Duyên Kiếp

Chương 1: Tai nạn và Xuyên không

Sau

Tô Ngọc Lâm bước ra khỏi giảng đường, ánh nắng chiều nhuộm vàng những con đường. Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô thở hắt ra một hơi dài. Áp lực từ kỳ thi cuối kỳ khiến lòng cô nặng trĩu. Đường về nhà dường như dài hơn mọi khi. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề, nhưng chúng vẫn bám riết lấy tâm trí.

Khi bước qua một ngã tư, một chiếc xe từ đâu lao tới với tốc độ chóng mặt. Ngọc Lâm chỉ kịp nhận ra ánh đèn pha chói lòa trước mắt. Một tiếng va chạm khủng khiếp vang lên. Sau đó, mọi thứ trở nên tối tăm.

Khi mở mắt, Ngọc Lâm không còn thấy ánh đèn phố phường quen thuộc nữa. Cô nằm trên mặt đất cứng, xung quanh là những âm thanh lạ lẫm. Mùi đất ẩm và tiếng rì rào của dòng suối gần đó khiến cô cảm thấy như đang ở một nơi khác. Cô đưa tay lên dụi mắt, cố gắng định hình lại sự việc.

Bầu trời trong xanh, nhưng không có bóng dáng của những tòa nhà cao tầng. Thay vào đó, những ngọn núi xa xa và những cánh đồng xanh mướt trải dài. Ngọc Lâm đứng dậy, lòng đầy hoang mang. Đây không phải là thế giới cô biết.

Cô bước đi chậm rãi, cảm giác như mỗi bước chân đều nặng nề. Những người xung quanh đều mặc trang phục cổ xưa, ánh mắt họ nhìn cô đầy tò mò và ngờ vực. Một cô gái với mái tóc dài, mặc áo dài màu xanh nhạt tiến lại gần. “Ngươi là ai? Từ đâu tới?” Cô ta hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.

Ngọc Lâm nuốt nước bọt, không biết phải trả lời thế nào. “Tôi… tôi không biết. Tôi chỉ… chỉ muốn về nhà.” Giọng cô run rẩy, không thể che giấu nổi sự hoảng loạn.

Cô gái nhíu mày, rồi bất ngờ nở nụ cười. “Ngươi không phải người ở đây, phải không? Đi theo ta.” Cô ta quay lưng, dẫn lối.

Ngọc Lâm chần chừ một chút, nhưng sau khi nhìn vào ánh mắt chân thành của cô gái, cô quyết định đi theo. Họ đi qua những con đường nhỏ hẹp, giữa những căn nhà tranh đơn sơ. Cảm giác lạc lõng vẫn đeo bám, nhưng lòng cô tràn đầy sự hiếu kỳ.

Một lúc sau, họ đến một ngôi làng nhỏ. Cô gái dẫn Ngọc Lâm vào một ngôi nhà gỗ. Bên trong, một người phụ nữ lớn tuổi đang bận rộn với nồi nước trên bếp. “Cô ấy là Tâm Anh,” cô gái giới thiệu. “Ta là Lưu Tâm Anh, và đây là mẹ ta.”

Ngọc Lâm mỉm cười, cảm thấy bớt căng thẳng. “Cảm ơn vì đã giúp tôi.” Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ, nhìn quanh ngôi nhà ấm cúng.

“Tại sao ngươi lại ở đây?” Tâm Anh hỏi, ánh mắt lo lắng.

Ngọc Lâm không biết phải giải thích ra sao. “Tôi gặp tai nạn… và rồi tôi thấy mình ở đây.”

Tâm Anh gật gù, có vẻ hiểu. “Chuyện đó thường xảy ra với những người không có duyên với nơi này. Nhưng ngươi có vẻ đặc biệt.”

“Đặc biệt?” Ngọc Lâm thắc mắc.

“Có thể ngươi sẽ khám phá ra nhiều điều hơn nữa,” Tâm Anh nói, ánh mắt lấp lánh.Đột nhiên, một tiếng la hét vang lên từ bên ngoài. Ngọc Lâm chạy ra, thấy một nhóm người đang vây quanh một chàng trai. Anh ta có dáng vẻ mạnh mẽ, nhưng đang bị một nhóm người lạ mặt đe dọa.

“Buông ra! Ta không sợ các ngươi!” Chàng trai hét lên, ánh mắt kiên quyết.

Ngọc Lâm cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ trong lòng. Cô không biết mình sẽ làm gì, nhưng một giọng nói bên trong thúc giục cô hành động. Cô tiến về phía nhóm người đang gây rối. “Tại sao các người lại làm vậy?”

Nhóm người quay lại, ánh mắt ngạc nhiên. “Cô bé này có gan thật!” Một kẻ trong số đó cười nhạo.

Chàng trai nhìn Ngọc Lâm, đôi mắt anh như truyền tải một thông điệp. “Cô không nên can thiệp.”

“Không! Tôi không thể đứng nhìn!” Ngọc Lâm nói, cảm giác như có một lực hút từ chàng trai.

Chàng trai gật đầu, và một sự kết nối vô hình giữa họ dường như đã được hình thành. “Nếu cô muốn giúp, hãy đứng sang một bên.”

Ngọc Lâm lùi lại, nhưng không thể rời mắt khỏi anh. Cô cảm nhận được một điều gì đó quen thuộc trong ánh mắt ấy, như thể họ đã từng gặp nhau ở một nơi nào đó trong quá khứ.

Cuộc đối đầu diễn ra căng thẳng, và trong khoảnh khắc đó, Ngọc Lâm thấy hình ảnh một cánh rừng, những ký ức mờ nhạt tràn về. Cô chớp mắt, cố gắng tập trung. Hình ảnh một chàng trai với nụ cười ấm áp, và một tình yêu đã mất.

“Mình… đã gặp nhau trước đây?” Cô lẩm bẩm.

“Cô có thể nhìn thấy ký ức, đúng không?” Chàng trai hỏi, giọng điệu khẩn trương.

Ngọc Lâm không biết trả lời thế nào, nhưng một cảm giác mạnh mẽ thúc đẩy cô. Cô quyết định đứng bên cạnh chàng trai, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước.

Những âm thanh huyên náo bên ngoài khiến lòng cô dâng trào. Từ giây phút này, cuộc đời cô sẽ không còn như trước. Cô đã xuyên không về một thế giới mới, nơi mà những bí mật và duyên phận đang chờ đợi.

Cảm giác hồi hộp lan tỏa, khi Ngọc Lâm nhận ra rằng đây chỉ mới là khởi đầu cho hành trình tìm kiếm tình yêu và công lý trong cuộc sống mới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau