Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 114: Mẹ Ruột Vẫn Còn Sống

Thấy Sở Dật như vậy, Chu Ngũ cũng đoán được anh đang nghĩ gì, bèn gượng gạo đưa tay sờ mũi.

"Ờ... không sao đâu, tôi biết cậu cũng chẳng dễ dàng gì."

"À... cậu có thể hỏi mấy người giúp việc trong trang viên xem. Chắc họ có miếng dán sau gáy cỡ lớn hơn."

Sở Dật liếc cậu một cái, im lặng vài giây rồi nghiến răng nói: "... Tôi đi một lát."

Chu Ngũ vội vàng gật đầu lia lịa.

Ngay sau đó, Sở Dật nhanh chóng rời khỏi bầu không khí ngượng ngập ấy.

Đợi đến khi đi đủ xa Chu Ngũ, vẻ bình tĩnh trên mặt anh cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.

Anh bực bội đưa tay che sau gáy. Đầu ngón tay vừa chạm vào miếng dán nơi đó thì như bị bỏng, lập tức rụt tay về.

Đi dọc hành lang bên ngoài một vòng mà vẫn không thấy bóng dáng người giúp việc nào, Sở Dật cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp đi về phía biệt thự chính.

Chẳng bao lâu sau, anh nhìn thấy mấy người giúp việc đang dọn dẹp.

Anh lập tức bước tới.

Nhưng khi thật sự đứng trước mặt họ, những lời định nói lại nghẹn ở cổ họng.

Nhìn mấy người trước mặt đều là Omega và Beta trẻ tuổi...

Mở miệng xin miếng dán sau gáy...

Anh đứng đực ra tại chỗ một lúc lâu. Mãi đến khi mấy người giúp việc nhìn anh với vẻ khó hiểu, anh mới cắn răng mở miệng: "Ờm... có miếng dán sau gáy không? Loại lớn hơn một chút."

Cả bầu không khí lập tức rơi vào im lặng.

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, trên mặt Sở Dật vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng đã muốn tìm một cái khe dưới đất để chui xuống.

May mà những người giúp việc đều được đào tạo bài bản, rất nhanh đã phá tan sự im lặng.

Một cô hầu gái là người đầu tiên lấy lại tinh thần, lễ phép cúi người với Sở Dật.

"Có ạ. Xin ngài đợi một chút."

Nói xong, cô vội vã rời đi, có lẽ là đi lấy miếng dán cho anh.

Thấy thái độ của mọi người vẫn tự nhiên như thường, sự căng thẳng và xấu hổ trong lòng Sở Dật cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.

Lúc nãy đáng lẽ anh nên đi theo cô hầu gái ấy.

Giờ thì chỉ có thể lẻ loi đứng đây chờ cô quay lại.

Giữa một đám người giúp việc đang bận rộn, anh đứng bất động như một cây cột. Không ai chủ động bắt chuyện với anh, khiến sự tồn tại của anh càng trở nên lạc lõng và thừa thãi.

Đứng thêm một lúc nữa, Sở Dật cảm thấy cả người không được tự nhiên, nghĩ bụng hay là tìm chủ đề gì đó để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này.

Ánh mắt anh quét một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại ở chiếc xe đẩy rác của người giúp việc.

Trong đó có một bức tranh sơn dầu.

Anh bèn lên tiếng: "Bức tranh này định vứt đi à? Trông cũng đẹp mà."

Người giúp việc đang lau bình hoa nghe vậy thì nhìn theo hướng Sở Dật chỉ.

Sau đó giải thích: "Đây là tranh của phu nhân. Sáng nay nó rơi khỏi bức tường trưng bày, bị dính nước nên hỏng mất rồi. Ngài Tần bảo chúng tôi đem vứt."

Phu nhân?

Sở Dật khẽ động ánh mắt.

Anh đưa tay lấy bức tranh ra khỏi xe rác.

Trong tranh là cả một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ, màu sắc tươi sáng.

Phần dưới của tấm toan bị rách mất một mảng lớn, mép tranh còn loang lổ vết nước, chắc là sau khi bị ướt nên vô ý làm hỏng.

Sở Dật hoàn toàn là người mù mờ trong hội họa, nhưng anh vẫn cảm nhận được bức tranh này vẽ rất đẹp. Sức sống mãnh liệt trong tranh như muốn phá vỡ cả khung vải để tràn ra ngoài.

Phu nhân...

Cách gọi này...

Chắc chắn không thể là chỉ người mẹ kế họ Dương.

Vậy thì đó là mẹ ruột của Tần Xuyên Từ.

Di vật của mẹ ruột...

Lại cứ thế bị vứt đi sao?

Sở Dật khẽ nói: "Thật ra nếu dán lại thì... vẫn xem được mà."

Các người hầu nghe vậy đều sững người.

Họ nhìn nhau, rồi một người nhìn về phía Sở Dật, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

"Ngài..."

Cô vừa mở miệng thì chợt nhìn thấy người đang đi tới từ phía sau Sở Dật, lập tức ngậm miệng, hơi cúi đầu.

"Quản gia Trương."

Nghe tiếng gọi, Sở Dật quay người lại.

Trên gương mặt bác Trương vẫn là nụ cười hiền hòa quen thuộc.

