Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 83

 

Mười giờ sáng ba ngày sau, Linda có mặt tại trang viên họ Mạc đúng như đã hẹn. Nhà thiết kế tóc vàng mắt xanh nổi tiếng thế giới này diện một chiếc váy liền thân màu đen cắt may gọn gàng, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô dạ cashmere màu be. Mái tóc buộc thấp mượt mà không rối một sợi, d** tai đính đôi khuyên ngọc trai Đông Châu nhỏ nhắn tròn trịa, toàn thân toát lên gu thời trang đẳng cấp.

Đi sau cô ấy là hai nữ trợ lý trẻ, một người xách hộp dụng cụ, một người ôm một chồng catalogue vải vóc dày cộp. Ba đôi giày cao gót gõ nhịp giòn tan, vui tai trên nền đá cẩm thạch.

Ôn Ý Nùng đã đợi sẵn trong phòng khách.

"Xin chào cô Ôn, lâu rồi không gặp." Linda mỉm cười bước tới, khẽ cúi người, thái độ vừa cung kính vừa hòa nhã.

"Lâu rồi không gặp." Ôn Ý Nùng đứng dậy, cười tươi đưa tay ra, "Cô vẫn rạng rỡ, xinh đẹp như vậy đấy, Linda."

"Đại mỹ nhân nói chuyện lúc nào cũng dễ nghe." Linda hóm hỉnh đáp lại, nắm lấy tay cô, ánh mắt lướt qua khuôn mặt mộc mạc nhưng vẫn hồng hào, quyến rũ của Ôn Ý Nùng, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.

Hỏi han dăm ba câu, Linda buông tay, quay sang nhận hộp dụng cụ từ trợ lý, cung kính hỏi: "Chúng ta bắt đầu được chưa, thưa cô Ôn?"

Ôn Ý Nùng gật đầu.

Sự chuyên nghiệp của Linda thể hiện trong từng tiểu tiết. Suốt quá trình lấy số đo, cô và các trợ lý phối hợp nhịp nhàng, đâu ra đấy. Chưa đầy năm phút, những con số chính xác đã nằm gọn trong sổ ghi chép của Linda.

"Xong rồi ạ." Linda cất thước dây, cười nói: "Mời cô Ôn ngồi."

Ôn Ý Nùng ngồi xuống ghế sô pha.

Lúc này, nhân viên mặc đồng phục bưng trái cây và trà bánh ra.

"Mời các cô dùng chút bánh trái. Vất vả cho mọi người rồi." Ôn Ý Nùng mỉm cười khách sáo, ngừng một chút rồi nói tiếp, "Đáng lẽ ngài Mạc sẽ đích thân tiếp đón mọi người, nhưng công ty có việc đột xuất, thật ngại quá."

"Ngài Mạc vô cùng xem trọng chiếc váy cưới này." Linda bỗng buông một câu như vậy.

Ôn Ý Nùng hơi ngẩn ra.

Linda cất sổ tay vào hộp dụng cụ, đóng nắp lại rồi ngước nhìn cô. Ánh mắt Linda rất dịu dàng, giọng nói cũng rất bình thản. Như thể không hề cố tình nhấn mạnh, mà chỉ đơn thuần trần thuật một chi tiết cần thiết cho cô biết.

Linda nói tiếp: "Cô Ôn, có lẽ cô chưa biết. Cách đây một tháng, ngài Mạc đã sai người gom tất cả các mẫu vải váy cưới cao cấp mới nhất của mùa này từ Paris, Milan, London, New York về tận trang viên."

"..."

Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ chớp, lộ rõ vẻ kinh ngạc.

"Nói thật với cô, tôi làm trong ngành này mười mấy năm, qua tay không dưới vài trăm bộ váy cưới thiết kế cao cấp, nhưng chưa từng thấy chú rể nào," Linda ngừng một chút, giọng điệu nửa cảm thán nửa trêu đùa, "Lại tự mình ngồi giữa đống vải vóc, sờ từng mảnh, so sánh từng mảnh suốt mấy tiếng đồng hồ liền."

