Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 1: Sở Dật

Sau

"Vù...vù...!!"

Một chiếc xe ô tô màu đen lao vút qua.

Nước bùn đục ngầu bên lề đường bị bánh xe cuốn lên, bắn chính xác vào người Sở Dật đang ngồi xổm hút thuốc bên vệ đường.

Toàn thân anh cứng đờ lại.

Trời vừa mưa hồi sáng, không khí vẫn còn mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, lúc này hòa lẫn với nước bùn, từ ống quần len lỏi khắp nơi lên tận áo khoác.

Điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay bị nước bắn trúng, tắt ngấm hoàn toàn.

Sở Dật nhíu chặt mày, trong cổ họng bật ra một tiếng chửi thề nho nhỏ.

"Mẹ nó."

Anh vứt điếu thuốc tàn xuống đất, giơ tay túm gấu áo mình lên, nương theo ánh đèn đường mờ ảo liếc nhìn một cái.

Vết ẩm ướt sẫm màu loang một mảng lớn trên thớ vải, chẳng cần nghĩ cũng biết trông mình lúc này nhếch nhác đến mức nào.

"Đụ má, cái lũ có tiền này đúng là không có một chút ý thức văn hóa nào hết!"

Phía sau vang lên một tiếng chửi quen thuộc.

Sở Dật quay đầu lại, nhìn thấy người vừa đến, đôi lông mày đang nhíu chặt mới hơi giãn ra một chút.

"Anh."

Người đến có vóc dáng cao lớn, dù đang mặc một bộ vest rõ ràng là không vừa vặn, cũng không che giấu được cái khí chất lưu manh đường phố thấm từ trong xương tủy ra.

Từ Mãng nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi đèn xe đã sớm biến mất trong màn đêm, mặt đầy vẻ xúi quẩy.

Gã quay sang nhìn Sở Dật, thấy bộ dạng thảm hại như gà mắc tóc của anh thì tặc lưỡi một tiếng, thở dài.

"Đi, theo anh ra xe thay quần áo."

Từ Mãng vỗ vỗ vai anh: "Lần này anh đưa chú đi gặp một nhân vật không hề tầm thường đâu, chú không thể đi gặp người ta với bộ dạng này được."

Sở Dật không hỏi nhiều, gật đầu, im lặng đi theo sau Từ Mãng.

Mấy nam thanh nữ tú ăn mặc bảnh bao đi ngang qua họ, ánh mắt ném tới như đang đánh giá một thứ gì đó bẩn thỉu, không hề che giấu sự ghẻ lạnh và chán ghét trong đó, rồi nhanh chóng rảo bước rời đi.

Bờ môi Sở Dật mím lại thành một đường thẳng.

Tâm trạng vốn đã bực bội vì đống nước bùn trên người, lúc này càng chìm xuống đáy vực.

Anh tăng tốc bước chân, đi theo Từ Mãng lên một chiếc xe ô tô màu đen đỗ cách đó không xa.

"Cái nơi khốn kiếp này, lần nào đến cũng phải rước bực vào người!"

Từ Mãng vừa ngồi vào ghế lái liền đấm mạnh một phát lên vô lăng, phát ra một tiếng "bốp" trầm đục.

Gã là đại ca của Sở Dật.

Sở Dật bỏ học từ cấp ba, một mình lăn lộn ở khu đèn đỏ. Tuy là một Alpha, nhưng vì nhỏ tuổi, lại thêm suy dinh dưỡng nên người gầy gò, ốm yếu, chẳng ít lần bị người ta bắt nạt.

Sau đó gặp được Từ Mãng, anh liền đi theo gã từ đó đến nay.

Đến ngày hôm nay, hai người ở khu đèn đỏ đã là những kẻ có máu mặt mà ai ai cũng biết, dưới trướng còn nuôi một đám đàn em.

Nếu chuyện này xảy ra ở địa bàn của họ, Sở Dật bị người ta hắt một cây nước như thế này, Từ Mãng dù thế nào cũng phải dẫn người chặn chiếc xe đó lại, lôi kẻ lái xe bên trong ra để cho hắn biết mặt.

Nhưng nơi này là câu lạc bộ Thánh Hâm.

Khu Hổ Phách của đế đô, nơi tiêu tiền như rác trong những nơi tiêu tiền như rác.

Ở nơi này, tùy tiện tát một phát tai trúng một ai đó, thì đối phương cũng có thể là thiếu gia của một gia tộc tài phiệt nào đó.

Còn loại ếch ngồi đấy giếng ở khu đèn đỏ như họ, đặt ở nơi này, đến cả một con chạch trong vũng bùn cũng không bằng.

Dù có bất mãn đến đâu, cũng phải cúi đầu, kẹp đuôi mà làm người.

Sở Dật nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, đón lấy bộ vest mới tinh mà Từ Mãng đưa từ ghế trước ra để thay vào.

Chất vải khá tốt, ít nhất là tốt hơn nhiều so với bộ trên người anh.

Anh thay quần áo xong, ngẩng đầu nhìn Từ Mãng ở ghế lái.

"Anh, rốt cuộc hôm nay chúng ta đi gặp ai thế? Sao lại đặc biệt chạy đến tận nơi này?"

Nghe câu hỏi, vẻ phẫn nộ trên mặt Từ Mãng thu hồi bớt vài phần, gã nhìn Sở Dật qua gương chiếu hậu, hạ thấp giọng nói:

"Chú biết đấy, mấy chỗ làm ăn dưới tay anh, phía sau đều có người chống lưng."

Đầu ngón tay đang chỉnh đốn trang phục của Sở Dật khựng lại một chút.

Hai chữ thốt ra khỏi miệng: "Ông chủ."

"Đúng thế." Từ Mãng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, "Ông chủ của chúng ta họ Hà, nghe nói là người của Hà gia ở đế đô. Cụ thể thân phận ở Hà gia là gì thì anh không rõ lắm, dù sao anh cũng mới chỉ gặp qua vài lần."

Gã khởi động xe, tìm một chỗ đậu trong bãi đỗ xe rồi dừng lại.

"Lát nữa gặp mặt rồi, chú cứ đi theo sau anh, nói ít nhìn nhiều. Hôm nay anh dẫn chú đến, chủ yếu là để chú lộ diện trước mặt vị này một chút."

Sở Dật gật đầu.

Anh đi theo Từ Mãng nhiều năm như vậy, chỉ biết phía sau có một ông chủ thần thông quảng đại, nhưng vị ông chủ này vô cùng bí ẩn, Sở Dật chưa từng được gặp một lần nào.

"Cũng không biết lần này gọi chúng ta qua đây là để làm gì." Từ Mãng tắt máy, trong giọng nói thoáng qua một chút căng thẳng và lo âu mà chính gã cũng không nhận ra.

Làm việc cho vị này thời gian không tính là ngắn, nhưng mỗi một lần bị gọi đến, gã vẫn sẽ có cảm giác nơm nớp lo sợ.

"Được rồi, nhanh lên đi, đừng để ông chủ phải đợi lâu."

Từ Mãng đẩy cửa xe, Sở Dật cũng lập tức đi theo.

Hai người một trước một sau bước vào câu lạc bộ Thánh Hâm.

Nhìn từ bên ngoài, tòa kiến trúc này đã vô cùng lộng lẫy xa hoa, khi tiến vào bên trong, cảm giác xa xỉ đến nghẹt thở càng ập thẳng vào mặt.

Nền nhà bằng đá cẩm thạch sáng loáng như gương, trên trần nhà treo chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ, trong không khí thoang thoảng mùi hương thanh mát hòa quyện giữa gỗ cao cấp và loại hương liệu không rõ tên.

Sở Dật và Từ Mãng giống như hai con quạ đen vô tình lạc vào hồ thiên nga, cho dù họ đã cố gắng thẳng lưng hết sức, nhưng cái khí chất nuôi dưỡng từ khu đèn đỏ cá rồng lẫn lộn kia vẫn khiến họ trở nên lạc lõng với nơi này.

Sở Dật hơi cúi đầu, phần tóc mái vụn trước trán che đi nửa khuôn mặt, anh bám sát sau lưng Từ Mãng, nhanh chóng bước vào thang máy.

Vách trong của thang máy được mạ vàng, các con số nhảy vọt một cách nhanh chóng, cuối cùng dừng lại ở tầng thượng.

Một nữ phục vụ Omega đã đợi sẵn ở cửa thang máy, trên mặt cô treo một nụ cười ngọt ngào mang tính nghề nghiệp, dẫn họ đi xuyên qua hành lang, dừng lại trước cửa căn phòng nằm ở tận cùng bên trong.

Cửa được đẩy ra.

Dưới ánh sáng mờ ảo, một người đàn ông tuấn tú đang ngồi nghiêng trên chiếc ghế sofa lớn làm từ da thật.

Tay trái gã đang ôm một người phụ nữ xinh đẹp có vóc dáng uyển chuyển, ngón tay còn đang m*n tr*n một cách mập mờ trên eo người phụ nữ.

Nhìn thấy Từ Mãng và Sở Dật đi vào, gã mới uể oải liếc mắt nhìn sang, trên mặt không hề có một chút bối rối nào vì bị làm phiền.

Từ Mãng lập tức khom người, thái độ cung kính.

"Ông chủ Hà."

Người đàn ông không thèm để ý đến gã, ánh mắt lướt qua gã, dừng lại trên người Sở Dật ở phía sau.

Ánh mắt đó không hẳn là săm soi, mà mang theo vài phần hờ hững, thờ ơ.

Trong lòng Từ Mãng thắt lại, vội vàng nghiêng người, để lộ hoàn toàn Sở Dật ra ngoài.

"Ông chủ, đây là Sở Dật, người mà trước đây tôi đã từng nhắc với ngài, khoản nợ khó đòi của lão Văn trước đó chính là cậu ấy dẫn người đi đòi về đấy ạ."

Vừa nói, Từ Mãng vừa dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào thắt lưng Sở Dật một cái.
Sở Dật hiểu ý, bước lên một bước, cúi đầu nói: "Chào ông chủ."

Khóe miệng người đàn ông nhếch lên một nụ cười cực kỳ nhạt, giọng nói cũng giống như con người gã, mang theo một sức hút lười biếng đầy nam tính.

"Được rồi, đừng đứng nữa, ngồi đi."

Từ Mãng nghe vậy như được đại xá, lập tức kéo Sở Dật ngồi xuống một chiếc sofa ở góc ngoài cùng.

Ông Hà buông người phụ nữ trong lòng ra, tự ý châm một điếu thuốc, làn khói trắng từ bờ môi mỏng của gã tràn ra.

"Lần này gọi các cậu đến đây, chủ yếu không phải là việc của tôi."

Gã thong thả mở miệng: "Là một người bạn của tôi, họ Tần, anh ta sắp đến rồi."

Họ Tần?

Ánh mắt Từ Mãng khẽ lóe lên một cái.

Cái họ này không tính là hiếm gặp, nhưng ở đế đô, lại được thốt ra từ miệng của một người có thân phận như ông Hà, thì khó mà không khiến người ta liên tưởng đến điều gì đó.

So với sự kinh ngạc và nghi ngờ của Từ Mãng, cái họ này rõ ràng không dấy lên bất kỳ gợn sóng nào trong lòng Sở Dật.

Sự chú ý của anh đã hoàn toàn bị thu hút bởi độ rung của chiếc điện thoại trong túi quần.

"Rì...rì..."

Sau