là một Alpha."

Lộ Tranh Vy ngã quá đột ngột. Đến khi Sở Dật chú ý thì cô và Triệu Tư Tư đã ngồi dưới đất được một lúc.

Thấy hai người mãi không đứng dậy, anh còn tưởng họ bị ngã đau chân, vừa định bước tới xem thì bắt gặp ánh mắt Lộ Tranh Vy và Lộ Thu Nhiên chạm nhau.

Ngay sau đó, Lộ Tranh Vy tự mình đứng lên.

Cô dùng tay giữ chặt phần lưng váy. Dù có Triệu Tư Tư che chắn, nhưng từ vị trí của Sở Dật, anh vẫn nhìn rõ vết rách trên lớp vải và làn da trắng lộ ra bên dưới.

May mà sau khi ngã mới phát hiện.

Đối với Lộ Tranh Vy, đó đã là điều may mắn.

Nếu đang đi giữa đám đông mà chiếc váy bất ngờ rách toạc...

Một Omega sẽ mất sạch thể diện trước mặt tất cả mọi người.

Sở Dật quay đầu nhìn Lộ Thu Nhiên.

Lúc nãy đứng xa nên anh không nhìn rõ.

Bây giờ ở khoảng cách gần, anh dễ dàng cảm nhận được mùi pheromone của Alpha trên người cô.

Nghe những lời Sở Dật nói, vẻ bình tĩnh trên mặt Lộ Thu Nhiên cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì."

Sở Dật bình thản đáp: "Nhóc con, ý tôi là... cô thật mất mặt."

Sắc mặt Lộ Thu Nhiên lập tức tái đi.

Theo bản năng, cô siết chặt vạt váy.

Mới mười tám tuổi, đối mặt với một Alpha như Sở Dật, dù anh đang ngồi còn cô đứng, khí thế của cô vẫn hoàn toàn bị áp đảo. Một cảm giác e dè không tự chủ dâng lên.

"Cô có nhiều lợi thế hơn Lộ Tranh Vy," giọng Sở Dật vẫn bình tĩnh, "Thế mà lại dùng loại thủ đoạn này để đối phó cô ấy. Thà cô đường đường chính chính đánh cô ấy một trận còn ra dáng một Alpha hơn."

"Thật là mất mặt."

"Liên quan gì đến anh?!" Lộ Thu Nhiên cuối cùng cũng không nhịn được, nghiến răng cãi lại.

"Đúng là không liên quan đến tôi. Nhưng tôi chướng mắt."

Dứt lời, Sở Dật đứng dậy, bước lên một bước.

Với chiều cao một mét tám bảy, anh hoàn toàn áp đảo Lộ Thu Nhiên. Bóng của anh phủ kín người cô.

Sở Dật cúi mắt nhìn xuống.

"Cô nghĩ làm mấy chuyện này thì có thể thay đổi vị trí của mình trong Lộ gia sao? Cô nghĩ ông bà Lộ sẽ đứng về phía ai?"

"Bất kể tối nay cô thành công hay thất bại, chỉ cần cô ấy trở về khóc vài giọt nước mắt, thì người sai mãi mãi cũng sẽ là cô."

"Nếu là tôi, lúc này tôi sẽ cầu cho cô ấy đừng đi mách bố mẹ."