Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 70

 

Hoàng hôn ở Phần Ninh khác với Kinh Hải.

Màn đêm buông xuống Kinh Hải rất vội vã, hệt như một tấm màn nhung xanh thẫm đột ngột kéo sập xuống, đèn đuốc trong thành phố đồng loạt bừng sáng, ồn ào và hối hả. Còn hoàng hôn ở Phần Ninh lại chầm chậm buông, tựa như nghiên mực từ từ loang ra trong nước, dần dần thấm đẫm từ tận chân trời. Trước tiên là dãy núi xanh xa xa bị nhuộm thành sắc chàm, kế đến là sóng nước lấp lánh trên mặt sông chuyển từ sắc vàng sang sắc bạc, và rồi, những nếp nhà tường trắng ngói đen đôi bờ dần tan chảy trong quầng sáng xám xanh dịu nhẹ.

Cả thị trấn nhỏ cứ thế được màn đêm dịu dàng ôm trọn vào lòng.

Trên tầng hai của ngôi nhà cổ, Ôn Ý Nùng đứng trước khung cửa sổ mở toang, ngắm nhìn dòng Phần Thủy lặng lẽ chảy trôi trong bóng chiều tà, cõi lòng dâng lên một sự bình yên khó tả.

Ở một thế giới lánh xa chốn ồn ào vội vã, dường như khái niệm về thời gian cũng trở nên nhạt nhòa.

Cô đăm đăm nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ biến đổi từng chút một, nhìn bầu trời chuyển từ xám xanh sang xanh thẫm, rồi từ xanh thẫm ngả sang màu mực.

Dãy đèn lồng hai bên bờ lần lượt thắp sáng, ánh sáng rọi xuống mặt sông tựa như một hồ nước rải đầy sao.

Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân, không nhanh không chậm, trầm ổn mà mạnh mẽ.

Chẳng cần ngoảnh lại, chỉ nghe nhịp độ bước chân thôi, Ôn Ý Nùng cũng đã nhận ra chủ nhân của nó là ai.

Từ Trung Quốc đến Toulouse, từ Kinh Hải đến Vân Hạ, tiếng bước chân ấy vẫn luôn lặng lẽ đi theo sau lưng cô, bao dung cô, bầu bạn cùng cô, trao cho cô sự chở che vững chãi nhất thế gian.

"Có muốn ra ngoài đi dạo chút không?"

"..." Ôn Ý Nùng xoay người lại.

Dưới ánh hoàng hôn bao trùm thị trấn nhỏ, người đàn ông đang chăm chú nhìn cô, thần sắc bình thản, ánh mắt dịu dàng.

Cô không từ chối lời đề nghị này. Cô khẽ cong khóe môi: "Được ạ. Mình đi đâu thế anh?"

Mạc Thiếu Thương bước tới, đứng nán lại bên cạnh cô, nương theo tầm mắt cô nhìn dòng sông nhỏ ngoài cửa sổ, khẽ nhướn mày, dùng ánh mắt ra hiệu.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, vừa có chút bất ngờ, lại vừa dâng lên sự mong đợi tràn trề.

Cô đến Phần Ninh đã ba ngày. Trừ ngày đầu tiên xóc nảy trên đường, ngày thứ hai cô cùng Mạc Thiếu Thương đi gặp Hàn Tiểu Cầm, ngày thứ ba cô tự tay đi loanh quanh Phần Ninh chọn mua bao nhiêu là quà cáp đem đến nhà nhỏ của Hàn Tiểu Cầm trên thị trấn.

Cô quả thực vẫn chưa có thời gian để tĩnh tâm lại, cẩn thận cảm nhận thị trấn nhỏ mang đậm chất Giang Nam cổ kính này.

Nghĩ đến đây, cô lại càng thêm hứng thú với lịch trình sắp tới.

"Bao giờ đi vậy anh?" Đôi mắt cô sáng lấp lánh, hào hứng hỏi: "Bây giờ luôn ạ?"

"Ừ." Nhìn ánh sao nhấp nháy nơi đáy mắt cô gái nhỏ, ánh mắt Mạc Thiếu Thương cũng mềm nhũn đi. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé buông thõng bên hông cô, trầm giọng nói: "Thuyền đã chuẩn bị xong từ lâu rồi. Bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng hầu hạ cô Ôn dạo đêm trên sông Phần."

Ôn Ý Nùng hơi khựng lại, ngay sau đó liền nở nụ cười rạng rỡ.

Người đàn ông này vẫn y như cũ, lúc nào cũng lặng lẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, lên kế hoạch cho tất cả.

Chẳng trách trước đây Ôn Ý Nùng hay lo bò trắng răng.

Cô thực sự lo lắng, nếu cứ bị Mạc Thiếu Thương cưng chiều đến mức vô nguyên tắc, vô giới hạn thế này, bản thân sẽ nhanh chóng thui chột, trở thành kẻ lười biếng, chẳng biết làm gì.

Nhưng mà, chuyện thui chột hay không thì để sau hẵng hay.

Ít nhất là từng phút từng giây lúc này, cô cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trần đời.

Quyết định đi dạo đêm xong, hai người liền rời khỏi ngôi nhà cổ.

Họ tay trong tay, men theo con ngõ nhỏ trước cửa nhà đi về phía bờ sông.

Con ngõ chật hẹp, hai bên tường xây cao vút, con đường lát đá xanh bị năm tháng bào mòn đến mức nhẵn thín như ngọc, trên đầu tường vươn ra vài nhánh dây leo khô héo. Bố cục của cả bức tranh vô cùng nên thơ, y hệt một bức bích họa thủy mặc đang chảy trôi.

Bàn tay Ôn Ý Nùng nằm trọn trong tay Mạc Thiếu Thương, lòng bàn tay anh ấm áp và khô ráo, bao bọc lấy tay cô một cách trọn vẹn và nhẹ nhàng.

Có lẽ vì gió đêm se lạnh, tay cô hơi buốt.

Mạc Thiếu Thương nhận ra điều đó, anh vô thức siết chặt tay cô hơn, phần bụng ngón tay nhẹ nhàng miết lên mu bàn tay và trong lòng bàn tay cô để sưởi ấm.

Khác với những vị thiếu gia quyền quý sống trong nhung lụa bình thường, tay của người đàn ông này chẳng hề mềm mại chút nào, trong lòng bàn tay và các đầu ngón tay đều có một lớp chai mỏng nhưng cứng cáp.

Lúc cọ xát qua làn da mỏng manh của cô gái nhỏ, cảm giác ram ráp, nhồn nhột khiến Ôn Ý Nùng không ngừng muốn né tránh.

Nhưng anh nắm chặt quá, cô không rút tay ra được, cũng không trốn thoát nổi, đành bất đắc dĩ gọi nhỏ: "Rossalini."

Nghe thấy thế, người đàn ông bên cạnh hơi nghiêng đầu, cúi xuống kề sát cô: "Hửm?"

"Đừng xoa nữa." Cô ửng đỏ mặt, có chút ngượng ngùng, giọng nói càng lí nhí hơn: "Nhột lắm."

Mạc Thiếu Thương thu hết vẻ ửng hồng trên mặt cô gái nhỏ vào tầm mắt, tâm trạng chợt trở nên cực kỳ vui vẻ, không nói thêm gì nữa. Năm ngón tay anh bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, tiếp tục đi về phía bến thuyền.

Cuối ngõ là một bãi bồi rộng rãi ven sông.

Vài chiếc thuyền mái chèo đậu im lìm sát bờ, thân thuyền sơn màu nâu sẫm, mui thuyền đan bằng tre, tỏa ra một cảm giác nhuốm màu thời gian xưa cũ.

Một lão lái đò ngồi ở mũi thuyền, mặc chiếc áo bông màu xanh thẫm, đầu đội mũ phớt, tay cầm tẩu thuốc lá sợi đã hút được quá nửa, nhả khói chậm rãi.

Ngoài lão lái đò này, trên bờ còn có vài gã đàn ông vạm vỡ, người mặc áo khoác gió, người mặc áo phao. Rõ ràng là cách ăn mặc vô cùng bình thường và xuề xòa, nhưng khí chất trên người họ lại cực kỳ lạnh lẽo, cứng rắn, mang theo vài phần sắc bén công kích không hề phù hợp với thị trấn nhỏ hiền hòa này.

Chẳng rõ là người phương nào.

Ôn Ý Nùng để ý thấy mấy thanh niên cao lớn đó, trong lòng sinh nghi, bất giác nhìn họ thêm vài lần.

Đúng lúc này, mấy thanh niên kia cũng nhìn thấy bọn họ.

Vừa thấy Mạc Thiếu Thương bước tới, gã đàn ông cứng cỏi dẫn đầu lập tức tiến lên vài bước, đứng nghiêm trước mặt anh, rũ mắt, cung kính báo cáo: "Thưa ngài, theo căn dặn của ngài, thuyền đã chuẩn bị xong, rượu cũng đã hâm nóng rồi ạ."

Cùng lúc nói, thanh niên đó lùi lại một bước, làm động tác "xin mời", tỉ mỉ dặn dò: "Thuyền hơi tròng trành, mong hai vị đi đứng cẩn thận."

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, lúc này mới muộn màng nhận ra, mấy gã đàn ông vạm vỡ này đều là người của Mạc gia.

Mạc Thiếu Thương bước lên thuyền trước.

Thân thuyền chao đảo một thoáng, anh rất nhanh đã trụ vững, sau đó xoay người vươn tay về phía Ôn Ý Nùng.

Bàn tay của người đàn ông to lớn và ấm áp, cô đặt tay mình vào đó, anh nắm nhẹ một cái, kéo cô lên thuyền.

Thuyền lại chao đảo một trận nữa.

Ôn Ý Nùng đứng không vững, cả người mất đà ngã nhào về phía trước, đâm sầm vào lồng ngực Mạc Thiếu Thương.

Cơ ngực của người đàn ông săn chắc, rắn rỏi hệt như một bức tường, dù cách một lớp quần áo vẫn cứng ngắc.

Cô va trúng đến mức chóp mũi đau điếng, không nhịn được thốt lên một tiếng kêu khẽ, giơ tay xoa xoa mũi, trông vô cùng đáng thương.

"Có sao không em?" Mạc Thiếu Thương khẽ nhíu mày, nắm lấy bàn tay đang xoa mũi của cô gái nhỏ, nhẹ nhàng kéo ra, cúi đầu kiểm tra.

"... Không sao ạ." Lên cái thuyền thôi mà cũng tự cụng đỏ cả mũi, Ôn Ý Nùng vốn đã ngượng chín mặt, nghe anh hỏi vậy vội vàng lí nhí đáp lại một câu, tay cũng rụt về.

Mạc Thiếu Thương cẩn thận đỡ cô đứng vững, để cô ngồi ngay ngắn ở đuôi thuyền, sau đó mới khom người ngồi xuống cạnh cô. Cánh tay thon dài vòng qua eo cô, cực kỳ thân mật mà lại vô cùng tự nhiên.

Chỗ ngồi ở đuôi thuyền không lớn, hai người ngồi cạnh nhau, vai kề vai, đùi chạm đùi, gần như không có lấy một kẽ hở.

Hơi ấm từ cơ thể người đàn ông xuyên qua lớp quần áo truyền sang Ôn Ý Nùng, chớp mắt đã xua tan đi cái lạnh lẽo của gió đêm.

Chỉ trong phút chốc, vành tai cô hơi ửng đỏ, cõi lòng thắt lại, từ cơ thể đến trái tim đều trở nên ấm áp lạ thường.

Lão lái đò tháo dây neo, dùng cây sào trúc chống nhẹ vào tảng đá trên bờ, chiếc thuyền liền chầm chậm rời bến, lướt vào những gợn sóng lăn tăn của sông Phần Thủy.

Đêm ở Phần Ninh cứ thế sinh sôi từ dưới đáy nước.

Ánh đèn đỏ rực từ hai bên bờ hắt xuống, quầng sáng rọi trên mặt nước bị mái chèo quấy nát, rồi lại tự động gom tụ ngay giây tiếp theo, tựa như vô vàn chú chuồn chuồn ớt đang nhảy múa trên mặt sông. Nước sông màu xanh lục bảo, sâu thẳm không thấy đáy. Thi thoảng có chú cá quẫy mình nhô lên, làm tung tóe một bọt nước nhỏ xíu, xẹt qua ánh đèn lồng rồi lại lặn mất tăm xuống sông.

Tư thế chèo thuyền của lão lái đò chậm rãi, thong dong, chẳng giống như đang hoàn thành công việc hay vội vã đi đâu, mà giống như đang ung dung giết thời gian hơn.

