Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 88

 

Ôn Ý Nùng nhìn chằm chằm bốn chữ trên màn hình điện thoại vài giây, sau đó úp điện thoại xuống đùi. Cạn lời.

Cô hít sâu một hơi, ngoảnh mặt lại. Ở hàng ghế cuối cùng, bóng dáng mặc đồ đen ấy đang nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, ánh nhìn trực diện, nét mặt bình thản, thần thái lạnh nhạt. Cái dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng, không vướng bụi trần này suýt chút nữa khiến người ta lầm tưởng rằng kẻ vừa nhắn tin trả lời "Dụng cụ làm ấm giường" là một người khác.

Đúng lúc này, chị Từ dùng cùi chỏ huých nhẹ vào tay cô.

"Này, cô Ôn, cô để ý hàng ghế cuối chưa?" Giọng chị Từ ép xuống rất thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, nhưng sự phấn khích hóng hớt lại trào ra từ từng âm tiết bị nén lại.

Tim Ôn Ý Nùng giật thót một cái, ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, "Hàng ghế cuối sao cơ chị?"

Ánh mắt chị Từ sáng rực lên, lấp lánh như cô thiếu nữ mới lớn lần đầu tiên được gặp thần tượng. "Hàng ghế cuối có hai anh đẹp trai lắm, nhan sắc cực phẩm luôn, trông hệt như ngôi sao điện ảnh ấy. Nhất là cái anh mặc vest đen, cô thấy chưa? Hình như còn là người nước ngoài, con lai hay sao ấy? Đẹp trai rụng rời. Chị để ý từ lúc soát vé rồi, cơ mà cứ ngại không dám nhìn lâu..."

Ôn Ý Nùng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô bỗng thấy thật may mắn vì bình thường chị Từ không hay xem tin tức tài chính, không lướt tin tức trên mạng, hoàn toàn mù tịt về bức ảnh Mạc Thiếu Thương cầu hôn cô rầm rộ trên khắp các trang báo mạng. Nếu không, cô thực sự chẳng biết phải giải thích thế nào với đồng nghiệp về chuyện "Tại sao đi công tác lại có chồng sắp cưới đi cùng, mà lại còn ngồi ngay ở hàng ghế sau".

Ôn Ý Nùng ậm ừ qua loa vài tiếng, không nói thêm gì nữa. Sau đó, chị Từ lôi từ trong túi ra một bịch đậu phụ khô, bóc ra, đưa cho cô một miếng. Ôn Ý Nùng nhận lấy, nói lời cảm ơn.

Các đồng nghiệp vừa ăn vặt vừa trò chuyện rôm rả trong lúc chờ tài xế nổ máy. Hương thơm cay nồng của đậu phụ khô xua đi mùi ngai ngái của những chiếc ghế da bị phơi nắng trên xe.

Một lát sau, ngay trước khoảnh khắc cửa xe sắp đóng lại, một đôi vợ chồng trẻ bế theo một đứa bé bước lên xe. Người chồng đi trước, mặc một chiếc áo polo màu xanh nhạt đã sờn màu, cúc cổ cài kín mít lên tận cùng, gấu tay áo sờn rách bung cả chỉ. Khuôn mặt anh ta đen sạm vì nắng, ngũ quan cân đối, đôi mày toát lên nét nho nhã đặc trưng của người có học.

Người vợ lẽo đẽo theo sau, trên tay ôm chặt một bé sơ sinh được quấn kín mít trong chiếc tã hoa nhí. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác cũ màu đỏ sẫm, tóc buộc gọn sau gáy bằng sợi thun đen, vài lọn tóc tơ lòa xòa buông thõng trước trán. Cả hai trông có vẻ không mấy khá giả, nhưng ăn mặc giản dị, gọn gàng, khuôn mặt vô cùng hiền lành, thật thà.

Lên xe xong, họ tìm thấy hai ghế trống nằm chéo phía sau lưng Ôn Ý Nùng.

