Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 56

Mười hai giờ đêm theo giờ địa phương tại Pháp.

Thành phố được mệnh danh là "Thành phố Hoa hồng" này đã chìm sâu vào giấc ngủ. Dọc hai bên đường, những tòa nhà xây bằng gạch đỏ đã hòa mình vào màn đêm, chẳng còn chút sắc hồng ấm áp của ban ngày, chỉ sót lại những bóng đen im lìm.

Đêm nay, bầu trời Toulouse không trăng không sao, đen kịt và đặc quánh như một khối mực không thể tan ra.

Ôn Ý Nùng cầm thẻ lên máy bay, đứng trước cửa sổ kính sát đất ở sảnh khởi hành của sân bay.

Từ góc nhìn của cô ngó ra ngoài, bên ngoài là những ánh đèn lác đác trên sân đỗ máy bay, những vầng sáng màu cam nhạt trải dài trong bóng đêm, giống như những vì sao rơi rụng xuống mặt đất. Trên đường băng phía xa, một chiếc máy bay đang lăn bánh, đèn đuôi kéo thành hai vệt đỏ trong bóng tối, rồi rất nhanh biến mất vào nơi sâu thẳm nhất của màn đêm.

Một lát sau, có tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Ôn Ý Nùng quay đầu lại.

"Đi thôi, Ôn." Sophie vừa đi ra từ nhà vệ sinh, cong khóe môi mỉm cười với cô, "Cũng đến giờ rồi, bọn tớ đi làm thủ tục ký gửi hành lý cùng cậu."

Ôn Ý Nùng gật đầu: "Ừm."

Ánh đèn trong sảnh chờ rất trắng, một màu trắng lạnh lẽo, rải xuống mặt đất thành những đốm sáng lạnh lẽo. Trên loa phát thanh liên tục lặp lại thông tin chuyến bay, tiếng Pháp và tiếng Anh đan xen, tạo thành một tiếng ong ong trầm thấp rất đặc trưng.

Vào khung giờ rạng sáng, lượng hành khách trong sân bay không nhiều, chỉ lác đác vài người kéo vali bước đi vội vã, tiếng bước chân vang vọng giữa sảnh đường trống trải.

Hôm nay là ngày Ôn Ý Nùng về nước.

Sophie và Lucas sau khi biết chuyện đã sớm sắp xếp thời gian, đặc biệt đến đây để tiễn cô.

Lúc này, không khí trong sảnh chờ tĩnh lặng, ba người trẻ tuổi đứng bên ngoài lối đi kiểm soát vé, không ai cất lời trước.

Hốc mắt Sophie đã đỏ hoe suốt cả một buổi tối, nhưng ngay khoảnh khắc sắp sửa phải chia xa, cô gái người Pháp này lại trở nên bình tĩnh.

Cô ấy đứng trước mặt Ôn Ý Nùng, hít một hơi thật sâu, đi đầu phá vỡ sự im lặng.

Sophie mấp máy môi, khẽ gọi: "Ôn."

Nhìn hốc mắt đỏ hoe của cô bạn thân, trong lòng Ôn Ý Nùng cũng trào dâng một nỗi chua xót, nhịn không được mà dang tay ôm chầm lấy Sophie.

Vòng tay của Sophie rất ấm áp, mang theo mùi nước hoa thoang thoảng hương hoa linh lan xen lẫn oải hương, vô cùng lưu luyến.

"Cảm ơn cậu, Sophie." Ôn Ý Nùng thấp giọng nói, giọng nói truyền rõ ràng vào tai Sophie, nghe có chút nghẹn ngào, "Hơn hai tháng tớ ở Toulouse, đã làm phiền cậu nhiều rồi."

Sophie lắc đầu trong vòng tay cô, bật cười: "Cảm ơn cái gì chứ. Chúng ta là bạn tốt mà." Nói xong, cô ấy lùi lại nửa bước, dùng mu bàn tay quệt nhanh khóe mắt, cố nặn ra một nụ cười, "Nghe này Ôn, dù ở đâu, cậu cũng phải sống thật tốt, phải thật hạnh phúc và vui vẻ nhé. Có chuyện gì thì cứ gọi điện cho tớ, tuy tớ ở rất xa, có thể không giúp được gì nhiều về mặt vật chất, nhưng có nhiều chuyện cứ nói ra vẫn tốt hơn là cứ ôm đồm một mình."

Những lời của cô bạn thân khiến Ôn Ý Nùng vô cùng cảm động.

Cô gật đầu thật mạnh với Sophie: "Cậu cũng vậy nhé. Dù có chuyện gì cũng đừng gánh vác một mình, phải luôn nhớ rằng, ở phương Đông xa xôi, cậu vẫn còn một người bạn tốt."

Ánh mắt Sophie phức tạp, nhìn Ôn Ý Nùng thật sâu, như muốn khắc ghi hình bóng của cô vào tận đáy ký ức.

Ánh đèn rạng sáng hắt lên gương mặt với những đường nét lai sâu thẳm của cô gái người Pháp, mọi sự lưu luyến và nước mắt đều bị soi rọi không chốn che giấu. Cô ấy quay mặt đi, lấy tay che miệng, nhường lại không gian cho người còn lại.

Lucas sải bước tiến lên, đứng trước mặt Ôn Ý Nùng.

Chàng trai rất cao lớn, mỗi lần Ôn Ý Nùng nói chuyện với cậu đều phải ngẩng đầu lên.

Cô ngước mắt nhìn Lucas.

Chàng trai vùng Nam nước Pháp tỏa nắng này hôm nay mặc một chiếc áo hoodie dày màu xám, mái tóc ngắn màu nâu vàng mềm mại trông có vẻ ảm đạm đi chút ít dưới ánh đèn lạnh. Khóe miệng cậu ngậm nụ cười, thần sắc dịu dàng, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn cô với ánh sáng dịu nhẹ bập bềnh, như chất chứa ngàn vạn lời muốn nói nhưng chưa thốt nên lời.

Sau một thoáng im lặng, Ôn Ý Nùng là người lên tiếng trước: "Lucas, hai tháng qua..."

"Đình chỉ, dừng lại ngay." Lucas nhướng mày, trêu chọc ngắt lời cô, cố tỏ ra nhẹ nhõm, "Anh biết em định nói gì rồi. 'Cảm ơn', đúng không? Xin cô gái xinh đẹp này đấy, em đã nói từ 'cảm ơn' rất rất nhiều lần rồi, em chưa nói chán nhưng anh sắp nghe chán đến nơi rồi."

Ôn Ý Nùng sững người một chút, bị đối phương chọc cười, cong môi: "Được rồi, vậy em sẽ không nói cảm ơn anh nữa."

Đoạn đối thoại kết thúc, hai người lại chìm vào im lặng.

Lucas cúi đầu, mũi giày cọ cọ trên mặt đất, như đang suy nghĩ để sắp xếp ngôn từ. Khi ngẩng đầu lên, trên mặt cậu vẫn là nụ cười xán lạn như ánh mặt trời, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại thoáng hiện một vệt đỏ khó nhận ra.

"Haiz." Lucas thở dài, giọng điệu nửa đùa nửa thật, "Vốn dĩ còn nghĩ, nếu em có thể đồng ý làm bạn gái anh, anh sẽ theo em về Trung Quốc, làm rể nhà em... Giờ xem ra là hết cơ hội thật rồi."

Nhìn khuôn mặt chân thành và tuấn tú trước mắt, Ôn Ý Nùng mím môi, trong lòng dâng lên cảm giác không nói nên lời.

Tự hỏi lòng mình, Lucas đối xử với cô thực sự rất tốt. Đối với Lucas, sự áy náy trong lòng cô thậm chí còn nhiều hơn cả sự cảm động.

"Lucas," Ôn Ý Nùng thật lòng nói, "Thực sự rất biết ơn anh vì đã chăm sóc và giúp đỡ em trong thời gian qua. Hoan nghênh anh sau này đến Trung Quốc tìm em chơi."

Lucas nhướng cao mày: "Thấy chưa, vừa mới bảo em đừng nói cảm ơn, em lại bắt đầu rồi."

Ôn Ý Nùng lúng túng, vội nói: "Ngại quá..."

"Nhưng nói thật, anh luôn rất hướng về Trung Quốc." Lucas mỉm cười nhìn cô, nói tiếp, "Sau này anh đến Trung Quốc, em đừng vì sợ bạn trai ghen mà không thèm để ý đến anh đấy nhé."

"Sao có thể chứ?" Ôn Ý Nùng vẻ mặt nghiêm túc, "Anh là một người bạn vô cùng quan trọng của em. Nếu sau này anh đến Trung Quốc, em nhất định sẽ tiếp đãi anh thật chu đáo, đưa anh đi ăn ngon chơi vui!"

Lucas nghe xong, trong lòng muôn vàn suy nghĩ, có nhiều điều dâng đến môi rồi lại không biết phải mở lời thế nào. Cậu mấp máy môi, rồi lại ngậm lại, cuối cùng chỉ cười, dang rộng hai tay về phía Ôn Ý Nùng.

Ôn Ý Nùng chớp mắt, có chút khó hiểu.

"Lần chia tay này, không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại." Hốc mắt Lucas bỗng chốc đỏ hoe hơn, âm cuối cũng có phần run rẩy, nhưng nụ cười trên mặt cậu lại không hề giảm đi phân nửa, "Anh mặt dày xin em một cái ôm tình bạn, được không?"

Khóe mắt Ôn Ý Nùng cũng nóng lên.

Cô không nói một lời, im lặng tiến lên vài bước, vươn tay ra, ôm lấy cậu một cách nhẹ nhàng và trịnh trọng.

Vòng tay của Lucas rất rộng lớn và vững chãi, mang theo hương vị của ánh nắng và thảm cỏ xanh. Lực tay của cậu rất nhẹ, ôm không hề chặt một chút nào, mang theo vài phần nâng niu cẩn trọng.

Vài giây sau, cậu liền buông tay ra, lùi lại một bước, kéo dãn khoảng cách giữa mình và cô gái Trung Quốc.

"Ôn, em là cô gái xinh đẹp nhất, cũng dịu dàng nhất mà anh từng gặp." Lucas lại mở lời, giọng hơi khàn, "Em sẽ hạnh phúc. Nhất định thế."

Ôn Ý Nùng nghe những lời này, nước mắt suýt chút nữa trào ra.

Đúng lúc này, loa phát thanh của sân bay vang lên, thông báo hành khách trên chuyến bay đến Kinh Hải, Trung Quốc bắt đầu lên máy bay. Tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Trung, lặp đi lặp lại bên tai mỗi người.

Sophie nghe thấy tiếng loa, vội vàng dùng mu bàn tay quệt khóe mắt, vỗ vỗ cánh tay Ôn Ý Nùng, nhẹ giọng giục: "Được rồi, Trung Quốc các cậu không phải có câu 'Tiễn bạn ngàn dặm rồi cũng đến lúc chia tay' sao. Mau đi đi, đừng để trễ giờ."

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng hít một hơi thật sâu, kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào xuống, gật đầu với Sophie, rồi kéo vali đi về phía cổng an ninh.

Mới đi được vài bước, cô đã nghe thấy tiếng thút thít kìm nén của Sophie vang lên từ phía sau, cùng với tiếng an ủi trầm thấp của Lucas.

Bước chân Ôn Ý Nùng khựng lại, rồi cô quay người.

Sophie và Lucas vẫn đứng yên tại chỗ, dõi mắt đưa tiễn cô. Cả hai đều không ngờ cô sẽ quay đầu lại, sững sờ một giây, rồi đồng loạt vẫy tay với cô.

Ánh đèn rạng sáng hắt lên người những người bạn, viền lên bóng dáng họ những đường nét màu trắng bạc.

Mũi Ôn Ý Nùng cay xè, cô vẫy tay chào tạm biệt Sophie và Lucas.

Vài giây sau, cô xoay người, tiếp tục bước đi.

Bóng lưng thanh mảnh đi qua cửa an ninh, chẳng mấy chốc đã khuất sau ngã rẽ phía cuối đường.

Sophie ngẩn ngơ đứng đó, nhìn bóng lưng dần biến mất, cuối cùng không nhịn được mà òa khóc.

"Trời ơi, tớ không nỡ xa Ôn chút nào. Trung Quốc thực sự quá xa, quá xa xôi." Sophie nức nở hỏi, "Cậu nói xem sau này, chúng ta còn có thể gặp lại Ôn không?"

Lucas nhìn về hướng bóng lưng ấy khuất dần, im lặng hồi lâu.

Một lúc rất lâu sau.

"Ai mà biết được chứ." Lucas nhún vai làm ra vẻ như không có chuyện gì, cố nén cảm giác cay cay nơi sống mũi, "Ôn từng nói với tớ, người Trung Quốc tin vào chữ duyên. Chỉ cần chúng ta có duyên, nhất định sẽ còn gặp lại."

Vài phút sau, một chiếc máy bay chậm rãi lăn bánh, cất cánh, tiếng gầm của động cơ từ xa vọng lại gần, rồi lại từ gần xa dần. Ánh đèn trên cánh máy bay nhấp nháy trong bóng đêm, giống như một vì sao đi ngược chiều, mang theo sự nhung nhớ và lời chúc phúc của Sophie và Lucas, bay về phương Đông xa xôi.

Mười một tiếng đồng hồ sau.

Trung Quốc, Kinh Hải.

Khi máy bay hạ cánh là bảy giờ tối theo giờ Bắc Kinh.

Mùa đông ở Kinh Hải trời tối rất nhanh, trên đường băng sân bay đã lên đèn, những ánh đèn màu nhạt trải dài trong bóng tối, tựa như một dải sáng mang theo hơi ấm.

Ôn Ý Nùng kéo vali bước ra khỏi sảnh đến, luồng không khí lạnh buốt tạt vào mặt, xen lẫn cái ẩm ướt đặc trưng của vùng Kinh Hải.

Cô đã sống ở Toulouse hai tháng, gần như quên mất mùa đông ở Kinh Hải như thế nào.

Giây phút này, đặt chân trở lại quê hương, Ôn Ý Nùng bỗng có cảm giác như vừa trải qua một đời.

Cô vẫy một chiếc taxi, đi thẳng về nhà.

Kinh Hải và Toulouse hoàn toàn khác biệt, không có những tòa nhà cũ bằng gạch đỏ khắp nơi, không có tiếng đàn accordion vọng ra từ những con ngõ hẹp, cũng không có những gương mặt lạ lẫm đầy đường. Nơi đây, những cây cầu vượt đan xen như một khu rừng sắt thép, vô số xe cộ lại qua, hai bên là những tòa nhà chọc trời, những bức tường kính tỏa ánh sáng rực rỡ, góc nào cũng toát lên nhịp sống của một đô thị hiện đại và phồn hoa.

Đường đi lúc kẹt lúc đi.

Mãi cho đến khi trời tối đen như mực, chiếc taxi mới về đến điểm đích.

Ôn Ý Nùng trả tiền xe, kéo vali đi vào trong khu nhà.

Hành lang vẫn còn vương lại mùi thức ăn tối của hàng xóm, trên tầng vang lên tiếng tivi và tiếng cười ngây thơ của trẻ con. Cô đứng trước cửa nhà mình, lấy chìa khóa mở cửa, bước vào trong.

Nghe thấy tiếng động ở cửa, Ôn Chấn Hoa thò đầu ra từ bếp, trên tay vẫn còn cầm chiếc muôi.

"Ây da, cô con gái rượu của chúng ta vượt đại dương về rồi đấy à?"

"Bố!" Nhìn thấy bố, đôi mắt Ôn Ý Nùng lập tức sáng rực, vô cùng bất ngờ, "Bố với mẹ qua đây từ lúc nào thế ạ?"

"Qua từ sáng sớm rồi." Ôn Chấn Hoa vừa nói vừa quay lại bếp, bưng ra một chiếc nồi đất lớn, từ khe nắp nồi bốc lên những làn khói trắng nghi ngút, hương thơm nức mũi, "Mẹ con bảo rồi, con về đến nơi chắc trời cũng tối mịt, nếu bố mẹ không qua nấu cơm trước cho con, chắc chắn con lại gọi đại một suất đồ ăn ngoài cho xong bữa."

Ôn Ý Nùng gãi đầu bối rối, cười hì hì: "Đúng thật ạ. Vừa nãy trên đường về con còn đang định đặt đồ ăn ngoài."

"Bố mẹ còn lạ gì con nữa? Được rồi, mau đi rửa tay đi, cháo vừa nấu xong." Ôn Chấn Hoa cười hà hà nói, đặt nồi đất lên bàn ăn, rồi quay đi lấy bát đũa.

Ôn Ý Nùng thay giày, rửa tay, bước vào phòng khách.

Lúc này, Thẩm Ngọc Lan cũng từ trong bếp đi ra. Bà kéo Ôn Ý Nùng ngồi xuống bàn ăn, còn bản thân thì không ngồi yên được, lúc thì múc cháo cho con gái, lúc lại gắp thức ăn, rồi lại chạy tót vào bếp bưng ra một đĩa củ cải khô bà mới tự muối.

"Nào, nếm thử củ cải khô mẹ vừa muối đi, ăn kèm với cháo là chuẩn bài." Thẩm Ngọc Lan lải nhải nói, ánh mắt tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt con gái, trong đáy mắt dần lộ ra sự xót xa, "Nhìn xem, đi Pháp một chuyến, mặt gầy tộp cả đi vì đói rồi."

Ôn Ý Nùng gắp một miếng củ cải khô, tiện miệng đáp: "Làm gì có ạ. Sophie còn bảo sắc mặt con tốt hơn trước kia ấy chứ."

"Trên mạng ai cũng bảo đồ ăn của Tây là khó nuốt nhất, con làm sao mà sắc mặt tốt lên được? Thôi đi cô." Thẩm Ngọc Lan lườm cô một cái, rồi lại gắp thêm một miếng trứng rán vào bát cho cô.

Ôn Chấn Hoa ngồi đối diện, cười tủm tỉm nhìn hai mẹ con đấu khẩu.

Đồ ăn trên chuyến bay từ Châu Âu quả thực không hợp khẩu vị của Ôn Ý Nùng, cộng thêm sự chênh lệch múi giờ, cô gần như chẳng ăn uống gì trên máy bay. Lúc này, một bát cháo hải sản nóng hổi trôi xuống dạ dày, vừa ngọt vừa dẻo, tôm thì dai giòn, vị ngọt của cồi sò điệp ngấm vào từng hạt gạo, cô mới cảm thấy mình thực sự như được sống lại.

Chẳng mấy chốc, nửa bát cháo đã cạn, bụng Ôn Ý Nùng cũng bớt cồn cào hơn.

Cô ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn quanh phòng khách, chớp chớp mắt kinh ngạc. Hỏi Thẩm Ngọc Lan: "Mẹ, mẹ qua đây lúc nào thế? Vừa nấu cháo cho con, lại còn dọn dẹp nhà cửa sạch bong thế này nữa?"

Ôn Chấn Hoa nghe xong thì bật cười: "Hai tháng con không ở nhà, mẹ con nhớ con lắm, dăm ba bữa lại chạy sang đây, nhìn vật nhớ người."

"Cái ông này." Thẩm Ngọc Lan lườm chồng một cái, lý lẽ hùng hồn cãi lại, "Nhà cửa phải có hơi người mới ấm, để lâu không ai ở, không những bụi bám đầy mà còn sinh ra đủ thứ chuyện. Tôi đây là đang gom thêm hơi người cho Nùng Nùng đấy."

Trên mặt Ôn Chấn Hoa nở một nụ cười bất đắc dĩ, gật đầu lia lịa: "Phải phải phải, bà nói gì cũng đúng."

Nói xong, ông liếc mắt nhìn bát của Ôn Ý Nùng, thấy cháo đã hết nhẵn liền vươn tay lấy chiếc bát, vừa đứng dậy vừa lẩm bẩm một mình: "Cái con bé này, ăn nhanh thế, không biết là đã nhịn đói bao lâu rồi..." Nói đoạn, ông lại ngẩng lên nhìn con gái, hỏi: "Bố múc cho con thêm bát nữa nhé?"

Ôn Ý Nùng cười tít mắt gật đầu: "Vâng, con cảm ơn bố."

Lúc này, Thẩm Ngọc Lan kéo ghế xích lại gần Ôn Ý Nùng một chút, hào hứng hỏi: "Con gái, nước Pháp có vui không? Có đi chơi ở đâu không? Có chụp ảnh không?"

Ôn Ý Nùng liền cong khóe môi, kể cho mẹ nghe những trải nghiệm ở Toulouse.

Có những đứa trẻ đáng yêu ở trường giáo dục đặc biệt, có cô giáo Marie hiền lành thân thiện, kể chuyện cùng Sophie đi dạo chợ sáng, những cửa hàng đồ cũ trong ngõ hẹp ở khu phố cổ, và cả nhóm mèo hoang quanh khu chung cư.

Thẩm Ngọc Lan nghe đầy say sưa, ánh mắt nhìn con gái tràn ngập vẻ an ủi và hiền từ.

Gia đình ba người quây quần đầm ấm.

Ăn tối xong, Ôn Ý Nùng định đứng dậy dọn dẹp bát đũa nhưng bị Thẩm Ngọc Lan ngăn lại.

"Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ rồi, mau đi nghỉ ngơi đi." Thẩm Ngọc Lan không cho cô nói lời nào, đẩy thẳng cô ra khỏi bếp, "Có mấy cái bát thôi, bố mẹ rửa xong rồi lái xe về."

