Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Chương 22

Ôn Ý Nùng và Bùi Tây Châu lần lượt bước vào phòng bệnh số 12 khoa Tim mạch.

Bùi Tây Châu đi thẳng đến bên giường, khẽ cúi người, ôn tồn hỏi han: "Ông cụ, giờ ông thấy trong người thế nào rồi? Đã bớt chóng mặt chưa? Còn chỗ nào khó chịu nữa không ạ?"

Ông ngoại vẫn còn hơi yếu, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy mỉm cười với vị bác sĩ trẻ: "Khá hơn rồi, chắc là vẫn còn sống thêm được chút nữa."

Nghe vậy, Bùi Tây Châu bật cười: "Ông yên tâm đi ạ. Khung xương của ông vẫn còn cứng cáp lắm, theo cháu thấy thì sống thêm vài chục năm nữa cũng chẳng vấn đề gì, còn nhiều ngày lành đang chờ ông phía trước mà."

Lời nói nửa đùa nửa thật ấy thốt ra từ miệng bác sĩ chẳng khác nào một viên thuốc an thần, khiến ông ngoại hoàn toàn yên lòng. Ông cụ lập tức hớn hở, cười khà khà: "Làm phiền bác sĩ quá."

Sau khi trấn an tinh thần ông cụ, Bùi Tây Châu quay sang dặn dò Thẩm Ngọc Lan và những người xung quanh: "Trong thời gian nằm viện, tôi sẽ cho ông dùng một số loại thuốc cắt cơn chóng mặt và cải thiện tuần hoàn. Về ăn uống thì nhất định phải thanh đạm, ít muối ít béo. Nếu ông muốn xuống giường đi lại, người nhà phải theo sát không rời nửa bước để đề phòng ông bị choáng rồi ngã lần nữa."

Thẩm Ngọc Lan gật đầu lia lịa, ghi nhớ kỹ từng lời: "Vâng vâng, bác sĩ Bùi, tôi nhớ rồi, nhất định sẽ trông ông cụ sát sao."

Lúc này, bà ngoại vốn tính xởi lởi liền lấy trong túi ra hai quả táo đỏ mọng, chẳng đợi đối phương kịp phản ứng đã ấn vào tay Bùi Tây Châu, nói: "Nào, bác sĩ Bùi, vất vả cả tối rồi, cậu cầm lấy ăn cho đỡ mệt."

Bùi Tây Châu thấy vậy vội vàng từ chối khéo: "Bà khách sáo quá ạ. Cháu không dùng đâu, mọi người cứ giữ lấy mà ăn."

"Chúng tôi còn nhiều lắm, mua cả túi to cơ mà." Bà ngoại kiên quyết, cứ thế nhét táo vào túi áo của Bùi Tây Châu, "Các bác sĩ là vất vả nhất, muộn thế này vẫn còn phải tăng ca, đến hớp nước cũng chẳng kịp uống... Bác sĩ Bùi không chịu nhận, chẳng lẽ lại chê hai quả táo này không đáng tiền sao?"

Bà cụ tung luôn chiêu khích tướng.

Bùi Tây Châu bất lực mỉm cười: "Cháu không có ý đó, bà nói quá lời rồi ạ."

Thấy hai bên cứ đùn đẩy mãi, Ôn Ý Nùng chỉ biết thở dài một tiếng, tiến lên một bước nói khẽ: "Bác sĩ Bùi, anh cứ nhận đi ạ. Bà ngoại tôi bướng lắm, anh mà không nhận là bà lại áy náy rồi lẩm bẩm cả đêm, chẳng ngủ nghê gì được đâu."

Trong hoàn cảnh này, nếu còn từ chối thì lại thành ra thiếu tinh tế. Không còn cách nào khác, Bùi Tây Châu đành nhận lấy hai quả táo: "Vậy cháu cảm ơn bà ạ."

Bà ngoại ngắm nhìn chàng trai trẻ tuấn tú lại khiêm nhường này, càng nhìn càng thấy ưng cái bụng, cười tít mắt: "Không có gì, không có gì."

Bùi Tây Châu quay sang phía giường bệnh: "Ông nghỉ ngơi cho khỏe nhé, cháu đi xem các phòng khác một chút, sáng mai đi buồng cháu lại qua thăm ông."

Ông ngoại cười gật đầu: "Được rồi, chào bác sĩ Bùi nhé."

Bùi Tây Châu khẽ gật đầu rồi quay người rời đi. Thẩm Ngọc Lan kín đáo nháy mắt ra hiệu cho con gái, ý bảo cô đi tiễn bác sĩ. Ôn Ý Nùng hiểu ý, vội vàng đuổi theo, tiễn anh ấy đến tận cửa phòng bệnh.

Đến cửa, Bùi Tây Châu dừng bước, ngoái đầu lại.

Dưới ánh đèn hành lang sáng rực, cô gái đứng đó với làn da trắng sứ, gương mặt mộc không chút phấn son nhưng vẫn không giấu nổi đường nét tinh tế, sắc sảo trời sinh. Mái tóc đen hơi xoăn xõa tùy ý trên vai, dày dặn như rong biển, càng làm tôn lên chiếc cổ thon dài và khí chất dịu dàng, trong trẻo như một tinh linh nhỏ đi lạc giữa rừng sâu.

Khóe miệng anh ấy khẽ nhếch lên: "Cô dừng bước đi, vào chăm sóc ông ngoại cho tốt nhé."

Ôn Ý Nùng nghe lời dừng lại, nở một nụ cười cảm kích với Bùi Tây Châu rồi vẫy tay chào: "Vâng, bác sĩ Bùi đi thong thả ạ."

Tiễn Bùi Tây Châu xong, Ôn Ý Nùng quay lại phòng bệnh.

Thẩm Ngọc Lan lấy bàn chải và khăn mặt mới mua ra, pha nước ấm rồi cẩn thận giúp ông ngoại vệ sinh cá nhân. Ôn Ý Nùng và bà ngoại đứng bên cạnh phụ giúp, sắp xếp lại giường chiếu.

Lúc này, nhớ lại vị bác sĩ điều trị lúc nãy, Ôn Ý Nùng không khỏi lo lắng hỏi: "Bác sĩ điều trị của ông ngoại trông trẻ thật đấy mẹ, chắc cũng chỉ tầm ba mươi thôi nhỉ? Trẻ thế mà đã làm bác sĩ chính rồi, không biết trình độ thế nào..."

"Ái chà, con đừng có mà coi thường bác sĩ Bùi nhé." Bà ngoại nghe vậy liền ghé sát tai cháu gái, thì thầm đầy vẻ bí hiểm, "Hồi mới đến viện, bà đã lân la hỏi thăm mấy cô ở trạm điều dưỡng rồi. Bác sĩ Bùi là chuyên gia tim mạch được bệnh viện đặc biệt mời từ nước ngoài về đấy, có tiếng tăm trên quốc tế luôn. Giỏi lắm đấy không đùa đâu!"

Ôn Ý Nùng nghe xong kinh ngạc trợn tròn mắt: "Chuyên gia cơ ạ? Trẻ vậy sao?"

Thẩm Ngọc Lan đang lau mặt cho ông ngoại, nghe con gái nói vậy cũng không nhịn được cười, trêu chọc: "Con bé này, con còn đi nói người ta à? Bản thân con trông cũng trẻ măng đấy thôi, chẳng phải cũng là chuyên gia phục hồi chức năng có chút tiếng tăm trong ngành giáo dục đặc biệt đó sao?"

Ôn Ý Nùng bị mẹ "chặn họng" bằng một câu đúng trọng tâm, chỉ biết im lặng.

Cô thầm nghĩ: Đúng là không nên trông mặt mà bắt hình dong, mình thiển cận quá rồi. Chỉ vì bác sĩ Bùi quá trẻ đẹp mà lại vô thức nghi ngờ năng lực chuyên môn của người ta, thật không nên chút nào.

Gần mười giờ đêm, ông ngoại vệ sinh xong và đã đi ngủ. Khoa nội trú cũng đến giờ tắt đèn thống nhất, chỉ còn lại ánh đèn ngủ mờ ảo đầu giường.

Ôn Chấn Hoa trải chiếc giường xếp ra, định bụng túc trực trong phòng đêm nay. Bà ngoại ban đầu cũng muốn ở lại nhưng bị Thẩm Ngọc Lan và Ôn Ý Nùng nghiêm khắc từ chối. Bà cụ không cãi lại được hai mẹ con, đành luyến tiếc ra về.

Trong lúc chờ thang máy, Ôn Ý Nùng liếc nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ rưỡi.

Nghĩ đến việc Trần Kính vẫn đang chờ ở bãi đỗ xe dưới lầu, cô suy nghĩ vài giây rồi mở danh bạ, tìm số điện thoại đã lưu sẵn và gọi đi.

Sau vài tiếng tút, đầu dây bên kia bắt máy.

"Alo, cô Ôn." Giọng Trần Kính vang lên, vẫn điềm tĩnh như mọi khi.

Ôn Ý Nùng hắng giọng, áy náy nói: "Chào anh Trần Kính, tôi vừa xong việc. Chuyện là giờ cũng muộn rồi, tôi muốn đưa mẹ và bà ngoại về nhà trước... À, nhà bà ngoại tôi gần bệnh viện lắm, đi xe chỉ mất mười phút thôi. Có phiền anh chờ thêm một lát nữa được không? Hoặc nếu anh không tiện thì cứ về trước cũng được ạ?"

"Xin cô chờ một chút." Trần Kính nói.

Sau đó đầu dây bên kia im lặng, có vẻ như Trần Kính đang xin ý kiến hoặc kiểm tra gì đó.

Khoảng mười giây sau, giọng Trần Kính lại vang lên, đưa ra một giải pháp: "Cô Ôn, cô xem thế này có được không. Tôi sẽ đưa hai người lớn về nhà trước, cô cứ ở lại bệnh viện chờ tôi một lát, đưa họ xong tôi sẽ quay lại đón cô ngay."

Nghe sắp xếp như vậy, Ôn Ý Nùng mừng thầm vì có thể đưa mẹ và bà về nghỉ sớm mà không phải để Trần Kính đợi quá lâu. Nhưng vui xong cô lại thấy hơi ngại, lưỡng lự bảo: "Sắp xếp thế thì tốt quá, nhưng liệu có làm phiền anh quá không? Bắt anh cứ chạy đi chạy lại thế này..."

Trần Kính vẫn giữ tông giọng công việc: "Chuyện nhỏ thôi, cô Ôn đừng khách sáo."

Đối phương đã quyết, Ôn Ý Nùng cũng không từ chối thêm. Sau khi thống nhất, cả hai gác máy.

Trên đường từ thang máy ra cổng tòa nhà nội trú, Ôn Ý Nùng sực nhớ ra điều gì, liền nhỏ nhẹ dặn dò mẹ và bà ngoại: "Bà ơi, mẹ ơi, lát nữa là bạn con lái xe đưa hai người về. Người ta là giúp đỡ nhiệt tình thôi, lúc xuống xe mẹ với bà nhớ cảm ơn người ta một câu nhé."

Thẩm Ngọc Lan nghe xong thấy buồn cười, liếc xéo con gái một cái: "Biết rồi! Cái con bé này, con coi mẹ với bà là trẻ con ba tuổi đấy à? Chút phép tắc đấy chúng ta còn không hiểu sao? Cứ yên tâm đi."

Ôn Ý Nùng chỉ biết cười trừ: "Con nhắc nhở chút thôi mà."

Cả nhà vừa trò chuyện vừa bước ra khỏi cánh cửa kính của tòa nhà nội trú. Làn gió đêm mát lạnh ùa vào mặt, lẫn trong đó là mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.

Ôn Ý Nùng ngước mắt lên. Chiếc Rolls-Royce màu đen sạch bóng không chút hạt bụi, tựa như một quý ông lặng lẽ đứng chờ dưới ánh đèn đường.

Đứng cạnh xe là một người đàn ông cao ráo mặc vest, chính là Trần Kính.

Ôn Ý Nùng vội vàng dẫn bà ngoại và mẹ tiến tới. Cô nở một nụ cười tươi tắn với Trần Kính, ôn tồn nói: "Trần Kính, ngại quá để anh phải đợi lâu. Đây là mẹ và bà ngoại tôi. Mẹ, bà, đây là anh Trần Kính, anh ấy sẽ đưa mọi người về ạ."

Trần Kính nhìn hai người lớn, khẽ hạ mắt, chào hỏi một cách cung kính. Bà ngoại và Thẩm Ngọc Lan lập tức cười rạng rỡ đáp lại.

Giới thiệu xong xuôi, Ôn Ý Nùng đưa tay định mở cửa ghế sau.

Đúng lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên sau lưng cô. Thanh âm ấy vừa lạnh lùng vừa trầm thấp, giống như tiếng đàn cello vang lên giữa đêm khuya, mang một độ nhận diện cực cao: "Chào bà, chào bác gái."

Tim Ôn Ý Nùng bỗng nảy lên một nhịp. Giọng nói này...?

Cô sững sờ, quay đầu lại một cách cứng nhắc như robot.

Một bóng người cao lớn khoác lớp áo đen tuyền xuất hiện tự bao giờ, đứng sừng sững trong màn đêm tĩnh lặng. Thân hình anh cao lớn oai vệ, bộ vest và quần tây đen đơn giản càng làm nổi bật vòng eo săn chắc và đôi chân dài, bờ vai rộng và thẳng tắp. Khí chất quanh anh sắc sảo và lạnh lùng, tựa như một cây đại thụ vươn mình trong bóng đêm, tĩnh lặng, bí ẩn và toát ra uy quyền tự nhiên.

"..." Nhìn thấy chàng trai trẻ đột nhiên xuất hiện, bà ngoại và Thẩm Ngọc Lan đều ngẩn người. Rõ ràng họ bị khí trường mạnh mẽ của đối phương làm cho choáng ngợp, mất vài giây mới định thần lại được, nhìn nhau đầy vẻ ngạc nhiên và thắc mắc.

Thẩm Ngọc Lan dù sao cũng là người từng trải, bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Quan sát những đường nét ngũ quan sâu sắc khác hẳn gương mặt phương Đông thông thường kia, bà không khỏi nghi hoặc lên tiếng: "Xin hỏi cậu là...?"

Mạc Thiếu Thương khẽ nhếch môi, tư thái thanh lịch, giọng điệu khiêm nhường có lễ: "Chào bác, cháu là Mạc Thiếu Thương, là bạn của cô Ôn." Nói đến đây, ánh mắt anh hiện lên một tia dịu dàng khó nhận ra, anh nói tiếp: "Cháu thường nghe cô Ôn nhắc về bác và bà, hôm nay có duyên gặp mặt, cháu rất lấy làm vinh hạnh."

Nghe thấy đây cũng là bạn của con gái mình, bà ngoại và Thẩm Ngọc Lan lập tức nở nụ cười hiền hậu, nhiệt tình chào hỏi: "Chào cháu, chào cháu."

Bà ngoại có vẻ thấy rất lạ lẫm và thú vị. Bà hết nhìn ngũ quan lai sắc sảo của Mạc Thiếu Thương lại nhìn vào đôi mắt màu xanh đen sâu thẳm của anh, nhìn đến ngẩn cả người, cười híp mắt quan sát từ trên xuống dưới, miệng lẩm bẩm: "Cậu bé này là người nước ngoài nhỉ? Trông tuấn tú quá, cứ như minh tinh điện ảnh ấy..."

Vừa nói, bà cụ càng nhìn càng thấy quý, còn đưa tay vỗ vỗ vào cánh tay Mạc Thiếu Thương hai cái, tấm tắc khen ngợi: "Ừ! Sức khỏe cũng tốt nữa, người ngợm cao ráo đại trượng phu, nhìn rắn rỏi gớm."

Ôn Ý Nùng thu hết cảnh tượng này vào mắt, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Cô vội vàng tiến lên ngăn bà ngoại đang nhiệt tình quá mức lại, hạ thấp giọng nói: "Bà ơi, bà nói chuyện thì cứ nói thôi, sao lại động tay động chân thế ạ. Đừng có sờ người ta như vậy, mất lịch sự lắm..."

Bà ngoại chẳng mảy may để tâm, ngược lại còn liếc cháu gái một cái, lý lẽ hùng hồn: "Có gì đâu nào? Con trai con đứa, người ngợm cứng cáp thì vỗ vai một cái thì đã sao? Con đừng có mà làm quá lên."

"..." Ôn Ý Nùng cạn lời.

Vài phút sau, đích thân Mạc Thiếu Thương mở cửa xe mời hai người lớn lên. Thẩm Ngọc Lan và bà ngoại liên tục cảm ơn rồi lần lượt ngồi vào hàng ghế sau sang trọng của chiếc Rolls-Royce. Trần Kính trở lại ghế lái, khởi động động cơ, chiếc xe đen bóng lướt đi êm ái trong đêm, nhanh chóng biến mất sau ngã rẽ cổng bệnh viện.

Sau khi bóng đèn hậu xe hoàn toàn biến mất, Ôn Ý Nùng mới từ từ hạ cánh tay đang vẫy chào xuống. Cô thầm hít một hơi không khí đêm se lạnh, khẽ lên tiếng.

"Bà ngoại tôi cứ thấy người trẻ nào đẹp trai là lại thích..." Cô đỏ mặt, lầm bầm nói, "Mạc tiên sinh đừng để tâm nhé."

Mạc Thiếu Thương: "Không sao."

Một lát sau, Ôn Ý Nùng ngước lên nhìn anh, ánh mắt xen lẫn giữa sự thắc mắc và kinh ngạc: "Mạc tiên sinh, anh đến bệnh viện từ lúc nào vậy ạ?"

Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn cô, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: "Khoảng tám giờ."

Tám giờ? Ôn Ý Nùng nhẩm tính nhanh trong đầu. Bây giờ đã gần mười một giờ, vậy chẳng lẽ anh đã đứng dưới lầu tòa nhà nội trú này chờ cô suốt hơn hai tiếng đồng hồ sao?

Cô cố gắng tiêu hóa thông tin này, rồi nhớ lại cuộc điện thoại lúc trước, càng thêm khó hiểu: "Nói cách khác, lúc anh gọi điện cho tôi là anh đã ở bệnh viện rồi?"

Mạc Thiếu Thương khẽ gật đầu: "Ừ."

Đầu óc Ôn Ý Nùng càng đầy rẫy nghi ngờ, cô hỏi dồn: "Vậy tại sao anh lại đến đây? Có chuyện gì sao?" Cô thật sự không nghĩ ra lý do gì để anh chạy đến bệnh viện, rồi lại im hơi lặng tiếng chờ đợi lâu đến vậy.

Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương trông sâu thẳm lạ thường trong bóng đêm. Anh lặng lẽ quan sát cô, khi lên tiếng lần nữa, giọng nói vẫn điềm tĩnh và mát lạnh: "Chú Hành nói lúc chiều em đi vẻ mặt rất hốt hoảng. Tôi lo em gặp chuyện gì khó giải quyết nên qua xem sao."

Nghe câu trả lời này, tim Ôn Ý Nùng không tự chủ được mà khẽ run lên, mặt hồ lòng như bị ném vào một viên đá nhỏ, dấy lên từng vòng sóng lăn tăn. Cô khựng lại một chút, giọng nói vô thức nhỏ đi, mang theo chút dò xét: "Vậy nếu anh đã đến từ sớm, sao lúc nãy không nói cho tôi biết?"

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương lướt qua gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn sáng ngời của cô, nhàn nhạt nói: "Nếu biết tôi đang đợi, em sẽ cảm thấy áp lực và có thể bị phân tâm."

Mười đầu ngón tay Ôn Ý Nùng khẽ siết lại, răng vô thức cắn nhẹ môi dưới, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp khó tả. Tâm tư người đàn ông này, đôi khi lại chu đáo đến mức quá đáng. Chỉ vì nghĩ cho tâm trạng của cô, sợ cô không yên tâm chăm sóc người nhà, mà anh lại chọn cách không nói lời nào, một mình ngồi trên xe chờ đợi hơn hai tiếng đồng hồ?

Sự xúc động lan tỏa trong lòng, pha lẫn giữa cảm kích và những nhịp rung động tinh tế mơ hồ. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, bốn mắt giao nhau, tưởng như sắp chìm đắm trong vùng biển xanh đen thẳm kia.

Lúc này, một cơn gió đêm mang theo hơi lạnh thổi qua, cuốn bay một chiếc lá rụng trên mặt đất, phát ra tiếng xào xạc nhẹ nhàng. Ôn Ý Nùng chợt bừng tỉnh, nhận ra hai người cứ đứng mãi ở đây thì không ổn. Giây tiếp theo, cô nhanh chóng dời tầm mắt, nhìn sang mặt đường vắng lặng bên cạnh, hắng giọng định phá vỡ bầu không khí ám muội đến nao lòng này: "Trần Kính đưa mẹ tôi về chắc cũng phải một lúc nữa. Anh đợi lâu như vậy có khát không? Đằng kia có máy bán hàng tự động, tôi... tôi mời anh uống gì đó nhé? Nước trái cây hay nước giải khát gì đó."

Đáy mắt Mạc Thiếu Thương lướt qua một tia cười cực nhạt, đáp lại: "Được."

Đã về khuya, khu vườn của khu nội trú không còn vẻ ồn ào ban ngày mà trở nên tĩnh lặng và cô quạnh. Đèn đường hắt xuống mặt đất những vệt sáng vàng vọt nhu hòa, phác họa lên đường nét mờ ảo của các bụi cây và ghế dài. Những bông hoa không tên trong bồn hoa đã khép cánh trong đêm, chỉ còn lại những bóng đen sẫm.

Phía xa, ánh đèn lưa thưa của tòa nhà nội trú trông như những ngôi sao thưa thớt trên bầu trời đêm, thi thoảng có bóng dáng y tá trực đêm hay người nhà bệnh nhân đi qua vội vã, tiếng bước chân vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.

Hai người cùng bước đến trước máy bán hàng tự động cạnh khu vườn. Ôn Ý Nùng nhanh tay lấy điện thoại ra, vừa quét mã vừa khẳng định chắc nịch: "Nói trước nhé, lần này tôi mời." Cô nhanh chóng quét mã xong rồi ra hiệu cho Mạc Thiếu Thương: "Anh tự chọn đi."

Không biết có phải vì đã rời khỏi khuôn viên nhà họ Mạc khiến thần kinh của Ôn Ý Nùng thoải mái hơn nhiều hay vì lý do nào khác, mà lúc này trong mắt cô, Mạc Thiếu Thương dường như không còn đáng sợ như ngày thường nữa. Theo đó, thái độ của cô khi đối diện với anh cũng trở nên tự nhiên hơn hẳn.

Mạc Thiếu Thương chọn một chai nước ép nho, còn Ôn Ý Nùng chọn cho mình nước dâu tằm.

Kèm theo hai tiếng "cạch cạch", chai nước rơi xuống. Cô cúi người lấy nước, đưa chai nước nho cho Mạc Thiếu Thương, sau đó cả hai đi tới một chiếc ghế gỗ dài gần đó ngồi xuống.

Cái lạnh ban đêm thấm vào không khí, sự tĩnh lặng khiến hơi thở của đối phương trở nên rõ rệt.

Một lúc sau, Mạc Thiếu Thương bất ngờ lên tiếng phá vỡ sự im lặng bằng giọng điệu bình thản như thường lệ: "Tình cảm của cô Ôn và ông ngoại trông có vẻ rất thân thiết."

Ôn Ý Nùng ngẩn ra một chút, rồi gương mặt rạng rỡ một nụ cười ấm áp, cô gật đầu nói: "Vâng, thân lắm ạ. Hồi nhỏ bố mẹ tôi đều bận việc, hay phải tăng ca nên không thể dành toàn bộ thời gian chăm sóc tôi được. Vì thế từ lúc sinh ra cho đến khi vào tiểu học, cả nhà ba người chúng tôi đều sống cùng ông bà ngoại, chính ông bà là người đã nuôi nấng tôi." Nói đến đây cô hơi khựng lại, liếc nhìn Mạc Thiếu Thương, ánh mắt dịu lại: "Ông bà ngoại thương tôi lắm."

Bầu trời đêm phía xa bị ánh đèn thành phố phản chiếu hơi ửng đỏ, Mạc Thiếu Thương yên lặng ngắm nhìn, không lên tiếng, đường nét góc mặt anh dưới ánh sáng trông có phần cứng nhắc và xa cách.

Thấy không khí có vẻ hơi trầm xuống, Ôn Ý Nùng bèn tiếp lời, cố gắng làm cho chủ đề nhẹ nhàng hơn: "Các cụ thường quý cháu hơn con mà, người già lúc nào cũng muốn dành hết những thứ tốt nhất cho con cháu. Ông nội anh chắc cũng thương anh lắm nhỉ?"

Mạc Thiếu Thương im lặng rất lâu, lâu đến mức Ôn Ý Nùng tưởng anh sẽ không trả lời câu hỏi này thì anh mới đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp, không nghe ra cảm xúc gì: "Ông ngoại tôi mất sớm quá, tôi không có ấn tượng gì về ông."

