Em Đi Qua Vạn Dặm, Vẫn Muốn Trở Về Bên Anh

Chương 2

Sau này, chúng tôi đã trải qua một khoảng thời gian bình lặng đến lạ lùng.

Giống như mọi cặp đôi khác trên đời, cuồng nhiệt, hòa quyện và quấn quýt bên nhau.

Tôi có một chút máu văn nghệ, những lúc tâm trạng vui vẻ sẽ đọc cho anh nghe một đoạn thơ.

Ví dụ như:

"Kiếp sau em muốn biến thành một chữ in sai."

"Rơi xuống giữa một bài thơ tình hoàn hảo."

"Để anh phải khẽ ngạc nhiên."

"Để anh phải suy nghĩ nghiêm túc về ý nghĩa sự tồn tại của em."

Trương Tự Khiêm nhìn tôi với nụ cười tùy ý, anh chưa từng gặp ai như tôi.

Yêu một cách nồng nhiệt, ngây thơ, rực rỡ đến mức khiến người ta không biết, không dám và không thể đáp lại một cách tương xứng.

Khi tôi gặp bạn bè của Trương Tự Khiêm, họ cười bảo tôi là người đầu tiên, những người phụ nữ trước đây không giống thế này.

Bạn bè của anh không giống như tôi tưởng tượng, tôi cứ nghĩ một ông chủ khởi nghiệp như anh sẽ kết giao với những người cùng ngành.

Thế nhưng bạn bè của anh trông giống những cậu ấm cô chiêu lêu lổng hơn, ra tay hào phóng, từ trên xuống dưới đều toát ra vẻ bất cần đời, không kiêng nể ai của giới công tử lụa là.

Duy chỉ có một điểm, họ đều vô cùng kính trọng Trương Tự Khiêm, và đối với tôi ngoài mặt cũng xem như lịch sự.

Trương Tự Khiêm ra ngoài nghe điện thoại, tôi nhân cơ hội đi vệ sinh.

Lúc tôi trở lại thì Trương Tự Khiêm vẫn chưa về, tôi đứng sững ở cửa, bên trong truyền đến tiếng bàn tán.

"Tôi thấy cậu ta khá tâm huyết đấy, nghe nói ngày nào cũng đợi ở cổng trường đón đưa, lần trước bà Trương còn hỏi tôi, tôi phải vội nói là không rõ."

"Lúc con bé đó mới tốt nghiệp vào đài truyền hình, có nhiệm vụ phỏng vấn giao xuống. Cậu ta tự mình mời cơm, mấy ông lớn không màng thế sự đều được cậu ta dắt mối cho con bé làm quen từng người một."

"Chắc là giả vờ thanh cao thôi, nghe nói tặng nhà tặng xe đều không nhận, cứ làm như dốc sức vì sự nghiệp lắm."

"Không dốc sức sao được, với gia thế của Trương Tự Khiêm, các cô em gái trong nhà chúng ta chưa chắc đã gả vào nổi."

"Cũng có thủ đoạn đấy, so với mấy con chim sẻ trong tay các cậu thì thông minh hơn nhiều."

Những lời lẽ lấp l**m mơ hồ, từng chữ từng câu đều là hạ thấp, với tính cách không chịu nhận thua cũng không chịu lùi bước như tôi.

Ngay lúc đó, đến cả dũng khí nhấc chân bước vào để ba mặt một lời cũng tiêu tan mất một nửa.

Lùi lại một bước, tấm lưng tôi chạm vào một lồng ngực ấm áp. Tôi quay đầu nhìn sang, gương mặt Trương Tự Khiêm nửa ẩn nửa hiện.

Anh dùng giọng điệu bình thản nói: "Em chỉ giỏi bắt nạt người nhà thôi sao? Người ta mắng đến tận đầu rồi, em còn nhẫn nhịn làm gì? Hay là chỉ biết trút giận lên đầu anh?"

Anh nói xong thì thẳng chân đạp bay cánh cửa.

Tôi chưa từng thấy một Trương Tự Khiêm như vậy. Quen nhau lâu như thế, anh luôn giữ vẻ hờ hững như thể chẳng thiết tha gì.

Ngoại trừ ở trên giường thì anh có vẻ như không bận tâm đến bất cứ điều gì.

Lúc ăn cơm cũng hờ hững, lúc quản lý công ty cũng hờ hững. Nhiều công ty trong tay anh chê mệt là có thể trực tiếp đem cho đi vài công ty.

Một Trương Tự Khiêm nổi trận lôi đình như thế đã răn đe tất cả mọi người.

Hôm đó, những người trong phòng lần lượt cúi đầu xin lỗi tôi từng người một.

Tôi ngồi không yên, anh liền siết chặt lấy tay tôi: "Hôm nay bọn họ không xin lỗi thì ngày mai bố mẹ bọn họ phải đến tận cửa xin lỗi."

Tối hôm đó, ở trong xe của anh, tôi sực nhớ ra điều gì liền hỏi anh: "Họ nói về gia thế của anh... Nhà anh rốt cuộc làm gì thế? Em trèo không nổi đâu, nghe khoa trương quá."

Trương Tự Khiêm lấp l**m cho qua chuyện một cách mơ hồ: "Bọn họ suốt ngày không biết giữ mồm giữ miệng, khoác lác quen rồi, em nghe bọn họ nói chuyện giống như mấy ông lão tán dóc ngoài ngõ vậy, toàn là chuyện tào lao thôi."

Tôi không hỏi thêm nữa, rúc đầu vào lòng anh.

Năm đầu tiên đi làm sau khi tốt nghiệp, tôi tích cóp tiền lương hơn nửa năm, mua một chiếc vòng tay Cartier tặng cho Trương Tự Khiêm.

Anh không nói gì mà nhận lấy, chỉ tặng lại cho tôi một sợi dây chuyền với mức giá gần cả triệu tệ.

Sau này, tôi không bao giờ tặng anh bất cứ thứ gì nữa, và chiếc vòng tay đó anh cũng chỉ đeo một thời gian.

Thật ra lúc đó, chúng tôi đều ngầm hiểu trong lòng.

Giống như chỉ cần không tìm hiểu đến cùng, không nhìn vào những rãnh sâu chia cắt phía sau.

Thì chút bình yên trước mắt này vẫn có thể tạm bợ mà duy trì tiếp được.

Người ta đều bảo khi duyên phận chưa dứt, người ta sẽ dùng những giấc mơ để bù đắp.

Khi tỉnh dậy từ chiếc ghế sofa ngoài ban công, tôi mới nhận ra mình lại mơ thấy những chuyện ngày xưa.

Tô Manh Manh nói Trương Tự Khiêm có thù hằn với tôi, thật ra là đúng.

Dù sao thì đoạn tình cảm đó cũng do chính tay tôi cắt đứt.

Một vị công tử xưa nay luôn ở trên cao, bị người ta đá văng đi một cái, theo lẽ tự nhiên thì không thể cho người ta sắc mặt tốt được.

Mở điện thoại lên, tôi thấy bạn gái của Trương Tự Khiêm đăng trạng thái trên trang cá nhân.

Hôm nay sau khi Trương Tự Khiêm lên xe, cô ấy bỗng nhiên lấy điện thoại ra, không cần giải thích gì đã đòi kết bạn với tôi.

Cô ấy đăng một bức ảnh tự sướng, bối cảnh là sảnh khách sạn tráng lệ huy hoàng.

Tôi bấm vào phóng to, nhìn thấy nửa cánh tay của Trương Tự Khiêm ở trong góc.

Lướt qua một cái, trong số những người nhấn thích có một cái tên quen thuộc, tôi bấm vào tài khoản WeChat của cô ấy.

Lạc Căng, ngôi sao nữ tuyến một đang nổi như cồn trong giới giải trí hiện nay.

Lúc tôi và cô ấy quen nhau thì cô ấy vẫn còn là sinh viên trường múa, đi theo bên cạnh bạn nối khố của Trương Tự Khiêm là Mạnh Lệnh Hành, trông giống như một quả đào mật mọng nước.

Hồi đó, cô ấy sống thoáng hơn tôi nhiều, luôn khuyên tôi: "Những người như họ, cậu không được xem là thật đâu, nhưng tiền thì có thể xem là thật, cậu cứ thanh cao như thế mãi không phải là đang làm khó dễ với tiền sao? Người ta để lọt qua kẽ tay một chút cũng bằng cậu viết bản thảo cả đời."

Tất cả mọi người khi nhắc đến cô ấy đều bảo, Lạc Căng hả? Chẳng phải là con chim sẻ đi theo Mạnh Lệnh Hành đó sao?

Cô ấy chẳng bận tâm: "Quả báo thì đã sao, chỉ cần tôi vừa hư vinh vừa nỗ lực thì quả báo của tôi sẽ chỉ là danh lợi song thu mà thôi."

Mạnh Lệnh Hành ở giữa đám đông nhìn về phía cô ấy từ xa, vẻ mặt không rõ ràng nhưng cũng chưa từng ngăn cản.

Chỉ có tôi biết, Lạc Căng đã từng yêu, chỉ là trời không chiều lòng người mà thôi.

Lúc Mạnh Lệnh Hành kết hôn, cô ấy đã lái xe lao vào vùng nước sâu, khi tôi tìm thấy cô ấy thì cô ấy vẫn luôn bao biện rằng mình chỉ uống quá chén.

Trước khi chia tay Mạnh Lệnh Hành đã dùng hết tất cả các mối quan hệ và tài nguyên để nâng đỡ cô ấy thành một nhân vật có tiếng tăm.

Lạc Căng của hiện tại giống như một con cua ngang ngược đi khắp giới giải trí, không ai dám đụng vào.

Tôi bấm vào ảnh đại diện của cô ấy, hỏi: [Cậu có quen người này không?]

Giây tiếp theo, cô ấy nhắn lại một tràng tin nhắn liên tục.

[Ủa? Sao cậu lại có WeChat của cô ta? Cậu và Trương Tự Khiêm lại dính dáng đến nhau rồi à?]

[Không có, hôm nay tớ vô tình đụng phải xe của cô ấy.]

[Đúng là cái duyên nợ khốn kiếp, tớ biết cô ta là vì cô ta có đứa em họ là người hâm mộ của tớ, bảo tớ cho chữ ký. Cậu không biết đâu, người ta đòi chữ ký không phải là xin hay nhờ vả mà trực tiếp ra lệnh một tiếng, đòi mấy cái là cậu phải ký bấy nhiêu cái.]

[Bà đây lăn lộn bao nhiêu năm nay, vậy mà con kiến vẫn không kiện nổi củ khoai, lũ đáng chết... Thôi nói xa quá rồi, tóm lại tớ nhắc nhở cậu một câu, khả năng nhà họ Trương nhắm trúng cô ta là chín mươi chín phần trăm, chức vụ của bố cô ta không hề thấp đâu.]

Từ sáng sớm cho đến mười giờ đêm, dãy số khắc sâu vào trong tâm trí kia chưa từng vang lên một lần nào.

Tôi không biết mình đang mong đợi điều gì, chỉ là lúc này tôi hiểu rõ bản thân nên làm gì.

Thật ra gia đình anh ép gắt như thế, anh đã sớm nên kết hôn rồi.

Chỉ là tôi luôn không cam lòng, cứ nhất quyết phải tận mắt nhìn thấy.

Sự thật là Trương Tự Khiêm đã bước tiếp rồi, tôi cũng chẳng có lý do gì để đứng yên một chỗ cả.

Tôi bấm vài cái, gửi đi một tin nhắn: [Được ạ, vậy dì gửi danh thiếp WeChat của anh ấy cho cháu với, cứ trò chuyện trước đã, đợi khi nào cháu về Thượng Hải thì lại hẹn gặp mặt.]

Đối phương lập tức gửi qua một tấm danh thiếp: [Đứa cháu trai này của dì làm ở Cục Công an thành phố, học vấn cao, lại là một tài năng xuất chúng.]

