Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 74

 

Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương tay trong tay, mười ngón đan cài, chậm rãi tản bộ dọc theo con đường nhỏ lùi sâu vào trong công viên.

Lá ngô đồng hai bên đường đã rụng quá nửa, những cành cây trơ trụi in lên nền trời xanh thẳm tựa như một bức ký họa thanh tao. Thi thoảng có vài chiếc lá khô lìa cành, xoay vòng rồi đậu xuống vai, xuống chân họ. Xa xa vọng lại tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, trong trẻo như quả táo xanh vừa hái, cắn một miếng là vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Bất tri bất giác, hai người đã bước đến bên một đài phun nước.

Làn nước trong vắt nhìn thấu đáy rải đầy sỏi cuội. Ánh nắng xuyên qua mặt nước khúc xạ thành những vệt sáng li ti, lấp lánh như vô vàn viên kim cương vụn giấu dưới đáy hồ. Bức tượng giữa hồ là một chú cò trắng vỗ cánh làm bằng đồng, đã nhuốm màu xanh rêu của tháng năm. Trên cánh cò vẫn còn đọng lại vài giọt nước, phản chiếu ánh lấp lánh dưới nắng mặt trời.

Lúc này, trên chiếc ghế dài cạnh đài phun nước có một cô gái trẻ đang ngồi.

Cô mặc chiếc áo len màu trắng sữa, khoác ngoài áo cardigan chất linen màu cà phê nhạt. Mái tóc dài buộc hờ thấp dưới gáy, vài lọn tóc buông xõa bên má. Gương mặt cô nhỏ nhắn, trắng trẻo tựa như viên ngọc mỡ cừu được mài giũa cẩn thận. Ngũ quan tinh tế, mang lại cảm giác hiền hòa, giữa hàng mày ánh lên vẻ linh hoạt, thanh tao khó tả.

Dù không trang điểm, cô vẫn là một mỹ nhân khiến người ta nhìn vào thấy dễ chịu.

Hiện tại, cô gái đang ôm một cuốn sổ ký họa dày cộp, tay cầm cọ vẽ, chau mày trầm tư điều gì đó, đầu cọ lơ lửng trên mặt giấy.

Hai hàng lông mày nhíu chặt thành hình chữ "xuyên" mờ mờ, môi hơi chu ra, trông hệt như một chú gấu con đang rầu rĩ vì không tìm thấy mật ong. Ánh mắt cô dừng trên giấy vẽ một lát, lại ngẩng lên nhìn phong cảnh phương xa, rồi lại cúi xuống, lặp đi lặp lại như vậy nhưng mãi vẫn chưa hạ bút.

Ngay khoảnh khắc Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương đi ngang qua đài phun nước, tựa như ma xui quỷ khiến, cô gái vô tình ngước mắt lên.

Ngay sau đó, ánh mắt cô khựng lại.

Trong tích tắc, đôi mắt trong veo, linh động chợt bừng sáng như hai ngọn đèn vừa được bật tung. Ánh mắt cô dừng trên mặt Ôn Ý Nùng một chút, lại chuyển sang Mạc Thiếu Thương, rồi lại quay về phía Ôn Ý Nùng, qua lại vài lần hệt như chú mèo nhỏ vừa phát hiện ra món đồ chơi mới lạ, đồng tử hơi giãn ra, cả người vô thức rướn về phía trước.

Đầu bút rốt cuộc cũng hạ xuống mặt giấy.

Sột soạt, vài nét phác họa hiện ra với tốc độ kinh ngạc.

Phía bên này.

Ôn Ý Nùng đang nghiêng đầu trò chuyện cùng Mạc Thiếu Thương, nhắc đến chuyện "một đôi long phụng" mà ông lão xem bói vừa nói ban nãy.

Kể mãi kể mãi, cô tự thấy đỏ mặt, ngại ngùng không dám nói tiếp, đành cúi gằm mặt, dùng mũi giày khẽ đá những viên sỏi trên đất.

Mạc Thiếu Thương cúi nhìn cô, khóe môi vương ý cười, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng, ngay cả những đường nét lạnh lùng, góc cạnh trên gương mặt cũng nhờ nụ cười nhạt này mà trở nên mềm mại.

Đúng lúc này, một làn gió mang theo hương thơm thanh ngọt lướt qua má Ôn Ý Nùng.

Cô hơi ngẩn người, sau đó liền nghe thấy một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào vang lên: "Xin lỗi, tôi có thể làm phiền hai người một chút được không?"

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng theo bản năng nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

Là cô gái vẽ tranh bên đài phun nước khi nãy.

Không biết từ lúc nào cô ấy đã đứng dậy, bước đến trước mặt cô và Mạc Thiếu Thương. Tay ôm cuốn sổ vẽ, tay cầm cọ, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn cô.

Đôi mắt ấy sáng và trong veo như chứa hai dòng suối nhỏ, ánh nhìn mang theo chút dè dặt thăm dò.

Theo tầm mắt của Ôn Ý Nùng, cô gái này không cao, dáng người mỏng manh tưởng như gió thổi là bay. Làn da trên mặt và cơ thể đều trắng ngần, không phải vẻ trắng bệch ốm yếu mà là màu trắng ngà ửng chút hồng hào. Cả người trông như một đóa hoa dành dành vừa vớt từ dưới nước lên, thuần khiết không vướng bụi trần.

"Chào bạn."

Thấy cô gái có vẻ ngoài vô cùng hiền lành, Ôn Ý Nùng rũ bỏ sự cảnh giác, nở nụ cười đáp lại lịch sự: "Xin hỏi bạn có chuyện gì không?"

Cô gái hít sâu một hơi như thể lấy hết dũng khí, ôm cuốn sổ bước lên hai bước.

"Chuyện là thế này," giọng cô ấy cực kỳ bắt tai, trong trẻo như tiếng suối róc rách va vào đá tảng, "Tôi tên là Sài Sài, là một... ừm, họa sĩ vẽ truyện tranh người Vân Hạ. Tôi cất công đến Phần Ninh để lấy cảnh, muốn tìm chút cảm hứng sáng tác, nhưng đến đây hai ngày rồi mà vẫn không vẽ được gì."

Nói đến đây, cô ấy ngừng lại một chút, cúi đầu liếc nhìn cuốn sổ trong lòng rồi ngẩng lên, ánh mắt lượn một vòng qua Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương, đôi mắt to chợt lóe lên tia mừng rỡ.

"Nhưng mà lúc nãy thấy hai người đi tới từ đằng kia..." Giọng cô ấy hơi vút cao, mang theo sự háo hức trẻ con, "Cảm hứng của tôi lập tức tuôn trào! Dáng vẻ hai người đứng cạnh nhau đẹp lắm luôn, cực kỳ xứng đôi, giống như... giống như nam nữ chính trong tiểu thuyết bước ra đời thực vậy!"

Nói đến đây, dường như Sài Sài nhận ra mình hơi kích động nên đỏ mặt ngượng ngùng. Nhưng cô ấy nhanh chóng hắng giọng, lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục.

"Cho nên tôi muốn hỏi xem hai người có thể dành cho tôi mười phút để tôi vẽ hai người được không? Sẽ không mất nhiều thời gian đâu!" Tốc độ nói của cô ấy nhanh hơn hẳn, có vẻ rất sợ bị từ chối, vội vàng bổ sung thêm: "Hai người yên tâm! Tranh vẽ xong tôi sẽ tặng thẳng cho hai người, tuyệt đối không đăng lên mạng hay dùng vào mục đích thương mại, chắc chắn sẽ không xâm phạm quyền hình ảnh của hai người đâu."

Vừa nói, cô nàng đáng yêu này còn trịnh trọng giơ ba ngón tay lên ngang tai, vẻ mặt nghiêm túc hệt như đang thề trước tòa.

"Tôi xin lấy nhân cách của mình ra thề!"

Ôn Ý Nùng bị bộ dạng này chọc cười, khóe môi bất giác cong lên. Cô quay sang nhìn Mạc Thiếu Thương, lại nhìn đôi mắt sáng rực đầy mong chờ của Sài Sài, trong lòng bỗng thấy mềm nhũn.

Cô gái này toát ra một sức hút rất kỳ diệu.

Có lẽ là sự nhiệt thành thuần khiết, không pha lẫn chút tạp niệm nào, giống như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm chứ không thiêu đốt, khiến người ta nhịn không được muốn lại gần, muốn thân thiết.

Giây tiếp theo, Ôn Ý Nùng kéo kéo tay áo Mạc Thiếu Thương.

Nhận ra động tác của cô, Mạc Thiếu Thương lập tức hơi khom người, cúi đầu ghé tai sát miệng cô.

Hơi thở thanh mát lướt qua cằm cô, âm ấm, ngưa ngứa.

