Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 107: Đứa Trẻ Hư

Tần Xuyên Từ đứng bên đường, nhìn Sở Dật trò chuyện với ông chủ quán. Ánh mắt hắn lướt qua tấm bảng giá hơi ám dầu treo phía trên sạp.

Vài tệ đến hơn chục tệ...

Hắn lại quay sang nhìn Sở Dật.

Anh hơi nghiêng đầu, chăm chú dõi theo đôi tay của ông chủ đang lật chiếc bánh trên mặt chảo, trong mắt lộ rõ vẻ mong chờ.

Tần Xuyên Từ có chút tò mò: "Thứ này... ngon lắm sao?"

Chưa kịp để Sở Dật trả lời, ông chủ đã cười sang sảng lên tiếng trước: "Ôi, đảm bảo ngon! Tôi, lão Vương, đã bán ở đây gần mười năm rồi, khách quen nhiều lắm!"

Nghe vậy, ánh mắt Tần Xuyên Từ dừng trên chiếc bánh kếp mà ông chủ đang làm.

Bột bánh được tráng đều, đập thêm trứng, rắc hành lá, mùi thơm lập tức bùng lên trong không khí.

Hắn im lặng hai giây rồi nói: "Cho tôi một cái giống cậu ấy."

Ông chủ cười tươi: "Được ngay! Hai vị đợi một chút!"

Tay nghề của ông chủ nhanh thoăn thoắt. Tráng bánh, phết sốt, thêm nhân, gấp bánh...

Từng động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Chỉ bảy, tám phút sau, hai chiếc bánh kếp nóng hổi đã được đưa ra.

Tần Xuyên Từ vừa định lấy điện thoại thanh toán.

"Ting! Đã nhận được 26 tệ."

Tiếng thông báo vang lên.

Động tác của hắn khựng lại. Ngẩng đầu lên, hắn thấy Sở Dật đã cất điện thoại vào túi.

Mỗi người cầm một chiếc bánh, tiếp tục hòa vào dòng người trên phố.

Sở Dật chẳng câu nệ gì.

Đã lâu lắm rồi anh chưa ăn món này. Ban nãy vừa ngửi thấy mùi thơm, cơn thèm đã bị khơi dậy.

Anh lập tức mở túi ni-lông, cắn một miếng thật to vào chiếc bánh căng đầy nhân.

Ngay sau đó, anh thỏa mãn nheo mắt lại.

Đang ăn ngon lành, anh chợt nhớ bên cạnh vẫn còn có người. Sở Dật quay đầu sang, lại phát hiện Tần Xuyên Từ chẳng hề ăn, chỉ đứng cạnh nhìn mình.

Như thể đang quan sát một sinh vật kỳ lạ.

Động tác nhai của Sở Dật chậm lại.

"...Sao thế?"

Tần Xuyên Từ lắc đầu, thu hồi ánh mắt.

Hắn lại nhìn dáng vẻ ăn uống hào sảng của Sở Dật, rồi bắt chước anh mở túi ni-lông.

Sau đó cúi đầu, vô cùng dè dặt cắn một miếng.

Nước sốt dính lên mặt hắn.

Động tác của Tần Xuyên Từ cứng đờ.

Hắn khẽ nhíu mày, lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, rút một tờ lau sạch khóe miệng.

Rồi lại cúi đầu cắn thêm một miếng.

Lại dính sốt.

Hắn lại lấy khăn tay lau.

Cắn thêm...

Lại dính...

Lại lau...

Chuỗi động tác vừa tao nhã vừa vụng về ấy khiến Sở Dật đứng bên cạnh hoàn toàn cạn lời.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Tần Xuyên Từ, cuối cùng anh không nhịn được, bật cười.

"Anh... chưa từng ăn bánh kếp à?"

Tần Xuyên Từ nuốt miếng bánh trong miệng xuống.

"Chưa từng."

Tần Xuyên Từ đáp, rồi bổ sung thêm: "Nhưng tôi biết món này. Hương vị cũng khá ngon."

Món ăn bình dân như thế này, đương nhiên hắn từng nghe qua.

Chỉ là quỹ đạo cuộc đời của hắn vốn dĩ chẳng bao giờ giao nhau với những thứ như vậy.

Trước đây hắn cũng chưa từng có hứng thú. Nhưng vừa rồi, nhìn dáng vẻ mong chờ của Sở Dật, hắn cũng muốn nếm thử.

Không ngờ...

Quả thật rất ngon.

Nghe vậy, Sở Dật gật đầu.

Ở Tần giaâu như vậy, đương nhiên anh biết bình thường Tần Xuyên Từ ăn những gì.

Ban đầu, anh hoàn toàn không nghĩ hắn sẽ mua.

Cho nên lúc Tần Xuyên Từ bảo cũng lấy một cái, anh thật sự khá bất ngờ.

Sở Dật cười khẩy: "Hôm nay dẫn anh xuống hạ giới trải nghiệm cuộc sống của dân thường. Để anh ăn mấy thứ này, đúng là có lỗi quá."

Tần Xuyên Từ liếc anh một cái.

"Ít nói vài câu đi... lau mặt đi."

Nói rồi, hắn đưa một tờ khăn giấy sang.

Sở Dật ăn còn hào sảng hơn Tần Xuyên Từ nhiều. Khóe miệng anh từ lâu đã dính đầy nước sốt.

Anh bĩu môi, nhưng cũng không từ chối. Đưa tay nhận lấy khăn giấy, lau qua loa hai cái rồi cúi đầu tiếp tục chiến đấu với chiếc bánh.