Ôn Ý Nùng không nói gì, ngón tay vô thức miết nhẹ lên lớp da bọc thành ghế, lặng lẽ nghe Linda kể.

Bỗng nhiên Linda khẽ cười, đổi sang giọng điệu tự nhiên, thoải mái hơn, nói tiếp: "Gu thẩm mỹ của ngài Mạc cực kỳ tốt, trình độ có thể nói là dân chuyên. Ngài ấy chọn vải hoàn toàn không màng đến giá cả hay xuất xứ, chỉ quan tâm đến độ bám da, cảm giác thoải mái khi mặc, độ rủ của tà váy, và độ bắt sáng của chất liệu."

"Có thể thấy, ngài Mạc đã thực sự dồn hết tâm tư cho cô..." Nói đến đây, Linda dừng lại một nhịp, dường như nhận ra mình nói hơi nhiều, bật cười, "Xin lỗi cô, hy vọng cô không chê tôi nói nhiều."

Ôn Ý Nùng mỉm cười: "Đâu có."

"Cô không phiền là tốt rồi." Khóe môi Linda cong lên một đường cong tao nhã, nói tiếp, "Mười bảy bản thiết kế váy cưới mà ngài Mạc tự tay phác thảo cho cô, thực ra tất cả đều đã được cắt rập sẵn, hiện đang để ở studio của tôi tại Paris. Hôm nay tôi gửi số đo qua, bên đó sẽ chỉnh sửa lại dựa trên vóc dáng của cô, cô sẽ sớm nhận được bộ váy cưới ưng ý nhất thôi."

Vừa nói, Linda vừa đứng dậy, nhận lấy cuốn catalogue dày cộp từ tay trợ lý, đặt lên bàn trà, đẩy về phía Ôn Ý Nùng, nói tiếp: "Đây là những mẫu vải váy cưới mà ngài Mạc đã chốt, mời cô xem qua."

Ôn Ý Nùng cúi đầu, lật mở trang đầu tiên. Một mẫu vải lụa satin màu trắng ngà được đính trên trang giấy, mép cắt vuông vắn gọn gàng. Cô vươn tay khẽ v**t v* bề mặt tấm vải lụa. Mát lạnh, mượt mà như nước, lại mang vẻ thanh tao tựa ánh trăng.

Cô lật tiếp ra sau, còn có vải ren cùng vô vàn chất liệu phong phú khác.

Một lát sau, Ôn Ý Nùng gập cuốn catalogue lại, ngước nhìn Linda: "Cảm ơn cô đã kể cho tôi nghe những chuyện này."

"Cô đừng khách sáo."

Tiễn Linda về, Ôn Ý Nùng ôm cuốn catalogue dày cộp ngồi lặng thinh trong phòng khách hồi lâu. Ánh nắng chiều rọi qua cửa kính lớn, hắt xuống chân cô, đan xen vài bóng cây, thỉnh thoảng gió thổi lay cành lá, mảng sáng tối lại nghịch ngợm khiêu vũ trong tầm mắt cô.

Nhớ lại những gì Linda vừa kể, tận sâu thẳm trái tim Ôn Ý Nùng dâng lên một sự xúc động ngọt ngào. Hóa ra, ở những nơi cô không nhìn thấy, Rossalini của cô đã âm thầm làm vì cô nhiều đến thế.

Đêm xuống, vùng ngoại ô phía Nam chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có ánh sao trăng âm thầm tỏa sáng trên bầu trời. Ôn Ý Nùng cuộn tròn trong lòng Mạc Thiếu Thương, lơ đãng lật giở một cuốn sách chuyên ngành về phục hồi chức năng.

Bất chợt, ngón tay cô khựng lại ở một trang sách, cô khẽ gọi tên anh: "Rossalini."

Mạc Thiếu Thương đáp lời: "Hửm?"

Ôn Ý Nùng: "Sao tự dưng anh lại nảy ra ý định hợp tác cùng Tinh Kiều thành lập quỹ từ thiện đó vậy?"

Vừa dứt lời, cô cảm nhận rõ nhịp thở trên đỉnh đầu khẽ chững lại. Ôn Ý Nùng gấp sách, ngửa cổ lên, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai của người đàn ông, chờ đợi câu trả lời.

Chẳng mấy chốc, giọng Mạc Thiếu Thương vang lên, nhạt nhòa: "Anh chỉ muốn làm chút gì đó cho em."

Muốn làm một vài việc khiến em vui vẻ. Những việc có ý nghĩa với em. Những việc mà nếu tự mình thực hiện, em sẽ phải bước đi một quãng đường rất dài, nhưng có anh rồi, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Giọng người đàn ông trầm và nhạt, vẫn là khẩu điệu quen thuộc, tựa như một dòng sông phẳng lặng không gợn sóng. Nhưng Ôn Ý Nùng biết, dưới lòng sông ấy ẩn giấu những đợt sóng ngầm sục sôi, dữ dội, chính là tình yêu thương sâu thẳm, mênh mông anh dành cho cô.

Khóe mắt Ôn Ý Nùng bỗng cay xè. Cô gấp cuốn sách vốn dĩ nãy giờ chưa lật được trang nào lại, sau đó dang tay, ôm chặt lấy cổ anh. Hõm cổ Mạc Thiếu Thương thật ấm áp, dưới lớp da săn chắc trắng lạnh, từng nhịp đập của mạch máu đều đặn, trầm ổn và mạnh mẽ.

Cô in một nụ hôn kêu "chụt" rõ to lên mảng da ấy. "Rossalini, anh tốt quá đi mất."

Cô sụt sịt mũi, ôm riết lấy anh, vùi đầu vào hõm cổ anh, giọng nghèn nghẹt, "Em thật sự... không biết phải cảm ơn anh thế nào mới đủ."

Mạc Thiếu Thương cúi đầu, cọ sống mũi cao ngất vào chóp mũi nhỏ nhắn của cô. Làn da anh thoang thoảng hơi lạnh, còn chóp mũi cô lại nóng hầm hập. Khoảnh khắc chạm nhau, tựa như sự giao thoa chớp nhoáng giữa băng và lửa.

Ôn Ý Nùng không kìm được rụt người lại, nhưng vòng tay người đàn ông lập tức kéo cô về, dịu dàng mà không thể chối từ.

"Bé con có vui không?" Anh h*n l*n ch*p m** cô, khẽ hỏi.

Ôn Ý Nùng ngoảnh mặt lên từ hõm cổ anh, nghiêm túc gật đầu: "Dạ có!"

Mạc Thiếu Thương nhìn sâu vào đôi mắt đang kề sát mình. Đôi mắt cô gái hơi ửng đỏ, trên hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ chưa khô hẳn, phản chiếu ánh đèn lấp lánh, mỏng manh yếu đuối khiến lòng người xao xuyến. Lại gợi lên khao khát muốn ức h**p cô mạnh bạo hơn nữa.

Thế nên, Mạc Thiếu Thương lặng im nửa giây, rồi lại ôn tồn hỏi: "Vậy bé con định thưởng gì cho anh nào?"

Ôn Ý Nùng ngơ ngác chớp chớp mắt. Giọt nước mắt đọng trên mi bị hất văng, lăn dài xuống má, cô theo phản xạ giơ tay quệt đi.

"... Anh muốn phần thưởng á? Nhưng mà em chưa nghĩ ra sẽ thưởng gì cho anh nữa." Cô ngập ngừng, nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, chuyển sang hỏi lại: "Anh có muốn món quà gì không?"

"Anh muốn gì em cũng cho anh sao?" Anh hỏi.

"Tất nhiên rồi." Để tăng thêm phần thuyết phục cho lời nói, Ôn Ý Nùng vỗ ngực cái độp, cực kỳ dứt khoát: "Chỉ cần em có, em chắc chắn sẽ tặng anh."

Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày: "Hào phóng vậy sao?"

"Anh đối xử tốt với em như vậy, đương nhiên em cũng phải có qua có lại mới toại lòng nhau chứ." Cô đáp lời với vẻ vô cùng hiển nhiên.

Khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ nhếch lên, tiếp đó, đôi môi mỏng kề sát bên tai cô, gần như chạm vào lớp da vành tai mỏng manh đang ửng đỏ. Ôn Ý Nùng thấy nhột, rụt cổ né tránh, cảm nhận được hơi thở thanh mát của người đàn ông phả qua tai mình.

Rồi, anh trầm giọng nói một câu gì đó. Âm lượng cực kỳ nhỏ, tựa hồ như một bí mật đen tối không thể chia sẻ. Nhưng từng chữ từng chữ lại rót rõ mồn một vào tai cô, men theo ống tai đi sâu xuống, đâm xuyên qua màng nhĩ, khiến cả dọc sống lưng cô tê dại đi trong nháy mắt.

"..." Chỉ vài giây ngắn ngủi, sắc mặt Ôn Ý Nùng đỏ bừng bừng với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường. Sắc đỏ ấy như có sinh mệnh, lan từ cổ lên, chạy qua gò má và mang tai, thiêu đốt cả con người cô. Cô cảm thấy mình bị nung chín từ trong ra ngoài, không nhịn được giơ tay lên, đánh một cái vào vai anh.

"Mạc Thiếu Thương, trong đầu anh không thể bớt nghĩ đến mấy chuyện đó được à?!" Giọng cô vút cao lên nửa tông, nhưng âm cuối lại buông thõng, đến đoạn cuối thì chuyển thành hơi thở mỏng manh mềm nhũn, chẳng chút sát thương, "Nghiêm túc chút đi xem nào?"

"Không được sao?" Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương u ám nhìn cô đăm đăm.

Ôn Ý Nùng: "..."

Trong tầm mắt, ánh mắt của người đàn ông vẫn rất phẳng lặng, không hề làm nũng, cũng chẳng mang chút diễn kịch gượng gạo nào. Nhưng chẳng hiểu sao, Mạc Thiếu Thương lúc này lại khiến Ôn Ý Nùng liên tưởng đến một chú chó sói khổng lồ vừa bị từ chối cho đồ ăn vặt. Nó sở hữu sức chiến đấu mạnh mẽ nhất, sở hữu móng vuốt và răng nanh sắc nhọn có thể dễ dàng xé xác con mồi thành muôn mảnh, thế nhưng giờ phút này lại thu lại toàn bộ vuốt nhọn, ngoan ngoãn phủ phục trước mặt cô, ánh mắt trung thành, điềm tĩnh, kiên định, thậm chí còn mang theo vài phần khẩn khoản đáng thương.

Ôn Ý Nùng há miệng, định thốt ra chữ "Không được". Hai chữ ấy đã trôi đến đầu lưỡi, chạm vào kẽ răng, chực chờ tuôn trào bất cứ lúc nào.

Thế nhưng, khi chạm phải ánh mắt Mạc Thiếu Thương ngay lúc này, một Ôn Ý Nùng vốn luôn là "cô bé ngoan" đành mềm lòng.

... Thôi được rồi. Dù cho thứ anh muốn có hơi kỳ quái, có hơi xấu hổ... nhưng cũng không hẳn là không có cơ hội. Cứ thế, sau khi đỏ mặt tía tai suy nghĩ một hồi, Ôn Ý Nùng cũng nghĩ ra được một cách nói khéo.

"Thế này đi." Nghe thấy cô nhóc trong lòng mở lời, giọng nói trong trẻo, mềm mại, chuyển sang giọng điệu thương lượng, bàn tay nhỏ vô thức vẽ vòng tròn trên ngực người đàn ông, rụt rè nói tiếp: "Ngày mai anh phải đi Hong Kong họp đúng không? Đợi anh đi Hong Kong về, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn nhé. Anh thấy sao?"

Mạc Thiếu Thương nhướng mày. Hàng mi dày rậm của cô rủ xuống thật thấp, chẳng rõ vì căng thẳng hay xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngay cả chóp tai cũng ửng màu anh đào. Gợi lên một thứ khao khát đến ngứa ngáy nơi đầu quả tim.

Tất nhiên anh nhìn thấu chiêu hoãn binh của cô, cũng thừa biết cô đang giở trò khôn lỏi với mình. Nhưng, ai bảo anh si mê cô đến điên dại, không thể dứt ra được cơ chứ? Chỉ vì cô là Ôn Ý Nùng, Mạc Thiếu Thương sẵn lòng khờ dại một phen, cam tâm tình nguyện đớp lấy miếng mồi câu cô quăng ra.

Anh cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ đặt nụ hôn lên d** tai cô, đáp: "Được."

Năm ngày chớp mắt đã trôi qua. Sau vài giờ bay trên không trung, chuyên cơ cánh bạc từ Hong Kong hạ cánh xuống Kinh Hải.

Khi Mạc Thiếu Thương về đến trang viên nhà họ Mạc thì trời đã trưa, ánh nắng hắt vào đại sảnh của tòa nhà chính, chiếu sáng rực rỡ từng ô gạch cẩm thạch. Anh tiện tay đưa chiếc áo vest vừa cởi cho dì Trương, nới lỏng cà vạt, dùng ngón tay kéo ra khỏi cổ áo, gập đôi lại một cách hờ hững rồi vắt qua cánh tay.

Ánh mắt xanh đen lướt một vòng quanh phòng khách. Trên ghế sô pha chẳng thấy bóng dáng thanh mảnh khiến anh nhớ nhung ngày đêm, trên bàn trà cũng không có chiếc cốc uống nước quen thuộc của cô gái. Anh nhìn ra khu vườn, con đường nhỏ ngoài cửa kính, cũng chẳng thấy cô đâu.

"Cô giáo Ôn đâu rồi?" Mạc Thiếu Thương nhạt giọng hỏi. Dì Trương và chú Hành trao nhau ánh mắt.

Sau đó, được sự ra hiệu của chú Hành, dì Trương hắng giọng, rụt rè lên tiếng. Giọng dì Trương hơi trầm xuống, pha lẫn chút áy náy: "Thưa ngài, cô giáo Ôn gần đây không được khỏe, đã nằm liệt giường hai ngày nay rồi ạ."

Vừa nghe xong, hàng lông mày của Mạc Thiếu Thương lập tức nhíu chặt. Những nếp nhăn kéo dài từ giữa hai lông mày xuống tận sống mũi, khiến mọi cơ bắp trên khuôn mặt anh căng lại, toát lên vẻ lạnh lùng và đáng sợ.

Mạc Thiếu Thương: "Có chuyện gì."

"Hôm kia Kinh Hải đổ mưa lớn, cô giáo Ôn đưa cậu Eric ra vườn nghịch nước, nói là để cảm nhận thiên nhiên." Giọng dì Trương mang chút khó xử, "Sau đó cậu chủ thì không sao, nhưng cô giáo Ôn lại bị cảm lạnh. Cô ấy sốt, uống thuốc hạ sốt rồi lại sốt lại. Cứ tái đi tái lại mãi."

Sắc mặt Mạc Thiếu Thương sầm xuống vài phần. Tựa như dòng chảy xiết cuồn cuộn dưới mặt biển, bề ngoài có vẻ tĩnh lặng, nhưng trên mặt nước đã xuất hiện những gợn sóng lăn tăn khác thường.

"Vốn dĩ chúng tôi định báo cáo tình hình này với ngài," Dì Trương nhận ra cơn thịnh nộ chực chờ bùng nổ của chủ nhân trang viên, vội vàng bổ sung, "Nhưng cô giáo Ôn bảo ngài đang bận xử lý công việc ở Hong Kong, không nên làm phiền. Vì vậy..."