Ôn Ý Nùng: "Muộn thế này rồi, hay là đêm nay bố mẹ ngủ lại đây luôn đi?"

"Mẹ chẳng thèm ngủ lại cái ổ chó của con đâu." Thẩm Ngọc Lan dùng giọng điệu chiều chuộng nói, "Đi làm việc của con đi, mặc kệ bố mẹ."

Ôn Ý Nùng không cãi lại được bố mẹ, đành nhún vai bất lực, vào phòng tắm tắm rửa.

Nước nóng dội qua cơ thể, bao nhiêu mệt mỏi của chuyến đi lập tức tan biến.

Cô tắt nước, lau khô người, thay bộ đồ ngủ.

Khi từ phòng ngủ bước ra, phòng khách đã trống không, hai đồng chí Ôn Chấn Hoa và Thẩm Ngọc Lan đã quay xe về nhà, chỉ còn lại chiếc tivi đang phát bản tin thời sự.

Ôn Ý Nùng rót cho mình một cốc nước, cầm lấy điều khiển, chuẩn bị tắt tivi.

Đúng lúc này, giọng nói của biên tập viên từ trong tivi vang lên, chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến động tác của Ôn Ý Nùng đột ngột cứng đờ.

"Tập đoàn Mạc thị hôm nay chính thức tuyên bố phá sản, toàn bộ tài sản trực thuộc đã bị tòa án niêm phong..."

Ôn Ý Nùng nhíu mày, bước nhanh đến trước tivi.

Trên màn hình là cảnh quay từ trên cao của tòa nhà trụ sở chính Tập đoàn Mạc thị. Trong bóng đêm, tòa nhà cao tầng màu xám bạc đồ sộ ấy trông vô cùng hiu quạnh, chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ sáng đèn. Trước cổng tòa nhà giăng dây cảnh báo, một vài nhân viên mặc đồng phục đang dán niêm phong lên cửa kính.

Ngay sau đó, màn hình chuyển sang thông báo niêm phong tài sản của tòa án, giấy trắng mực đen, con dấu đỏ chót.

Giọng đọc trầm ấm nhưng vô cảm của biên tập viên lạnh lùng vang lên: "Theo nguồn tin, Tập đoàn Mạc thị do dính líu đến hàng loạt sai phạm trong hoạt động, dẫn đến đứt gãy chuỗi vốn, đã chính thức nộp đơn xin phá sản lên tòa án vào rạng sáng hôm nay. Toàn bộ công ty con, bất động sản và tài sản liên đới trực thuộc tập đoàn đều đã bị niêm phong theo pháp luật. Đây là vụ án doanh nghiệp phá sản có quy mô lớn nhất tại thành phố Kinh Hải trong những năm gần đây..."

Ôn Ý Nùng sững người tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Cái gì?

Tập đoàn Mạc thị... phá sản?

Cô hoàn toàn không dám tin vào mắt và tai mình.

Người đàn ông đó, người đàn ông mà cô từng nghĩ là không gì không làm được ấy, người đàn ông luôn trầm lặng, sắc sảo, hùng mạnh, luôn đơn độc chống chọi lại thế lực đen tối nhất của thế giới này...

Cứ thế bị đánh gục rồi sao?

Trong lòng cô vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, đại não hoàn toàn trống rỗng.

Vài giây sau, Ôn Ý Nùng cuống cuồng vơ lấy điện thoại trên bàn trà, tìm một số rồi gọi đi.

Tút... tút...

Không có người nhấc máy.

Cô gọi lại lần nữa.

Vẫn không ai nghe máy.

Ôn Ý Nùng nóng ruột như lửa đốt, đang định tiếp tục gọi thì một cuộc điện thoại bỗng gọi đến.

Trên màn hình hiện lên một cái tên quen thuộc: Tô Uyển Hân.

Ôn Ý Nùng bắt máy.

"Alo Nùng Nùng, cậu về nước rồi à?" Đầu dây bên kia, giọng điệu của Tô Uyển Hân đầy vẻ phấn khích như hóng được drama, giọng nói cao hơn bình thường nửa tông.

"Ừ, tớ vừa về đến nhà." Ôn Ý Nùng siết chặt ngón tay, giọng điệu rõ ràng là đang phân tâm, "Có chuyện gì thế?"

"Cậu mau xem hot search đi!" Giọng Tô Uyển Hân lại cao lên một chút, nhảy cẫng lên, "Có paparazzi tung ảnh, nói là scandal của Thái tử gia một tập đoàn tài phiệt, bảo anh ta cắm sừng vị hôn thê, lén lút hẹn hò với một mỹ nhân bí ẩn. Chậc chậc chậc, quả dưa này to quá đi mất!"

Tâm trí Ôn Ý Nùng lúc này đều dồn hết vào bản tin vừa rồi, chẳng có chút hứng thú nào với tin đồn mà Tô Uyển Hân nói, chỉ hờ hững đáp một tiếng: "Ồ. Cậu gọi tớ chỉ để nói chuyện này thôi á?"

"Trọng điểm là!" Tô Uyển Hân hạ thấp giọng, giống như đang tiết lộ một bí mật động trời nào đó, "Vóc dáng của nữ chính trong bức ảnh cực kỳ giống cậu, tớ suýt nữa còn tưởng là cậu cơ đấy! Cậu mau xem đi, có dưa cùng hít."

Ôn Ý Nùng nhíu mày, buông thõng cánh tay trong sự ngơ ngác, mở ứng dụng Weibo.

Chỉ thấy đứng vị trí số một trên bảng xếp hạng hot search, là mấy dòng chữ to đùng:

#CEO Mạc thị lén lút hẹn hò với người phụ nữ bí ẩn#

Phía sau còn gắn một chữ "Bạo" màu đỏ sẫm.

"..." Ánh mắt Ôn Ý Nùng bỗng chốc đông cứng, đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình, chần chừ một giây, rồi bấm vào.

Trang web tải xong, vài bức ảnh mờ ảo hiện ra.

Bối cảnh bức ảnh đầu tiên là trước cửa tòa nhà VIP của bệnh viện, "Một người đàn ông cao lớn hơi nghiêng người, cánh tay bị một dáng người thanh mảnh bên cạnh khoác hờ. Khuôn mặt người đàn ông chỉ bị chụp được một nửa góc nghiêng mờ ảo, còn khuôn mặt người phụ nữ thì bị mái tóc dài và góc chụp che khuất hoàn toàn, chỉ thấy một bóng lưng dịu dàng, thon thả."

Bức ảnh thứ hai là bóng lưng của hai người đi về phía một chiếc Bentley màu đen, tay người đàn ông nắm lấy tay người phụ nữ, mười ngón tay đan chặt.

Bức ảnh thứ ba là trước khi lên xe, người đàn ông hơi cúi người, che trên đỉnh đầu người phụ nữ, đỡ cô bước vào trong xe...

Chất lượng của những bức ảnh này rất kém, rõ ràng là được chụp trộm từ một khoảng cách rất xa bằng ống kính tele.

Thế nhưng, dáng người của gã đàn ông trong ảnh, bóng lưng của người phụ nữ, thậm chí là chiếc Bentley màu đen đó, Ôn Ý Nùng đều quen thuộc đến không thể quen hơn.

Đó là Mạc Thiếu Thương và cô.

Là ngày họ đi Nam Tân tham dự buổi đấu giá...

Sắc mặt Ôn Ý Nùng tái nhợt, những ngón tay cũng hơi run rẩy, ánh mắt di chuyển lên trên, đọc dòng chú thích của những bức ảnh này: Thái tử gia Mạc thị lén lút hẹn hò với cô gái bí ẩn, hai người có những cử chỉ thân mật, mười ngón tay đan chặt, mối quan hệ đã quá rõ ràng. Theo nguồn tin, nhà họ Mạc đã sớm định sẵn đối tượng liên hôn cho Thái tử gia, cô gái bí ẩn này có thể là kẻ thứ ba chen chân.

Bấm vào khu vực bình luận, toàn là những lời chửi bới, những từ ngữ th* t*c không nỡ nhìn.

[Đám nhà giàu đúng là biết chơi, vừa liên hôn vừa nuôi bồ nhí.]

[Cô này là ai thế? Trà xanh à?]

[Trời ơi! Tội nghiệp vị hôn thê, chưa bước chân vào cửa đã bị cắm sừng rồi.]

[Tập đoàn Mạc thị phá sản rồi mà vẫn còn ở đây xào xáo scandal, mặt dày thật.]

[Dáng cô này ngon nghẻ phết nhỉ, gầy chỗ cần gầy, có da có thịt chỗ cần thiết, bốc lửa đấy.]

[Điều đó chứng tỏ bạn có thể nghi ngờ nhân phẩm của giới tư bản, nhưng không thể nghi ngờ gu thẩm mỹ của họ (Cười đểu)] ...

Đầu óc Ôn Ý Nùng ong ong.

Mạc thị vừa chịu một đòn giáng nặng nề, Mạc Thiếu Thương với tư cách là CEO lại bị phanh phui ra scandal như vậy, chẳng khác nào họa vô đơn chí, đổ thêm dầu vào lửa.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong tâm trí Ôn Ý Nùng hiện lên đôi mắt xanh đen ấy.

Người đàn ông đó một mình gánh vác bí mật tày trời, khư khư giữ lấy những bằng chứng không thể đưa ra ánh sáng, đối mặt với thế lực đen tối nhất nhưng cũng mang vỏ bọc hào nhoáng nhất của thế giới này. Vậy mà giờ đây, nhà họ Mạc sụp đổ chỉ trong một đêm, cái tên Mạc Thiếu Thương cũng bị trói buộc với đủ loại scandal thêu dệt, trở thành tâm điểm của vòng xoáy dư luận...

Trong những thời khắc như thế này, bên cạnh anh thậm chí chẳng có lấy một người thân.

Anh sao rồi? Hiện tại anh đang ở đâu? Anh vẫn ổn chứ?

Vô vàn suy nghĩ dâng trào như nước vỡ bờ, Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, từng cơn đau quặn thắt, thậm chí cả hơi thở cũng mang theo vị rỉ sét tanh nồng.

Cô không báo trước cho Mạc Thiếu Thương việc cô về nước. Vốn dĩ cô định dành cho anh một sự bất ngờ... Không ngờ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, lại xảy ra một biến cố lớn đến vậy.

Lúc này, bên tai lại vang lên giọng nói của Tô Uyển Hân, kéo những suy nghĩ bay xa của cô quay về: "Alo chị em, cậu xem ảnh chưa? Tớ nói có sai đâu! Nữ chính có phải rất giống cậu không?"

"... Chỗ tớ đột nhiên có chút việc, cúp máy trước nhé."

Đầu óc rối như tơ vò, Ôn Ý Nùng vội vàng cúp máy, ngay sau đó lao vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, tiện tay rút một chiếc áo len và quần jeans mặc vào, rồi vơ lấy túi xách chạy ra ngoài cửa.

Vừa thay giày, cô vừa mở điện thoại gọi xe công nghệ.

Đầu ngón tay trắng ngần gõ nhanh trên màn hình, ngay khi vừa nhập xong dòng chữ "Trang viên Mạc thị ở ngoại ô phía Nam" vào ô điểm đến, một tràng chuông cửa bỗng nhiên reo lên thật đột ngột.

Đinh đoong. Đinh đoong.

"..." Động tác của Ôn Ý Nùng khựng lại. Cô ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa đang đóng kín, tim bỗng dưng đập nhanh hơn một nhịp.

Sau đó cô đứng dậy, áp sát mắt vào lỗ châu mai trên cửa.

Nhìn rõ người đang đứng bên ngoài, đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc.

Giây tiếp theo, Ôn Ý Nùng nắm lấy tay nắm cửa ấn xuống, mở cửa ra.

Một dáng người cao lớn xuất hiện trên hành lang trước cửa nhà cô.

Người đàn ông mặc một bộ đồ dạo phố màu nhạt, ăn mặc vô cùng thoải mái, vài lọn tóc lòa xòa rủ xuống che khuất một phần trán, cả người mất đi vẻ xa cách và lạnh lùng của bộ âu phục, lại toát ra thêm vài phần phong trần, quý phái mang hơi thở thanh xuân, trông trẻ ra hẳn vài tuổi, giống như một nam thần lai tây trong khuôn viên trường đại học khiến ai cũng phải ngoái nhìn nhưng chẳng ai dám lại gần.

Một chiếc vali màu đen dựng tĩnh lặng ngay dưới chân anh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Ôn Ý Nùng thực sự tròn xoe mắt.

Cô mấp máy môi, mất vài giây mới khó khăn cất nên lời: "Anh..."

"Có hứng thú thu mang anh bạn trai không chốn dung thân này của em không?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, bất chợt cúi người, tiến sát về phía cô, đôi mắt xanh đen nhìn thẳng vào tận đáy mắt cô, khẽ gọi: "Bảo bối?"