Ánh mắt ông dừng lại trên bức tranh trong tay Sở Dật trước, rồi mới nhìn về phía anh, lên tiếng hỏi: "Cậu Sở thích bức tranh này sao?"

Sở Dật lắc đầu.

"Không... Chỉ là tôi thấy, di vật của người đã khuất thì vẫn nên trân trọng một chút."

Quản gia Trương hơi khựng lại, rồi mỉm cười.

Ông ngẩng đầu dặn người hầu bên cạnh: "Nếu đã vậy thì mang đi nhờ người phục chế lại, rồi treo lên như cũ đi."

"Vâng."

Một người hầu đáp lời, bước tới cẩn thận nhận lấy bức tranh từ tay Sở Dật rồi xoay người rời đi.

Những người hầu khác cũng lần lượt tản ra.

Chẳng mấy chốc, trên hành lang chỉ còn lại bác Trương và Sở Dật.

"Cậu Sở, ông chủ đang tìm cậu. Mời cậu đi theo tôi."

Tần Xuyên Từ tìm mình?

Sở Dật hơi ngẩn ra.

Người này chẳng phải đã đi làm rồi sao? Sao lại quay về nữa?

Dường như bác Trương nhìn ra sự nghi hoặc của anh, chủ động giải thích: "Ông chủ vừa mới về không lâu."

Vừa về đã tìm mình?

Sở Dật khẽ giật khóe môi, không nói thêm gì, nhưng trong lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Anh lặng lẽ đi theo sau bác Trương, suốt dọc đường cả hai đều không lên tiếng.

Hành lang của biệt thự chính rất dài, trên tường treo đủ loại tác phẩm nghệ thuật đắt giá, nhưng lúc này Sở Dật hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức.

Khi sắp đến cửa phòng làm việc, bác Trương, người vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng.

"Cậu Sở, trong trang viên rất ít khi nhắc đến chuyện trước kia, nên có lẽ cậu đã hiểu lầm."

"Mẹ ruột của ông chủ... vẫn còn sống."

Sở Dật nghe vậy thì sững người.

Vẫn còn sống?

Trước đây, lúc trò chuyện với bác Trương ở hành lang, anh từng nghe ông nhắc sơ qua về mẹ ruột của Tần Xuyên Từ. Kết hợp với những gì người mẹ kế hôm qua thể hiện...

Anh vô thức ghép mọi chuyện thành một kịch bản máu chó: vợ cả bị tiểu tam hãm hại, chết thảm; tiểu tam dẫn theo con lên thay thế, chiếm lấy vị trí chính thất.

Không ngờ...

Lại hoàn toàn không phải như vậy?

Nhưng sau khi nói câu ấy, bác Trương cũng không giải thích gì thêm.

Bởi vì họ đã đến nơi.

Cánh cửa gỗ khép hờ, để lại một khe nhỏ.

Bác Trương giơ tay, gõ nhẹ hai tiếng lên khung cửa như một lời báo trước.

"Ông chủ."

Sau khi nhận được sự đồng ý từ bên trong, ông mới đẩy cửa bước vào, nghiêng người nhường đường cho Sở Dật đi theo.

Trong phòng ánh sáng rất sáng sủa.

Tần Xuyên Từ đang ngồi trên sofa, trên tay cầm một cuốn tạp chí bằng tiếng nước ngoài, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.

Khác với ngày thường, hôm nay hắn mặc một bộ vest màu xanh lam đậm, trông bớt đi vài phần lạnh lẽo, nặng nề.

Thật ra Sở Dật vốn không thích vest.

Anh luôn cảm thấy, bất kể là màu đen hay màu xanh, chỉ cần mặc vest vào thì tự nhiên sẽ có cảm giác giống nhân viên bán bảo hiểm hoặc môi giới bất động sản.

Nhưng quy luật ấy dường như không áp dụng với Tần Xuyên Từ.

Có lẽ vì gương mặt kia quá mức xuất sắc.

Cũng có lẽ vì chính bộ vest ấy được may từ chất liệu cực kỳ đắt tiền.

Khoác lên người Tần Xuyên Từ, nó chẳng những không hề tạo cảm giác chào hàng, mà ngược lại còn khiến hắn càng toát lên vẻ xa cách và cao quý của một người đứng ở vị trí cao.

Nếu người này không sinh ra trong Tần gia, chỉ dựa vào gương mặt ấy thôi có lẽ cũng đã sống rất tốt rồi.

Bên ngoài Sở Dật vẫn bình thản như không, nhưng trong đầu lại bất chợt nảy ra ý nghĩ ấy.

Bác Trương bước đến trước mặt Tần Xuyên Từ, hơi cúi người, ghé sát tai hắn nói nhỏ vài câu.

Nghe xong, Tần Xuyên Từ ngẩng mắt lên.

Đôi mắt ấy lướt một vòng trên người Sở Dật, rồi hắn khẽ phất tay với quản gia Trương.

Bác Trương lập tức hiểu ý, lặng lẽ lui ra ngoài, tiện tay đóng chặt cánh cửa.

"Cạch."

Một tiếng khóa cửa khe khẽ vang lên, ngăn cách hoàn toàn bên trong với bên ngoài.