Nghe xong, Ôn Ý Nùng thầm kêu hỏng bét, cảm thấy rất có lỗi. Nhưng lời đã nói ra, cô đành cố cứu vãn: "Vậy... vậy anh với ông bà nội chắc là thân thiết hơn?"

Nghe vậy, ánh mắt Mạc Thiếu Thương vẫn tĩnh lặng như mực tàu loang ra, sâu thẳm không thấy đáy. Đôi môi mỏng mím nhẹ, không đáp lại.

Ôn Ý Nùng nhíu mày, nhận ra mình có lẽ lại hỏi vào vấn đề không nên hỏi rồi. Hỏng thật rồi. Hiệu trưởng đã dặn đi dặn lại là đừng có tò mò chuyện nhà họ Mạc, vậy mà cô lại lỡ lời.

Cảm giác ngượng ngùng và lúng túng cùng lúc ập đến, Ôn Ý Nùng vội vàng cúi đầu, cầm chai nước dâu tằm định uống một ngụm để che giấu sự im lặng lúc này.

Ngờ đâu nắp chai lại chặt đến lạ lùng, cô dồn hết sức bình sinh, mặt đỏ gay, ngón tay hằn đỏ cả lên mà nắp chai vẫn trơ trơ không chịu nhúc nhích.

Ngay lúc Ôn Ý Nùng thấy tuyệt vọng và định từ bỏ, một bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng từ bên cạnh đưa tới, cầm lấy chai nước dâu tằm cứng đầu kia.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng vô thức di chuyển theo bàn tay ấy. Chỉ thấy Mạc Thiếu Thương một tay giữ chắc thân chai, tay kia hờ hững cầm nắp, chẳng thấy anh dùng sức là bao, chỉ nhẹ nhàng xoay cổ tay một cái, liền nghe tiếng "rắc" giòn tan. Chiếc nắp chai vài giây trước còn "thề chết không hàng" giờ đã được vặn mở một cách dễ dàng.

Anh đưa chai đã mở nắp lại cho cô.

"... Cảm ơn anh." Ôn Ý Nùng nhỏ giọng cảm ơn. Gò má cô hơi nóng lên, nhận lấy chai nước rồi cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ.

Chẳng ngờ vị của chai nước dâu tằm này vượt xa mong đợi, ba phần ngọt bảy phần chua, vị chua đậm đặc chiếm trọn vị giác. Ôn Ý Nùng không hề chuẩn bị tâm lý, gương mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhó như cái bánh bao, biểu cảm méo xệch.

Bên cạnh, Mạc Thiếu Thương nhìn cô, một tia cười thoáng qua nơi đáy mắt như sao xẹt rồi biến mất. Anh cũng cầm chai nước của mình lên, vặn mở và uống một ngụm đầy thanh lịch, thong dong.

Gió đêm khẽ lướt qua ngọn cây, mang theo tiếng côn trùng kêu râm ran từ xa. Sau khoảnh khắc ngượng ngùng ngắn ngủi, không khí dường như có thêm một chút hài hòa kỳ lạ.

Một lúc lâu sau Ôn Ý Nùng mới thoát khỏi cái vị chua lòm kia, cô vặn chặt nắp chai lại, quyết định chuyển sang bàn chuyện công việc với ông chủ.

Cô lên tiếng: "Đúng rồi, chiều nay tôi đi gấp quá. Sau khi tôi đi, bên phía Eric vẫn ổn chứ ạ? Tâm trạng thằng bé có biến động gì không?"

Mạc Thiếu Thương lắc đầu: "Mọi thứ đều tốt."

Nghe anh nói vậy, Ôn Ý Nùng mới yên tâm. Nghĩ đến bé Eric đáng yêu, lông mày cô vô thức cong lên: "Eric thật sự rất ngoan, khiến người ta rất yên tâm." Cô dừng lại một chút, ánh mắt hướng về bóng cây lay động dưới đèn đường đằng xa, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi: "Trong sự nghiệp của mình, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều đứa trẻ 'đến từ vì sao' như Eric, chúng ngoài những rào cản cốt lõi về giao tiếp xã hội ra thì thường đi kèm với nhiều vấn đề cảm xúc nghiêm trọng, rối loạn giấc ngủ, thậm chí là hành vi tự làm hại mình hoặc tấn công người khác... So với họ, Eric đúng là một thiên thần nhỏ."

Mạc Thiếu Thương yên lặng lắng nghe, ánh mắt dừng lại trên sườn mặt đang phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ của cô, nói: "Cô Ôn dạy dỗ có phương pháp thôi."

Ôn Ý Nùng bật cười, xua tay: "Đâu có, là tự bản thân thằng bé ngoan mà."

Hai người cứ thế ngồi trên ghế dài, trò chuyện bâng quơ vài câu, bầu không khí hiếm khi được thả lỏng và bình yên như thế. Không lâu sau, một hồi chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng. Là cuộc gọi của Mạc Thiếu Thương. Anh bắt máy.

"Thưa tiên sinh." Giọng Trần Kính vang lên từ ống nghe, vô cùng cung kính, "Mẹ và bà ngoại của cô Ôn đã được đưa về nhà an toàn, tôi đợi họ vào hẳn trong cửa nhà mới rời đi."

Mạc Thiếu Thương: "Ừ."

Lát sau, chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ tiến lại gần, đỗ ở bãi đất trống cạnh khu vườn. Trần Kính mở cửa xe.

Ôn Ý Nùng và Mạc Thiếu Thương lần lượt lên xe. Trong xe đang bật máy sưởi, vừa đóng cửa lại, toàn bộ không khí lạnh lẽo đều bị ngăn cách hoàn toàn bên ngoài.

Lúc trước Ôn Ý Nùng lo lắng cho bệnh tình của ông ngoại nên thần kinh luôn căng như dây đàn suốt mấy tiếng đồng hồ, giờ đây khi đã buông lỏng, cảm giác mệt mỏi lập tức ập đến như thủy triều. Mí mắt cô bắt đầu đánh nhau, đầu cứ gật gà gật gù nhưng vẫn cố gượng không để mình mất kiểm soát mà ngủ thiếp đi trước mặt Mạc Thiếu Thương, chỉ có thể cúi đầu, dùng tay che miệng lén ngáp một cái thật nhỏ.

"Buồn ngủ rồi à?" Một giọng nói vang lên bên tai.

Cứ ngỡ cái ngáp của mình là thần không biết quỷ không hay, không ngờ vẫn bị phát hiện. Ôn Ý Nùng khựng lại, ngước mắt lên bắt gặp đôi mắt sâu thẳm như đại dương, hai má lập tức ửng đỏ, lúng túng biện bạch nhỏ xíu: "Cũng bình thường ạ, tôi không buồn ngủ lắm đâu."

Mạc Thiếu Thương không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn vốn đã viết đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đang cố tỏ ra tỉnh táo kia. Chắc do hơi ấm trong xe quá nóng, đôi má trắng nõn của cô ửng hồng, hàng mi dài rũ xuống, vài sợi tóc dính lên má, đôi môi đỏ mọng vô thức hơi hé mở, giữa vẻ mệt mỏi lại toát ra một sức quyến rũ mà chính cô cũng không biết.

Thật khiến lòng người ngứa ngáy.

Một luồng hơi nóng chạy dọc khắp tứ chi, yết hầu Mạc Thiếu Thương khẽ chuyển động, gương mặt không lộ chút biểu cảm nào.

Một lúc sau, như đã nhận ra điều gì đó, anh khẽ liếc mắt qua gương chiếu hậu. Cách đó vài mét, dưới bóng râm của tòa nhà nội trú có một dáng người cao ráo đang đứng. Bùi Tây Châu nhìn về phía chiếc Rolls-Royce, lười biếng dựa vào tường, không biết đã đứng đó từ bao lâu.

Nhìn góc nghiêng mềm mại của cô gái trẻ trong cửa sổ xe một lúc, ánh mắt anh ấy hơi dời đi, không biết vô tình hay hữu ý mà chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của chủ xe. Ánh mắt đối phương trầm uất và tĩnh lặng, tựa như anh ấy chỉ là một cái cây ven đường chẳng liên quan, thản nhiên liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.

Giây tiếp theo, chiếc Rolls-Royce khởi động, lao vút đi.

"..." Bùi Tây Châu nhướng mày đầy ẩn ý.

[Lời tác giả] Mạc Mạc: Tình địch nhiều quá, ghét thật đấy.