Đương Thời Minh Nguyệt Tại

Chương 9

Lễ nghi chu toàn, lần lượt hành lễ chào hỏi.

Trong chính sảnh đã có không ít người ngồi.

Ánh mắt ta quét qua một vòng, rất nhanh đã nhìn thấy Giang Vãn Ngâm.

Hôm nay nàng ta ăn vận cực kỳ lộng lẫy.

Một bộ áo gấm dệt nổi màu đỏ lựu thêu cành vàng lá biếc, trên đầu cài trâm bộ d.a.o vàng ròng đính châu, khuyên tai là hồng ngọc huyết bồ câu đỏ rực.

Cả người được tôn lên vẻ trắng trẻo yếu mềm, giống như một đóa hoa được nuôi dưỡng trong nhà kính.

Trong lòng nàng ta ôm một đứa bé quấn tã đỏ thẫm, chắc hẳn chính là đứa trẻ kia.

Giang Vãn Ngâm vừa nhìn thấy ta, nụ cười trên mặt thoáng cứng lại trong chớp mắt nhưng rất nhanh đã trở về vẻ dịu dàng đoan trang như thường.

Nàng ta đứng dậy, giọng nói mềm mại như làn gió xuân tháng ba:

“Tỷ tỷ đến rồi.”

Không ít phu nhân trong sảnh đều nhìn sang, trong ánh mắt mang theo vẻ chờ xem náo nhiệt.

Ta bước tới, trước tiên hành lễ với các trưởng bối của Sở gia, sau đó mới nhìn về phía Giang Vãn Ngâm.

Mỉm cười gọi một tiếng:

“Muội muội.”

Tiếng “muội muội” ấy được gọi vô cùng tự nhiên, như thể những chuyện xảy ra ba năm trước chưa từng tồn tại.

Giang Vãn Ngâm rõ ràng có chút bất ngờ.

Nàng ta sững người một chút rồi mới miễn cưỡng cong môi cười:

“Tỷ tỷ có thể đến, muội thật sự rất vui.”

Nói rồi, nàng ta bế đứa trẻ trong tã lót lên cho ta xem:

“Tỷ tỷ xem này, đứa bé có giống chàng không?”

Đứa trẻ trắng trẻo mũm mĩm, ngũ quan còn chưa nở hết, lúc này nói giống ai thì vẫn còn quá sớm. Nhưng ta vẫn ghé lại nhìn một chút, mỉm cười nói:

“Giống chứ, đôi mắt giống Thế t.ử, cái miệng giống muội muội, sau này nhất định sẽ là một tiểu công t.ử tuấn tú.”

Trong mắt Giang Vãn Ngâm lóe lên một tia đắc ý, ngoài miệng lại khiêm tốn:

“Tỷ tỷ quá lời rồi, trẻ con như vậy, nào nhìn ra được gì.”

Mẫu thân thấy cảnh ấy vô cùng vui vẻ, cười khen mấy câu, rồi sai nha hoàn đi theo dâng đại lễ lên.

Đó là một bộ y phục và trang sức đầy đủ từ đầu đến chân dành cho trẻ sơ sinh, gọi là tặng đầu đuôi.

Giang Vãn Ngâm vội sai người mang lễ đáp tạ đã chuẩn bị sẵn tới cho mẫu thân, lại nhận một chiếc hộp gấm từ tay nha hoàn rồi đưa cho ta:

“Đây là quà muội chuẩn bị cho tỷ tỷ, không phải thứ gì quý giá, mong tỷ đừng chê.”

Ta nhận lấy, mở ra xem.

Bên trong là một đôi vòng ngọc bạch ngọc, phẩm chất bình thường. Nếu đặt trong các tiệm bạc ở Thái Thương nhiều lắm cũng chỉ đáng hai mươi lượng bạc.

Trong lòng thấy buồn cười nhưng ngoài mặt vẫn cảm kích nói:

“Muội muội có lòng rồi.”

Sau đó ta cũng ra hiệu cho nha hoàn đưa hộp gấm sang:

“Đây là quà mừng dành cho ngoại chất t.ử, chút tâm ý của ta, mong muội đừng chê.”

Giang Vãn Ngâm mở hộp ra.

Chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng khảm bảo thạch hiện ra, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ, khiến người nhìn hoa cả mắt.

Ánh mắt của mấy vị phu nhân trong sảnh đều bị thu hút.

Có người không nhịn được cảm thán:

“Chiếc khóa này tinh xảo quá! Tay nghề thế này, e rằng phải hai ba trăm lượng bạc ấy chứ?”

“Giang đại tiểu thư ra tay thật hào phóng.”

Nụ cười trên mặt Giang Vãn Ngâm gần như không giữ nổi nữa.

