Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 5

Lời vừa dứt, Ôn Ý Nùng như bị chôn chân tại chỗ. Cùng lúc đó, toàn bộ máu trong cơ thể rần rần dồn hết lên não, rồi lại ngay lập tức đóng băng.

Như một phản xạ có điều kiện, cô bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Bóng lưng vận đồ đen của người đàn ông vẫn thẳng tắp và toát lên vẻ cao ngạo. Anh cứ thế thong thả bước tiếp, thậm chí chẳng thèm dừng lại chờ câu trả lời của cô.

Anh vừa hỏi cô cái gì cơ?

Sao lại thấy anh rất hung dữ á...

Mọi tia hy vọng mỏng manh đều bị đập nát vụn. Trời ơi, quả nhiên anh đã đọc được rồi!

Tích tắc, tích tắc, hai giây cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Đến giây thứ ba, Ôn Ý Nùng mới tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, khó khăn lắm mới tìm lại được giọng nói của mình.

"Ý... ý anh là tin nhắn đó sao ạ?" Lưỡi cô líu cả lại, hai má nóng rực đến mức có thể chiên chín trứng, "Đó chỉ là hiểu lầm thôi. Do tôi trượt tay nên gõ nhầm chữ, tuyệt đối không có ý nói xấu anh đâu ạ. Thành thật xin lỗi anh."

Nghe thấy câu trả lời này, bước chân của Mạc Thiếu Thương đi phía trước hơi khựng lại. Anh quay đầu, nhìn về phía sau.

Nữ giáo viên phục hồi trẻ tuổi ăn nói lắp bắp, cúi gằm mặt, căn bản không dám nhìn thẳng vào anh. Mười ngón tay thon thả vò chặt lấy vạt áo. Trông cô lúc này hệt như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì, vừa căng thẳng lại vừa luống cuống.

Mạc Thiếu Thương khẽ rũ mi, đôi mắt màu xanh đen dừng lại trên khuôn mặt đang đỏ lựng của cô trong chốc lát. Ánh mắt ấy rõ ràng phẳng lặng không gợn sóng, nhưng lại như nhìn thấu tâm can người khác.

Ôn Ý Nùng chẳng dám chạm mắt với anh, chỉ đành cắn răng đứng chôn chân tại chỗ.

Ngay khi cô sắp ngạt thở dưới ánh nhìn chòng chọc ấy, đối phương cuối cùng cũng có phản ứng.

Anh hờ hững "Ừ" một tiếng, chấp nhận cái cớ nực cười, hoang đường và đầy rẫy lỗ hổng đó. Sau đó anh quay người, tiếp tục đi về phía phòng ăn.

Ôn Ý Nùng lén ngẩng đầu lên.

Anh tin thật sao? Hay chỉ là lười so đo tính toán?

Đầu óc cô rối bời, tim vẫn còn đập thình thịch. Ôn Ý Nùng không dám, cũng chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ ngợi nhiều, chỉ đành xốc lại tinh thần, rảo bước đuổi theo anh.

Phòng ăn mang đậm phong cách chung của trang viên họ Mạc, xa hoa nhưng lại vô cùng tinh tế, toát lên đẳng cấp riêng biệt. Trên chiếc bàn ăn dài trải chiếc khăn trải bàn trắng muốt, bộ đồ ăn đa phần là loại sứ xương truyền thống của Trung Quốc, bề mặt nhẵn bóng như ngọc, sáng lấp lánh.

Từ giây phút đầu tiên bước chân vào đây, Ôn Ý Nùng đã cảm nhận được một sự ngột ngạt khó tả. Nhưng nằm ngoài dự đoán của cô, bầu không khí trong phòng ăn không hề lạnh lẽo cứng nhắc như cô tưởng.

Hương thơm của thức ăn đang lan tỏa khắp không gian.

Bên cạnh chiếc bàn ăn dài có đặt một chiếc ghế ăn dặm chuyên dụng, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi im lặng trên đó. Chú Hành quản gia đứng ngay cạnh chiếc ghế, khóe môi ngậm cười, ánh mắt hiền từ xen lẫn chút xót xa.

Ôn Ý Nùng khẽ ngẩn người.

"Tiên sinh, cô Ôn." Thấy hai người bước vào, chú Hành cung kính lên tiếng chào hỏi.

Ôn Ý Nùng mỉm cười đáp lại ông, rồi lại dời mắt về phía cậu bé xinh đẹp tựa thiên thần kia.

Là Eric.

So với lần gặp mặt trước ở hoa viên, lần này, Eric dường như càng chìm đắm vào thế giới của riêng mình hơn. Đôi mắt màu xanh lam trong veo nhưng lại trống rỗng và mịt mờ. Cậu bé cứ nhìn chằm chằm vào một điểm vô định phía trước, hàng mi dài khẽ chớp chớp, khiến người ta liên tưởng đến một con bướm non nớt mỏng manh. Hai bàn tay nhỏ nhắn vô thức đập đập xuống khay ăn không biết chán, dường như những tiếng "bạch bạch" không theo nhịp điệu ấy lại có thể khiến cậu bé cảm thấy dễ chịu và thư giãn.

Đúng lúc này, Mạc Thiếu Thương đưa tay kéo một chiếc ghế ra, giọng điệu nhàn nhạt: "Cô Ôn, mời ngồi."

Ôn Ý Nùng lúc này mới như sực tỉnh. Cô hơi ngượng ngùng, nhẹ giọng cảm ơn rồi ngồi xuống.

Đối phương chỉ hơi gật đầu, sau đó cũng ngồi vào vị trí chủ tọa của mình.

Lát sau, Ôn Ý Nùng âm thầm hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự căng thẳng khi phải đối mặt với Mạc Thiếu Thương, đem toàn bộ sự chú ý chuyển sang Eric.

Sau vài giây quan sát Eric, cô điều chỉnh lại tư thế ngồi để tầm mắt mình ngang bằng với cậu bé nhất có thể, cười dịu dàng nói: "Chào Eric, cô là cô Ôn đây."

Đúng như dự đoán, Eric không có bất kỳ phản ứng nào. Cậu bé như thể hoàn toàn không nhận ra xung quanh mình vừa có thêm một người lạ, ánh mắt vẫn rời rạc, cố chấp vỗ vỗ lên chiếc bàn ăn nhỏ của mình.

Chú Hành cất giọng trầm thấp: "Cô Ôn, tiểu thiếu gia..."

"Không sao đâu ạ." Ôn Ý Nùng mỉm cười hiền hòa, "Cháu biết mà, chuyện này không vội được đâu."

Đối với trẻ mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ, đặc biệt là ở mức độ trung bình đến nặng, việc xây dựng lòng tin với các bé đòi hỏi một sự kiên nhẫn cực kỳ lớn. Nếu cưỡng ép bé phải giao tiếp bằng mắt hoặc phản hồi lại, kết quả sẽ chỉ đi ngược lại với mong muốn mà thôi.

Ngay lúc này, một nhân viên mặc đồng phục đầu bếp bưng lên một thố súp.

Mùi canh gà nóng hổi thơm phức lan tỏa khắp nơi, k*ch th*ch vị giác của bất kỳ ai.

Ôn Ý Nùng tinh ý nhận ra chiếc mũi nhỏ của Eric vừa chun lại một cái cực kỳ khó phát hiện. Tiêu cự trong mắt cậu bé tụ lại trong nháy mắt, lướt thật nhanh qua thố canh gà.

Eric đập đập tay xuống bàn, trong miệng bật ra vài âm thanh vô nghĩa, lộn xộn như một cái máy.

Hai mắt Ôn Ý Nùng sáng lên, cô nhận ra cơ hội tới rồi.

Sau vài giây suy nghĩ, cô quay đầu lại, dò xét hỏi: "Mạc tiên sinh, chỗ canh gà này là do mẹ tôi tự nấu, rất thanh đạm, cũng không cho thêm bất kỳ gia vị k*ch th*ch nào. Có thể cho Eric uống một chút được không ạ?"

Động tác của Mạc Thiếu Thương khựng lại. Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng như đáy biển sâu mang theo vài phần soi xét. Giây lát sau, anh gật đầu ưng thuận.

Chú Hành mang tới một chiếc bát nhỏ sạch sẽ. Ôn Ý Nùng cẩn thận dùng thìa múc ra một ít, vừa nhẹ nhàng thổi vừa dỗ dành: "Canh gà ngon lắm đó, Eric cũng muốn ăn một chút đúng không nào? Lại đây, cô Ôn thổi cho nguội nhé..."

Tầm mắt của Mạc Thiếu Thương dừng lại trên người cô giáo trẻ tuổi.

Trong đáy mắt anh, mọi hình ảnh về cô như đang bị phóng to ra vô tận, lan tràn và xâm lấn mọi thứ.

Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều thu trọn vào tầm mắt anh.

Cô hơi nghiêng mặt, ánh hoàng hôn phác họa lên hàng chân mày đang cong lên và đôi môi khẽ mở của cô. Đường nét trên gương mặt cô mềm mại, tựa như mang theo một vầng sáng dịu dàng và bình yên. Chất giọng dỗ dành trẻ con của cô mang một nhịp điệu kỳ diệu, thỉnh thoảng cô lại phồng má, nhẹ nhàng thổi lên mặt canh làm mặt nước gợn lăn tăn, đôi môi căng mọng như sắp nhỏ ra nước.

Mạc Thiếu Thương khẽ nhấp một ngụm trà.

Cách đó không xa.

Eric không hề nhìn Ôn Ý Nùng, thế nhưng đối với thức ăn được đưa đến tận miệng, cậu bé cũng không tỏ ra bài xích quá mãnh liệt.

Rốt cuộc ở lần thử thứ tư của Ôn Ý Nùng, cậu nhóc đã bị con sâu háu ăn trong bụng đánh bại, cái miệng nhỏ khẽ hé ra một chút.

Trong lòng Ôn Ý Nùng mừng rỡ khôn xiết, cô lập tức đút một thìa súp nhỏ vào miệng bé.

"Oa! Eric ngoan quá!" Cô cười híp mắt khen ngợi.

"A, a." Eric lẩm bẩm, tiếp tục phát ra những âm thanh vô nghĩa.

Ôn Ý Nùng thừa thắng xông lên, tiếp tục đút từng ngụm, từng ngụm súp nhỏ cho cậu nhóc.

Ở phía đối diện.

Khuôn mặt Mạc Thiếu Thương vẫn bình thản. Anh trầm mặc theo dõi cảnh tượng này, những ngón tay vô thức miết nhẹ lên thành ly thủy tinh lạnh buốt, chẳng rõ đang suy tính điều gì.

Bữa tối cứ thế diễn ra trong một bầu không khí khá vi diệu. Không lâu sau, Eric quay ngoắt đầu đi, không thèm ăn thêm bất cứ thứ gì nữa. Cậu nhóc đập tay xuống bàn, bắt đầu nháo nhào lên.

Ôn Ý Nùng nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Eric, kiên nhẫn hướng dẫn bé: "No no." Cô cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của Eric, xoa xoa lên chiếc bụng tròn xoe của bé, "No no."

Sau vài lần lặp lại, Eric cuối cùng cũng thử phát âm: "No...!"

"Giỏi lắm!" Ôn Ý Nùng giơ ngón tay cái lên khen ngợi cậu nhóc.

Chú Hành đưa Eric ra ngoài chơi.

Bầu không khí trong phòng ăn chợt trở nên tĩnh lặng, tĩnh đến mức Ôn Ý Nùng thậm chí có thể nghe thấy tiếng gió rít nhè nhẹ bên ngoài cửa sổ.

Cô cảm thấy có chút gượng gạo.

Chẳng hiểu tại sao cứ mỗi khi ở riêng với Mạc Thiếu Thương, cô lại thấy căng thẳng một cách khó hiểu...

Đang mải suy nghĩ, Ôn Ý Nùng lén lút đưa mắt liếc nhìn vị trí chủ tọa.

Người đàn ông vẫn đang dùng bữa với tư thế tao nhã, nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị, chẳng để lộ lấy một tia cảm xúc.

Sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta nơm nớp lo sợ đang lan tràn khắp không gian.

Giây lát sau, Ôn Ý Nùng hắng giọng, quyết định phải nói gì đó để phá vỡ sự im lặng này.

"Mạc tiên sinh." Cô đặt đũa xuống, cố gắng dùng giọng điệu nhàn nhã, thoải mái nhất có thể để mở lời, "Tôi đọc hồ sơ của Eric thấy trước kia bé vẫn luôn sống ở nước ngoài, tôi còn tưởng bé chỉ biết nói tiếng Ý thôi chứ."

Mạc Thiếu Thương lấy khăn ăn nhẹ nhàng lau khóe miệng, động tác không nhanh không chậm. Lát sau, anh mới nâng đôi mắt phẳng lặng như mặt nước lên nhìn cô.

"Gia tộc của tôi mang một nửa dòng máu Ý, nhưng tiếng Trung mới là ngôn ngữ mẹ đẻ đầu tiên. Từ nhỏ Eric đã được tiếp xúc với môi trường tiếng Trung rồi."

Giọng nói của anh trầm thấp và đều đều, nghe thì có vẻ nhạt nhẽo, nhưng tự thân nó lại mang theo sự xa cách và uy quyền khiến người ta không dám lơ là.

"Thì ra là vậy." Ôn Ý Nùng gật gù.

Cô trầm ngâm một lát, khi mở miệng lần nữa, trạng thái của cả người cô đã thả lỏng hơn thấy rõ, ánh mắt mang theo sự chuyên nghiệp và nghiêm túc: "Mạc tiên sinh, dựa theo những quan sát bước đầu của tôi trong ngày hôm nay, tình trạng của Eric thực ra không tính là quá tệ. Bé không phải là hoàn toàn không có sự giao tiếp bằng mắt với người khác, hơn nữa bé cũng có một số ít ngôn ngữ chủ động. Thế này đã tốt hơn so với dự đoán trước đó của tôi rất nhiều rồi. Hiện tại rào cản cốt lõi của Eric vẫn nằm ở vấn đề giao tiếp xã hội và các hành vi dập khuôn."

Ôn Ý Nùng trình bày sơ qua những đánh giá chuyên môn của mình, sau đó ngập ngừng vài giây, mang theo vài phần dò hỏi lên tiếng.

"Chuyện là... cho tôi hỏi, thường thì vào thứ mấy hàng tuần anh sẽ có thời gian rảnh rỗi ạ?"

Nghe thấy câu này, trong đôi mắt màu xanh đen của Mạc Thiếu Thương xẹt qua một tia thăm dò: "Sao lại hỏi chuyện này?"

Ôn Ý Nùng kiên nhẫn giải thích: "Lần trước tôi cũng từng nói với anh rồi, sự can thiệp từ phía gia đình là một khâu cực kỳ quan trọng. Sự tham gia và cách vận dụng kỹ năng của người nuôi dưỡng có thể nâng cao hiệu quả trị liệu lên rất nhiều. Tôi cần sắp xếp cho anh một khóa học định kỳ, hướng dẫn anh một số thủ thuật và phương pháp có thể áp dụng vào cuộc sống thường ngày. Chẳng hạn như làm thế nào để tương tác hiệu quả với Eric, làm sao để đọc hiểu những tín hiệu hành vi của bé, hay cách lồng ghép các mục tiêu của chúng ta vào trò chơi... Tôi biết anh rất bận, nhưng vẫn hy vọng anh có thể dành ra chút thời gian để theo học."

Nói xong, cô im lặng chờ đợi đối phương trả lời.

Mạc Thiếu Thương vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Ôn Ý Nùng.

Ánh sáng trong phòng ăn rải xuống như một tầng sương mù màu vàng kim, chiếu rọi vào đáy mắt cô gái trẻ, khiến đôi mắt cô trông trong trẻo đến mức gần như trong suốt, nhưng lại pha lẫn sự nghiêm túc, cố chấp như một bà cụ non.

Trông đáng yêu một cách kỳ lạ.

Khóe môi Mạc Thiếu Thương bất chợt cong lên một độ cung rất nhẹ: "Tối nay tôi rảnh."

"Dạ?" Ôn Ý Nùng ngẩn tò te, chưa kịp load.

Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương vẫn nhìn cô chằm chằm. Anh lặp lại một lần nữa, lạnh nhạt và rõ ràng: "Tối nay."

"..."

"Tám giờ tối nay, cô Ôn có thể đến thư phòng để lên lớp cho tôi."

"À... vâng ạ." Ôn Ý Nùng bị cái khí thế không giận tự uy của người đàn ông này lấn át, ngoan ngoãn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, "Vậy hẹn anh tám giờ tối nay."

Mạc Thiếu Thương hỏi: "Tôi cần phải chuẩn bị gì không?"

"Tài liệu học tập tôi đã soạn sẵn hết rồi." Cô trả lời theo bản năng, "Anh chỉ cần có mặt là được."

Mặt trời ngoài cửa sổ đã hoàn toàn lặn xuống, chỉ để lại một vệt ráng chiều màu đỏ tía tuyệt đẹp phía chân trời. Trang viên nhà họ Mạc chìm lấp trong bóng hoàng hôn, vừa trang nghiêm lại vừa bí ẩn.

Kết thúc bữa tối, Ôn Ý Nùng một mình trở về phòng trên tầng ba.

Đóng cửa lại, cô đưa tay sờ lên ngực trái.

Trái tim trong lồng ngực như có con thỏ đang nhảy nhót, đập thình thịch liên hồi.

Lạ thật.

Sao tim mình đập nhanh thế nhỉ? Mặt cũng nóng ran nữa...

Rõ ràng cô chỉ hẹn Mạc Thiếu Thương đến thư phòng để dạy lớp chuyên môn thôi mà, sao lại có cảm giác như chuẩn bị bước vào một trận chiến nguy hiểm vậy chứ?

Cứ nghĩ ngợi mông lung một hồi, Ôn Ý Nùng lắc lắc đầu, tự ép bản thân phải bình tĩnh lại. Sau khi dọn dẹp qua loa chỗ hành lý mang theo, cô lấy sách chuyên ngành ra, xốc lại tinh thần, bắt đầu chuẩn bị cho buổi học buổi tối.

Thế nhưng lật qua lật lại nửa ngày trời, chẳng có chữ nào lọt vào đầu cô cả.

Cô bực dọc úp quyển sách lên mặt.

Hoàn toàn mất kiểm soát, trong đầu cô cứ liên tục hiện ra đôi mắt màu xanh đen vừa lạnh nhạt vừa sâu thẳm nọ. Đôi mắt ấy cứ nhìn cô chằm chằm, tựa như những dòng nước ngầm đang cuộn trào, thâm thúy khó dò.

Thời gian cứ thế chậm chạp trôi qua giữa những dòng cảm xúc thấp thỏm bất an.

Kim đồng hồ treo tường đã điểm đúng bảy giờ năm mươi phút.

Ôn Ý Nùng thấy cũng đến giờ rồi, cô cầm lấy tài liệu dạy học, đứng trước gương chỉnh đốn lại trang phục, cố gắng làm giãn cơ mặt. Cho đến khi chắc chắn trông mình đã tự nhiên như bình thường, cô mới mở cửa bước ra ngoài.

Dãy hành lang tĩnh lặng một cách lạ thường.

Càng đến gần hai cánh cửa gỗ thịt của thư phòng, tim cô đập càng dồn dập.

Cuối cùng cũng đứng trước cửa.

Ôn Ý Nùng âm thầm hít sâu một hơi, vươn tay gõ nhẹ lên cửa.

"Cốc, cốc."

Bên trong phòng dường như yên lặng một chớp mắt, ngay sau đó, cánh cửa được mở ra.

Tầm nhìn của Ôn Ý Nùng bất giác nâng cao lên.

Mạc Thiếu Thương vẫn mặc bộ đồ lúc ăn tối, áo sơ mi đen, quần âu đen. Dây xích của chiếc kính gọng vàng rủ xuống hai bên má, hắt ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Ánh sáng trong phòng hơi mờ, cả người anh đứng giữa mảng ánh sáng tối tăm, tựa như một lưỡi dao sắc lẹm được cất giữ trong lớp vỏ bọc bằng nhung lụa, phác họa lên dáng vẻ thanh lịch nhưng lại sắc bén đến thấu xương.

Tương tự như thế, Mạc Thiếu Thương cũng đang nhìn cô.

Từ góc độ của anh, nữ giáo viên phục hồi trẻ tuổi xuất hiện trước cửa, đang ngửa đầu nhìn về phía anh. Dường như cô mới rửa mặt xong, mấy lọn tóc mai trên trán vẫn còn hơi ẩm ướt. Khuôn mặt nhỏ nhắn, mềm mại mộc mạc và trắng trẻo của cô lúc này đang vương vài vệt ửng hồng rõ rệt, râm ran lan tận ra tới mang tai.

Có thể nhìn ra cô đang rất căng thẳng. Đôi môi cô khẽ mím lại, hai tay vô thức đan vào nhau để trước bụng. Trông cô giống hệt một con nai con vô tình đi lạc vào lãnh địa của mãnh thú, vừa thuần khiết, vừa vô tội, lại mang theo một sức hấp dẫn khiến người ta khó lòng cưỡng lại.

Một trận gió thổi qua. Dưới ánh trăng, bóng lá trong vườn khẽ đung đưa xào xạc.

Nơi góc thư phòng, bên trong lồng kính giữ nhiệt, một con bạch xà đang chậm rãi trườn đi trong bóng tối. Đôi đồng tử dọc của nó lạnh lẽo âm u, đang lặng lẽ áp sát con mồi của mình không một tiếng động.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương nán lại trên gò má ửng hồng và lọn tóc tơ ướt đẫm mồ hôi của cô gái một lúc. Sau đó, anh khẽ nghiêng người, chừa ra một lối đi.

"Mời vào." Anh bình thản cất giọng.