Nói đến đây, dì Trương cúi gầm mặt, như bị đè nặng bởi sự sợ hãi vô hình trong không khí, "Thưa ngài, vô cùng xin lỗi ngài. Nhưng ngài từng căn dặn, ở nhà họ Mạc, cô giáo Ôn cũng có quyền hạn ngang bằng ngài. Ý định của cô ấy, chúng tôi thực sự không dám làm trái... Mong ngài bỏ qua cho sự sơ suất của chúng tôi."

Mạc Thiếu Thương híp mắt lại. Lại là do cô chỉ đạo sao? Bị ốm, bắt mọi người giúp giấu giếm, không nói cho anh biết? Một mình đáng thương cuộn tròn trong chăn, đơn độc chịu đựng mọi thứ?

Nhưng... Đã là ý của cô, cũng không cần phải trách mắng những người khác.

Mạc Thiếu Thương nhắm nghiền mắt, chốc lát sau mới mở ra, khuôn mặt lại khôi phục vẻ lạnh lùng vô cảm như ngày thường.

Anh quay sang chú Hành: "Bây giờ cô ấy đang ở trong phòng ngủ à?"

"Vâng ạ." Chú Hành gật đầu, "Cô ấy vừa ăn chút cháo rồi đi ngủ."

"Đã gọi bác sĩ đến khám chưa?"

"Bác sĩ Tôn đã đến khám rồi." Chú Hành kính cẩn thưa, "Đã kê đơn thuốc, chúng tôi đang chuẩn bị mang lên cho cô giáo Ôn."

Trong lúc nói chuyện, chú Hành đưa tay ra hiệu. Ánh mắt Mạc Thiếu Thương khẽ chuyển hướng, nhìn về chiếc đĩa đựng thuốc trên tay người giúp việc bên cạnh. Một viên thuốc hình tròn màu trắng, một ly nước lọc, nhiệt độ nước rõ ràng là hơi nóng, trên thành ly lấm tấm những giọt nước li ti trong suốt.

"Đưa cho tôi." Mạc Thiếu Thương lạnh nhạt ra lệnh.

"Dâng ngài."

Người giúp việc không dám chậm trễ, vội vàng dùng hai tay bưng khay đựng thuốc đưa cho anh, đầu cúi gằm, nín thở không dám phát ra tiếng động.

Mạc Thiếu Thương đón lấy thuốc và ly nước, xoay người đi thẳng về phía thang máy.

Đến tầng ba. Có lẽ sợ tiếng động mở cửa làm phiền người bên trong nghỉ ngơi, cửa phòng ngủ không đóng chặt, chỉ khép hờ. Mạc Thiếu Thương đẩy cửa, cố tình rón rén bước vào.

Trong phòng rất tối, rèm che sáng được kéo kín, cản lại mọi tia nắng chói chang bên ngoài.

Không gian yên tĩnh đến mức anh có thể nghe rõ từng nhịp thở của cô gái. Không phải nhịp thở đều đặn và êm ả như lúc ngủ say, mà là tiếng thở hơi gấp gáp, mang theo triệu chứng nghẹt mũi.

Giữa mỗi lần hít vào và thở ra đều có một khoảng ngưng ngắn, có vẻ như cô thở vô cùng khó khăn.

Đầu lông mày Mạc Thiếu Thương càng nhíu chặt hơn, cuối cùng anh cũng bước tới bên giường. Trong tầm nhìn của anh, cô gái nhỏ bé cuộn tròn trên giường, kéo chăn che tới tận cằm, trông hệt như một chú ốc sên nhỏ đang trốn trong vỏ để tránh mưa. Khuôn mặt nhỏ xíu lộ ra ngoài chăn không còn là vẻ hồng hào, tươi tắn thường ngày, mà lại đỏ ửng một cách bệnh tật. Đôi môi đầy đặn đáng yêu cũng khô nẻ, bong tróc. Nhìn mà thấy thương vô cùng.