Chắc hẳn nàng ta không ngờ rằng ta lại mang tới một phần lễ như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đôi vòng bạch ngọc nàng ta tặng đem so với chiếc khóa này quả thực chẳng đáng nhắc tới.

Nhìn vẻ bối rối thoáng qua trong mắt nàng ta, ta thầm bật cười.

Bàn tay ôm đứa trẻ của Giang Vãn Ngâm hơi siết lại, móng tay gần như cắm vào tã lót nhưng rất nhanh nàng ta đã điều chỉnh được cảm xúc, dịu dàng nói:

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Làm tỷ tỷ phải tốn kém rồi. Sau này đứa bé lớn lên, nhất định phải cảm tạ di mẫu nó thật t.ử tế.”

Lời vừa dứt, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Sở Lăng Tiêu từ bên ngoài đi vào, phía sau là đệ đệ ta, Giang Thời An.

Trong tay Giang Thời An ôm một chiếc hộp gấm, hẳn là quà mừng dành cho ngoại chất t.ử. Nó đang cúi đầu nói gì đó với Sở Lăng Tiêu, trên mặt mang theo nụ cười.

Sở Lăng Tiêu vừa bước vào cửa, ánh mắt đã vượt qua tất cả mọi người, trực tiếp dừng lại trên người ta.

Hôm nay ta ăn mặc thanh nhã, giữa cả sảnh toàn gấm vóc lộng lẫy lại càng nổi bật hơn.

Hắn nhìn ta thật lâu mới dời mắt đi, tiến lên hành lễ với mẫu thân:

“Nhạc mẫu tới rồi.”

Mẫu thân cười gật đầu.

Ta bước lên nửa bước, quy củ hành một lễ vạn phúc:

“Thế t.ử mạnh khỏe.”

Yết hầu Sở Lăng Tiêu khẽ động, giọng nói có phần căng cứng:

“Chiếu... tỷ tỷ của phu nhân không cần đa lễ.”

Ánh mắt Giang Vãn Ngâm đảo một vòng giữa ta và Sở Lăng Tiêu.

Ý cười nơi khóe môi nhạt đi vài phần nhưng giọng điệu vẫn dịu dàng như cũ:

“Lăng Tiêu, chàng tới đúng lúc lắm. Tỷ tỷ tặng một phần lễ quý giá như vậy, chàng mau thay thiếp cảm tạ tỷ ấy đi.”

Sở Lăng Tiêu cúi mắt nhìn bộ khóa trường mệnh kia, thần sắc trên mặt có phần khó đoán.

Một lúc sau mới nói lời cảm tạ.

“Là chuyện nên làm.”

Ta dịu giọng đáp, ánh mắt từ đầu đến cuối đều không lưu lại trên người hắn quá lâu.

Lúc này Giang Thời An mới chú ý đến ta.

Nó ngẩn người một chút, có phần ngượng ngùng bước tới:

“Đại tỷ.”

Ta mỉm cười gật đầu:

“Hôm trước không nhìn kỹ, hôm nay mới nhận ra đệ đã cao lên nhiều như vậy rồi.”

“Vâng.”

Nó đáp mơ hồ một tiếng, dường như không biết nên nói gì, đứng tại chỗ lúng túng, ngón tay vô thức cào cào mép hộp gấm.

Không khí nhất thời có chút vi diệu.

May mà lúc ấy Sở lão phu nhân bước ra giảng hòa.

Bà kéo tay ta, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một lượt rồi cười ha hả:

“Đây là Chiếu Nguyệt sao? Thay đổi quá rồi, bà già này suýt nữa không nhận ra. Tốt lắm, tốt lắm, trở về là tốt rồi. Các cháu là tỷ muội ruột thịt, sau này nhớ thường xuyên tới nhà chơi nhé.”

Ta mỉm cười dịu dàng, cung kính đáp lời, lại trò chuyện thêm vài câu rồi được nha hoàn dẫn tới bàn tiệc của nữ quyến.

Sau khi ngồi xuống, ta mới có thời gian quan sát khách khứa hôm nay.

Phu nhân và tiểu thư của các thế gia trong kinh thành tới hơn nửa.

Những nhà trước đây có quan hệ thân thiết với Giang phủ, nay thấy ta trở về thì thái độ cũng khác nhau.

Có người nhiệt tình, có người lạnh nhạt, có người khách sáo, có người tránh còn không kịp.

Ta lần lượt ứng đối, không kiêu không nịnh, vừa không quá thân cận cũng không khiến người khác cảm thấy xa cách.

Ngồi đối diện ta là đích trưởng nữ của phủ An Bình Hầu, Thẩm Thanh Từ.

Nàng nhỏ hơn ta vài tuổi, trước đây không tính là thân quen.