Mái chèo khua xuống nước, phát ra những tiếng "rào rào" chậm chạp và đều đặn.

Mọi thứ đều tĩnh lặng và xa xăm, tốc độ chảy trôi của năm tháng dường như cũng chậm lại ngay tại khoảnh khắc này.

Ôn Ý Nùng tựa đầu vào vai Mạc Thiếu Thương, nhìn phong cảnh hai bên bờ chầm chậm lùi về phía sau, trong lòng bỗng dâng lên một ảo giác kỳ diệu, như thể thời gian đã ngừng trôi.

Nghĩ ngợi lung tung, cô chợt cất lời, thủ thỉ: "Kỳ diệu thật đấy anh. Cảm giác cứ như quay lại rất nhiều năm về trước, quay về lúc em còn bé xíu xiu vậy..."

Mạc Thiếu Thương nghe vậy, khẽ đảo mắt, ánh nhìn rơi trên sườn mặt tinh xảo, mềm mại của cô, lẳng lặng lắng nghe.

"Hồi đó chưa có điện thoại di động, chưa có máy tính, không có internet, chẳng có ba cái thứ hỗn tạp linh tinh." Ôn Ý Nùng phóng tầm mắt nhìn về một điểm vô định nào đó trên bầu trời đêm xa xăm, giọng điệu bình thản: "Đêm xuống hồi đó cũng y hệt thế này. Trong trẻo, tĩnh lặng, chậm rãi thong dong."

Nói tới đây, cô khựng lại chừng nửa giây, như sực nhớ ra điều gì đó, lại ngước đầu nhìn người bên cạnh.

Mạc Thiếu Thương chạm phải ánh mắt cô, khẽ nhướn mày, chờ đợi cô nói tiếp.

"Chỉ tiếc là anh lại lớn lên ở nước ngoài."

Trong tầm mắt anh, cô gái nhỏ dang hai tay ra, trên khuôn mặt rực rỡ hiện lên biểu cảm rầu rĩ cụ non, giọng điệu đầy tiếc rẻ: "Môi trường trưởng thành từ nhỏ của hai chúng ta hoàn toàn khác biệt. Ở điểm này chúng ta chẳng có ký ức chung nào, cũng không có tiếng nói chung."

Mạc Thiếu Thương bị dáng vẻ sinh động của cô chọc cười, cúi đầu, sống mũi cao thẳng cọ cọ lên chóp mũi hếch xinh xắn của cô: "Nùng Nùng, anh chưa từng được góp mặt vào quá khứ của em, đó chính là niềm hối tiếc lớn nhất của anh."

"..." Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ rung rinh, sửng sốt.

Cô chỉ tiện miệng đùa giỡn, trêu chọc anh vài câu, hoàn toàn không ngờ người này lại đưa ra câu trả lời vô cùng nghiêm túc như vậy.

"Thời gian đã trôi qua, những tháng năm quá khứ anh không có cách nào bù đắp được." Mạc Thiếu Thương nhìn sâu vào mắt cô, dịu dàng nói tiếp: "Nhưng may mắn thay, em và anh vẫn còn trẻ, chúng ta vẫn còn cả một đời dài đằng đẵng phía trước để nắm tay nhau cùng bước qua."

"Điều duy nhất anh có thể làm, là không bao giờ bỏ lỡ hiện tại và tương lai của em thêm nữa."

Gió sông nhè nhẹ lặng lẽ mơn man.

Ôn Ý Nùng ngẩn ngơ nhìn Mạc Thiếu Thương.

Ánh đèn lồng đỏ rực ấm áp từ đôi bờ hắt xuống, khuôn mặt đẹp trai góc cạnh của người đàn ông đắm chìm trong bóng tối nhá nhem. Đôi mắt anh chăm chú nhìn cô, ánh nhìn cố chấp, chuyên tâm, sâu không thấy đáy.

Ánh mắt giao nhau, hồi lâu không ai nói một lời.

Vài giây sau, Ôn Ý Nùng chợt mím môi, giơ tay đánh nhẹ vào cánh tay người đàn ông, nũng nịu trách móc: "Đang vui vẻ đi dạo đêm trên sông Phần, tự nhiên anh nói mấy lời sướt mướt cảm động thế làm gì? Bắt đền anh làm em lại muốn khóc rồi đây này."

"Là anh không tốt." Mạc Thiếu Thương vươn tay ôm cô vào lòng, giọng điệu trầm ấm: "Anh không nói nữa."

Hai người lặng lẽ ôm nhau một chốc.

Gió có vẻ to hơn.

"Lạnh không em?" Mạc Thiếu Thương khẽ hỏi.

Ôn Ý Nùng lắc đầu, rồi lại gật đầu. Cô cũng chẳng rõ mình có lạnh hay không, chỉ thấy gió đêm từ mặt sông thổi tới, mang theo hơi nước và mùi hương hoa quế, man mát, khá là dễ chịu.

Mặt cô bị gió thổi hơi lạnh, nhưng cơ thể và trái tim lại cực kỳ ấm áp.

Mạc Thiếu Thương cởi cúc áo măng tô, bọc trọn cả người cô vào trong.

Ôn Ý Nùng rúc vào ngực anh, chỉ chừa lại cái đầu, chớp chớp mắt, trông hệt như một bé mèo con bị cuốn gọn trong chiếc chăn mỏng.

"Thế này thì sao?" Người đàn ông lại hỏi.

Ôn Ý Nùng không kìm được bật cười khúc khích, giọng nói rầu rĩ mang theo ý cười mềm mỏng, hạ thấp giọng bảo: "Anh Mạc thân mến ơi, hai bên bờ người qua kẻ lại, trên thuyền cũng có người thứ ba, anh hành động chốn không người thế này, liệu có ổn không đấy? Không sợ lại bị paparazzi chụp được đăng lên mạng sao?"

Mạc Thiếu Thương nghe vậy, chẳng hề để tâm mảy may, thản nhiên đáp lại cô: "Bị chụp thì đã sao. Cùng lắm người ta bảo anh mê muội vì tình, chìm đắm trong nhan sắc của vợ yêu. Có gì mà phải sợ?"

Hai má Ôn Ý Nùng chợt nóng ran, cạn lời.

Lúc này, lão lái đò ngoái đầu nhìn cặp tình nhân trẻ, mỉm cười không nói gì, tiếp tục khua mái chèo.

Chiếc thuyền lững lờ trôi trên dòng Phần Thủy, chui qua hết cây cầu vòm bằng đá này đến cây cầu vòm bằng đá khác.

Gầm cầu khá thấp, lái đò phải khom lưng mới qua lọt.

Ôn Ý Nùng ngẩng đầu lên, nhìn những phiến đá xanh trên đỉnh gầm cầu.

Cô phát hiện ra, những phiến đá này do quanh năm không thấy ánh mặt trời, cộng thêm bị hơi nước bốc lên hun đúc nên đã mọc đầy rêu phong, ươn ướt, lóe lên tia sáng màu xanh lục âm u dưới ánh đèn lồng. Gầm cầu vô cùng tối tăm, chỉ có ánh sáng từ hai đầu lọt vào, tạo thành hai cửa động sáng trưng. Chiếc thuyền luồn lách qua lại giữa sáng và tối, như thể đang thực hiện một chuyến du hành xuyên không gian và thời gian.

"Ê này." Ôn Ý Nùng nhấc đầu khỏi ngực Mạc Thiếu Thương, bỗng nhiên lên tiếng: "Anh sắp xếp thuyền từ lúc nào vậy?"

"Chiều nay." Mạc Thiếu Thương đáp: "Lúc em đang ngủ trưa."

Ôn Ý Nùng nhớ lại chiều nay đúng là cô có chợp mắt một giấc, lúc tỉnh dậy không thấy bóng dáng Mạc Thiếu Thương đâu.

Hóa ra là đi chuẩn bị cho buổi hẹn hò trên thuyền đêm nay.

Nhớ lại lời gã thanh niên vạm vỡ nói trước khi lên thuyền, Ôn Ý Nùng chớp chớp đôi mắt to tròn, lại hỏi: "Nghe nói anh còn chuẩn bị cả rượu nữa cơ à?"

"Ừ."

Mạc Thiếu Thương đáp lời, hơi nghiêng người, lấy từ trong chiếc giỏ tre cạnh ghế ngồi ra một bình rượu sứ xanh và hai chiếc ly nhỏ.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng bám sát theo sau.

Nhìn kỹ thì bình rượu này có lớp men bóng bẩy nhã nhặn, kiểu dáng độc đáo, trông cực kỳ tinh xảo.