Người vợ ngồi xuống trước, cẩn thận chỉnh lại tư thế bế đứa bé trong lòng cho thoải mái hơn.

Người chồng nhét chiếc túi dứa cồng kềnh trên vai lên giá để hành lý trên cao, rồi cúi người cẩn thận thắt dây an toàn cho vợ. Động tác của anh ta rất nhẹ nhàng, vòng qua eo vợ, cắm chốt khóa vào khe, phát ra một tiếng "cạch" nhỏ xíu.

Chị Từ đã lập gia đình, ở nhà có một cô con gái nhỏ vừa mới lên mẫu giáo, bình thường ở văn phòng cứ thấy đồng nghiệp mở ảnh con cái trên điện thoại là chị lại sáp lại gần ngắm nghía. Lúc này, trông thấy em bé sơ sinh mới vài tháng tuổi, hai mắt chị sáng bừng lên ngay lập tức.

"Em bé nhìn trộm vía quá." Chị Từ quay người lại, nhoài người lên lưng ghế, giọng nói cố tình hạ thấp xuống hai tông, như sợ làm bé tỉnh giấc, "Được mấy tháng rồi em?"

Người mẹ trẻ ngẩng mặt lên, nở nụ cười dịu dàng, "Dạ cháu vừa tròn bốn tháng ạ."

"Bé thế này mà đã cho đi đường xa rồi à?" Chị Từ ngạc nhiên hỏi thêm một câu, "Nhà mình đi thăm người thân à?"

"Vâng ạ." Giọng người mẹ trẻ không lớn, mang đậm âm điệu phương nam, âm cuối của mỗi từ đều hơi kéo dài, "Nhà đẻ em ở bên Kim Ban, vài ngày nữa là bố em làm lễ mừng thọ sáu mươi tuổi. Ông cứ dặn đi dặn lại là phải bế cháu về cho gia đình đoàn tụ đông đủ, sẵn tiện để họ hàng ngắm cháu luôn."

"Tuyệt quá, tuyệt quá." Chị Từ cảm thán rồi quay người lại, dựa lưng vào ghế.

Xe vẫn chưa nổ máy. Tài xế vẫn còn đang hút dở điếu thuốc, lơ xe đứng ở cửa điểm danh hành khách, hàng ghế sau có người đang gọi điện thoại, hàng ghế trước có người bật loa ngoài điện thoại xem video ngắn. Mọi tạp âm lộn xộn hòa vào nhau, hệt như một nồi cháo đang sôi sùng sục.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng rơi xuống khuôn mặt em bé nhỏ xíu nằm gọn trong tã lót. Đứa trẻ ngủ rất say, vẻ mặt cực kỳ bình yên. Khuôn mặt em bé nhỏ nhắn, chỉ nhỉnh hơn nắm tay người lớn một chút, làn da mỏng tang như trong suốt, có thể thấy rõ những mạch máu xanh mờ mờ ở hai bên thái dương. Hàng lông mi mỏng manh, không nhìn kỹ gần như chẳng thấy rõ, hệt như có ai đó dùng chiếc bút lông thật mảnh phẩy nhẹ hai đường viền trên mí mắt. Đôi môi nhỏ chúm chím lại, trông vô cùng đáng yêu.

"Em bé ngoan quá." Ôn Ý Nùng ngạc nhiên thốt lên, "Trên xe ồn ào thế này mà từ lúc lên đến giờ bé vẫn chưa tỉnh giấc, chắc ngày thường cũng dễ nuôi lắm nhỉ?"

"Chứ sao nữa."

Người trả lời là người bố. Anh ta ngồi hơi nghiêng trên ghế, một tay vịn vào ghế vợ, nghe thấy vậy bèn vươn tay cưng nựng má đứa trẻ, "Bé nhà em từ lúc mới sinh ra đã ngoan như thiên thần rồi, chẳng quấy khóc tẹo nào. Ăn ngoan ngủ kỹ."