Sau đó, anh nghe cô gái hạ giọng, dùng mức âm lượng chỉ mình anh nghe thấy: "Dù sao lát nữa chúng ta cũng không có việc gì. Đang rảnh rỗi, chi bằng làm chuyện tốt giúp cô ấy đi? Hơn nữa chúng ta còn có được một bức tranh chung nữa."

Nhìn đôi mắt lấp lánh và gò má ửng hồng vì mong đợi của cô gái nhỏ, khóe môi Mạc Thiếu Thương nhếch lên một nụ cười rất khó nhận ra.

Anh đáp lại cô: "Được."

Nhận được cái gật đầu của anh, Ôn Ý Nùng vui lắm, vội quay lại cười với Sài Sài: "Vậy làm phiền bạn rồi."

"Thật sao?" Mắt Sài Sài lập tức sáng như sao, cả người sung sướng nhảy cẫng lên. "Tuyệt quá! Thực sự vô cùng cảm ơn hai người đã giúp đỡ! Yên tâm yên tâm, lúc có cảm hứng tôi vẽ nhanh cực, tuyệt đối không làm mất thời gian của hai người đâu!"

Nói đoạn, cô ấy ôm cuốn sổ, như chú chim nhỏ vui vẻ vụt bay về chiếc ghế dài bên đài phun nước.

Thoăn thoắt ngồi xuống, mở sổ ra, rút soạt vài cây cọ từ hộp bút.

Động tác mượt mà liền mạch, ra dáng dân chuyên nghiệp.

Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương thì ngồi xuống một chiếc ghế dài khác.

Ghế này đối diện với đài phun nước, tựa lưng vào một gốc đa già. Tán đa rất rộng, che đi ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu, chỉ lọt qua vài tia nắng vàng ươm, khiêu vũ dịu dàng trên gương mặt hai người.

Hai người ngồi sát vai nhau, chẳng cần tạo dáng cầu kỳ, chỉ kề vai trong tư thế thả lỏng và thoải mái nhất.

Sài Sài ngồi đối diện, vắt chéo chân, tì sổ lên đùi, ngòi bút lướt sột soạt trên giấy.

Ánh mắt cô ấy cực kỳ chăm chú, lúc thì nhìn Ôn Ý Nùng, khi lại nhìn Mạc Thiếu Thương, rồi lại cúi đầu quẹt thêm vài đường. Hàng mày hơi chau lại không còn là vẻ rầu rĩ nữa, mà là sự đắm chìm quên mình vào sáng tác, vô cùng thăng hoa.

Một cơn gió sông nhẹ nhàng thổi tới.

Khoảng mười phút sau, Sài Sài ngừng bút, cúi nhìn bức tranh, gương mặt cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ, vô cùng hài lòng.

Cô ấy xé tờ giấy ra khỏi sổ, đứng dậy bước đến trước mặt Ôn Ý Nùng, đưa hai tay tới.

"Xong rồi!" Cô ấy lên tiếng, trong chất giọng trong trẻo không giấu nổi sự hồi hộp và vui sướng, "Hai người xem thử đi, có thích không?"

Ôn Ý Nùng đón lấy, rũ mắt nhìn bức tranh.

Trên mặt giấy, ngũ quan và vóc dáng của cô cùng Mạc Thiếu Thương đều được biến tấu thành phiên bản truyện tranh. Họ kề vai ngồi trên ghế dài, phía sau là đài phun nước và gốc đa già. Dòng nước được vẽ thành những đường nét uốn lượn từng dải, từng dải như dải lụa bay trong gió. Tán đa rộng che phủ hơn nửa bức tranh, ánh nắng rọi qua kẽ lá, rải xuống vai và đầu gối họ những vệt sáng vàng lấp lánh.

Mái tóc dài của cô xõa tung trên vai, vài lọn tóc bị gió thổi tung, vẽ nên một đường cong mềm mại giữa không trung. Đầu cô hơi nghiêng về phía Mạc Thiếu Thương, khóe môi mỉm cười, ánh mắt đong đầy tình yêu trong trẻo.

Mạc Thiếu Thương ngồi cạnh cô, dù tư thế thoải mái tùy ý nhất, nhưng khí chất cao quý bẩm sinh vẫn toát ra từ nơi khóe mắt chân mày, góc nghiêng khuôn mặt được ánh mặt trời phác họa sắc nét.