Mạc Thiếu Thương vặn nắp bình, một mùi hương rượu thanh mát lan tỏa, không nồng không gắt, pha lẫn mùi hương hoa thoang thoảng thấm tận tâm can.

Ôn Ý Nùng tò mò ghé sát lại gần, ngửi ngửi: "Rượu gì thế anh?"

"Rượu hoa quế."

Vừa trả lời, Mạc Thiếu Thương vừa rót rượu vào hai chiếc ly sứ trắng, đưa một ly cho cô: "Đặc sản của Phần Ninh, nồng độ không cao, thơm thanh dễ uống."

Ôn Ý Nùng nhận lấy ly rượu, dè dặt nhấp một ngụm nhỏ.

Dòng rượu trôi tuột xuống cổ họng, quả nhiên rất thơm, êm dịu và thanh ngọt, chẳng hề cay xè chút nào.

"Tuyệt cú mèo." Cô ngạc nhiên vui mừng, đôi mắt sáng rực lên, không kìm được lại nhấp thêm một ngụm: "Ngon lắm ạ."

Khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ nhếch lên, anh cũng nâng ly rượu của mình lên nhấp một ngụm.

Thuyền lại chui qua một cây cầu khác. Cây cầu này to hơn những cây cầu trước đó, thân cầu được xây bằng đá xanh, trên lan can cầu có chạm khắc hoa văn, nhưng đã bị năm tháng bào mòn nên hơi mờ nhạt. Trên đỉnh vòm cầu treo một ngọn đèn, ánh sáng vàng vọt, chiếu sáng toàn bộ gầm cầu trông như một hang động trên núi.

Ôn Ý Nùng ngước đầu, chú ý thấy trên đỉnh gầm cầu có khắc chữ, nét bút rất sâu, không biết là bút tích của ai lưu lại từ bao giờ.

"Trên này có chữ nè." Cô thuận miệng thì thầm: "Chỉ là nhìn không rõ viết chữ gì thôi..."

Mạc Thiếu Thương ngước mắt lên nhìn, đánh giá một lát.

"Trùng tu vào năm Đạo Quang." Anh nhạt giọng nói: "Cây cầu này đã gần hai trăm năm tuổi rồi."

Ôn Ý Nùng hơi giật mình.

Hai trăm năm?

Cây cầu này nằm ở đây suốt hai trăm năm, đã chứng kiến bao nhiêu lần mặt trời mọc rồi lặn, nhìn thấy bao nhiêu kẻ đến người đi, và lại chứng kiến bao nhiêu cặp tình nhân ngồi thuyền vào ban đêm giống như họ?

Càng ngẫm nghĩ, trong lòng cô không khỏi dâng lên một tia xao xuyến.

Ôn Ý Nùng áp mặt vào hõm cổ Mạc Thiếu Thương, cong khóe môi, khẽ khàng cảm thán: "Cây cầu này thế mà đã hai trăm tuổi rồi. Hai trăm năm chớp mắt thoảng qua, cầu và sông vẫn y như thuở ban đầu, chứng kiến vô số sự đổi thay của thế sự."

Nói đến đây, cô ngừng một giây, rồi dịu dàng tiếp tục: "Trong dòng chảy đằng đẵng của thời gian, anh, em, toàn thể nhân loại, mọi vướng bận yêu hận, mọi loại tình cảm, tất thảy đều chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé và ngắn ngủi đến cùng cực mà thôi."

Mạc Thiếu Thương nghe cô thủ thỉ, bất giác mỉm cười: "Bé cưng nhà anh còn là một triết gia cơ đấy."

Cô không nhịn được cười, khẽ "Hừ" một tiếng.

Con thuyền trôi ra khỏi gầm cầu, tầm nhìn trước mắt bỗng nhiên mở rộng.

Tiếng chèo thuyền, tiếng sóng nước vỗ vào mạn thuyền, hòa lẫn với tiếng gió đêm lùa qua những rặng liễu rủ, tựa như lời ca hát ngân nga của nữ thần dưới màn đêm.

Cô gái nhỏ tựa đầu lên vai người đàn ông, líu lo kể chuyện nọ chuyện kia, nhấm nháp rượu hoa quế, đếm những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Dần dà, hai má cô bắt đầu nóng bừng, đôi mắt cũng trở nên sáng rực rỡ hơn, ngay cả tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn bình thường. Cứ ríu rít tít mù, giọng điệu vui tươi nhẹ nhàng, khiến người ta liên tưởng đến một chú chim hoàng yến nhỏ vừa mới học hót.

"Em... Ợ!"

"Em kể cho anh nghe nhé. Hồi bé em siêu sợ bóng tối luôn." Chẳng biết sao, Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy đầu óc mình cứ biêng biêng. Cô rúc vào ngực Mạc Thiếu Thương, vừa nói chuyện, vừa lấy ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh: "Tối đi ngủ nhất định phải bật đèn, không bật đèn là không ngủ được..."

Mạc Thiếu Thương cúi đầu nhìn cô, đôi mắt xanh đen sâu thẳm tựa đại dương.

"Cũng vì cái tật đó, mà mẹ em còn trêu em, bảo gan em còn nhỏ hơn cả gan chim cút." Kể đến đây, Ôn Ý Nùng có vẻ hơi hờn dỗi, hai tay chống nạnh, giống hệt một cái ấm trà nhỏ đang bốc khói phùng phèng: "Mẹ em quá đáng thật sự. Sao lại lôi em ra so sánh với chim cút chứ? Em đâu có kém cỏi đến thế?"

Mạc Thiếu Thương buồn cười muốn chết, ngón tay nhéo nhéo cái má lúm đồng tiền của cô, không nói gì.

Một bình rượu hoa quế nhoáng cái đã cạn sạch, lão lái đò đi tới châm thêm cho hai người.

Ôn Ý Nùng ừng ực uống thêm hai ly nữa, cả khuôn mặt xinh xắn đã đỏ bừng bừng lên, tựa như quả đào chín mọng lúc sang thu, ngay cả mang tai cũng nhuốm màu rực rỡ kiều diễm.

Cùng lúc đó, cô nói chuyện cũng bắt đầu lè nhè, líu cả lưỡi, hệt như một chú chuột hamster đang trong trạng thái mộng du.

"Ros... salini."

"Ừ."

"Rossalini ơi?"

"Ừ." Mạc Thiếu Thương cúi đầu, kề sát vào cô: "Anh đây."

"Buồn ngủ quá." Cô gái nhỏ ngáp một cái, dụi dụi mắt, ngả ngớn vùi gọn cả người vào lồng ngực người đàn ông, một tư thế dựa dẫm hoàn toàn: "Đưa em về nhà."

Mạc Thiếu Thương hôn lên ấn đường cô, dịu dàng đáp lời: "Được."

Về đến căn nhà cổ, Ôn Ý Nùng đã đứng không vững nổi nữa.

Rượu hoa quế nồng độ không cao, nhưng cô tu liền mấy ly, lại cộng thêm việc hóng gió sông, men say bốc lên vừa nhanh vừa mạnh.

Ngay lúc này đây, mặt Ôn Ý Nùng nóng hầm hập, tai cũng nóng ran, cả người như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa. Bước chân lúc đi cũng lảo đảo, như giẫm trên bông, cả người cứ chúi sang trái một cái, rồi lại lảo đảo sang phải một cái, không tài nào đi được một đường thẳng.

Mạc Thiếu Thương thấy vậy, dứt khoát cúi người, bế bổng cô gái trong ngực lên.

"Ưm..." Dù đã say khướt, cảm giác hẫng chân đột ngột vẫn khiến Ôn Ý Nùng kêu lên một tiếng khe khẽ. Cô theo bản năng vươn tay ra, vòng qua cổ anh: "Anh làm gì thế?"

"Em không đi nổi nữa rồi." Mạc Thiếu Thương nói.

"Ai... ai bảo thế?" Cô gái nhỏ vùng vằng không chịu thua, lèm bèm phản đối: "Em vẫn đi được mà. Anh thả em xuống, em đi cho anh xem."

Mạc Thiếu Thương phớt lờ cô, cứ thế bế cô đi xuyên qua khoảng sân, bước lên thềm nhà, đẩy cửa phòng ngủ.

Trong phòng chỉ bật đúng một ngọn đèn ngủ, ánh sáng vàng vọt dịu êm. Chăn đệm trên chiếc giường gỗ chạm khắc được xếp vuông vắn chỉnh tề, trên tủ đầu giường đặt một ly nước ấm, một đĩa trái cây, và cả món bánh ngọt mà Ôn Ý Nùng thích ăn nhất.

Anh đặt cô ngồi ở mép giường, giữ cho cô ngồi vững, rồi ngồi xổm xuống, cởi giày giúp cô.

Ôn Ý Nùng gục gặc đầu, hàng mi chớp chớp, chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh đang ngồi xổm trước mặt cô, rũ mắt, những ngón tay thon dài gỡ dây giày cho cô. Lông mi anh rất dài, hắt một dải bóng râm hình dẻ quạt dưới hốc mắt. Sống mũi cao thẳng tắp, bờ môi mỏng khẽ mím, đường nét góc cạnh trên sườn mặt góc cạnh và sắc sảo vô cùng.

Nhịp tim bỗng chốc đập rộn lên lạ thường.

"Anh Mạc." Ôn Ý Nùng đột nhiên lên tiếng gọi.

"Ừ."

"Anh đẹp trai lắm."

"..." Những ngón tay thon dài của Mạc Thiếu Thương khẽ khựng lại, rồi lại tiếp tục.

"Em nói thật đấy." Cô gái nhỏ vừa dứt lời, liền rướn người về phía trước, ghé sát vào anh, trong mắt ngập tràn sự ngây thơ chân thành: "Anh là người đẹp trai nhất mà em từng gặp. Từ lần đầu tiên gặp anh em đã thấy thế rồi."

Mạc Thiếu Thương cởi hẳn giày cô ra, đặt cạnh giường, sau đó rướn người lên, chăm chú nhìn sinh vật bé nhỏ ngây thơ vô tội mà lại đầy rẫy sự cám dỗ trước mặt.

"Em say rồi." Anh khàn giọng nói.

"... Em không say." Cô búp bê nhỏ xíu hai má đỏ ửng, lắc lắc đầu, rồi lại gật gật đầu trong cơn mê man rối bời: "Được rồi. Hình như là có hơi say một tẹo... Cơ mà, những gì em nói đều là thật mà."

Nói rồi, cô vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mặt anh.

Da của Mạc Thiếu Thương vốn dĩ đã mỏng và mát mẻ, lại bị gió sông đêm thổi suốt một buổi tối, vẫn còn vương lại chút hơi sương ram ráp.

Những ngón tay trắng ngần thon dài, v**t v* từ xương mày sắc cạnh của người đàn ông trượt xuống hốc mắt sâu hút, m*n tr*n qua sống mũi cao vút, gò má mỏng...

"Lông mày của anh, như thế này." Cô bật cười, hai mắt cong như vành trăng khuyết, ngọt ngào nói: "Mắt của anh, như thế này. Mũi của anh, như thế này. Còn miệng của anh..."

Ngón tay cô gái dừng lại trên bờ môi người đàn ông, thật tâm khen ngợi: "Miệng anh là đẹp nhất. Trông chỉ muốn đỏ mặt tía tai, không nhịn được mà muốn cắn một cái."

Bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương, trượt dọc theo những đường nét trên khuôn mặt Mạc Thiếu Thương, s* s**ng, n*n b*p chỗ nọ chỗ kia, cứ như coi anh là một món đồ chơi cỡ bự.

Chỉ trong nháy mắt, một ngọn tà hỏa bốc thẳng lên từ vùng bụng dưới, Mạc Thiếu Thương khẽ lăn yết hầu, ánh mắt đột ngột tối sầm lại.

Anh túm gọn lấy cái bàn tay đang múa may ngây thơ nhưng lại ngang nhiên châm lửa ấy, kéo mạnh cả người cô vào lòng, cúi đầu gọi tên cô: "Ôn Ý Nùng."

Cô gái nhỏ chớp chớp đôi mắt ướt át, ngước lên nhìn anh, ngơ ngác vô tội, ngây thơ mà lại quyến rũ chết người.

"Dạ?"

"Em say rồi, cần phải nghỉ ngơi." Ánh mắt Mạc Thiếu Thương u ám tựa vực sâu, anh trầm giọng cảnh cáo: "Còn châm lửa lung tung nữa, anh không dám đảm bảo một tuần tới em có thể xuống giường bình thường được đâu."

Ôn Ý Nùng: ...0.0