Chị Từ khẽ cười: "Thế thì vợ chồng nhà cậu có phúc lắm đấy. Người ta bảo, những đứa trẻ như vậy đầu thai vào nhà cậu là để báo ân đó."

Người mẹ trẻ nghe xong, khóe môi khẽ cong lên.

"Chỉ mong con khỏe mạnh, bình an khôn lớn, sau này không trở thành gánh nặng cho xã hội là vợ chồng em mãn nguyện lắm rồi." Cô ấy ôm đứa trẻ áp sát vào ngực mình, giọng điệu dịu dàng đến khó tả, "Chứ ai lại trông chờ con cái báo ân làm gì chứ?"

Tấm lòng cha mẹ thật bao la.

Nhìn đứa trẻ sơ sinh được người mẹ ủ ấp trong chiếc tã hoa nhí, Ôn Ý Nùng không khỏi bùi ngùi xúc động, cô thầm nói trong lòng: Em bé ơi, bố mẹ em yêu em đến thế, sau này em nhất định phải hiếu thảo với họ nhé.

Mọi người lại tiếp tục dăm ba câu chuyện phiếm thêm một lúc. Tài xế dụi tắt điếu thuốc rồi bước lên xe, lơ xe kiểm đếm số lượng người lần cuối cùng, sau đó đóng cửa xe lại. Chiếc xe khách bắt đầu chuyển bánh.

Đường từ Lăng Bang đến Kim Ban không có đường cao tốc chạy thẳng, chiếc xe khách đành phải rề rà trên tuyến quốc lộ. Mặt đường bắt đầu gập ghềnh, chiếc xe xóc nảy liên hồi, bánh xe nghiến lên sỏi đá và ổ gà phát ra những tiếng lịch kịch trầm đục. Cảnh sắc hai bên đường cũng dần thay đổi, từ những dãy nhà thấp tè và vài mảnh ruộng lưa thưa ở vùng ven đô, chuyển thành đồi núi hoang vu hẻo lánh, những rẫy chuối trải dài bạt ngàn vút qua cửa sổ, lá chuối to bản và dày cộp, mang một màu xanh sẫm đen kịt. Một vài cây chuối bị chặt hạ, nằm ngổn ngang phơi mình trên bờ ruộng, lớp ni lông trắng của các nhà kính bị gió thổi phần phật.

Càng đi sâu vào trong, bóng dáng con người càng thưa thớt. Lác đác mới thấy một hai ngôi nhà sàn đứng trơ trọi trên sườn đồi, dưới gầm chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, trên gác phơi những mảnh chăn sặc sỡ sắc màu. Ven đường thỉnh thoảng có vài sạp hàng nhỏ xíu bán trái cây, nước giải khát, người bán ngồi dưới tán ô che nắng, hờ hững nhìn chiếc xe khách rầm rập chạy ngang qua với gương mặt vô cảm.

Khu vực này dường như nóng hơn hẳn Lăng Bang, bên ngoài cửa sổ hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, lẩn khuất luồn lách qua từng kẽ nứt của mặt đường. Trong không khí dường như lẩn khuất một sự oi bức, ngột ngạt khó tả, tựa như có thứ gì đó bị dồn nén bấy lâu đang khao khát tìm đường thoát ra.

Bên trong xe cũng dần chìm vào tĩnh lặng. Người già tựa đầu vào cửa kính thiu thiu ngủ, thanh niên thì cúi gằm mặt dán mắt vào điện thoại. Có người cắm tai nghe, có người bóc quýt, tinh dầu từ vỏ quýt b*n r* những tia nước li ti, hương thơm thanh mát tỏa khắp không gian.

Ôn Ý Nùng rong ruổi cả ngày trời, lúc này ngồi trên chiếc xe khách rung bần bật, mí mắt cuối cùng cũng chịu đầu hàng, bắt đầu ríu lại. Một chốc sau, cô nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành ghế, chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Ở khu vực hàng ghế sau, Mạc Thiếu Thương cúi gằm mặt, vô cảm đọc tài liệu trên điện thoại.

Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, khắc sâu thêm đường nét xương mày và sống mũi, tăng thêm vẻ sắc lạnh. Sompong lấy một cuốn sách từ trong túi xách đen dưới chân ra, lật đại một trang rồi úp lên mặt, nhắm mắt ngủ khò khò.

Phía cuối xe chìm trong im lặng. Đột nhiên, tiếng khóc xé ruột xé gan vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Tiếng khóc của trẻ con, chói tai, thê lương, gào thét đến mức như muốn văng cả phổi ra khỏi lồng ngực. Vì không gian trên xe kín mít, tiếng khóc ấy như được khuếch đại lên gấp nhiều lần, dội lại từ khắp các góc, hòa quyện thành một luồng âm thanh chói lói, đinh tai nhức óc.

Nhiều hành khách bị đánh thức cau có mày mặt, rướn cổ nhìn về phía phát ra âm thanh.

Là đôi vợ chồng trẻ ban nãy.

Đứa bé trong tay họ không biết đã tỉnh giấc từ lúc nào, hiện giờ đang há to miệng, khuôn mặt đỏ gay gắt, gào khóc thảm thiết.

Người mẹ trẻ cuống cuồng ôm chặt lấy con, một tay vỗ nhẹ liên tục lên lớp tã lót, miệng lầm bầm dỗ dành, giọng điệu yếu ớt, "Ngoan nào con yêu, nín đi con, có mẹ đây, có mẹ đây rồi..."

Đứa trẻ chẳng màng để tâm, tiếng khóc lại càng lúc càng to hơn. Người mẹ trẻ hoảng hốt. Đôi môi mím chặt, những ngón tay vò nát mép tã lót, dáng vẻ vô cùng luống cuống.

Thấy vậy, người bố không thể ngồi yên được nữa. Anh ta vươn tay đỡ lấy đứa trẻ đang gào khóc từ tay vợ, đứng phắt dậy, ôm con bước tới lui trong lối đi chật hẹp. Một tay đỡ lấy sau gáy đứa trẻ, tay kia vỗ nhè nhẹ vào lưng con, miệng thì thầm vỗ về "Nín đi con, nín đi, có bố đây rồi, bố ở đây."

Đứa bé mặc kệ, tiếng khóc càng lúc càng dữ dội. Khuôn mặt nhỏ xíu đỏ gay đỏ gắt, những giọt nước mắt lăn dài từ đôi mắt nhắm nghiền, trượt xuống thái dương. Hai bàn tay bé xíu thò ra khỏi tã lót, quơ quào trong không trung như đang cố bấu víu vào một thứ gì đó.

Lúc này, chị Từ đứng dậy khỏi ghế.

"Kiểm tra bỉm xem sao." Chị tiến đến chỗ người mẹ trẻ, hạ giọng nhắc nhở, "Có phải cần thay bỉm không?"

Nghe vậy, người mẹ trẻ như sực tỉnh, lấy tay đập nhẹ vào trán. "Đúng rồi, để em xem thử."

Cô ta cúi người, lúi húi lục tìm trong chiếc túi cói giấu dưới gầm ghế.

Người bố ôm con ngồi lại xuống ghế, luồn tay xuống đ*ng q**n đứa trẻ kiểm tra, rồi nói: "Chắc không phải do bỉm đâu."

Anh ta ngẩng đầu nhìn vợ, hàng chân mày nhíu chặt, "Có khi là đói bụng rồi, em mang theo sữa bột đúng không? Pha sữa nhanh lên."

Người mẹ trẻ liếc nhìn chồng, gật đầu lia lịa, "Vâng vâng."

Vừa nói, cô ta vừa kéo khóa ba lô, lôi ra một bình sữa, một bình giữ nhiệt và một hộp sữa bột dùng thử nhỏ xíu.

Chị Từ nhìn hộp sữa nhỏ xíu trong tay cô ta, cười bảo: "Vợ chồng nhà này cũng tinh ý gớm, vác theo lon sữa to oạch ra đường thì cồng kềnh lắm, hộp nhỏ xíu thế này tiện lợi hơn nhiều nhỉ?"

Người mẹ trẻ gật đầu, ừm một tiếng, không nói thêm gì. Cô ta cúi gằm mặt đổ sữa bột vào bình, tay hơi run rẩy, một ít bột sữa rơi lấm tấm ra ngoài miệng bình.

Chẳng mấy chốc, sữa đã pha xong. Cô ta đưa bình sữa cho chồng. Người bố đỡ lấy, cúi người, đưa n*m v* cao su đến gần miệng đứa trẻ. Đứa bé vẫn đang khóc thét, miệng há to, n*m v* vừa chạm vào môi, khuôn mặt nó đã ngoảnh sang một bên.

Người bố nhăn trán, lại đưa n*m v* sát vào môi con...

Đúng lúc đó, một lực đánh cực mạnh đập vào lưng ghế của người bố. Lực đánh quá lớn, đến mức cả chiếc ghế bị giật mạnh về phía trước.

Người bố bị đẩy chúi về trước, bình sữa tuột khỏi tay, rơi "bộp" xuống sàn. Một ít sữa văng ra khỏi miệng bình, dính vào ống quần anh ta, bình sữa lăn lông lốc vài vòng rồi dừng lại giữa lối đi. Anh ta sững sờ, cúi đầu nhìn bình sữa lăn lóc trên sàn, rồi từ từ quay đầu lại.

Một gã đàn ông vạm vỡ đứng ở hàng ghế sau, một tay chống lên lưng ghế, trừng mắt nhìn anh ta với vẻ cực kỳ bực dọc, hệt như vừa bị ai đó đánh thức khỏi giấc mộng đẹp. Bởi vì vừa mới ngủ dậy, mái tóc anh ta hơi rối, vài lọn tóc vểnh lên trước trán. Anh ta híp mắt, bàn tay chống trên lưng ghế to và dài, các khớp xương lớn, những đường gân xanh chạy dọc từ mu bàn tay lên đến mép tay áo.

Lúc cất lời, giọng anh ta khàn khàn, trầm đục, sực mùi thuốc súng: "Con nhà mày khóc lóc ỉ ôi, ồn ào đến mức tao không ngủ được đây này."

Người bố ôm con đứng dậy, nuốt nước bọt một cái đầy căng thẳng. "Xin lỗi, thật sự rất xin lỗi anh. Đứa bé mới đi xa lần đầu, có lẽ chưa quen với môi trường trên xe, nên hơi sợ hãi."

Sompong cau mày đầy vẻ khó chịu, "Sợ mà không biết dỗ à? Chúng mày làm bố làm mẹ kiểu gì thế?"

Ánh mắt của những hành khách khác trên xe đều dồn về phía họ. Có người cau mày, có người to nhỏ bàn tán. Nhìn cảnh tượng đó, chị Từ nhíu mày định lên tiếng, nhưng rồi lại kìm lại.

Ôn Ý Nùng ở kế bên cũng chau mày. Cô nhìn khuôn mặt lạnh nhạt, xấc xược của Sompong, rồi lại nhìn về phía hàng ghế sau. Người đàn ông mặc đồ vest phẳng phiu vẫn cúi đầu, điềm nhiên xem tài liệu của mình, dường như hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra trong khoang xe. Ôn Ý Nùng mím môi. Ấn tượng của cô về Sompong sụt giảm thê thảm.

Trong khi đó, Sompong vẫn không buông tha.

Anh ta ngả ngớn tựa vào ghế, tay vờn một chiếc bật lửa, lớp vỏ kim loại hình chữ nhật xoay tròn, lật qua lật lại giữa những ngón tay thon dài, trượt khỏi kẽ tay này rồi lại được ngón tay khác đón lấy. Anh ta liếc mắt nhìn đôi vợ chồng trẻ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. Anh ta cười khẩy: "Làm cha mẹ mà đến con mình cũng không dỗ nổi. Sao, chỉ biết đẻ mà không biết nuôi à?"

Đầu mày người bố cau lại càng chặt: "Này anh bạn, sao anh lại ăn nói vô lý thế? Con nít nhà ai mà chẳng khóc? Lúc nhỏ anh không khóc à?"

Sompong cười khẩy một tiếng: "Đm tao sống chừng này tuổi đầu rồi, còn nhớ chó gì chuyện lúc nhỏ nữa."

Anh ta nói với tốc độ không nhanh, thậm chí còn hơi chậm rãi, nhưng cái vẻ lưu manh, ngang ngược toát ra từ kẽ hở của từng chữ khiến người ta phải căng thẳng thần kinh.

Người bố bị anh ta chẹn họng cứng họng, sắc mặt hết xanh lại trắng. Anh ta mấp máy môi, định phản bác thì bị cô vợ kéo tay áo lại. Người vợ lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Thôi bỏ đi anh, vốn dĩ là con mình làm ồn đến người ta, anh xin lỗi một câu là xong chuyện."

Người bố hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra, cố nuốt cơn giận sôi sục vào bụng. "Xin lỗi anh. Do con tôi làm phiền anh, tôi thay mặt cháu xin lỗi anh. Mong anh người lớn không chấp nhặt với trẻ con." Người bố nói với giọng trầm buồn.

Sompong hờ hững nhìn anh ta, ngón tay vẫn tiếp tục vân vê chiếc bật lửa. Năm ngón tay lúc nắm lúc mở, lớp vỏ kim loại va vào khớp tay phát ra những tiếng lách cách ròn rã. "Đương nhiên tao sẽ không chấp nhặt với một thằng ranh con."

Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt chầm chậm đảo qua gương mặt của đôi vợ chồng trẻ.

"Tao sẽ tính toán với chúng mày."

Không khí trong xe đông đặc lại. Sắc mặt người bố tối sầm lại như đít nồi.

"Rốt cuộc anh muốn gì?" Giọng anh ta chùng xuống.

Sompong vẫn giữ điệu bộ biếng nhác, cằm hơi hếch lên, hệt như đang trêu ghẹo một con chó nhỏ bướng bỉnh, "Chúng mày làm tao tỉnh giấc, không định bồi thường chút phí tổn thất tinh thần sao?"

Lời vừa dứt, cả khoang xe bỗng chốc ồn ào hẳn lên. Tiếng bàn tán xôn xao. Có người chửi thầm "Cái loại người gì thế", có người hét lớn "Báo cảnh sát đi", có người đứng hẳn dậy nhìn lên phía trước, tức giận nhưng không ai dám mở lời.

Lúc này, chị Từ đứng phắt dậy.

"Tôi nói cho anh biết, anh bị làm sao thế?" Chị ta trừng mắt nhìn Sompong, giọng nói oang oang, "Vừa nãy ở bến xe còn thấy anh dũng cảm ra tay bắt cướp giật lại điện thoại cho chúng tôi, sao ngoảnh đi ngoảnh lại đã giở cái thói lưu manh này rồi? Anh làm thế này là tống tiền, là tống tiền, anh có hiểu không hả!"

"Đúng thế!" Tống Nghị Minh cũng đứng bật dậy, bức xúc lên tiếng, "Anh đang tống tiền! Anh đang vi phạm pháp luật!"

Trương Hằng đã rút điện thoại ra khỏi túi, "Tôi sẽ gọi 110 ngay bây giờ, tôi muốn xem an ninh ở Lăng Bang Kim Ban này rốt cuộc hỗn loạn đến mức nào! Chẳng lẽ lại không có luật pháp, không có lẽ phải gì nữa sao!"

Những lời mắng mỏ, chế giễu vang lên không ngớt, nhưng Sompong làm như không nghe thấy, mi mắt hờ hững sụp xuống, chỉ dán mắt vào đôi vợ chồng trẻ trước mặt. Chẳng thèm nói một lời.

"Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người..." Trong lúc hỗn loạn, giọng người mẹ trẻ vang lên, xen lẫn tiếng khóc nức nở, "Con em cứ khóc mãi, thực sự làm phiền mọi người quá, thôi thì chúng em xin xuống xe ở đoạn phía trước vậy." Cô ta ngước nhìn tài xế, "Bác tài ơi, phiền bác tấp vào lề phía trước một lát, chúng tôi muốn xuống xe."

Tài xế rõ ràng không muốn rước họa vào thân, ông ta đạp phanh. Chiếc xe buýt từ từ tấp vào lề đường.

Cửa xe mở ra, phát ra một tiếng xì xì kéo dài do xả van khí. Đôi vợ chồng trẻ bế đứa bé đứng dậy, bước về phía cửa xe.

Bất thình lình, một bàn tay to lớn vươn ra, tóm chặt lấy vai người bố.

Sompong chẳng biết từ lúc nào đã bám sát theo sau. Ngón tay anh ta cứng như gọng kìm, bấu chặt vào bả vai người đàn ông, tưởng chừng như muốn cắm ngập vào sợi vải của chiếc áo polo.

Anh ta đứng chắn ngay cửa xe, chặn đứng lối đi của hai người, giọng lạnh như băng: "Chưa nôn tiền ra mà muốn đi à? Đâu có dễ thế?"

Tiếng xì xào trong xe càng lúc càng ồn ào. Hành khách bàn tán rôm rả, tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu, cau mày im lặng, lơ xe đứng ngay cửa lên xuống, luống cuống không biết làm sao.

Ôn Ý Nùng len lỏi qua đám đông, chen xuống hàng ghế cuối. Cô cúi sát vào người Mạc Thiếu Thương, hạ giọng đến mức chỉ còn là những tiếng thì thào thoảng qua tai: "Sompong đang giở trò gì thế? Quá đáng thật sự! Anh mau quản anh ta đi chứ!"

Nghe tiếng gọi, Mạc Thiếu Thương từ từ ngước mắt lên. Ánh nhìn sâu thẳm mang sắc xanh đen từ từ nhấc lên khỏi luồng ánh sáng lạnh lẽo của màn hình điện thoại, chạm thẳng vào ánh mắt cô. Một ánh nhìn tối tăm và sâu thẳm tột cùng.

"..."

Bị nhìn trừng trừng hai giây, đầu óc Ôn Ý Nùng bỗng chốc ong ong, như sực tỉnh ra điều gì đó.

Cô nhép miệng, vừa định lên tiếng thì tiếng còi cảnh sát vang lên từ cuối đường quốc lộ, vọng lại ngày một rõ, dội vào khoảng không hoang vắng, hoang vu. Trong nháy mắt, nó át đi mọi tiếng ồn ào, huyên náo trong xe.

"Xe cảnh sát! Cảnh sát tới rồi!" Có người reo lên.

Chị Từ quay sang Sompong, giận dữ nói: "Lát nữa gặp cảnh sát, hy vọng anh vẫn giữ được cái thói hống hách, ngang ngược này!"

Lời vừa dứt, sắc mặt của đôi vợ chồng trẻ lập tức biến đổi. Không phải vẻ nhẹ nhõm khi được giải thoát, mà là sự trắng bệch vì sợ hãi tột độ.

Hai người trao nhau ánh mắt, rồi vội vàng cúi đầu, ôm chặt đứa trẻ, lao ra phía cửa xe.

Một bóng người chặn ngang cửa. Là Ôn Ý Nùng. Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt cong lên như hai vành trăng khuyết, nụ cười dịu dàng và ngọt ngào, "Cảnh sát sắp đến rồi, đến lúc đó để các đồng chí cảnh sát phân xử xem sao. Ai đúng ai sai, cứ để pháp luật định đoạt."

"Không cần đâu, không cần đâu!" Người mẹ trẻ mặt mày tái nhợt, vội vã xua tay đầy hoảng hốt, "Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, không cần phải kinh động đến cảnh sát đâu, thật sự không cần đâu!"

Lần này, Ôn Ý Nùng trực tiếp giơ tay, túm chặt lấy cánh tay đối phương. Năm ngón tay dùng sức, siết chặt đến mức cô có thể cảm nhận được khúc xương dưới lớp áo khoác cũ màu đỏ sẫm kia đang run rẩy nhè nhẹ.

Cùng lúc đó, tay còn lại của Ôn Ý Nùng móc từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ, đưa ra trước mặt người phụ nữ trẻ. "Cái này là của anh chị phải không?"

Mặt người phụ nữ trẻ trắng bệch không còn một giọt máu, sắc hồng phớt cuối cùng trên môi cũng biến mất, chỉ còn lại lớp da khô nẻ, xám xịt.

"Tại sao anh chị lại lén lút bỏ thuốc ngủ vào bình sữa của em bé thế?" Ôn Ý Nùng khẽ hỏi.

Ánh mắt người bố trẻ chợt sầm lại, chỉ trong chớp mắt, gã từ "một người đàn ông thật thà bị bắt nạt" thoắt cái biến thành "một con thú hoang bị dồn vào đường cùng", lớp mặt nạ hiền lành trên mặt cũng theo đó mà vỡ vụn thành từng mảnh.

Giây tiếp theo, mọi người chỉ kịp nhìn thấy một luồng sáng lạnh lẽo lóa lên. "Người bố trẻ" đã rút một con dao găm từ thắt lưng ra, đâm thẳng về phía Ôn Ý Nùng.

Khoảnh khắc đó diễn ra cực kỳ nhanh, và cũng cực kỳ ngắn ngủi. Ôn Ý Nùng chỉ kịp thấy một luồng sáng bạc lóe lên từ phía bên trái, hệt như một tia sét rạch ngang bầu trời. Não bộ cô đã phản ứng lại, nhưng cơ thể lại không kịp bắt nhịp. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay to lớn vươn ra từ phía sau, ôm trọn eo cô, kéo mạnh cô về phía sau. Cô bị kéo vào một vòng tay ấm áp, lưng đập mạnh vào một lồng ngực săn chắc.

Đồng thời, một tiếng động trầm đục vang lên từ trên đỉnh đầu, nặng nề và mạnh mẽ, đó là âm thanh của vật nặng va chạm mạnh vào cơ thể con mồi, xen lẫn tiếng tim đập thình thịch của cô, tiếng la hét chói tai dội lên trong khoang xe, và tiếng kính cửa sổ vỡ loảng xoảng do bị đập mạnh từ bên ngoài.

Lảo đảo đứng vững lại, Ôn Ý Nùng quay đầu nhìn. Chỉ thấy Mạc Thiếu Thương đã buông cô ra, thân hình cao lớn che chắn trước mặt cô, sừng sững như một ngọn núi lạnh lẽo và đầy nguy hiểm. Bàn tay phải vừa nãy còn ôm eo cô, lúc này nắm chặt thành nắm đấm, buông thõng bên hông, trên đốt ngón tay dính đầy vết máu không phải của anh.

Gã đàn ông có khuôn mặt hiền lành, tự xưng là bố đứa trẻ, lúc này đang co ro trên mặt đất, một tay ôm bụng, một tay nắm chặt con dao găm, toàn thân co giật vì đau đớn dữ dội. Gã trừng mắt nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, khóe miệng rỉ máu, môi run bần bật, không thốt nên lời.

"Non importa se mi hai sporcato le mani." Người đàn ông rút một tờ khăn giấy, rũ mắt, thản nhiên lau đi những giọt máu trên đốt ngón tay, giọng điệu nhạt nhẽo, "Ma se l'hai spaventata, nemmeno mille morti basteranno a espiare la tua colpa."

Làm bẩn tay tao, không thành vấn đề. Nhưng nếu mày dám làm cô ấy hoảng sợ, thì có chết một ngàn lần mày cũng không chuộc hết tội đâu.