Đường Tới Thiên Đường

Chương 6: Lãnh Mặc xuất hiện

Nhóm của Lý Vân tiếp tục đi qua khu rừng, sự hồi hộp vẫn còn lẩn khuất trong lòng mỗi người. Họ đã vượt qua thử thách đầu tiên, nhưng những cơn gió lạnh lẽo đang dần trở nên mạnh mẽ hơn, như thể báo hiệu những điều sắp xảy ra.

“Chúng ta sẽ dừng lại một chút,” Đường Tử lên tiếng, giọng trầm lại. “Cần nghỉ ngơi và hồi sức.”

“Đúng vậy,” Tôn Phong đồng tình, ngồi xuống một gốc cây lớn. “Chúng ta đã tiêu tốn nhiều năng lượng.”

Nhan Nguyệt gật đầu, đôi mắt cô vẫn sáng lên bởi sự hồi hộp. “Có lẽ chúng ta nên chia sẻ kế hoạch tiếp theo.”

Lý Vân nhìn quanh, cảm nhận được sự yên tĩnh của khu rừng, chỉ có tiếng lá xào xạc. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Thiên Đường. Có thể sẽ có những mảnh ghép giúp chúng ta hoàn thành hành trình.”

Giữa lúc họ đang bàn bạc, một tiếng động lạ vang lên từ phía xa. Âm thanh ấy như tiếng bước chân nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự bí ẩn. Nhóm nhanh chóng đứng lên, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.

“Cẩn thận!” Lý Vân nói, tay cô nắm chặt lại. “Có thể có kẻ theo dõi chúng ta.”

Và ngay lúc ấy, một bóng dáng xuất hiện từ phía rừng sâu. Đó là một cô gái với vẻ đẹp lạnh lùng, đôi mắt xanh biếc như nước, làn da trắng như sương mai. Cô bước ra từ bóng tối, không chút sợ hãi.

“Ngươi là ai?” Đường Tử hỏi, cảnh giác.

Cô gái không trả lời ngay, ánh mắt lướt qua từng thành viên trong nhóm. Cuối cùng, cô dừng lại ở Lý Vân, như thể nhận ra điều gì đó. “Ta là Lãnh Mặc,” cô nói, giọng điệu lạnh lẽo nhưng không thiếu phần kiêu hãnh. “Công chúa của một vương quốc đã bị tàn phá.”

“Công chúa?” Tôn Phong nhíu mày, cảm giác ngạc nhiên xộc đến. “Ngươi đang làm gì ở đây?”

“Tìm kiếm sự công bằng,” Lãnh Mặc đáp, đôi mắt cô ánh lên quyết tâm. “Quê hương ta đã bị xâm lăng, và ta sẽ không ngồi yên.”

“Ngươi muốn gia nhập chúng ta?” Lý Vân hỏi, tò mò về động cơ của cô.

“Ta cần một nhóm mạnh mẽ để thực hiện kế hoạch của mình,” Lãnh Mặc nói, không chút do dự. “Ta có thông tin về những thế lực đang thao túng vương quốc của ta. Nếu các ngươi muốn tìm kiếm Thiên Đường, ta có thể giúp.”

“Nhưng có một điều,” Nhan Nguyệt lên tiếng, sự e ngại hiện lên trong ánh mắt. “Chúng ta không thể chắc chắn về ngươi.”“Ta hiểu,” Lãnh Mặc gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Nhưng hãy để ta chứng minh.”

Đường Tử nhìn Lý Vân, như thể đang chờ đợi quyết định. Lý Vân cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong Lãnh Mặc, nhưng cũng biết rằng việc tin tưởng vào người khác không phải điều dễ dàng. “Nếu ngươi thực sự muốn giúp, hãy cho chúng ta thấy sức mạnh của mình,” cô nói.

Lãnh Mặc bước ra, đưa tay lên. Một dòng nước từ không khí tựa như những giọt sương mai, từ từ hình thành và cuộn tròn quanh bàn tay cô. “Ta có khả năng điều khiển nước và băng,” cô nói. “Và ta sẽ dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những người yếu đuối.”

Mọi người nhìn nhau, thấy được sức mạnh và sự kiên định trong ánh mắt của cô. “Nếu ngươi muốn gia nhập, ta chấp nhận,” Lý Vân nói, giọng kiên quyết. “Nhưng hãy nhớ, chúng ta cần phải tin tưởng lẫn nhau.”

“Ta sẽ không làm các ngươi thất vọng,” Lãnh Mặc khẳng định, nụ cười mỉm xuất hiện trên môi cô.

Nhóm lại tiếp tục hành trình, trong lòng họ tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Nhưng vẫn có điều gì đó chưa được giải thích, những bí mật chưa được tiết lộ. Lãnh Mặc mang theo những ký ức đau thương, và họ chưa biết rõ về quá khứ của cô.

Khi màn đêm buông xuống, họ tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi. Ánh trăng chiếu sáng qua tán cây, tạo ra những bóng đổ kỳ lạ. Lãnh Mặc đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng không tối tăm. “Ta sẽ lấy lại những gì đã mất,” cô thì thầm với chính mình.

“Ngươi đang nghĩ gì?” Nhan Nguyệt hỏi, bước đến bên cạnh.

“Về quê hương,” Lãnh Mặc đáp, giọng cô nhẹ nhàng. “Và những kẻ đã phá hủy nó.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu,” Nhan Nguyệt nói, ánh mắt đầy sự đồng cảm. “Đừng quên rằng chúng ta là một nhóm.”

Lãnh Mặc quay lại, ánh mắt cô bừng sáng với quyết tâm. “Ta không quên.”

Khi ánh sáng của bình minh ló rạng, nhóm lại tiếp tục lên đường. Họ đã có thêm một thành viên mới, nhưng cũng phải đối mặt với những thử thách phía trước. Mỗi người đều có những bí mật riêng, và những câu chuyện chưa kể đang chờ được khám phá.

Trong lúc băng qua một con suối nhỏ, Đường Tử bỗng dừng lại, ánh mắt anh dõi theo phía xa. “Có điều gì đó không ổn,” anh nói. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

Lý Vân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần phải cẩn thận hơn.”

Họ tiếp tục di chuyển, nhưng trong lòng mỗi người đều có cảm giác bất an. Những bóng đen vẫn rình rập, và cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu. Hành trình tìm kiếm Thiên Đường còn nhiều chông gai, và những bí mật của Lãnh Mặc vẫn đang chờ được khám phá.

truyenfull,truyenfull vn