Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 68

 

Đầu óc Ôn Ý Nùng quay cuồng, cô chỉ cảm thấy cả người như bị ném vào một chiếc lò lửa, nóng rực như thiêu như đốt.

Nghe thấy tiếng nỉ non của người đàn ông bên tai, cô mơ màng hé mở đôi môi nhỏ nhắn, lặp lại lời anh.

"Ngoan lắm."

Mạc Thiếu Thương thỏa mãn, từ trong cổ họng bật ra một tiếng thở dài khàn khàn, mỏng manh mà gợi cảm đến mức khó tin.

Trận cuồng phong cuối cùng cũng ập tới, cuốn phăng tất cả. Triệt để thiêu rụi cô thành tro bụi.

Trong chốc lát, mặt hồ suối nước nóng bọt bắn tung tóe, sóng nước trào dâng cuồn cuộn, hệt như mặt biển đang gầm gào trong bão táp.

Tiếng rả rích của côn trùng ngoài cửa sổ, tiếng gió đêm hát khẽ dịu dàng, hòa cùng những thanh âm nỉ non ngọt ngào ướt át trong phòng, tất cả đan cài, quấn quýt vào nhau tạo thành một khúc ca triền miên, uyển chuyển.

Tình ý sục sôi, miên man không dứt.

Ánh trăng hắt xuống mặt nước vỡ tan rồi lại tụ lại, tụ lại rồi lại vỡ tan. Bóng núi xanh biếc phía xa xa giờ chỉ còn là những đường nét nhạt nhòa, vầng sáng từ những chiếc lồng đèn gần đó nhòe đi trong làn sương mù, hóa thành từng quầng sáng màu cam ấm áp, dịu dàng.

Tiếng nước vỗ ào ạt mãnh liệt, màn đêm lại kiều diễm, dịu êm.

Cả người Ôn Ý Nùng run lên bần bật, tựa như chiếc lá khô rụng trong gió, lại giống như cánh hoa tơi tả dưới màn mưa.

Những ngón tay cô bấu chặt lấy cánh tay người đàn ông, móng tay găm sâu vào da thịt anh. Đôi môi cô hé mở nhưng chẳng thể bật ra nổi một âm thanh nào, bởi lẽ mọi tiếng r*n r*, th* d*c, hay những tiếng nức nở nỉ non đều đã bị anh nuốt trọn.

Mạc Thiếu Thương hôn cô đầy cuồng nhiệt, chiếm đoạt cô từ thể xác đến tâm hồn, chiếm lấy cả những âm thanh vỡ vụn của cô làm của riêng.

Giữa cơn mê tình ý loạn, khái niệm về không gian và thời gian đều trở nên mờ mịt, chẳng còn thiết tha nay là ngày nào, cũng chẳng bận tâm đất trời xoay chuyển ra sao...

Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua.

Lâu đến mức ánh mắt Ôn Ý Nùng đã mờ mịt, cả người mềm nhũn như bùn lầy, cô cứ ngỡ mình sẽ chết ngất đi như thế. Nhưng rồi, sau những tia sáng chói lòa tựa như trời long đất lở, mọi thứ cuối cùng cũng chìm vào bình yên.

Mạc Thiếu Thương gục cả người lên lưng cô, trán tì vào hõm vai cô. Hơi thở nặng nhọc và nóng rực từng chút từng chút phả xuống hõm lưng mỏng manh nhạy cảm, khiến cô không khống chế nổi mà khẽ run rẩy.

Nước suối chầm chậm trôi lững lờ quanh hai người, cuốn trôi đi mọi dấu vết của cuộc triền miên cuồng nhiệt.

Mặt nước dần lấy lại vẻ phẳng lặng, chỉ còn vương lại những gợn sóng lăn tăn, từng vòng từng vòng chầm chậm lan xa rồi biến mất tăm.

Hàng mi Ôn Ý Nùng khẽ rung rinh. Toàn thân cô rã rời, ngay cả sức lực để mở mắt cũng không có. Cô chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim của người đàn ông ngay sát bên tai mình, từng nhịp từng nhịp, từ dồn dập chuyển sang chậm rãi, từ xao động quay về tĩnh lặng.

Đôi cánh tay thon dài, rắn chắc của anh vẫn ôm trọn lấy vòng eo cô. Phần bụng ngón tay như có như không vẽ những vòng tròn bên sườn eo, tựa như đang vỗ về, lại giống như đang dư vị mãi không thôi.

"Mạc Thiếu Thương." Chợt, cô gọi tên anh thật khẽ, giọng nói lười biếng mềm xèo.

Nghe thấy thế, người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn cô.

Trong đôi con ngươi màu xanh đen vẫn còn vương lại luồng sóng ngầm chưa tan hết, trầm lắng mà sâu thẳm, đồng thời cũng thấp thoáng một tia sáng nhạt, hệt như ánh trăng xa xăm, lại giống như ánh bạc lấp lánh dập dềnh trên mặt nước.

"Hửm?" Anh vòng từ phía sau hôn lên vành tai cô, khàn giọng đáp.

Ôn Ý Nùng chững lại hai giây, liếc mắt nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc nhả ra từng chữ: "Anh chính là một tên sắc lang chính hiệu không hơn không kém."

Mạc Thiếu Thương: "..."

Anh bị cô gái nhỏ chọc cho bật cười thành tiếng, khóe môi cong lên. Anh đặt một nụ h*n l*n ch*p m** cô, vô cùng âu yếm và dịu dàng.

Vầng trăng ló dạng sau tầng mây, ánh trăng bàng bạc chiếu rọi lên người họ, thắp sáng những chiếc lồng đèn đôi bờ, m*n tr*n làn sương mờ trên mặt hồ, và cũng làm mềm nhũn hai trái tim đang kề cận nương tựa vào nhau.

Sáng sớm hôm sau, tia nắng ban mai hắt vào trong phòng.

Ôn Ý Nùng bị ánh sáng rọi vào làm chói mắt, cô khẽ cau mày, trở mình, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong gối.

Tâm trí dần tỉnh táo, ký ức cũng bắt đầu ùa về.

Cô nhớ tới hồ suối nước nóng, hơi nước mịt mù, lồng ngực nóng như lửa đốt của người đàn ông, và cả sự điên cuồng ngợp trời gần như muốn nghiền nát cô.

Cô không nhớ nổi Mạc Thiếu Thương đã đòi hỏi bao nhiêu lần, chỉ nhớ lúc sau cả người mình đã tê liệt hoàn toàn trong vòng tay anh, ngay cả chút sức lực lết ra khỏi hồ cũng chẳng có. Là anh dùng khăn tắm bọc kín cô lại rồi bế bổng cô đưa thẳng về phòng ngủ...

Càng nghĩ, hai má Ôn Ý Nùng lại càng nóng bừng.

Lúc này, bên cạnh có tiếng động.

Một cánh tay đàn ông từ bên eo vươn tới, ôm rịt cô vào lòng, lồng ngực ấm áp cũng nương theo đó mà dán sát vào lưng cô.

Mạc Thiếu Thương hơi cúi đầu, sống mũi cao ngất cọ cọ lên gương mặt của cô búp bê nhỏ xíu trong lòng: "Sao dậy sớm vậy em, sao không ngủ thêm chút nữa?"

Có lẽ vì mới tỉnh giấc, chất giọng của anh mang theo vẻ lười biếng và khàn khàn, pha lẫn âm mũi đặc sệt. Trông cực kỳ gợi cảm và quyến rũ.

Ôn Ý Nùng nghe thấy câu hỏi này thì chẳng buồn mở mắt, cũng không thèm trả lời. Cô dứt khoát kéo chăn trùm kín mít lên tận đầu, cả người rụt lại thành một cục.

Mạc Thiếu Thương nhướn mày, trông thấy đoạn gáy nhỏ của cô gái lộ ra khỏi mép chăn.

Trắng nõn như tuyết, mịn màng tựa ngọc dương chi, bên trên vẫn còn lưu lại vài dấu răng mà đêm qua anh đã để lại trong lúc triệt để mất khống chế.

Cõi lòng mềm nhũn đi một mảng lớn, anh khẽ cười, đưa tay kéo chăn xuống, để lộ khuôn mặt đang bị ủ đến mức ửng đỏ của cô.

"Sao thế?" Anh cúi người sát lại gần cô, trầm giọng hỏi.

Ôn Ý Nùng hé mở một con mắt, lén liếc anh một cái rồi lại vội nhắm nghiền, chỉ hầm hừ ném lại một câu: "Không thèm để ý tới anh nữa."

Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày, xán tới gần đặt một nụ hôn lên gò má cô.

Ôn Ý Nùng không có phản ứng gì.

Anh lại hôn lên giữa trán cô.

Vẫn không có phản ứng gì.

Môi anh dời xuống chóp mũi cô, mổ nhẹ từng cái thật tinh tế.

Hàng mi Ôn Ý Nùng hơi rung lên, khóe môi khẽ nhếch một đường cong rất nhỏ rồi lại nhanh chóng bặm lại, làm bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mạc Thiếu Thương thu trọn từng phản ứng nhỏ nhặt của cô vào tầm mắt, một nét cười nhạt nhòa lướt qua đáy mắt. Anh không lên tiếng, chỉ chậm rãi ghé sát vào cô, lại thả xuống một nụ hôn nơi khóe môi cô.

Chà xát, day dưa.

Tiếp đó, anh hé bờ môi mỏng, ngậm trọn lấy đôi môi nhỏ nhắn, mềm hồng của cô vào miệng.

"..." Cuối cùng Ôn Ý Nùng cũng không nhịn nổi nữa, cô trợn tròn hai mắt trừng anh.

"Sao anh vẫn còn mặt mũi mà hôn em thế hả?" Cô phồng má tức giận nói, "Đêm qua em đã nói bao nhiêu lần là không muốn nữa rồi, thế mà anh cứ coi như gió thoảng bên tai ấy. Bây giờ em đau cổ, đau eo, đau chân, đau tay, cả người chỗ nào cũng khó chịu hết. Đều tại anh cả, hôm nay cả ngày em sẽ không thèm nói chuyện với anh đâu."

Cô gái nhỏ ra sức bày ra dáng vẻ hung dữ, thế nhưng đôi mắt to tròn ầng ậng nước, lại còn vương vài phần ngái ngủ khiến cho sức uy h**p gần như bằng không. Trông cô chẳng khác nào một chú mèo con vừa bị dẫm phải đuôi.

Mạc Thiếu Thương không nhịn được cười, nhẹ giọng hỏi cô: "Sao tay lại đau?"

"... Ờ." Ôn Ý Nùng nghẹn họng mất nửa giây, sau đó chột dạ nâng cao giọng: "Anh mặc kệ em, tóm lại là em đau chỗ nào cũng được."

Nhìn cục cưng nhỏ bé trong lòng rõ là đuối lý nhưng vẫn to mồm, độ cong trên khóe miệng Mạc Thiếu Thương càng hằn sâu thêm vài phần. Ngay sau đó, anh vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm xèo của cô đưa lên môi, hôn khẽ một cái.

"Anh xin lỗi." Anh dỗ dành, "Là anh không tốt, anh đáng bị đánh."

Ôn Ý Nùng bị anh hôn có hơi nhồn nhột, ráng hồng lướt qua hai gò má, cô định thu tay lại theo bản năng.

Thế nhưng những đốt ngón tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông hơi siết lại, nắm tay cô chặt hơn. Cương quyết không buông.

Cô lườm anh, cố tình trưng ra biểu cảm dữ tợn nhất trần đời.

Anh ngậm cười nhìn lại cô, trong mắt chứa chan sự cưng chiều ngọt ngào.

Bốn mắt nhìn nhau.

Chẳng bao lâu sau, Ôn Ý Nùng thất bại trong việc giả vờ hung dữ. Cô dùng tay kia khẽ nhéo tai anh, đỏ mặt dặn dò: "Nói thật đấy Rossellini, xin anh hãy tiết chế lại một chút có được không?"

"Anh cũng muốn tiết chế chứ." Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm vào cô, nhạt giọng đáp: "Nhưng mà đối mặt với em, anh luôn không thể kiềm chế được."

Ôn Ý Nùng: "..."

Vừa thẹn vừa bực, Ôn Ý Nùng dứt khoát dùng sức ở đầu ngón tay cấu cho anh một cái vào d** tai, trầm giọng lầm bầm: "Không biết hối cải, lại còn ngụy biện nữa hả?"

Giây tiếp theo, Mạc Thiếu Thương tóm gọn lấy cái tay nhỏ bé đang làm loạn của cô nàng, đưa lên môi cắn nhẹ một cái như một hình phạt, chất giọng hơi chùng xuống: "Cô giáo Ôn, dạo này em càng lúc càng làm càn rồi đấy."

Vừa dứt lời, anh lại ép sát vào cô thêm một chút, đôi mắt màu xanh đen nhìn cô chòng chọc không chớp: "Ai cho em lá gan đó hả?"

Nhịp tim Ôn Ý Nùng bất giác đập thình thịch liên hồi. Cô ấp úng, đành phải muối mặt lí nhí đáp: "Là ngài Mạc đây ban cho chứ ai."

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, đầu mày khẽ nhướng, cạn lời.

Bị nhìn đến phát hoảng, Ôn Ý Nùng dùng sức rút tay về, xoay người, vùi mặt vào gối rồi ném lại một câu: "Em không thèm nói chuyện với anh nữa."

Đằng sau im ắng một hồi lâu.

Rồi truyền đến một tiếng cười rất khẽ, tựa như làn gió đêm lướt qua mặt hồ phẳng lặng, thoáng chốc đã tan biến.

Chẳng mấy chốc, vòng tay người đàn ông lại quấn lấy cô thêm lần nữa, ghì chặt cô vào lòng. Cằm anh tựa lên hõm vai cô, hơi thở chầm chậm vờn quanh tai trái cô.

"Bé con." Anh khẽ gọi.

Ôn Ý Nùng vẫn nín thinh.

"Ngoan nào, đừng giận nữa." Giọng nói của anh trầm ấm và dịu dàng, cứ như đang dỗ dành một con chuột hamster nhỏ đang hờn dỗi. "Hôm nay đều nghe theo em hết, em nói gì là cái đó."

Nghe thấy câu này, Ôn Ý Nùng lập tức tỉnh táo hẳn. Cô xoay người trong vòng tay anh, đối mặt với anh, vểnh một ngón tay lên chọc chọc vào ngực anh.

"Thật không?" Cô mang theo một tia phòng bị, hồ nghi hỏi lại: "Anh nói lời giữ lấy lời chứ?"

Mạc Thiếu Thương: "Tất nhiên rồi."

"Vậy hôm nay," Ôn Ý Nùng khựng lại một lát, nhả ra vài chữ bé như muỗi kêu: "Anh không được cùng em... chuyện đó."

Mạc Thiếu Thương nghe vậy thì lặng thinh một chốc, sau đó nhả ra năm chữ: "Ngoại trừ chuyện đó ra."

Đôi mắt Ôn Ý Nùng thoáng chốc trợn tròn xoe: "Anh... chẳng phải lúc nãy anh vừa nói là đều nghe theo em sao?"

"Ngoại trừ chuyện đó ra." Anh nhìn cô, bình thản nhưng lại bướng bỉnh lặp lại thêm lần nữa.

Ôn Ý Nùng mấp máy môi, còn muốn cãi lý thêm một chút, nhưng khi vừa ngước mắt lên bắt gặp sự kiên định không cho phép phản bác trong đáy mắt người đàn ông, cô lại đành ngậm ngùi bỏ cuộc.

Thôi bỏ đi.

Chung đụng với nhau bao lâu nay, cô ít nhiều cũng hiểu rõ đôi chút về tính tình của Mạc Thiếu Thương. Anh chiều chuộng cô, cưng nựng cô, nhưng riêng trong chuyện này, anh lại cố chấp đến mức kỳ lạ, căn bản là không có cửa để thương lượng.

Hơn nữa...

Mặc dù nói ra thì hơi xấu hổ một chút, nhưng không thể không thừa nhận, ưu thế của người đàn ông này quá xuất chúng. Biểu hiện trên giường vừa hoang dã lại chẳng hề thiếu đi phần tinh tế. Ân ái với anh, cô mệt thì có mệt thật, nhưng cũng cực kỳ tận hưởng.

Lúc này, Mạc Thiếu Thương cúi đầu đặt một nụ hôn l*n đ*nh đầu cô, sau đó tung chăn đứng dậy xuống giường.

"Em ngủ thêm một lát đi." Anh nói, "Công ty có chút việc, anh ra ngoài gọi điện thoại."

Ôn Ý Nùng quấn chăn cuộn tròn trên giường, đăm đăm nhìn bóng lưng Mạc Thiếu Thương đang mặc đồ.

Ánh nắng ban mai len qua khe hở của tấm rèm rọi vào trong, phủ bóng lên bờ vai rộng rãi của người đàn ông. Anh khoác áo sơ mi lên, cài kín cúc áo, dường như nhận ra điều gì đó bèn hơi nghiêng đầu nhìn lại.

Anh nhìn thấy cô gái nhỏ đang thò nửa cái đầu ra khỏi chăn trân trân ngắm nhìn mình, đôi mắt to đen láy, trong trẻo rạng ngời.

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, anh bước tới, cúi đầu tì trán đặt nụ hôn lên trán cô.

Ngay sau đó, anh xoay lưng rời khỏi phòng ngủ, thuận tay khép cửa lại.

Ôn Ý Nùng nằm trên giường, ngơ ngẩn nhìn theo hướng người đàn ông vừa rời đi. Chốc lát sau, chẳng rõ cô chợt nghĩ đến điều gì mà khóe miệng cong tớn lên, kéo chăn trùm kín mít đầu rồi cười ngốc nghếch.

Lại nướng trên giường thêm chừng mười phút nữa, Ôn Ý Nùng thấy đợi mãi mà chẳng thấy Mạc Thiếu Thương quay lại, dứt khoát đứng dậy xuống giường.

Sau khi làm vệ sinh cá nhân, cô thay đồ bước ra ngoài.

Phòng ăn nằm ở sảnh trước của khu nhà cổ.

Một chiếc bàn vuông Bát Tiên kiểu cũ được kê chễm chệ ngay chính giữa. Trên bàn phủ chiếc khăn trải bàn in hoa văn màu xanh lam, bày biện dăm ba đĩa đồ ăn kèm cùng hai bát cháo trắng.

Nhắc tới cũng thật trùng hợp.

Cô vừa bước chân vào phòng ăn thì liền bắt gặp bóng dáng dì Thẩm đang bê một xửng bánh hoa quế vừa hấp chín tới từ trong bếp đi ra. Bánh bốc khói nghi ngút, hương thơm của hoa quế lan tỏa ngập tràn trong không khí, ngọt ngào mà không hề ngấy.

"Chào buổi sáng cô Ôn." Trông thấy cô, dì Thẩm nở nụ cười hiền hậu, chừng mực, đon đả hỏi han: "Tối qua cô ngủ ngon chứ? Có chỗ nào không quen không?"

Nhớ tới chuyện điên rồ tối qua, hai má Ôn Ý Nùng nóng bừng lên. Cô vội vã xua tay như để che giấu điều gì, cười đáp: "Dạ không ạ. Cháu ngủ ngon lắm."

Vừa nói, ánh mắt Ôn Ý Nùng lướt qua bàn thức ăn sáng, lại chân thành lên tiếng: "Dì Thẩm, dì phải dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho bọn cháu, vất vả cho dì quá."

"Chuyện bổn phận cả thôi, không có gì vất vả đâu." Dì Thẩm đặt xửng bánh hoa quế lên bàn, "Chỉ là vài món ăn sáng dân dã, không biết có hợp khẩu vị của cô Ôn không."

"Cháu ngửi thôi đã thấy thơm nức rồi." Ôn Ý Nùng tươi cười rạng rỡ, "Chắc chắn là ngon lắm ạ."

Dứt lời, cô ngồi xuống ghế, gắp một miếng bánh hoa quế bỏ vào miệng. Chiếc bánh mềm dẻo, độ ngọt vừa vặn.

Cực kỳ ngon miệng.

"Ngon tuyệt vời luôn." Cô không nhịn được thốt lên, ngước mặt lên khen ngợi dì Thẩm: "Dì Thẩm, tay nghề của dì mà không đi mở tiệm bánh ngọt thì đúng là uổng phí quá."

Dì Thẩm bị cô khen đến mức hơi ngại ngùng, cười nhẹ: "Cô Ôn quá khen rồi."

Bên này hai người đang mải mê chuyện trò, một bóng đen cao lớn từ phía sân sau sải bước ra, thong dong ngồi xuống bên cạnh Ôn Ý Nùng.

Anh liếc nhìn các món ăn trên bàn, rồi lại nhìn bát cháo của Ôn Ý Nùng đã vơi đi một nửa. Khóe môi hơi cong lên, anh nhẹ nhàng dặn dò: "Ăn chậm thôi kẻo nghẹn."

"Chủ yếu là do tay nghề của dì Thẩm đỉnh quá." Ôn Ý Nùng lại gắp thêm một miếng bánh hoa quế cắn một miếng, giọng điệu mang theo chút hờn tủi trêu chọc: "Não em cũng muốn ăn chậm lại lắm chứ, nhưng mà cái mồm với cái tay em có cho phép đâu."

Đứng cạnh đó, chứng kiến dáng vẻ ăn uống say sưa ngon lành của cô gái nhỏ, nụ cười trên gương mặt dì Thẩm bất giác sâu thêm một chút.

Trước đây bà luôn làm việc tại trang viên nhà họ Mạc ở Châu Âu. Cách đây vài tháng, sau khi tiên sinh tậu căn nhà cổ này liền điều chuyển bà từ Ý sang Phần Ninh. Ngần ấy năm làm việc cho Mạc gia, bà đã kinh qua vô số người, nhưng một cô gái gần gũi, dịu dàng, đáng yêu như Ôn Ý Nùng quả thực hiếm có khó tìm.

Nghĩ tới đây, dì Thẩm thầm vui mừng thay cho Mạc Thiếu Thương.

Vị thiếu phu nhân trẻ tuổi này ấm áp như tia nắng ban mai, quả thực vô cùng xứng lứa vừa đôi với vị tiên sinh nhà bà.

Phía bên này.

Sau khi chén sạch hai miếng bánh hoa quế và húp trọn hơn nửa bát cháo, Ôn Ý Nùng mãn nguyện cong đôi mắt lên thành hình bán nguyệt.

"Hai người cứ thong thả dùng bữa nhé, tôi vào bếp xem lại bữa trưa đây." Dì Thẩm nói, đoạn xoay người rời khỏi sảnh trước, tiếng bước chân xa dần.

Trong phòng ăn giờ đây chỉ còn lại mỗi Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương.

Nghỉ ngơi một lát, Ôn Ý Nùng cầm đũa lên, lại gắp thêm một đũa thức ăn kèm nhét vào miệng. Đang nhai chóp chép, cô ngước mắt lên thì phát hiện ra người đàn ông đối diện đang cầm tách trà sứ xanh ngọc bích, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô.

"Sao anh không ăn gì đi?" Ôn Ý Nùng chớp mắt, "Nhìn em làm gì chứ?"

Mạc Thiếu Thương đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch thành một đường cong cực nhạt. Anh không nói năng gì, chỉ tự giác cúi đầu dùng bữa.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, chợt nhớ ra chuyện gì đó. Cô gắp thêm một miếng bánh hoa quế nữa, tiện miệng hỏi: "Phải rồi. Đại hướng dẫn viên Mạc, xin hỏi hôm nay chúng ta có lịch trình gì thế?"

Nghe thấy vậy, Mạc Thiếu Thương rũ mắt đáp: "Ăn sáng xong, anh dẫn em đi gặp một người."

Ôn Ý Nùng hơi sửng sốt, cô nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc: "Gặp ai cơ?"

Động tác trên tay Mạc Thiếu Thương thoáng khựng lại một nhịp, anh nâng mắt lên, con ngươi màu xanh đen nhìn thẳng tắp vào đáy mắt cô.

Bình thản, không gợn một tia sóng thốt ra một cái tên: "Hàn Tiểu Cầm."

"..."

Trong một phần mười giây ngắn ngủi, Ôn Ý Nùng đờ đẫn hóa đá ngay tại chỗ.

Cô tưởng mình đã nghe nhầm.

Cô trân trân nhìn Mạc Thiếu Thương, đôi đũa vẫn lơ lửng giữa không trung, trên đầu đũa còn kẹp một miếng đậu bắp trộn vương vãi mãi không đưa vào miệng.

Sảnh trước vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lướt qua rặng cây quế ngoài sân phát ra những tiếng xào xạc, hòa cùng tiếng mái chèo khua nước thi thoảng vọng lại từ bờ sông Phần Thủy xa xăm.

"Anh nói gì cơ?" Cô nhìn chòng chọc vào anh, lặp lại cái tên đó một lần nữa, âm thanh nhẹ bẫng tựa như sợ đánh động tới thứ gì đó: "Hàn Tiểu Cầm?"

"Ừ." Thần sắc trên mặt Mạc Thiếu Thương vẫn bình thản như không, anh nâng chén trà, nhấp một hớp.

Ôn Ý Nùng buông đũa xuống.

Miếng bánh hoa quế trượt khỏi đầu đũa, lăn nửa vòng trên đĩa rồi rớt xuống mặt bàn.

Cô chẳng màng nhặt lại, thậm chí còn chẳng hề hay biết.

Sắc mặt người đàn ông kia điềm tĩnh vô cùng, hệt như vùng biển sâu phẳng lặng không một gợn sóng, thế nhưng lại dấy lên một trận sóng thần long trời lở đất trong cõi lòng cô.

Hàn Tiểu Cầm.

Đã rất nhiều năm rồi cô không được nghe ai nhắc đến cái tên này nữa.

Nó tựa như một hòn đá nhỏ bị vùi lấp sâu trong ký ức, bị bụi mờ và thời gian phủ lấp từng tầng từng lớp.

Ôn Ý Nùng những tưởng ký ức của cô về cái tên này đã nhạt nhòa đến cùng cực, nhưng khi Mạc Thiếu Thương thốt ra ba chữ ấy, viên đá kia bỗng dưng đội đất chui lên, mang theo những góc cạnh sắc nhọn, đâm nhói vào tim cô đau nhói.

"Em..."

Một lúc lâu sau, Ôn Ý Nùng mới nghe thấy tiếng mình vang lên, kinh ngạc tới mức nói năng lộn xộn: "Em chỉ mới nhắc về cậu ấy với anh có một lần. Là cái đêm chúng ta ăn oden trước cửa hàng tiện lợi dạo trước... Em chỉ thuận miệng nhắc tới thôi. Mà anh lại... anh, sao anh lại..."

Cô vẫn nhớ cái đêm hôm đó.

Tuyết đầu mùa, cửa hàng tiện lợi, oden, nồi nước lèo bốc khói nghi ngút.

Cô đã kể cho anh nghe rất nhiều chuyện hồi bé tí. Kể mẹ cấm cô ăn vặt ra sao, kể vụ cô nhai kẹo cao su lần đầu lúng túng thế nào, và cũng đã nhắc đến Hàn Tiểu Cầm.

Nhưng, chỉ vì vài ba lời nói buột miệng bâng quơ, mà anh lại chẳng quản đường sá xa xôi vạn dặm đưa cô đến tìm người bạn thuở ấu thơ trong ký ức kia sao?

Chuyện này hiển nhiên là không thể.

Ngồi đối diện, Mạc Thiếu Thương đã húp cạn bát cháo trắng. Anh đặt bát xuống, tiện tay rút một tờ khăn giấy khẽ lau khóe miệng. Sau đó, anh nhìn đăm đăm vào cô, giải đáp thắc mắc chất chứa trong lòng cô bấy lâu.

Anh lãnh đạm nói: "Em còn nhớ lúc em mới dọn đến trang viên, anh từng hỏi em một câu không."

Ôn Ý Nùng hơi chau mày: "Câu hỏi gì cơ?"

Mạc Thiếu Thương: "Anh đã hỏi em, vì sao em lại chọn trở thành một nhà giáo dục đặc biệt."

"..." Khoảnh khắc nghe thấy điều đó, ánh mắt Ôn Ý Nùng lóe lên, giật mình hoảng hốt.

Phòng ăn chìm vào một khoảng lặng tờ.

Rất lâu sau, Ôn Ý Nùng mới cất tiếng một lần nữa, giọng nói có phần run rẩy hỏi: "... Anh từng điều tra chuyện này sao?"

Mạc Thiếu Thương đáp: "Đúng thế."

Tâm trí Ôn Ý Nùng hỗn loạn đến cùng cực, cô lắp bắp: "Bắt đầu từ bao giờ?"