Mạc Thiếu Thương đặt đĩa thuốc sang một bên, cúi người, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường. Trọng lượng của anh khiến mép giường hơi lún xuống. Chuyển động ấy truyền đến cơ thể cô gái, cô dường như nhận ra điều gì, mí mắt khẽ giật giật.

Mạc Thiếu Thương chăm chú nhìn Ôn Ý Nùng, sau đó giơ tay về phía cô. Bàn tay anh mát hơn hẳn so với nhiệt độ cơ thể đang sốt nhẹ của cô gái. Khi ngón tay anh chạm vào gò má nóng bừng, khô ran của Ôn Ý Nùng, cảm giác man mát, tựa như cơn gió chiều mùa hè đầu tiên ùa tới, lại giống như một miếng mặt nạ vừa lấy ra từ tủ lạnh, mang lại sự mát mẻ tức thì.

Ôn Ý Nùng đang mơ màng, cảm thấy dễ chịu, cô vô thức nghiêng đầu, kề sát hơn, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng bàn tay anh, mong muốn có thêm sự mát mẻ. Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn cô gái nhỏ trên giường, đầu ngón tay khẽ v**t v* đôi má cô. Từ gò má đến quai hàm, từ quai hàm đến mang tai.

Một chốc sau, Ôn Ý Nùng mới chậm chạp phản ứng, lông mi run run, từ từ mở mắt. Một đôi đồng tử lộ ra. Ướt át, lờ mờ, chưa hoàn toàn lấy lại tiêu cự, tựa như bị bao phủ bởi một màn sương mỏng.

Phải mất đến mấy giây, cô mới nhận ra khuôn mặt trước mặt.

"Anh... anh về lúc nào vậy?" Ôn Ý Nùng cất tiếng, giọng khàn đặc không giống giọng mình, mang theo tiếng nghẹt mũi ồm ồm.

Cô chống tay định ngồi dậy, nhưng tay không có sức, chống được một nửa thì thất bại, cả người mất thăng bằng ngã sang một bên.

Ngay trước khoảnh khắc cô ngã xuống, một cánh tay vững chãi đã ôm lấy eo cô. Mạc Thiếu Thương đỡ cô dậy, gần như cẩn thận từng li từng tí ôm cô vào lòng. Động tác nhẹ nhàng, chậm rãi, nâng niu đến xót xa.

Khoang mũi cô ngập tràn hương tuyết tùng quen thuộc, nhè nhẹ, khiến người ta an lòng. Ôn Ý Nùng cong môi mỉm cười, áp má vào áo sơ mi của anh, cọ cọ như một chú mèo con làm nũng, hỏi lại: "Ưm... Anh về lúc nào vậy?"

"Vừa mới." Giọng nói trầm ấm của anh vang lên từ trên đỉnh đầu, vô cùng nhẹ nhàng.

"Dạ." Cô ậm ừ một tiếng, rồi lại vùi đầu vào ngực anh. Chóp mũi cọ vào xương quai xanh của anh, tham lam hít hà hơi ấm man mát từ cơ thể anh.

Mạc Thiếu Thương ôm cô, mặc cho cô gái bé nhỏ trong lòng dùng mình như miếng hạ sốt.

Anh với tay lấy viên thuốc, đưa đến miệng cô. Cô nhóc đang sốt đến mơ màng, chớp chớp đôi mi cong dài, vẻ mặt ngơ ngác.

Anh đành kiên nhẫn, nhỏ nhẹ dỗ dành: "Há miệng nào."

Cục cưng nhỏ ngoan ngoãn nghe lời há miệng. Ngón tay cái của anh khẽ đẩy, viên thuốc trôi vào miệng cô.

Viên thuốc chạm vào lưỡi Ôn Ý Nùng, bắt đầu tan dần, vị đắng chát lan tỏa từ cuống lưỡi. Cô không khỏi nhíu mày.

Tầm nhìn mờ mịt, cô thấy người đàn ông bưng ly nước trên bàn lên. Sau đó anh cúi đầu, môi chạm vào miệng ly, nhấp một ngụm.

Ôn Ý Nùng chớp mắt. Cô cũng muốn uống nước...

Cô vươn tay, định giành lấy ly nước từ tay Mạc Thiếu Thương. Nhưng ngay giây tiếp theo, cằm cô bỗng nhiên căng cứng, bị hai ngón tay thon dài nâng lên một cách nhẹ nhàng.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ rung, trân trân nhìn người đàn ông cúi đầu, hôn cô. Môi chạm môi, con ngươi cô thoáng mở to. Cảm nhận hai cánh môi mỏng của anh khẽ hé mở, dòng nước ấm được anh ngậm trong miệng chầm chậm chuyển sang, theo môi lưỡi anh chảy vào khuôn miệng khô khốc, nóng ran của cô. Nước ấm vừa đủ.

Dòng nước len qua kẽ răng Ôn Ý Nùng, bao trọn viên thuốc đắng ngắt đang tan dở trên lưỡi, lập tức đánh tan vị đắng...

Ôn Ý Nùng nuốt ực một cái, nuốt trọn cả nước lẫn viên thuốc.

Rồi Mạc Thiếu Thương bắt đầu hôn cô. Chiếc lưỡi linh hoạt của anh m*n tr*n môi dưới cô, từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái, từng chút từng chút một làm ẩm mượt, tưới tắm cho những rãnh môi khô nứt nẻ. Tiếp đó, với lực đạo dịu dàng nhất, anh ngậm lấy môi trên của cô, khẽ m*t một cái.

Nhịp thở của Ôn Ý Nùng càng trở nên rối loạn. Anh đang hôn cô bằng một cách cô chưa từng trải qua. Quá đỗi dịu dàng. Như ánh trăng, như dòng nước, dịu dàng đến mức gần như không giống anh thường ngày.

Người đàn ông máu lạnh, bạo tàn, quyết đoán trên thương trường, ngang tàng, bá đạo trên giường ấy, lúc này lại đang hôn cô với thái độ nâng niu như người hành hương, như thể cô là món đồ sứ mỏng manh, một báu vật dễ vỡ, chỉ cần anh dùng sức một chút thôi là cô sẽ vỡ tan tành. Anh hôn cô cẩn thận, tinh tế đến mức Ôn Ý Nùng thậm chí có thể cảm nhận được độ mở của quai hàm anh theo từng chuyển động cuốn lấy lưỡi cô. Môi kề môi, linh hồn hai người như cũng rung lên đồng điệu vào khoảnh khắc này.

Khi nụ hôn kết thúc, khuôn mặt Ôn Ý Nùng đã đỏ ửng như sắp nhỏ máu. Cơn sốt vốn đã làm người mệt mỏi, cộng thêm nụ hôn vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều oxy và sức lực, cô càng thêm váng vất. Cô như mất hết sức lực, gục đầu vào ngực Mạc Thiếu Thương, trán tì vào cằm anh, mũi chôn sâu trong hõm cổ anh. Đôi môi hé mở, nhịp thở có phần gấp gáp, mãi mà chưa thể bình tĩnh lại.

Trong cơn mơ màng, khuôn mặt nóng ran, ửng đỏ của cô lại bị nâng lên. Cô khẽ chớp hàng mi, chạm phải ánh mắt sâu thẳm tựa màn sương chiều. "Em ốm mà không cho chú Hành báo cho anh biết."

Mạc Thiếu Thương rũ mắt, đôi mắt xanh đen nhìn cô chằm chằm, trong đáy mắt đong đầy sự quan tâm và lo lắng không thể che giấu, giọng anh hơi trầm xuống: "Ôn Ý Nùng, em đã hạ quyết tâm làm trái tim anh đau đến vỡ vụn sao?"