Khóe môi anh không cong lên quá rõ ràng, nhưng chẳng hiểu sao, anh trong tranh lại trông dịu dàng đến thế.

Anh say sưa ngắm nhìn cô, ánh mắt bình lặng, chuyên chú, sâu thẳm.

Tựa như cô chính là cả thế giới trong mắt anh.

Góc phải bên dưới bức tranh là một chữ ký nhỏ viết bằng nét chữ uốn lượn cùng ngày tháng.

"Oa." Ôn Ý Nùng chân thành cảm thán, "Vẽ đẹp quá đi mất! Bạn là họa sĩ truyện tranh phải không?"

Trình độ này chắc chắn là dân chuyên nghiệp được đào tạo bài bản rồi.

Cô gái nhỏ tên Sài Sài này thế mà lại tự xưng là "người vẽ truyện tranh"? Đúng là khiêm tốn quá mức.

Bên này, Sài Sài được Ôn Ý Nùng khen đến mức ngại ngùng, đưa tay sờ mũi, cười trừ: "Đâu có, tôi vẽ chơi thôi à."

"Thế này mà gọi là vẽ chơi á?" Ôn Ý Nùng chỉ vào những vệt sáng trên tranh, tròn mắt ngạc nhiên, "Ngay cả cảm giác ánh nắng hắt lên người cũng vẽ ra được, bạn xem chỗ này, cả chỗ này nữa, cứ như đang phát sáng thật vậy. Giỏi quá đi! Thực sự cảm ơn bạn đã vẽ cho chúng tôi một bức chân dung tuyệt vời thế này!"

Nụ cười trên môi Sài Sài càng thêm rạng rỡ, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn vì được công nhận.

"Hai người thích là tốt rồi." Cô ấy nói, "Trước khi gặp hai người, tôi đã bị bí ý tưởng mấy ngày liền, chính hai người đã khơi nguồn cảm hứng sáng tác cho tôi. Phải là tôi cảm ơn hai người mới đúng!"

Ôn Ý Nùng ngẩng đầu nhìn gương mặt xinh đẹp, chân thành của cô gái, trong lòng bỗng sinh ra ý muốn trò chuyện thêm vài câu.

"Bức tranh này thật sự tặng cho chúng tôi sao?" Cô hỏi.

"Đương nhiên rồi." Sài Sài cười đáp, "Vốn dĩ là vẽ tặng hai người mà."

Ôn Ý Nùng cũng không khách sáo nữa, cong môi nói: "Vậy tôi xin nhận nhé."

"Vâng!"

Hai cô gái đang trò chuyện vui vẻ, chợt một giọng nam vang lên từ cách đó không xa, trầm thấp, lạnh lẽo, không lọt chút cảm xúc dư thừa nào.

Giọng nói ấy khẽ gọi: "Sài Sài."

Nghe như tiếng đàn trầm vừa được gảy nhẹ, âm sắc sạch sẽ và sắc lạnh, mang theo một sự hiện diện không thể xem nhẹ.

Nghe tiếng gọi, Ôn Ý Nùng quay đầu sang nhìn.

Ở phía bên kia đài phun nước, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng hình cao lớn, thon dài.

Đó là một người đàn ông trạc tuổi ba mốt ba hai. Anh ấy mặc áo dạ dài màu đen, bên trong là chiếc áo len cổ lọ tối màu, tôn lên làn da trắng lạnh như ngọc. Ngũ quan vô cùng xuất chúng, xương chân mày cao sắc sảo, sống mũi thẳng tắp như tạc, đường cong trên đôi môi mỏng vương ý cười như có như không, nom có vẻ hờ hững.

Mái tóc đen nhánh của anh ấy hơi dài, vài lọn lòa xòa trước trán, vùng da sau gáy phơi trần trong không khí, trắng đến mức gần như trong suốt. Lẽ ra làn da ấy hoàn hảo không tì vết, nhưng lại bị một hình xăm như bức tranh thủy mặc vờn quanh.

Trong tranh là cành cây khô vươn ra từ sau tai và mái tóc, hệt như những đường nứt trên đồ gốm, chạy dọc xuống cổ rồi khuất sau lớp cổ áo.

Có cả hai ba con quạ ngậm cành cây khô, tung cánh chực bay.

Người đàn ông này và Mạc Thiếu Thương hoàn toàn thuộc hai kiểu người khác nhau. Mạc Thiếu Thương mang vẻ lạnh lùng, cao quý, như con sư tử đầu đàn mang quyền uy tuyệt đối chốn rừng sâu, phô trương sự sắc bén không thể nghi ngờ. Còn người đàn ông tên Lý Dữ Nguyên này lại mang vẻ nhã nhặn mà lãng tử, giống hệt một con báo lười biếng nhưng khát máu.

Đặc biệt là đôi mắt biết lừa người kia, khóe mắt hẹp hơi xếch lên, xinh đẹp và mị hoặc, cực kỳ dễ khiến người ta sinh ra ảo giác đa tình.

Khốn nỗi cảm xúc lại quá đỗi lạnh nhạt.

Cho dù trong đó có pha lẫn chút hứng thú lười che giấu thì vẫn khiến người ta có cảm giác như đang bị dã thú nhòm ngó.

Vừa anh tuấn vừa tà khí, chói mắt đến mức đáng sợ.

Trông thấy người đàn ông này, nụ cười trên môi Sài Sài lập tức cứng đờ, cả người xìu xuống như quả cà tím dính sương muối với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Vai xệ xuống, rụt cằm lại, dáng vẻ rạng rỡ vừa rồi cứ như bị ai đó rút mất phích cắm điện, chớp mắt đã biến mất tăm.

Trông hệt như đứa học sinh tiểu học đi học muộn trèo tường bị thầy giám thị tóm gáy, rụt cổ, mắt nhìn láo liên, hận không thể chui tọt vào cuốn sổ vẽ.

"...Thiệt tình." Hai hàng mày nhỏ của cô ấy cau chặt lại, ủ rũ lầm bầm tự nói một mình: "Sao mình chạy đi đâu cũng bị anh ta tóm được vậy hả. Âm hồn bất tán."

Lúc này, người đàn ông đã sải đôi chân dài, chậm rãi bước đến trước mặt Sài Sài rồi dừng lại.

Anh ấy cúi nhìn cô gái nhỏ trước mặt, khóe mắt như có như không liếc sang Mạc Thiếu Thương có thân hình cao lớn thẳng tắp, ngũ quan cực kỳ điển trai sắc sảo bên cạnh Ôn Ý Nùng. Ánh mắt vô cùng nhạt nhòa, như gió thổi không để lại dấu vết, nhưng lại truyền tải một thông điệp không lời mà chỉ giống đực mới hiểu được.

Giây tiếp theo, người đàn ông vươn cánh tay lớn khều nhẹ một cái, rất tự nhiên ôm trọn cô gái vào lòng. Động tác tùy ý và thuần thục, vòng tay ôm eo cô ấy, lòng bàn tay áp sát eo cô ấy, tựa như chim ưng che chở chim non, đưa cô ấy vào vùng lãnh thổ dưới đôi cánh của mình.

"Tối qua chưa cho em ăn no sao?" Người đàn ông cúi đầu, đôi môi mỏng dán sát vành tai Sài Sài, giọng nói cực nhỏ chỉ một mình cô ấy nghe được.

"?" Sài Sài sững sờ, đôi mắt to chớp chớp, mặt đầy dấu chấm hỏi.

"Ăn đậu hũ trong nước chưa sướng, còn muốn ăn đậu hũ lai của trai Tây à?"

"..."

Trong vài giây ngắn ngủi, khuôn mặt trắng nõn của Sài Sài đỏ lựng.

Sắc đỏ bừng lan từ má xuống tận chân cổ, cô ấy ngại đến mức ngón tay co quắp lại, nắm chặt thành nắm đấm nhỏ. Ngay sau đó, Sài Sài nhịn hết nổi, hạ giọng, gần như rít qua kẽ răng:

"Lý Dữ Nguyên, đầu óc anh bớt đen tối đi có được không? Dù sở thích lớn nhất của tôi là ăn đậu hũ trai đẹp, nhưng anh chàng lai điển trai này với chị gái xinh đẹp kia rõ ràng là một đôi mà! Không vươn móng vuốt vào trai nhà lành đã có chủ là giới hạn cuối cùng của tôi, tôi là người rất có nguyên tắc đấy!"

Lúc nói chuyện, hai nắm đấm nhỏ của cô ấy còn vung vẩy hai cái trên không trung, cố gắng thể hiện uy thế trước mặt người đàn ông.

Lý Dữ Nguyên cúi nhìn cô ấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhẹ, sự dịu dàng trong đáy mắt gần như tràn cả ra ngoài.

Lát sau, cô gái nhỏ trong lòng vẫn đang líu lo, cằn nhằn không ngớt, nhưng Lý Dữ Nguyên lại nhấc mí mắt lên, nâng cao tầm nhìn, hướng ánh mắt về phía "đậu hũ lai" mang vẻ lạnh lùng kiêu ngạo cách đó vài bước.

Mạc Thiếu Thương mặt không đổi sắc nhìn lại.

Hai ánh mắt khác biệt giao nhau giữa không trung.

Hệt như hai con mãnh thú chạm trán trên thảo nguyên, đánh giá lẫn nhau, thăm dò lẫn nhau, chẳng cần lời nói, cũng chẳng cần động tác, chỉ một ánh nhìn là đủ để xác nhận thân phận và năng lực của đối phương.

Cạnh đài phun nước, gió nhẹ mơn man, tiếng nước chảy róc rách. Mặt hồ lấp lánh dưới ánh nắng, những giọt nước đọng trên cánh tượng cò trắng khẽ trượt xuống, rơi tọt xuống hồ tạo thành những vòng sóng lăn tăn. Lá đa cọ vào nhau xào xạc như đang nỉ non tâm sự.

Mạc Thiếu Thương và Lý Dữ Nguyên, một người tỏa khí thế lạnh lẽo không giận mà uy, một người lãng tử ngông nghênh, tà mị phóng túng, ngoại hình đều thuộc hàng cực phẩm. Công viên nhỏ này ngày thường chẳng có mấy khách, bỗng nhiên lại xuất hiện những chàng trai đẹp từ nhan sắc đến khí chất, mà lại xuất hiện tận hai người cùng lúc, đương nhiên thu hút người qua đường phải ngoái nhìn, lén lút đứng hóng.

Vài bà thím cầm bình giữ nhiệt đứng cách đó không xa, vươn dài cổ ngó sang, to nhỏ bàn tán, vẻ mặt như thể muốn nói: "Hôm nay ra đường đúng là trúng mánh lớn."

Bên này, thấy hai người đàn ông im lìm lạnh lùng nhìn nhau, Ôn Ý Nùng và Sài Sài đều thấy hơi khó hiểu.

Sài Sài cau mày đầy nghi ngờ, đưa tay sờ cằm hỏi: "Hai người họ đang làm cái gì vậy?"

"Thông thường mà nói," Ôn Ý Nùng cũng giơ tay sờ cằm, đưa mắt nhìn lướt qua hai người đàn ông, sau đó lên tiếng phân tích với giọng điệu trầm ngâm sâu sắc: "Hai người cứ nhìn nhau đắm đuối không chớp mắt thế kia, nếu không phải chuẩn bị lao vào đánh nhau, thì chắc là chuẩn bị hôn nhau đấy."

Sài Sài: "..."

Trán Sài Sài chảy xuống hai vạch hắc tuyến, thầm nghĩ trong đầu: Chị em, cô được lắm. Mạch não còn vi diệu hơn cả tôi.

Tích tắc, tích tắc.

Thời gian lặng lẽ trôi qua hai giây.

Đến giây thứ ba, Lý Dữ Nguyên rốt cuộc cũng nhướng mày, lên tiếng đầy thích thú: "Mạc tiên sinh thật có nhã hứng."

Giọng điệu của anh ấy pha chút trêu chọc, chút bỡn cợt và cả sự thân thuộc không nói rõ được thành lời. Hoàn toàn không có vẻ gì là xa lạ của những người lần đầu gặp mặt.

Mà ngược lại... toát ra vẻ đáng đòn của những người bạn cũ đã quá quen thuộc nên cứ tiện mồm là khịa nhau?

Hửm???

Cũng chính vì câu nói này, Ôn Ý Nùng và Sài Sài đều giật mình, kinh ngạc trố mắt.

Sau đó lại nghe Mạc Thiếu Thương lên tiếng, đáp lại Lý Dữ Nguyên bằng vẻ thờ ơ như thường ngày: "Anh cũng thế."

Ôn Ý Nùng biểu cảm đờ đẫn, não bộ trống rỗng.

Tình huống gì đây.

Hóa ra hai người đàn ông này, lại quen biết nhau sao?!

Bên bờ sông Phần có một quán cà phê nhỏ xíu nằm lọt thỏm nơi góc phố cổ. Mặt tiền nhỏ xíu nhưng được bài trí cực kỳ tâm huyết. Cửa ra vào và khung cửa sổ bằng gỗ sơn màu nâu thẫm, bậu cửa đặt mấy chậu cây xanh, lá tươi mơn mởn, phản chiếu ánh sáng bóng loáng dưới ánh mặt trời. Trước cửa treo một tấm bảng đen nhỏ, trên đó dùng phấn viết tay các món cà phê và bánh ngọt gợi ý trong ngày.

Bốn người ngồi xuống vị trí sát cửa sổ.

Ôn Ý Nùng và Sài Sài ngồi cạnh nhau, Mạc Thiếu Thương và Lý Dữ Nguyên ngồi phía đối diện.

Khí trường giữa hai người đàn ông vi diệu mà phức tạp, rất khó diễn tả. Chẳng phải niềm nở, cũng không hề lạnh nhạt, có vẻ giống như một kiểu ăn ý mà hai bên tự hiểu rõ trong lòng.

Chẳng bao lâu sau, phục vụ mang mấy tách cà phê lên.

Sài Sài hai tay bưng tách latte nóng, trên lớp bọt sữa trắng muốt vẽ một chiếc lá nhỏ xíu. Cô ấy cúi đầu thổi thổi, dè dặt nhấp một ngụm rồi hai mắt sáng rực, khen ngợi: "Ngon quá."

Hai chữ ngắn gọn rốt cuộc cũng phá vỡ sự im lặng bủa vây nãy giờ.

Ôn Ý Nùng cũng nhấp một ngụm cà phê trong ly mình, dần dần thả lỏng cơ thể.

"Thật không ngờ hai người lại quen biết nhau từ trước." Sài Sài buông tiếng cảm thán, vừa nói vừa đặt tách cà phê xuống, liếc xéo người bên cạnh, nhỏ giọng phàn nàn: "Đại ma vương vô tâm nhà anh được lắm, có cặp bạn bè vợ chồng hút mắt thế này mà sao không đưa tôi đến làm quen sớm hơn? Nhìn cái bộ dạng keo kiệt bủn xỉn của anh kìa."

Lời này vừa dứt, Ôn Ý Nùng không nhịn được cười, bị sặc ngụm cà phê vừa uống vào miệng.

Thấy vậy, Mạc Thiếu Thương khẽ nhíu mày, lấy khăn giấy lau khóe miệng cho cô, động tác dịu dàng đến mức không tưởng.

Ôn Ý Nùng đỏ bừng mặt, lí nhí nói câu cảm ơn rồi nhận lấy tờ giấy.

Sự tương tác của hai người rơi vào mắt Lý Dữ Nguyên, khiến anh ấy không khỏi ngạc nhiên.

Anh ấy và Mạc Thiếu Thương là người quen lâu năm.

Trong ấn tượng của anh ấy, vị gia chủ trẻ tuổi nhất của Mạc thị này có thủ đoạn cứng rắn, tung hoành ngang dọc giới kinh doanh.

Nếu không tận mắt chứng kiến, Lý Dữ Nguyên hoàn toàn không thể liên kết nổi hình ảnh người bạn trai, người đàn ông tốt bụng dịu dàng trước mắt với bóng dáng của vị bạo chúa khét tiếng thao túng, người được giới kinh doanh toàn cầu mệnh danh là "rắn độc trên ngai vàng".

Không.

Đâu chỉ là không thể liên kết với nhau.

Phải nói là không thể tưởng tượng nổi, chấn động đến mức như gặp ma giữa ban ngày.

Lúc này, Ôn Ý Nùng đã xuôi khí, cô nhịn không được bèn nhìn sang Sài Sài, đồng thời hất cằm về phía Lý Dữ Nguyên, hạ giọng hỏi: "Sài Sài, hai người... quen nhau như thế nào vậy?"

Môi Sài Sài chưa kịp rời khỏi vành ly đã bị câu hỏi này làm cho nghẹn họng, cô ấy dùng mu bàn tay lau miệng.

"Chuyện này à..." Cô ấy cười khan vài tiếng, ánh mắt lảng đi, ậm ừ qua quýt: "Là nhờ một con lợn."

Ôn Ý Nùng: "Hả?"

Cô chớp mắt, tưởng mình nghe nhầm.

"Một con lợn á?" Cô nhắc lại, giọng ngập tràn khó hiểu.

Sài Sài cười khan, xua tay: "Không có gì đâu, nói chung là một sự nhầm lẫn tai hại thôi. Không nhắc nữa, không nhắc nữa."

Cô ấy nâng ly cà phê lên, giấu nửa khuôn mặt sau vành ly.

Ôn Ý Nùng nhướng mày, nhìn ánh mắt lảng tránh và vành tai ửng đỏ rõ mồn một của cô gái, không nhịn được cười, biết ý không gặng hỏi thêm.

"Còn cô Ôn thì sao?"

Đột nhiên, Sài Sài lấp ló nửa khuôn mặt phía sau tách cà phê, hỏi ngược lại: "Cô và Mạc tiên sinh quen nhau thế nào?"

Ôn Ý Nùng đặt tách cà phê xuống, ánh mắt bất giác liếc sang người bên cạnh.

Mạc Thiếu Thương đang rũ mắt uống cà phê, nét mặt nhàn nhạt, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không hề tỏ ra chút khó chịu nào trước câu hỏi của Sài Sài.

"Tôi là giáo viên giáo dục đặc biệt," Ôn Ý Nùng cười đáp, "Làm việc ở nhà anh ấy."

Mắt Sài Sài sáng rỡ như vừa bắt được một chủ đề cực kỳ thú vị.

"Giáo viên giáo dục đặc biệt á?" Cô ấy cảm thán, "Thảo nào cô dịu dàng như vậy. Chắc bình thường cô kiên nhẫn lắm nhỉ?"

Ôn Ý Nùng mỉm cười: "Đối với trẻ con thì phải kiên nhẫn một chút mà."

Hai cô gái cứ thế câu được câu chăng mà hàn huyên.

Còn hai người đàn ông thì phần lớn thời gian chỉ im lặng, họa hoằn lắm mới đáp lại một hai câu.

Cà phê uống được một nửa, Ôn Ý Nùng chắp vá lại vài lời nói vụn vặt của Mạc Thiếu Thương và Lý Dữ Nguyên, nhặt ra được thông tin khiến cô kinh ngạc.

Hóa ra công ty công nghệ trực thuộc Mạc thị cách đây không lâu vừa đạt được một thành tựu to lớn gây chấn động. Công nghệ mã hóa lượng tử thế hệ thứ ba do Mạc thị công nghệ nghiên cứu chế tạo đã vượt qua vòng kiểm định của một viện tài chính hàng đầu châu Âu, chính thức đưa vào sử dụng thương mại.

Công nghệ này một khi được nhân rộng, sẽ thay đổi hoàn toàn tiêu chuẩn an toàn trong việc truyền tải dữ liệu tài chính trên toàn cầu.

Buổi họp báo được tổ chức vào đúng chín giờ sáng nay theo giờ Bắc Kinh.

Thông tin này được tung ra chẳng khác nào dội một quả bom tấn tầm cỡ lịch sử xuống giới công nghệ toàn cầu.

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc công nghệ này được công bố hoành tráng trong buổi họp báo, được các ông lớn công nghệ trên toàn cầu đổ dồn sự chú ý, thì Mạc Thiếu Thương đang làm gì?

Anh đang cùng cô đi chợ sáng ở một huyện nhỏ, đi cùng cô trả giá với dì bán bánh ngọt, đi cùng cô mua những chậu hoa xinh xinh...

Nghĩ đến đây, hốc mắt Ôn Ý Nùng chợt cay xè.

Người đàn ông này cứ thế bỏ lại mọi vinh quang, mọi tràng vỗ tay, mọi sự tung hô trên chốn thương trường, lặn lội ngàn dặm xa xôi chỉ để cùng cô về đây gỡ bỏ một nút thắt trong lòng.

Anh hiểu ý nghĩa của Hàn Tiểu Cầm đối với cô.

Hiểu mọi tâm tư chưa từng cất thành lời của cô.

Hơn nữa, từ đầu đến cuối anh luôn đặt cô ở vị trí ưu tiên số một tuyệt đối.

Nghĩ vậy, Ôn Ý Nùng chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, vươn tay ra, dưới gầm bàn khẽ nắm lấy tay Mạc Thiếu Thương.

Anh nhận ra bèn đưa mắt nhìn cô, năm ngón tay siết lại, đan vào tay cô, ánh mắt lấp lánh ý hỏi, vô thanh hỏi cô bằng khẩu hình: "Sao thế, bảo bối?"

"..." Ôn Ý Nùng cười lắc đầu với anh, khuôn mặt ửng hồng, cũng dùng khẩu hình đáp lại: "Em yêu anh lắm, bảo bối."