"Kể từ cái ngày anh phát hiện ra, bản thân mình đã bị em thu hút mãnh liệt." Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương khóa chặt lấy cô, chất giọng bình ổn không một gợn sóng: "Anh bắt đầu nảy sinh sự tò mò về em. Anh khao khát được tìm hiểu em, muốn biết tất thảy mọi điều về em, muốn len lỏi vào từng giai đoạn cuộc đời em mà anh đã vuột mất trong tiếc nuối."

"..." Ôn Ý Nùng kinh ngạc mở to hai mắt, cảm thấy vô cùng khó tin.

Mạc Thiếu Thương tiếp lời: "Trong quá trình tìm hiểu về tuổi thơ của em, anh đã biết đến sự tồn tại của Hàn Tiểu Cầm. Cô bé ấy là bạn chơi thời ấu thơ của em, cũng là người đã ảnh hưởng đến nửa phần đời sau này của em."

Nghe đến đây, hốc mắt Ôn Ý Nùng thoáng chốc đỏ hoe.

Một đoạn ký ức bị thời gian phủ bụi từ lâu nay bất chợt tràn về trong tâm trí.

Ở cái thời kỳ mà hội chứng tự kỷ vẫn còn là một khái niệm xa lạ với đại chúng, thì một Hàn Tiểu Cầm trầm lặng, cô độc, thành tích học tập luôn đội sổ lớp, hiển nhiên trở thành một kẻ dị biệt lập dị trong lớp của Ôn Ý Nùng.

Bạn bè không ai muốn chơi với Hàn Tiểu Cầm, thậm chí họ còn thường xuyên xúm lại chọc ghẹo, gọi cô bé là "đứa ngốc".

Thế giới của Hàn Tiểu Cầm tinh khôi như một tờ giấy trắng, cô bé nào có hiểu "đứa ngốc" nghĩa là gì.

Mỗi bận bị đám đông vây quanh mỉa mai dè bỉu, cô bé lại cong khóe môi, nở một nụ cười ngây thơ vô tội với mọi người.

Trẻ con là một tập hợp, vừa là thiên thần, cũng vừa là ác quỷ. Trên người chúng mang theo thứ lương thiện thuần khiết, bộc trực nhất, nhưng đồng thời cũng tồn tại thứ ác ý trắng trợn và xấu xa tột cùng.

Lời phản hồi ngây ngô đầy thiện ý của Hàn Tiểu Cầm chẳng đổi lại được lòng trắc ẩn của các bạn trong lớp.

Họ cười hô hố, bảo: "Người ta đang chửi mày mà mày còn cười được, đúng là đồ đần độn, đứa ngốc!"

Lâu dần, toàn trường ai nấy đều nhẵn mặt Hàn Tiểu Cầm.

Ai cũng biết đến sự hiện diện của "cô bé ngốc nghếch" có gương mặt thanh tú, ăn mặc gọn gàng nhưng lại mang khiếm khuyết rõ rệt về trí tuệ này.

Ôn Ý Nùng là bạn cùng bàn của Hàn Tiểu Cầm.

Trong phạm vi lớp học, thậm chí là cả trường, cô dường như là đứa trẻ duy nhất dành đủ đầy thiện chí cho Hàn Tiểu Cầm.

Nhưng sự tốt bụng mỏng manh của một đứa trẻ trong cái môi trường rộng lớn ấy, thực sự quá bé mọn, căn bản chẳng thể che mưa chắn gió cho Hàn Tiểu Cầm được chút nào. Cộng thêm vào đó, bạn bè trong lớp bấy giờ đều tẩy chay Hàn Tiểu Cầm. Ôn Ý Nùng dù có thương xót cô bé đến đâu, thì điều duy nhất cô có thể làm, cũng chỉ là len lén đi gọi giáo viên tới ngăn chặn những hành vi quá đáng mỗi khi đám đông làm càn.

Những tháng ngày ấy cứ thế trôi đi suốt mấy năm trời.

Cho đến buổi chiều năm lớp Bốn đó.

Ôn Ý Nùng vĩnh viễn không bao giờ có thể quên được buổi xế tà mùa hạ năm ấy.

Sau khi tan học, cô bé loắt choắt lúc bấy giờ cõng cặp sách bước ra khỏi cổng trường. Lúc đi ngang qua một con hẻm nhỏ vắng vẻ, cô nhìn thấy Hàn Tiểu Cầm đang bị mấy nữ sinh lớp lớn chặn đường ngay đầu hẻm.

Những nữ sinh kia giật phăng cặp sách của Hàn Tiểu Cầm, đổ tung tóe đồ ăn vặt của cô bé xuống đất, giẫm nát bét chiếc bánh kem xinh xắn mà mẹ Hàn Tiểu Cầm cất công chuẩn bị cho con gái.

Hàn Tiểu Cầm ngồi thụp xuống đất, thân hình bé nhỏ run lên bần bật.

Cô bé vươn tay ra, định nhặt những mảnh bánh kem vỡ vụn lên, nhưng lại bị một nữ sinh đá văng ngã nhào xuống đất. Trán cô bé đập mạnh vào viên gạch xây nơi góc tường, máu tuôn xối xả đầm đìa khắp mặt...

Khi đó Ôn Ý Nùng đang đứng ngay đầu hẻm, tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này.

Cô nhìn thấy máu rỉ ra từ trán Hàn Tiểu Cầm, nhìn thấy bờ vai run rẩy của cô bé khi ngồi co ro trên mặt đất, và cũng thấy bóng lưng cười nói hớn hở của mấy nữ sinh kia lúc bỏ chạy.

Từng chi tiết một rơi vào tầm mắt, rõ nét đến chói nhòa.

Thế nhưng, Ôn Ý Nùng lại không đứng ra bênh vực.

Cô thực sự quá sợ hãi.

Cô sợ bọn nữ sinh kia cũng sẽ ức h**p cô y như cách chúng đã làm với Hàn Tiểu Cầm. Cô sợ mình cũng sẽ bị ăn đòn, sợ trở thành mục tiêu bạo lực học đường và tẩy chay tiếp theo.

Cô nhóc chín tuổi năm ấy, nhút nhát, bất tài, và mang theo sự ích kỷ bản năng của con người.

Vì vậy, cô nhóc bé nhỏ cứ thế núp chặt sau góc tường, trơ mắt nhìn Hàn Tiểu Cầm cũng bé nhỏ không kém, lầm lũi tự mình bò dậy, dùng mu bàn tay quệt đi máu và nước mắt trên khuôn mặt, rồi tập tễnh bước đi khuất dạng...

Ngày thứ hai sau khi sự việc này xảy ra, Hàn Tiểu Cầm đã không còn tới trường đi học nữa.

Ngày thứ ba cũng không, ngày thứ tư vẫn bặt vô âm tín.

Mãi tận một tuần sau đó, Ôn Ý Nùng mới nghe giáo viên chủ nhiệm thông báo, Hàn Tiểu Cầm đã chuyển trường, chuyển tới một nơi xa xôi tít tắp ở miền Nam, và sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay về nữa...

Kể từ dạo đó, cô chưa từng gặp lại Hàn Tiểu Cầm thêm một lần nào nữa.

Cái tên Hàn Tiểu Cầm giống như một chiếc gai nhọn hoắt, đâm thẳng vào vị trí sâu thẳm nhất trong cõi lòng Ôn Ý Nùng.

Sau bao nhiêu năm ròng rã, mỗi khi hồi tưởng lại, cô lại bị nhấn chìm trong nỗi dằn vặt áy náy đến mức không thở nổi.

Biết bao đêm tỉnh giấc lúc nửa đêm, cô lại không ngừng tự dằn vặt bản thân mình của tuổi lên chín, vì sao lại nhút nhát đến thế, vì sao lại hèn nhát đến thế, vì sao lại ích kỷ đến thế?

Giá như ngày ấy cô can đảm thêm một chút, thêm một chút nữa thôi, có lẽ ngã rẽ cuộc đời của Hàn Tiểu Cầm đã đổi thay rồi.

Mãi về sau này, Ôn Ý Nùng đã thi đậu vào khoa Giáo dục Đặc biệt của Đại học Hoa Đại, trở thành một giáo viên giáo dục đặc biệt.

Đơn giản là vì cô muốn giúp đỡ nhiều, nhiều hơn nữa những đứa trẻ mang cảnh ngộ giống như Hàn Tiểu Cầm, để ngày càng có nhiều người thấu hiểu về cộng đồng dị biệt nhưng vẫn luôn giữ được nét ngây thơ, thánh thiện ấy...

Dòng hồi ức đến đây thì đứt đoạn.

Ôn Ý Nùng đã nước mắt đầm đìa từ lúc nào.

"... Bây giờ cậu ấy đang ở đâu?" Cô thình lình ngước mắt lên, xuyên qua hàng mi nhòe nhoẹt nước mắt nhìn Mạc Thiếu Thương, nghẹn ngào khóc nấc lên: "Cậu ấy... cậu ấy sống có tốt không?"

Mạc Thiếu Thương vươn tay, dịu dàng lau đi những giọt lệ đọng nơi khóe mắt cô, trầm giọng xoa dịu: "Hàn Tiểu Cầm sống rất tốt."

Ôn Ý Nùng sững người trong một khoảnh khắc.

"Hàn Tiểu Cầm sống rất tốt." Mạc Thiếu Thương nhìn thẳng vào mắt cô, lặp lại câu nói ấy thêm một lần nữa, chậm rãi nói: "Cuộc đời cô ấy không hề bị hủy hoại, em cũng không phải là tội đồ. Nùng Nùng à, em nên bước ra khỏi quá khứ rồi."