Đúng lúc ấy...

Chân anh bỗng trượt một cái!

Đêm đông, có vài chỗ trên mặt đường đóng băng, dưới ánh đèn mờ gần như không thể nhìn thấy.

Sở Dật chỉ cảm thấy dưới chân trống rỗng.

Cả người mất thăng bằng, ngã thẳng về phía Tần Xuyên Từ!

Đồng tử Tần Xuyên Từ co lại.

Thấy Sở Dật sắp ngã, hắn theo phản xạ đưa tay đỡ.

Nào ngờ vừa động một cái...

Chân hắn cũng trượt theo.

Thế là, giữa tiếng kêu thất thanh của người qua đường, cả hai cùng ngã nhào, lăn thẳng vào bồn hoa ven đường.

"Mẹ!"

Phản ứng của Sở Dật cực nhanh.

Một tay chống lên thành bồn hoa, tay còn lại giơ cao chiếc bánh kếp mới ăn được một nửa, quyết tâm bảo vệ bằng được.

Cơn đau như tưởng tượng không hề ập tới.

Ngược lại...

Bên dưới mềm mềm, còn có hơi ấm.

Sở Dật sững người, anh quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Tần Xuyên Từ gần như nằm hẳn trong bồn hoa, trở thành tấm đệm thịt cho anh.

Tim Sở Dật thắt lại.

Anh vội vàng đứng dậy, sau khi lấy lại thăng bằng liền đưa tay kéo Tần Xuyên Từ lên.

"Anh không sao chứ?"

May mà bây giờ là mùa đông.

Trong bồn hoa không có bùn đất, chỉ phủ một lớp tuyết dày, vừa khéo giảm bớt lực va chạm.

Tần Xuyên Từ được anh kéo dậy, sắc mặt có chút khó coi.

Ba mươi năm sống trên đời, hắn chưa từng mất mặt trước nhiều người như hôm nay.

Mím môi, hắn không nói một lời, lặng lẽ phủi tuyết và cành lá dính trên người.

Vừa cúi đầu nhìn mặt đường, hắn vừa nhíu chặt mày, trong đầu đã bắt đầu tính xem ngày mai nên để bộ phận nào đến xử lý cái "mối nguy đô thị" này.

Đợi cả hai phủi tuyết trên người gần xong, Sở Dật nhìn bộ dạng chật vật hiếm thấy của Tần Xuyên Từ, thật sự không nhịn nổi, khóe môi cứ thế cong lên.

"Cái bánh của anh... hy sinh rồi."

Anh chỉ vào "thi thể" của chiếc bánh kếp nằm trong bồn hoa, cố nén cười hỏi: "Hay là... tôi đi mua cho anh cái khác nhé?"

Tần Xuyên Từ vừa định lên tiếng.

Bốp!

Một quả cầu tuyết từ bên cạnh lao vút tới, đập trúng ngay ngực hắn!

Quả cầu tuyết vỡ tung, bông tuyết bắn tứ phía.

Cú này khiến cả Sở Dật lẫn Tần Xuyên Từ đều sững sờ. Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn về hướng quả cầu tuyết bay tới.

Ở quảng trường bên cạnh, có năm sáu đứa trẻ chừng mười mấy tuổi đang tụ tập chơi đùa. Thằng bé đứng đầu vẫn còn tung tung một quả cầu tuyết mới vo trong tay, vẻ mặt chột dạ nhìn về phía họ.

Rõ ràng nó chính là thủ phạm.

Nhưng vừa chạm phải ánh mắt hai người, cậu bé có vẻ giật mình. Chỉ là rất nhanh sau đó, nó lại nghênh mặt, quay đầu đi, giả như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi tiếp tục nô đùa với đám bạn.

Sở Dật nheo mắt.

Con nhà ai mà nghịch thế?

Tuy trong lòng khó chịu, nhưng cả hai cũng chẳng buồn chấp nhặt với một đám trẻ con.

Tần Xuyên Từ mặt không cảm xúc phủi lớp tuyết trên ngực, định dẫn Sở Dật rời khỏi nơi thị phi này.

Nhưng ngay giây sau...

Lại một quả cầu tuyết nữa rít gió bay tới, đập trúng vai Tần Xuyên Từ.

Này!

Sở Dật nhíu mày, quay đầu nhìn.

Ngay trước mặt, quả cầu tuyết thứ ba lao tới!

Ánh mắt anh lạnh đi, lập tức giơ cánh tay lên chắn.

Bộp!

Quả cầu tuyết vỡ tan trên cánh tay anh.

Hạ tay xuống, Sở Dật nhìn về phía đám trẻ.

Vẫn là bọn chúng.

Nếu lần đầu còn có thể nói là vô tình, hoặc ít nhất vẫn biết chột dạ...

Thì bây giờ rõ ràng là cố ý, bọn nhóc này coi họ là quả hồng mềm rồi.

Sở Dật chậm rãi thở ra một hơi, làn hơi trắng tan dần trong màn đêm mùa đông.

Anh nhét nốt miếng bánh cuối cùng vào miệng, thong thả nhai rồi nuốt xuống.

Lau sạch tay.

Sau đó cúi người.

Trực tiếp vốc hai nắm tuyết lớn dưới đất, thuần thục vo thành hai quả cầu tuyết trong lòng bàn tay.

Rồi cầm chúng bước thẳng về phía đám trẻ trong quảng trường.