Tôi bấm vào thêm bạn bè, một ảnh đại diện đen trắng đơn giản, rất gọn gàng dứt khoát.

Đối phương rất nhanh đã thông qua, gửi đến một dòng tin nhắn.

[Xin chào, tôi là Hạ Tĩnh Xuyên.]

Theo lịch trình ban đầu của tôi vào ngày hôm sau thì tôi sẽ trở về Thượng Hải.

Công việc chính của buổi phỏng vấn chuyên sâu lần này đều đã kết thúc, phần còn lại để cho Tô Manh Manh giải quyết nốt.

Vừa dọn dẹp xong hành lý, trong đài bỗng nhiên gửi đến một thông báo nhiệm vụ khẩn cấp, có thêm một đối tượng phỏng vấn riêng.

Tôi đặt túi xách xuống, liếc nhìn tài liệu, đó là một công ty điện mặt trời có tuổi đời không tính là lâu năm.

Năm xưa khi tôi ra vào công ty này thì công ty còn chưa được mấy người, toàn là một đám thanh niên, giờ đây công ty này đã lên sàn chứng khoán dành cho doanh nghiệp vừa và nhỏ.

Ông chủ là một người họ Hứa, không phải Trương Tự Khiêm.

Thế nhưng tôi biết, người có thể thao tác khẩn câos như thế này, ngoài anh ra thì không có ai khác.

Dù sao thì năm đó, mẹ của anh cũng giống như vậy, không cần giải thích gì đã can thiệp vào công việc của tôi.

Cũng chính vào lúc đó, tôi mới thực sự biết được, phía sau Trương Tự Khiêm là một nhóm người như thế nào đứng chống lưng.

Khi ấy, đài trưởng đã kín đáo nhắc nhở tôi rằng, phía đối phương chỉ cần tôi từ bỏ thì tôi có thể không phải đi đến nơi nguy hiểm như vậy nữa.

"Gương mặt này của cô còn rực rỡ hơn mấy cô ngôi sao nữ ra ra vào vào trong đài nhiều, nếu cô bằng lòng thì sau này sẽ làm công việc phát sóng trực tiếp ra nước ngoài, cũng không cần ngày nào cũng phải chạy đi phỏng vấn."

Tôi bướng bỉnh không chịu cúi đầu: "Tôi là người có lý tưởng báo chí, vừa vặn phải cảm ơn bà ấy đã thành toàn cho tôi."

Trở về nhà, Trương Tự Khiêm không hề biết có chuyện gì.

Tôi bảo trong đài cử tôi đi công tác nước ngoài một tháng để rèn luyện năng lực tổng hợp.

Anh dừng động tác trên tay lại: "Vậy anh đi cùng em."

Tôi cười như không có chuyện gì xảy ra: "Không cần đâu, em phải ở chung phòng với các đồng nghiệp, không cho mang theo người nhà. Anh cứ yên tâm ở nhà đợi em, xa nhau một chút mới mặn nồng, thỉnh thoảng cũng phải có chút bất ngờ chứ."

Thời gian thực tế là ba tháng, đến lúc đó lại tìm cớ khác sau.

Trước khi ra nước ngoài, anh kiểm tra hành lý của tôi rất cẩn thận, sim điện thoại anh mua cho tôi là của Mỹ, còn một chiếc sim khác đã bị tôi giấu ở trong túi áo.

Trương Tự Khiêm tiễn tôi đến sân bay, nói đợi tôi về giống như thường ngày, tôi không dám quay đầu lại nhìn.

Máy bay vượt qua đường chân trời, ánh nắng vàng rực rỡ nhảy vào mắt tôi.

Tôi băng qua vạn dặm không trung, khắp người đều là dũng khí, tôi không sợ hãi bất cứ điều gì.

Cũng may lúc đó đã qua thời kỳ bạo loạn nghiêm trọng nhất, quân đội chính phủ đang trong giai đoạn nghỉ ngơi dưỡng sức.

Phần lớn công việc tôi làm chính là phỏng vấn sau chiến tranh, chỉnh sửa thành tin nhanh gửi về trong nước.

