Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 90

 

Lên xe, Ôn Ý Nùng bóc túi kẹo vừa mua ở tiệm tạp hóa nhỏ. Kẹo cứng vị dừa, giấy bọc xanh xanh đỏ đỏ in hình cây dừa và nhà sàn của người Thái. Cô đưa sang trái cho chị Từ, chuyền ra sau cho Tiểu Diêu, ném qua lối đi cho Tiểu Hà hai viên, rồi lại ném cho Tống Nghị Minh và Trương Hằng mỗi người một viên.

Chị Từ nhận lấy kẹo, bóc vỏ nhét vào miệng nhai hai cái. Hương dừa ngòn ngọt nhanh chóng lan tỏa trong khoang xe kín mít.

Bất chợt, chị Từ ghé sát vào Ôn Ý Nùng, thì thầm hỏi: "Cô Ôn này, cô quen anh chàng đẹp trai đó à?"

Ôn Ý Nùng suýt sặc nước bọt, vội ôm miệng ho khan hai tiếng, chột dạ đáp: "... Anh đẹp trai nào cơ?"

"Thì cái cậu thanh niên trượng nghĩa ban nãy ấy, cái người đánh hai ba đòn đã hạ gục bọn buôn người đó." Lông mày chị Từ hơi nhếch lên, đôi mắt lấp lánh ánh nhìn hóng hớt, "Đẹp trai dã man, thân thủ lại giỏi, cứ như đóng phim hành động vậy."

Ôn Ý Nùng im lặng một lát, sau đó ra vẻ nghiêm túc lắc đầu: "Không quen ạ."

"Thế sao nãy hai người còn nói nói cười cười?" Chị Từ gặng hỏi.

Ôn Ý Nùng thầm kêu hỏng bét, vành tai hơi nóng ran. Cô rũ mắt, bóc một viên kẹo nhét vào miệng, để vị ngọt của dừa từ từ tan ra trên đầu lưỡi, ngậm vài giây rồi mới lúng búng đáp: "À. Thì mọi người đều từ Kinh Hải đến, lại cùng đi Kim Ban... nên tiện miệng nói dăm ba câu thôi."

Nghe vậy, chị Từ cũng không nghĩ ngợi nhiều, gật gật đầu rồi dời sự chú ý về lại màn hình điện thoại. Ôn Ý Nùng lén thở phào nhẹ nhõm, đầu lưỡi khẽ đảo, đẩy viên kẹo sang ngậm ở má phải.

Chốc lát sau, ngoài cửa xe đang mở, một bóng người cao lớn bước lên.

Nhìn thấy bạn trai thân yêu của mình, Ôn Ý Nùng càng chột dạ hơn. Cô theo bản năng quay mặt đi chỗ khác, tay sờ sờ chạm chạm linh tinh, chỉ sợ vô tình chạm mắt với anh rồi lộ tẩy.

May thay, đối phương cứ thế bước thẳng về phía sau, lúc đi ngang qua chỗ cô cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, tự nhiên ngồi xuống hàng ghế cuối cùng.

Khi xe khách đến bến xe Kim Ban thì trời đã sập tối hoàn toàn.

Nhiệt độ ở Kim Ban cao hơn Kinh Hải rất nhiều. Gió đêm lùa qua cửa sổ, vừa ẩm ướt vừa oi bức, mang theo mùi ngai ngái của cỏ cây và bùn đất.

Chị Từ đứng đợi lấy vali cạnh khoang hành lý, hỏi Ôn Ý Nùng có muốn đi vệ sinh cùng không.

Ôn Ý Nùng lắc đầu. Ánh mắt cô xuyên qua đám đông, nhìn thấy hai người ở hàng ghế cuối chẳng biết đã xuống xe từ lúc nào, hiện đang đứng dưới tấm biển đèn LED ở lối ra bến xe.

Sompong một tay cầm chai nước suối, tay kia xách chiếc túi hành lý màu đen. Mạc Thiếu Thương đứng cạnh, hơi rũ mắt, không rõ đang nghe Sompong nói gì. Ánh sáng trắng từ biển đèn hắt lên mặt anh, chia cắt sườn mặt thành hai mảng sáng tối rõ rệt, phần chìm trong bóng tối không rõ biểu cảm, trông vô cùng thâm trầm.

Bên ngoài lối ra có người đang giơ biển đón khách, trên đó viết mấy chữ to "Tổ công tác dạy học tình nguyện Tinh Kiều Kinh Hải".

Người cầm biển là một người đàn ông trạc tứ tuần, vóc dáng trung bình, mặc áo khoác màu xám đậm, bên trong là áo sơ mi trắng, cổ áo cài cẩn thận nhưng không thắt cà vạt. Tóc ông ta chải chuốt gọn gàng, hai bên thái dương có vài sợi bạc, khuôn mặt hơi tròn, trông rất hiền lành.

Ôn Ý Nùng dẫn cả đoàn bước tới.

Sau khi tiếp xúc, hai bên xác nhận danh tính.

"Hoan nghênh hoan nghênh, đi đường vất vả rồi!" Người đàn ông tiến lại gần, nhiệt tình giơ hai tay ra bắt tay với Tống Nghị Minh, rồi quay sang Ôn Ý Nùng, cười nói: "Tôi là Phó Cục trưởng Cục Giáo dục thành phố Kim Ban, họ Vương, tên là Vương Học Hoa. Các vị lặn lội đường xa tới đây, chúng tôi thật sự đã mong ngóng từ lâu lắm rồi!"

Sau đó, Phó Cục trưởng Vương xoay người giới thiệu những người đi cùng mình.

Một nữ thư ký trẻ tuổi, tóc ngắn, đeo kính gọng đen, tay cầm kẹp tài liệu; một người phụ nữ trạc năm mươi tuổi, mặc áo măng tô màu lông lạc đà, tóc búi sau gáy, là Lưu Ngọc Mai - Hiệu trưởng trường Giáo dục Đặc biệt thành phố Kim Ban; và một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, da ngăm đen, là Phó Hiệu trưởng họ Lý.

Sự xuất hiện của tổ công tác tình nguyện rõ ràng khiến Phó Cục trưởng Vương vô cùng cảm động.

Ông nhìn Ôn Ý Nùng bằng ánh mắt chân thành và nói rất nhiều. Đại ý là Kim Ban nằm ở vùng sâu vùng xa, tài nguyên giáo dục thiếu thốn, giáo dục đặc biệt lại càng là khâu yếu kém nhất; đoàn tình nguyện của Tinh Kiều có thể đến đây là phúc phần của Kim Ban, là phúc phần của các gia đình có trẻ em đặc biệt tại đây. Thay mặt Cục Giáo dục, ông bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến toàn thể tổ công tác.

Nghe xong, Ôn Ý Nùng cũng có chút xúc động, cô mỉm cười đáp: "Đây là nỗ lực chung của Tinh Kiều và Cục Giáo dục Kim Ban, chúng cháu chỉ đến làm những việc mình nên làm thôi ạ. Chú khách sáo quá!"

Chào hỏi xong xuôi, Phó Cục trưởng Vương dẫn mọi người đi ăn tối.

Chỗ ăn là một quán ăn nhỏ gần bến xe, nghe nói chuyên bán các món đặc sản địa phương của Kim Ban.

Bàn tròn trải khăn nilon dùng một lần, bát đũa vừa được lấy ra từ tủ sấy tiệt trùng nên vẫn còn hơi ấm.

Cô bé phục vụ lần lượt bưng các món ăn lên bàn, nào là thịt bò xào măng chua, cá nướng sả, cơm lam dứa, rong rêu chiên giòn và món tát pịa,...

Mọi người nhìn món tát pịa đều tỏ ra chần chừ, muốn thử nhưng lại không dám, đành trêu đùa xúi giục chị Từ nếm thử đầu tiên.

Bị đẩy lên phóng lao thì phải đâm theo lao, chị Từ đành bấm bụng làm người ăn thử tát pịa đầu tiên.

Nếm xong, biểu cảm của chị khá vi diệu, lặng lẽ nốc cạn nửa cốc nước trà rồi cười bảo: "Thật ra cũng được... Chỉ là người xứ khác đến như chúng ta hơi không quen vị thôi, tập làm quen dần là ổn."

"Kim Ban có rất nhiều món ngon đặc sắc, nửa tháng tới đây, mọi người có dư dả thời gian để thưởng thức hết." Phó Cục trưởng Vương cười hớn hở, vừa nói vừa bưng bát tát pịa lên mời mọc: "Nào, đừng khách sáo nhé, mọi người nếm thử xem!"

Mọi người: "..."

Các giáo viên trẻ hết cách, đành phải nhắm mắt nhắm mũi thi nhau nếm thử, khiến chị Từ được trận cười nắc nẻ.

Ăn xong, Phó Cục trưởng Vương dẫn mọi người đến nơi nghỉ ngơi.

Khách sạn nằm ở trung tâm thành phố, là khách sạn bốn sao duy nhất ở Kim Ban. Bên ngoài mang kiến trúc kiểu dân tộc Thái với mái vòm nhọn, trang trí nhiều chi tiết mạ vàng lấp lánh. Sảnh lớn lát đá cẩm thạch, quầy lễ tân treo vài chiếc đồng hồ hiển thị giờ Bắc Kinh, Bangkok, Yangon...

"Mọi người lặn lội đường xa tới đây, quả thực vất vả rồi." Phó Cục trưởng Vương đan hai tay vào nhau trước ngực, cười nói, "Hôm nay mọi người cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã, ngày mai hẵng bắt đầu làm việc. Có dưỡng đủ tinh thần thì mới đánh thắng được trận chiến sắp tới chứ!"

Ôn Ý Nùng mỉm cười gật đầu: "Cảm ơn Phó Cục trưởng Vương, làm phiền chú quá ạ."

"Là việc nên làm mà." Phó Cục trưởng Vương xua tay, quay người dặn dò thêm vài câu với những người khác rồi cùng thư ký rời đi trước.

Lúc này, Hiệu trưởng Lưu Ngọc Mai bước tới, nhận lấy một túi hồ sơ từ tay thầy phó hiệu trưởng rồi đưa cho Ôn Ý Nùng.

"Cô Ôn này, lịch trình giảng dạy tình nguyện tuần trước tôi đã gửi vào email của cô rồi, chắc cô nhận được rồi chứ?"

"Vâng, cháu nhận được rồi ạ."

"Vậy công việc sắp tới của chúng ta cứ triển khai theo đúng lịch trình nhé." Hiệu trưởng Lưu nói đoạn, khẽ khựng lại một nhịp, biểu cảm trên mặt bỗng trở nên hơi kỳ lạ. Môi bà mấp máy, như thể có lời muốn nói nhưng lại đang đắn đo xem có nên nói ra hay không. Vẻ ngập ngừng đọng lại nơi khóe miệng bà vài giây, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, "Hoàn cảnh gia đình và thông tin cá nhân của mấy đứa nhỏ đều có trong tệp đính kèm, tôi tin là mọi người cũng đã xem qua rồi..."

Ôn Ý Nùng tưởng đối phương đang nghi ngờ năng lực chuyên môn của tổ công tác nên thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Cô cứ yên tâm thưa hiệu trưởng, chúng cháu vô cùng coi trọng chuyến đi tình nguyện lần này, công tác chuẩn bị cũng cực kỳ kỹ lưỡng, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ giảng dạy đảm bảo cả về chất lượng lẫn số lượng."

"Không, cô Ôn, cô hiểu lầm ý tôi rồi." Lưu Ngọc Mai lắc đầu, nụ cười trên môi trở nên có phần chua xót, bà giơ tay lên xua xua, "Không phải tôi sợ các cô không coi trọng... Haiz, đợi sau này khi thực sự tiếp xúc với những đứa trẻ đó, cô sẽ hiểu thôi."

Nói xong câu đó, bà không giải thích gì thêm, quay sang trao đổi nhỏ giọng vài câu với Phó Hiệu trưởng Lý rồi cùng nhau bước về phía thang máy.

Ôn Ý Nùng đứng lặng tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng lưng của Hiệu trưởng Lưu.

Vị nữ hiệu trưởng mới bốn mươi tám tuổi này, bóng lưng đã hơi còng xuống, hai bên thái dương thấp thoáng những sợi tóc điểm bạc.

Đủ để thấy ngày thường bà đã phải vất vả nhọc nhằn đến nhường nào.

Trong lòng Ôn Ý Nùng gợn lên một cảm giác khác lạ, nhưng cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng xốc lại tinh thần, cùng các đồng nghiệp ai nấy trở về phòng của mình.

Kéo chiếc vali, tìm được phòng của mình, cô quẹt thẻ mở cửa bước vào.

Căn phòng rộng chừng ba mươi mét vuông, không tính là lớn nhưng rất đỗi sạch sẽ. Ga trải giường trắng muốt, trên gối đặt một chú voi con được gấp bằng khăn tắm. Rèm cửa in hoa văn thổ cẩm của người Thái rực rỡ sắc màu, mở cửa sổ ra có thể nhìn thấy bóng núi xa xa đen ngòm, hòa làm một thể với bầu trời đêm.

Rong ruổi cả một ngày trời, Ôn Ý Nùng đã mệt lử. Tắm rửa xong xuôi, cô thay một chiếc váy ngủ bằng cotton rồi khoanh chân ngồi trên giường.

Cô mở laptop đặt lên đùi, đọc lại một lượt email mà Hiệu trưởng Lưu Ngọc Mai đã gửi trước đó.

Trong tệp đính kèm có thông tin của bốn đứa trẻ, cô nhấp mở từng tệp để xem lại.

Em thứ nhất, Nham Cát Trạch, nam, 7 tuổi. Chậm phát triển trí tuệ, khả năng ngôn ngữ chỉ tương đương trẻ hai tuổi. Bố quanh năm đi làm thuê xa nhà, mẹ bán bún trên thị trấn, ở nhà còn một em gái ba tuổi.

Địa chỉ: Thôn Mạn Phi Long, thị trấn Mãnh Long, thành phố Kim Ban.

Trong mục ghi chú viết: Thu nhập hàng năm của gia đình chưa tới một vạn tệ, trẻ chưa từng được tiếp nhận bất kỳ khóa huấn luyện phục hồi chức năng nào.

Ngón tay Ôn Ý Nùng khựng lại trên Touchpad, các đốt ngón tay khẽ cuộn tròn.

Em thứ hai, Ngọc Ứng Hãn, nữ, 9 tuổi. Mắc chứng tự kỷ thể nặng, không có khả năng ngôn ngữ, có hành vi tự làm hại bản thân. Bố mất, mẹ đi bước nữa, do bà ngoại nuôi dưỡng.

Địa chỉ: Thôn Mạn Thính, thị trấn Mãnh Hãn, thành phố Kim Ban.

Trong mục ghi chú viết: Bà ngoại tuổi cao sức yếu, bệnh tật liên miên, không có khả năng chăm sóc, đứa trẻ từng bị nhốt trong nhà ròng rã suốt hai năm.

Em thứ ba, Y Hương, nữ, 11 tuổi. Di chứng bại não, dị dạng hai chi dưới, không thể tự đi lại. Bố mẹ không rõ tung tích, hiện do gia đình cậu ruột nuôi dưỡng thay, gia cảnh nghèo khó, chưa từng được tiếp nhận bất kỳ khóa huấn luyện phục hồi chức năng nào.

Em thứ tư, Nham Lạp, nam, 10 tuổi. Khiếm thính, kèm theo thiểu năng trí tuệ mức độ nhẹ. Bố mẹ đều là người khiếm thính, gia đình cực kỳ khó khăn. Máy trợ thính học sinh này đang đeo là do Hội người khuyết tật quyên tặng từ nhiều năm trước, hiện đã hỏng hóc nghiêm trọng, hiệu quả không tốt...

Ôn Ý Nùng đọc đi đọc lại hồ sơ của bốn đứa trẻ này từ đầu đến cuối mấy bận, chỉ cảm thấy trong lòng như bị đè nặng bởi một tảng đá ngàn cân, khiến cô thở không nổi.

Hồi lâu sau, cô gập máy tính lại, ngả lưng vào đầu giường, thẫn thờ nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Trong phòng không bật đèn trần, chỉ có chiếc đèn ngủ đầu giường đang sáng, quầng sáng vàng vọt vẽ nên một vòng tròn mờ ảo trên trần nhà.

Ngoài hành lang văng vẳng tiếng trò chuyện của các đồng nghiệp, chị Từ đang hỏi xem ai có dư cáp sạc không, Tiểu Diêu lớn tiếng đáp cô ấy có mang hai cái, Tiểu Hà hỏi sáng mai mấy giờ ăn sáng, Tống Nghị Minh đáp bảy rưỡi...

Sau một hồi ồn ào, bên ngoài lại chìm vào yên lặng.

Dường như mọi người đều đã về phòng nghỉ ngơi.

Khoảng mười phút sau, bỗng nhiên có tiếng "Cốc, cốc."

Một tràng gõ cửa vang lên.

Ôn Ý Nùng đinh ninh là đồng nghiệp nào đó tìm mình, không mảy may nghi ngờ, cô lật chăn bước xuống giường. Bàn chân trần giẫm lên lớp thảm trải sàn xù xì, cảm giác hơi ram ráp. Đi đến cửa, nắm lấy tay nắm, cô thuận miệng hỏi một câu.

"Ai đấy ạ?"

Lời vừa dứt, một chất giọng trầm thấp, thanh lãnh truyền vào từ bên ngoài, độ nhận diện cực kỳ cao: "Bé con, mở cửa ra."

Ôn Ý Nùng nhận ra ngay đó là ai, tim cô đập trật một nhịp, vội vàng mở cửa.

Dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, bóng dáng cao lớn, dong dỏng của người đàn ông xuất hiện trước cửa phòng cô. Anh đã thay một bộ đồ khác, không còn là bộ vest đen chỉnh tề, cứng nhắc của ban ngày, mà thay vào đó là chiếc áo khoác mỏng tối màu, trông giản dị và năng động hơn hẳn, cứ như thể cố ý thay ra để chuẩn bị ra ngoài thêm lần nữa vậy.

Lúc này, anh hơi rũ mắt, đôi con ngươi màu xanh đen nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm mang theo áp lực khiến người ta phải hoang mang.

Ôn Ý Nùng sợ đến mức mặt mày tái mét.

Cô nhanh chóng thò đầu ra, ngó nghiêng dáo dác.

May quá, may quá. Hành lang vắng tanh, không có bóng dáng người thứ ba nào cả.

Giây tiếp theo, cô vươn tay chộp lấy cánh tay Mạc Thiếu Thương, không nói hai lời, lôi tuột anh vào trong phòng.

Cánh cửa phòng đóng sập lại đánh "rầm" một tiếng.

Ôn Ý Nùng căng thẳng tột độ, tim đập thình thịch, cô quay người lại nhìn anh, hạ giọng chất vấn: "Sao anh cứ thoắt ẩn thoắt hiện thế hả, lần này lại từ xó nào chui ra đây!"

Vẻ mặt Mạc Thiếu Thương vô cùng bình thản: "Ngay phòng bên cạnh em."

Ôn Ý Nùng ngớ người: "Ý anh là sao? Anh cũng thuê phòng ở khách sạn này à?"

"Ừ."

"..."

Chỉ trong vài phần mười giây ngắn ngủi, biểu cảm trên mặt Ôn Ý Nùng thay đổi liên tục, từ kinh ngạc ban đầu, sang bối rối, đến cạn lời, và cuối cùng biến thành vẻ bất đắc dĩ dở khóc dở cười.

Cô đưa tay lên day day mi tâm, ngón tay lưu lại trên trán vài giây rồi mới từ từ buông xuống.

"Ngài Mạc này, thực ra ngài đâu phải đến Kim Ban để công tác, đúng không?"

Ôn Ý Nùng bây giờ cực kỳ nghi ngờ, cái cớ "công tác" mà người này nói căn bản chỉ là bịa đặt, rõ ràng anh đến đây là để theo dõi cô!

Tuy nhiên, đối mặt với sự chất vấn của cô, Mạc Thiếu Thương thậm chí còn chẳng buồn nhíu mày.

"Sai rồi."

Ôn Ý Nùng lộ rõ vẻ mặt không tin. Cô hơi hất cằm lên, khẽ nheo mắt lại, nhìn thẳng vào anh: "Vậy anh thử nói nghe xem, rốt cuộc anh đến Kim Ban để làm cái gì?"

"Tập đoàn Mạc thị có vài khoản đầu tư ở Kim Ban." Mạc Thiếu Thương trả lời, thong dong tự tại, nhẹ tựa mây bay.

Ôn Ý Nùng hé miệng, còn định nói thêm gì đó, nhưng hai bàn tay to lớn của người đàn ông đã vòng qua giữ chặt lấy eo cô.

Lòng bàn tay anh rất nóng, xuyên qua lớp vải váy ngủ mỏng manh, sức nóng thấm qua eo cô, men theo các mạch máu dưới da lan tỏa ra khắp cơ thể.

Sau đó, anh kéo nhẹ một cái, thu gọn cả người cô vào lồng ngực mình.

Hơi thở lạnh lẽo của sương mù ùa vào khoang mũi, quyện cùng hương thơm dịu nhẹ của sữa tắm, tức thì chiếm trọn mọi giác quan của Ôn Ý Nùng. Mặt cô lập tức đỏ bừng, theo phản xạ đưa tay đẩy anh ra, lòng bàn tay tỳ vào ngực anh, nhỏ giọng uy h**p: "Em cảnh cáo anh, tuyệt đối đừng có làm càn đấy. Đồng nghiệp của em ở ngay phòng bên cạnh, rất có thể họ sẽ bất thình lình qua đây bàn công chuyện với em... Ưm!"

Một bàn tay chẳng biết từ lúc nào đã luồn vào dưới gấu váy ngủ của cô.

Lớp chai mỏng và cứng trên đầu ngón tay lướt qua làn da đang dần nóng rực nơi sườn eo cô, trượt đến bụng dưới, rồi men lên trên, nhẹ nhàng nâng lấy hai khối mềm mại, đẫy đà.

v**t v* vờn quanh, vô cùng hờ hững.

Thành công chặn đứng nửa câu nói còn lại vào lại trong họng cô.

Nhịp thở của Ôn Ý Nùng bỗng chốc rối loạn. Hốc mắt cô bắt đầu cay xè, bên trong cơ thể tựa như có thứ gì đó đang dần dần tan chảy, đôi môi run rẩy hé mở, vẫn cố gắng cự tuyệt.

Tuy nhiên, ngay lúc này, Mạc Thiếu Thương cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khẽ hé, dịu dàng ngậm lấy d** tai cô.

Xúc cảm ấm nóng, mềm mại và ươn ướt, đầu lưỡi anh chậm rãi lướt theo đường cong của vành tai cô, từ d** tai l*n đ*nh tai, rồi lại từ đỉnh tai lần về d** tai. Tràn ngập ý vị trêu chọc, khêu gợi.

Ôn Ý Nùng run rẩy càng thêm dữ dội.

"Xuỵt." Âm lượng của anh cực kỳ thấp, gần như chỉ dùng hơi thở phả vào tai cô, "Có người tới kìa."

Đồng tử Ôn Ý Nùng co rụt lại.

Quả nhiên, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân, từ xa đến gần, chậm rãi đều đặn, tiếp sau đó là tiếng gõ cửa.

Cốc cốc.

"Cô Ôn, cô ngủ chưa thế?" Là giọng của chị Từ.

Ôn Ý Nùng cứng đờ người. Cô đang bị Mạc Thiếu Thương ôm chặt trong lòng, tay anh vẫn đang để dưới váy ngủ của cô, cô thậm chí chẳng dám thở mạnh, chỉ sợ người bên ngoài phát hiện ra điều gì bất thường.

Trong lúc vừa thẹn vừa giận, cô ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt xanh đen của người đàn ông.

Biểu cảm của anh so với ban nãy chẳng hề thay đổi, trên môi vương một nụ cười nhạt nhòa, như có như không.

"Bảo với chị ấy là em đã ngủ rồi," Anh dùng khẩu hình miệng ra hiệu.

Hết cách. Ôn Ý Nùng hít sâu một hơi rồi chầm chậm thở ra, cố gắng kìm nén giọng nói đang run rẩy, ngoan ngoãn đáp lại: "Vâng, em đang nằm rồi ạ. Có chuyện gì thế chị?"

"À, không có gì." Xuyên qua cánh cửa, cô vẫn có thể nhận ra sự háo hức và vui vẻ trong giọng điệu của chị Từ, "Chị thấy chợ đêm dưới lầu nhộn nhịp lắm, định rủ Tiểu Hà xuống dưới dạo một vòng. Muốn hỏi xem em có muốn đi cùng không thôi."

"Dạ thôi, hai người đi đi ạ." Ôn Ý Nùng cắn chặt môi, mặt đỏ bừng như lửa đốt, ngượng ngùng đáp.

"Vậy nhé." Tiếng bước chân dần đi xa, hòa cùng tiếng chị Từ và Tiểu Hà bàn tán về món cá nướng và cơm lam dứa, cuối cùng chìm vào tĩnh lặng.

Thấy các đồng nghiệp đã rời đi, dây thần kinh đang căng như dây đàn của Ôn Ý Nùng cuối cùng cũng được thả lỏng. Cô giữ chặt hai bàn tay to lớn đang làm càn dưới lớp váy ngủ của mình, mặt nóng đến mức có thể rán chín cả trứng.

"Buông ra." Cô hạ giọng, vừa thẹn vừa giận mắng khẽ, "Mau về phòng anh đi, đừng để người khác phát hiện ra. Em mới không thèm anh ủ ấm giường."

Mạc Thiếu Thương nghe vậy khẽ nhếch môi, sau đó cúi đầu, cắn nhẹ một cái lên đôi môi hồng hào, căng mọng của cô.

"Anh tìm em là để dẫn em đến một nơi." Anh nói.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, hàng mi cong vút sượt qua chóp mũi anh, ánh mắt cô lộ rõ vẻ tò mò xen lẫn cảnh giác: "Nơi nào cơ?"

Vài phút sau, Ôn Ý Nùng thay quần áo xong, cô tùy ý dùng kẹp càng cua cuộn lại mái tóc xoăn dày dặn ra phía sau đầu, rồi theo Mạc Thiếu Thương rời khỏi phòng khách sạn.

Nói ra cũng thấy may mắn, ngoài hành lang vắng ngắt, trong thang máy không có ai, sảnh chính cũng chỉ lác đác vài nhân viên trực quầy lễ tân. Bọn họ người thì mải tán gẫu, người thì cắm cúi nghịch điện thoại, chẳng ai buồn để mắt tới hai người.

Cả hai lặng lẽ chuồn khỏi khách sạn bằng cửa phụ.

Vừa bước ra khỏi cửa, gió đêm đã ùa thẳng vào mặt. Cơn gió mang theo hơi ấm và sự ẩm ướt, quyện cùng hương thơm ngọt ngào của một loài hoa vô danh nào đó thoảng tới từ phía xa.

Một chiếc xe con màu đen đang chờ sẵn bên ngoài.

Sompong đã ngồi sẵn ở vị trí ghế lái. Anh ta đã thay một chiếc áo thun dài tay màu đen, cổ áo kéo lên rất cao, gần như che kín cả xương hàm. Vẻ mặt anh ta vô cảm nhìn thẳng về phía trước, hai tay đặt trên vô lăng, những ngón tay gõ gõ nhịp nhàng lên đường chỉ khâu của vỏ bọc vô lăng.

Chiếc xe đen lao vút trong màn đêm Kim Ban. Cửa sổ mở hờ, Ôn Ý Nùng áp mặt vào lớp kính, đăm đăm nhìn khung cảnh đường phố lùi dần về phía sau.

Trước khi đặt chân đến Kim Ban, cô luôn tưởng tượng đây là một thành phố nghèo nàn, lạc hậu, an ninh kém, cứ đến tối là nhà nhà cửa đóng then cài, người dân tuyệt nhiên không dám bén mảng ra đường.

Cô đã đinh ninh rằng đêm ở Kim Ban sẽ chìm trong bóng tối, tĩnh mịch và rình rập đủ thứ hiểm nguy vô hình. Thế nhưng khi đến nơi, cô mới nhận ra hiện thực khác xa một trời một vực so với những gì cô nghĩ...

Dọc hai bên đường, các hàng quán đèn đuốc sáng trưng. Hàng bán trái cây, hàng thịt nướng, hàng gỏi đu đủ Thái Lan san sát nhau. Ánh lửa từ bếp than hồng hắt lên khuôn mặt sạm đen của ông chủ quán thịt nướng, khói dầu bốc lên nghi ngút, lởn vởn tan vào quầng sáng của đèn đường. Ven đường có người bày bán những vòng hoa nhài nhỏ nhắn xâu chuỗi khéo léo treo trên giá trúc, mấy cô gái xúm xít quanh đó lựa lựa chọn chọn. Đằng xa xa, một ngôi chùa mái vàng rực rỡ được hệ thống đèn chiếu sáng nổi bật giữa màn đêm, ngọn tháp nhọn hoắt chọc thẳng lên nền trời.

Suốt dọc đường, cô không ngớt ngó nghiêng ngắm nhìn những cảnh tượng mới lạ.

Chẳng rõ bao lâu trôi qua, chiếc xe đen cuối cùng cũng đỗ lại trước một con hẻm.

Ôn Ý Nùng đưa mắt nhìn, chỉ thấy hai bên hẻm là những bức tường rào sừng sững, rêu phong và dây leo phủ kín mít.

Bước xuống xe, đi sâu vào trong vài chục mét, văng vẳng bên tai là tiếng nhạc kim loại chát chúa với nhịp bass giật đùng đùng, vừa đinh tai nhức óc lại mang nét hoang dại khó tả.

Ôn Ý Nùng len lỏi chút bất an, theo phản xạ đưa tay bám chặt lấy cánh tay Mạc Thiếu Thương.

Cảm nhận được sự khẩn trương của cô, Mạc Thiếu Thương vòng tay qua eo, kéo sát cô vào lòng, dịu dàng trấn an: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."

Sáu chữ ngắn gọn, nhẹ tựa lông hồng nhưng lại mang đến sức mạnh an ủi kỳ diệu.

Ôn Ý Nùng mỉm cười với anh, không nói thêm lời nào nữa.

Ba người đi đến trước một cánh cổng lớn.

Cánh cửa sơn màu xám đậm, trơn nhẵn không biển hiệu. Đứng canh trước cửa là vài tên bảo vệ mặc đồng phục đen, bên hông giắt bộ đàm. Sompong liếc mắt ra hiệu với một gã trong số đó, gã kia gật đầu đánh rụp rồi mở cửa.

Phía sau cánh cửa là một dãy hành lang hun hút, ánh đèn lờ mờ, sàn nhà trải thảm tối màu. Cuối hành lang lại có một cánh cửa nữa đang khép hờ, ánh sáng từ bên trong hắt ra qua khe cửa hẹp, lẫn lộn cùng khói thuốc mịt mù và tiếng ồn ào hỗn tạp.

Ở cửa đã có vài gã đàn ông ăn mặc chải chuốt đứng đợi sẵn.

Đứng đầu là một người trạc tứ tuần, diện bộ đồ lụa Tàu tối màu, khuy vải cài kín mít từ cổ áo xuống tận vạt. Chất liệu lụa thượng hạng, trên mặt vải thêu những họa tiết chìm tinh xảo, đường kim mũi chỉ vô cùng sắc nét.

Kẹp điếu xì gà giữa hai ngón tay, ông ta đủng đỉnh rít từng hơi, nhả ra những luồng khói trắng lững lờ cuộn bay trong không trung, che mờ đi nét mặt và ánh mắt, khiến người ta chẳng thể đoán nổi ông ta đang toan tính điều gì.

Bất chợt, người đàn ông mặc đồ lụa dường như cảm nhận được điều gì đó, bèn quay đầu lại.

Vừa trông thấy Mạc Thiếu Thương, nụ cười lập tức nở rộ trên khuôn mặt ông ta. Giao điếu xì gà cho tên thuộc hạ bên cạnh, ông ta hồ hởi bước tới đón, điệu bộ vồn vã lại xen lẫn vẻ khúm núm.

"Ngài Mạc!" Người đàn ông cười híp cả mắt, đon đả chào hỏi, "Ngài Mạc cất công đến Kim Ban mà sao chẳng báo trước cho anh em một tiếng, làm chúng tôi trở tay không kịp, đến bữa tiệc tẩy trần cũng chưa kịp chuẩn bị. Ngài làm thế này là làm khó chúng tôi quá!"

Trái ngược với sự nhiệt tình của ông ta, phản ứng của Mạc Thiếu Thương lại lạnh nhạt đến lạ lùng.

Thậm chí, anh chẳng buồn liếc mắt nhìn lão, chỉ siết chặt tay kéo Ôn Ý Nùng sát vào người thêm chút nữa, điềm nhiên hỏi: "Tứ Diện Phật ở đâu?"

"Ngài ấy đang ở trong." Người đàn ông mặc đồ lụa thốt ra giọng Bắc Kinh đặc sệt, rõ ràng không phải là dân Kim Ban gốc. Nụ cười trên mặt ông ta chẳng hề suy suyển, khom lưng một cách cung kính, tiếp tục đon đả, "Nghe tin ngài đến, Phật gia mừng quýnh lên, bảo ngài là bạn cũ lâu năm, tối nay nhất định phải uống với ngài vài ly. Ngài ấy còn hủy mấy cuộc hẹn quan trọng chỉ để ở đây chờ ngài đấy."

"Phật gia chu đáo quá." Mạc Thiếu Thương lạnh nhạt đáp lời.

"Với ngài thì đương nhiên rồi ạ." Lão ta vẫn giữ nụ cười trên môi.

Mạc Thiếu Thương không đáp lại. Người đàn ông kia cũng chẳng bận tâm, ngoắt người đi trước dẫn đường.

Băng qua dãy hành lang, đẩy tung một cánh cửa cách âm, tiếng ồn ào lập tức dội thẳng vào màng nhĩ, như một bức tường vững chãi ập sập xuống.

Đây là một quán bar dưới lòng đất. Ánh sáng lờ mờ đến độ khó lòng nhìn rõ mặt người đứng đối diện. Trên trần lủng lẳng vài chiếc đèn xoay đa sắc, chùm tia sáng rực rỡ đan chéo quét lia lịa xuống đám đông nhung nhúc bên dưới.

Dưới sàn nhảy trung tâm, dân tình đang cuồng nhiệt lắc lư, những điệu nhảy lả lơi, sát rạt vào nhau. Dọc hai bên, các dãy sofa không còn một chỗ trống, khách khứa đủ thành phần, từ dân bản địa cho đến những gương mặt mang vẻ dáo dác của dân du lịch. Kệ rượu phía sau quầy bar chất đầy đủ loại rượu Tây, anh chàng pha chế đang thoăn thoắt lắc shaker, tiếng đá viên lóc cóc va vào thành kim loại lách tách vút lên giữa mớ âm thanh hỗn độn, sắc nét và chói chang.

Từ đầu đến cuối, Mạc Thiếu Thương luôn giữ chặt Ôn Ý Nùng trong vòng tay, ôm lấy eo cô, giấu nhẹm cô vào góc khuất an toàn của mình.

Tựa đầu vào vai anh, Ôn Ý Nùng đưa mắt quan sát khung cảnh xô bồ, phù phiếm xung quanh, trong lòng dấy lên bao nỗi ngạc nhiên xen lẫn hoang mang.

"Anh dẫn em đến đây làm gì thế?" Cô khẽ thầm thì, "Người tên 'Phật gia' mà gã ban nãy nhắc đến là ai vậy?"

"Tứ Diện Phật." Kẻ cất tiếng trả lời lại là Sompong.

Ôn Ý Nùng hơi giật mình, đánh mắt sang một bên.

Sompong đang sải bước song song với họ, nhưng cố tình đi lùi lại một quãng khá xa so với gã mặc đồ lụa Tàu.

Sắc mặt anh ta lạnh tanh và u ám. Ánh đèn chớp nháy lả lơi, tiếng nhạc chát chúa, hay những nam nữ ăn mặc thiếu vải lượn lờ trước mắt... tất thảy đều lướt qua anh ta như gió thổi qua vùng bình nguyên hoang vắng, chẳng mảy may gợi lên một tia sóng gợn nào.

"Qua ngõ Lạc Khôn Đà, phải bái Tứ Diện Phật." Giọng Sompong đều đều, không mang chút cảm xúc nào, "Cô Ôn, nếu đoàn tình nguyện của cô muốn công việc ở Kim Ban diễn ra suôn sẻ và an toàn, thì việc đánh tiếng với Tứ Diện Phật chỉ có lợi chứ không có hại đâu."

Nghe xong lời anh ta, Ôn Ý Nùng thấy ớn lạnh sống lưng. Cô không rõ Lạc Khôn Đà là nơi nào, cũng chẳng biết Tứ Diện Phật là nhân vật tầm cỡ ra sao, càng không thể lường trước cái "có lợi không có hại" mà Sompong nhắc tới còn ẩn chứa những gì.

Cô chỉ biết rằng, tông giọng bình thản đến quái dị của Sompong lúc thốt ra những lời này chứng tỏ anh ta không hề dọa dẫm hay phóng đại sự thật.

Vừa dứt lời, gã mặc đồ lụa đã dẫn bọn họ bước vào một cánh cửa.

Trái ngược hoàn toàn với cảnh hỗn độn ma quái, ngột ngạt bên ngoài, phía sau cánh cửa này lại là một gian Phật đường tĩnh mịch.

Không khí lập tức thay đổi.

Những âm thanh chát chúa bị chặn đứng bên ngoài, thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, vắng lặng.

Hương trầm thoang thoảng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, không quá gắt, cũng chẳng nhạt nhòa. Bức tường ốp gỗ sẫm màu, thiết kế tối giản, điểm xuyết vài chiếc đèn trường minh leo lét ngọn lửa màu cam cháy bập bùng trong lồng kính.

Chính giữa Phật đường là bệ thờ các pho tượng Phật.

Tôn tượng Phật tổ toát lên vẻ uy nghiêm, đôi mắt khép hờ, ánh nhìn hiền từ xuyên qua màng sương khói mờ ảo, dõi theo từng chúng sinh thành kính.

Thấp thoáng sau bức bình phong gỗ chạm trổ, có bóng một người đàn ông.

Anh ta đang quỳ trên chiếc bồ đoàn trước tượng Phật, diện bộ vest đen tuyền cắt may tinh tế, vừa vặn tôn lên bờ vai rắn rỏi. Trong tay anh ta là một chuỗi tràng hạt gỗ nâu sẫm, từng hạt một chầm chậm trượt qua những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, điệu bộ từ tốn, ung dung tựa như dòng nước chảy qua kẽ tay.

Dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn trường minh, sườn mặt người đàn ông hiện lên sắc nét. Đường nét đôi mày và đôi mắt vô cùng hoàn mỹ, cốt cách thanh tao thoát tục, sống mũi cao vút, xương mày sắc lẹm, ngũ quan sắc sảo như được vẽ bằng những nét cọ đậm nhạt đan xen, toát lên vẻ đẹp nam tính, cương nghị vô song.

Dù chẳng cất lời nào, cũng không một động tác thừa thãi, nhưng áp lực bức người phát ra từ anh ta vẫn len lỏi vào từng tấc không khí.

Lúc bấy giờ, gã đàn ông mặc đồ lụa rón rén bước vòng qua bức bình phong, khom lưng tiến đến cung kính kề sát tai người đàn ông thì thầm to nhỏ.

Chuỗi tràng hạt đang lần trượt bỗng khựng lại.

Đốt ngón tay thon dài ghim chặt lấy một hạt cườm bóng loáng, dừng lại trong chừng nửa giây.

Kế đó, người đàn ông thu trọn chuỗi tràng hạt vào lòng bàn tay, chầm chậm hé mở đôi mi.

Đứng thẳng người, vòng qua bức bình phong, anh ta sải đôi chân dài miên man, ung dung bước ra ánh sáng.

Tới lúc này Ôn Ý Nùng mới bàng hoàng nhận ra, chiều cao của người đàn ông này thật đáng nể. Khoảnh khắc anh ta vươn mình đứng dậy, trông hệt như một thanh gươm sắc bén vừa được rút khỏi vỏ, tĩnh lặng, vô tình và toát ra sát khí ngút trời.

Ánh mắt người đàn ông lia qua Mạc Thiếu Thương, rồi lại khẽ lướt sang cô gái nhỏ nhắn đang được anh che chở trong vòng tay. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai xuất hiện trên môi.

"Thái tử gia của Mạc gia." Anh ta nhướn mày, cất giọng trầm thấp, từ tính, nhả chữ thật chậm rãi, đầy ẩn ý sâu xa, "Đúng là khách quý hiếm có."