Cho đến ngày hôm đó, ở phía ngoài trại tị nạn vùng ngoại ô Juba, tôi vừa mới cài xong micro thì cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng nổ trầm đục, đạn lạc sượt qua những tòa nhà thấp tầng.

Bụi đất tạt thẳng vào mặt, tôi theo bản năng ôm chặt lấy máy quay phim, cơ thể đập mạnh xuống nền đất đầy đá vụn.

Đến khi tỉnh lại thì tôi đang ở một điểm bệnh viện dã chiến, vết thương trên tay đã được xử lý xong.

Có người đưa điện thoại cho tôi, tôi bắt máy, đầu dây bên kia im lặng rất lâu không nói câu nào.

Tôi nhỏ giọng gọi tên anh: "Trương Tự Khiêm..."

Giọng anh trầm trầm truyền đến: "Đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Ngày hôm sau, trong đài thông báo cho tôi về nước, tôi đoán ngay được đó là do anh nhúng tay vào.

Ngay sau đó, tôi và Trương Tự Khiêm đã bùng nổ trận cãi vã đầu tiên từ trước đến nay.

Tôi đối đầu với cơn giận của anh, chẳng màng sống chết: "Em biết bà ấy đang làm khó dễ em, muốn em thấy khó mà lui, muốn em nhận thua, nhưng em không nhận, nếu đã đến đây rồi thì em sẽ không bỏ cuộc giữa chừng."

Trương Tự Khiêm có chút bất lực: "Đừng có hành động theo cảm tính, em ngoan nào, Hi Hi."

Tôi im lặng một lát rồi mới nghiêm túc nói: "Em lừa anh đấy, thật ra lúc đầu đúng là em có nén một cục tức, muốn làm cho mẹ anh xem. Nhưng khi đến nơi này em mới phát hiện ra, những con người vẫn muốn tiếp tục sống sót trong đống đổ nát kia, em phải ghi hình lại về họ, để thế giới biết rằng nơi đây không chỉ có chiến tranh mà vẫn có những người đang chờ đợi hy vọng."

Trong giờ học báo chí ở trường, vị giáo sư già lời ít ý nhiều: Muốn cho quần chúng nhân dân vẫn có thể tin tưởng vào sức mạnh của báo chí, vậy thì phải trông cậy vào các em đang ngồi ở đây, dùng đôi chân của mình để đo đạc mảnh đất dưới chân, làm tai mắt của chính phủ, làm tiếng nói của nhân dân.

Tôi chưa từng quên đi lý tưởng và sứ mệnh của mình.

Ngược lại, tôi còn phải cảm ơn mẹ của Trương Tự Khiêm.

Nếu không có bà ấy, tôi sẽ không có cơ hội được đặt chân đến nơi này.

Rất lâu về sau, tôi đã không chỉ một lần đi đi về về giữa các vùng chiến sự, từng bài phóng sự được gửi ra từ sâu trong làn khói súng đã mang về cho tôi vô số giải thưởng.

Sau khi về nước, Trương Tự Khiêm đến đón tôi.

Tôi đội một chiếc mũ thật to, trông giống như một đứa vừa đi nhặt rác trở về.

Tôi ngẩng cao đầu, tràn đầy luồng khí thế không chịu thua cuộc.

Trong trận chiến định sẵn là thất bại này, tôi giống như một chiến sĩ không thể bị đánh bại.

"Hi Hi, em..." Anh định nói lại thôi, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Anh nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức chẳng biết phải nói gì, chỉ khẽ vuốt nhẹ vào phần đuôi tóc của tôi.

Những người như họ, chưa bao giờ đi đấu tranh giành giật vì một chút tình cảm có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Anh càng không đến mức vì một chút hứng thú nhất thời mà thực sự đi phản kháng người mẹ nghiêm khắc như sắt đá của mình.

Nhưng có lẽ là do tôi quá kiên quyết, cũng có thể là anh đã bị tinh thần dũng cảm vô bờ bến này làm cho chấn động.

Vì vậy, anh đã tạm thời không rút lui.

Trong màn đêm dài đằng đẵng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt.