Lại là như vậy.
Không phân biệt phải trái đúng sai, chỉ cần Giang gia xảy ra chuyện, người bị đẩy ra gánh chịu luôn là ta.
Ta cười lạnh, không nói gì.
Sở Lăng Tiêu nhìn ta, lúc này mới như nhớ ra điều gì:
“Điện hạ khoan hậu nhân từ, hẳn sẽ không vì lỗi vô ý của Chiếu Nguyệt mà trách tội Giang gia. Hay là ngày mai ta vào cung gặp điện hạ, thay Chiếu Nguyệt cầu tình một phen?”
Giả nhân giả nghĩa thật khiến người ta buồn nôn.
Nhưng ngoài mặt, ta vẫn cảm tạ ý tốt của hắn:
“Ý tốt của Sở Thế t.ử, ta xin ghi nhận. Nhưng ta khuyên Thế t.ử vẫn đừng đi cầu tình thay ta. Còn lý do vì sao… vài ngày nữa ngươi sẽ biết thôi.”
Tính theo thời gian, từ lúc Bùi Huyền hồi cung xin chỉ, đến khi thánh chỉ được soạn xong và ban xuống, hẳn cũng chỉ trong một hai ngày này.
Ta thu dọn vài món hành lý đơn giản, rồi dẫn theo hai nha hoàn lên xe ngựa.
Lần này, mẫu thân vẫn không ra tiễn ta, trong lòng bà chỉ có danh dự của Giang gia và tiền đồ của đệ đệ.
Đối với nữ nhi liên tiếp gây họa như ta, bà đã thất vọng đến cực điểm.
Vừa hay, ta cũng đã thất vọng đến cực điểm với toàn bộ Giang gia.
Bây giờ như vậy, cũng xem như được như ý nguyện, ta an tâm sống một ngày nhàn nhã ở trang viên.
Còn chưa tới giữa trưa ngày thứ hai, xe ngựa của Giang gia đã tới, phụ thân đích thân đến đón ta trở về.
Ngoài tiền viện đã quỳ kín một sân người, ngay cả Giang Vãn Ngâm và Sở Lăng Tiêu cũng đang quỳ ở đó.
Thánh chỉ được đọc rất dài.
Đại ý là: Giang thị Chiếu Nguyệt tính tình ôn nhu đoan trang, đức hạnh hiền thục, xứng đôi với trữ quân. Nay ban hôn cho Thái t.ử Bùi Huyền làm chính phi. Chọn ngày lành tháng tốt thành hôn ...
“... Khâm thử.”
Tên thái giám kéo dài âm cuối, cười híp mắt nhìn ta.
“Giang đại tiểu thư, tiếp chỉ đi thôi.”
Ta giơ hai tay quá đầu, đón lấy cuộn gấm vàng sáng ấy.
Đến lúc này mới thật sự ý thức được rằng tất cả những chuyện này không phải là mơ.
“Tạ chủ long ân.”
Khi đứng dậy, khóe mắt ta liếc thấy Giang Vãn Ngâm vẫn còn quỳ dưới đất.
Mặt nàng ta vùi sau đôi tay chồng lên nhau, không nhìn rõ biểu cảm nhưng Sở Lăng Tiêu bên cạnh nàng ta đã ngẩng đầu lên.
Ánh mắt nhìn ta vừa đau khổ vừa lúng túng, gương mặt lúc xanh lúc đỏ như thể bị đạo thánh chỉ ấy tát mạnh một cái.
Mãi đến khi tên thái giám rời đi, phụ thân và mẫu thân mới đứng dậy.
Hai người nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Một lúc lâu sau, mẫu thân mới lên tiếng:
“Chiếu Nguyệt, con và điện hạ đã có duyên phận như vậy, vì sao không nói sớm?”
“Có nói thì sẽ có người tin sao?”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve ba chữ Giang Chiếu Nguyệt trên thánh chỉ, mỉm cười thư thái.
“Huống hồ, thánh chỉ chưa ban xuống ngày nào thì hôn sự vẫn chưa được định ngày ấy. Con đã từng bị từ hôn một lần, đương nhiên phải cẩn trọng mới được.”
“Nhưng con cẩn trọng quá mức rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẫu thân có chút bất mãn nhưng hiện giờ ta sắp trở thành Thái t.ử phi, dù có lời khó nghe hơn nữa, bà cũng không thể nói, không dám nói nữa.
Ngay cả Giang Vãn Ngâm cũng im lặng đứng phía sau mẫu thân.
Nàng ta ngơ ngác nhìn về phía xa không biết đang nghĩ những gì.
13
Nếu đã sắp gả vào Đông cung, thì từ bây giờ Giang gia phải bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho ta.
Những thứ trước đây mẫu thân không nỡ cho ta, giờ đều phải mang ra, còn long trọng hơn cả lúc Giang Vãn Ngâm xuất giá.
Ngay cả T.ử Đằng Uyển cũng được dọn dẹp lại, sửa sang mới tinh để làm nơi chờ xuất giá cho ta.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Giang Vãn Ngâm trở về nhìn thấy, mới hỏi một câu đã bị mẫu thân trách mắng:
“Tỷ tỷ con đã nhường con biết bao nhiêu lần rồi. Ngay cả phu quân cũng từng nhường cho con một lần. Con không thể nhường lại cho tỷ tỷ con một chút sao?”
Mặt Giang Vãn Ngâm lập tức đỏ bừng, ngay cả vành mắt cũng đỏ theo.
Giang Thời An quả thật nói được làm được, từ khi thánh chỉ ban xuống đến nay, hắn thậm chí không dám gặp mặt ta.
Vốn dĩ nam nữ chưa thành hôn, sau khi đính hôn thì không được lén gặp riêng nhưng Bùi Huyền nhớ nhung ta vô cùng.
Hắn thường nhân lúc Đông cung đưa lễ vật sang mà cải trang thành thị vệ đến gặp ta.
Trông chẳng khác nào một tên háo sắc lén lút tư thông, lại còn say mê chuyện đó không biết chán.
Ta khuyên không nổi, cuối cùng đành mặc kệ hắn.
Bây giờ phụ thân và mẫu thân gặp ta đã khách sáo hơn trước rất nhiều.
Trong lúc nói chuyện, nhắc đến đệ đệ Giang Thời An, mẫu thân biết những lời hắn mắng ta hôm đó đã làm tổn thương lòng ta.
Nhưng bà vẫn cố gắng hạ mình cầu cạnh, mong rằng sau khi ta vào Đông cung có thể nói tốt cho hắn vài câu trước mặt Bùi Huyền.
Ta mỉm cười:
“Thời An là đứa trẻ có chí khí. Con tin rằng dựa vào nỗ lực của chính mình, đệ ấy cũng sẽ sống rất tốt. Điện hạ là trữ quân, nhất cử nhất động đều có bá quan nhìn vào. Cũng không thể lúc nào cũng thiên vị nhà mẹ đẻ của thê t.ử được.”
Một câu nói khiến phụ mẫu đều lúng túng.
Muốn dùng chút tình cảm năm xưa để ràng buộc tannhưng thứ tình cảm ấy đã bị chính tay họ phá tan từ ngày ép ta hủy hôn rồi.
Tuy vậy, ta vẫn để lại cho họ một con đường lui.
“Dù sao phủ Tĩnh Ninh Hầu cũng là thông gia với Đông cung. Tuy không thể công khai nâng đỡ Thời An, nhưng có thể đề bạt Sở Thế t.ử nhiều hơn.”
“Sau này khi hắn kế thừa tước vị, lại chống lưng cho Thời An cũng như nhau. Phụ mẫu đừng nói chuyện này ra ngoài là được.”
Lúc ấy phụ mẫu mới hơi yên lòng.
Gần đến ngày thành hôn, nể mặt ta, ai ai cũng muốn qua lại thân thiết hơn với Giang gia, tiệc tùng trong phủ cũng nhiều lên.
Giang Vãn Ngâm dù có ghen tỵ đến đâu, nhận được thiệp mời vẫn phải dẫn theo hài t.ử và Sở Lăng Tiêu trở về nhà mẹ đẻ.
Phủ Tĩnh Ninh Hầu hiện giờ cũng rất mong có thêm qua lại với ta, như vậy mới có thể che lấp chuyện năm xưa Sở Lăng Tiêu ép ta hủy hôn.
Từ sau khi ta trở về, Sở Lăng Tiêu đã nhiều lần tìm cơ hội nói chuyện với ta mà không được.
Giờ ta đã là Thái t.ử phi được định sẵn, hắn càng khó có cơ hội tiếp cận ta hơn.
Cho nên khi nha hoàn Giang gia tìm đến hắn, nói rằng Thái t.ử phi có lời mời, hắn gần như không suy nghĩ mà lập tức tới ngay.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt ta, hắn mới như hoàn hồn, vội vàng khom người hành lễ.
Rượu còn sót lại trong chén lưu ly phản chiếu ánh nến, ánh vàng lay động không ngừng.
Không phân biệt phải trái đúng sai, chỉ cần Giang gia xảy ra chuyện, người bị đẩy ra gánh chịu luôn là ta.
Ta cười lạnh, không nói gì.
Sở Lăng Tiêu nhìn ta, lúc này mới như nhớ ra điều gì:
“Điện hạ khoan hậu nhân từ, hẳn sẽ không vì lỗi vô ý của Chiếu Nguyệt mà trách tội Giang gia. Hay là ngày mai ta vào cung gặp điện hạ, thay Chiếu Nguyệt cầu tình một phen?”
Giả nhân giả nghĩa thật khiến người ta buồn nôn.
Nhưng ngoài mặt, ta vẫn cảm tạ ý tốt của hắn:
“Ý tốt của Sở Thế t.ử, ta xin ghi nhận. Nhưng ta khuyên Thế t.ử vẫn đừng đi cầu tình thay ta. Còn lý do vì sao… vài ngày nữa ngươi sẽ biết thôi.”
Tính theo thời gian, từ lúc Bùi Huyền hồi cung xin chỉ, đến khi thánh chỉ được soạn xong và ban xuống, hẳn cũng chỉ trong một hai ngày này.
Ta thu dọn vài món hành lý đơn giản, rồi dẫn theo hai nha hoàn lên xe ngựa.
Lần này, mẫu thân vẫn không ra tiễn ta, trong lòng bà chỉ có danh dự của Giang gia và tiền đồ của đệ đệ.
Đối với nữ nhi liên tiếp gây họa như ta, bà đã thất vọng đến cực điểm.
Vừa hay, ta cũng đã thất vọng đến cực điểm với toàn bộ Giang gia.
Bây giờ như vậy, cũng xem như được như ý nguyện, ta an tâm sống một ngày nhàn nhã ở trang viên.
Còn chưa tới giữa trưa ngày thứ hai, xe ngựa của Giang gia đã tới, phụ thân đích thân đến đón ta trở về.
Ngoài tiền viện đã quỳ kín một sân người, ngay cả Giang Vãn Ngâm và Sở Lăng Tiêu cũng đang quỳ ở đó.
Thánh chỉ được đọc rất dài.
Đại ý là: Giang thị Chiếu Nguyệt tính tình ôn nhu đoan trang, đức hạnh hiền thục, xứng đôi với trữ quân. Nay ban hôn cho Thái t.ử Bùi Huyền làm chính phi. Chọn ngày lành tháng tốt thành hôn ...
“... Khâm thử.”
Tên thái giám kéo dài âm cuối, cười híp mắt nhìn ta.
“Giang đại tiểu thư, tiếp chỉ đi thôi.”
Ta giơ hai tay quá đầu, đón lấy cuộn gấm vàng sáng ấy.
Đến lúc này mới thật sự ý thức được rằng tất cả những chuyện này không phải là mơ.
“Tạ chủ long ân.”
Khi đứng dậy, khóe mắt ta liếc thấy Giang Vãn Ngâm vẫn còn quỳ dưới đất.
Mặt nàng ta vùi sau đôi tay chồng lên nhau, không nhìn rõ biểu cảm nhưng Sở Lăng Tiêu bên cạnh nàng ta đã ngẩng đầu lên.
Ánh mắt nhìn ta vừa đau khổ vừa lúng túng, gương mặt lúc xanh lúc đỏ như thể bị đạo thánh chỉ ấy tát mạnh một cái.
Mãi đến khi tên thái giám rời đi, phụ thân và mẫu thân mới đứng dậy.
Hai người nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Một lúc lâu sau, mẫu thân mới lên tiếng:
“Chiếu Nguyệt, con và điện hạ đã có duyên phận như vậy, vì sao không nói sớm?”
“Có nói thì sẽ có người tin sao?”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve ba chữ Giang Chiếu Nguyệt trên thánh chỉ, mỉm cười thư thái.
“Huống hồ, thánh chỉ chưa ban xuống ngày nào thì hôn sự vẫn chưa được định ngày ấy. Con đã từng bị từ hôn một lần, đương nhiên phải cẩn trọng mới được.”
“Nhưng con cẩn trọng quá mức rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẫu thân có chút bất mãn nhưng hiện giờ ta sắp trở thành Thái t.ử phi, dù có lời khó nghe hơn nữa, bà cũng không thể nói, không dám nói nữa.
Ngay cả Giang Vãn Ngâm cũng im lặng đứng phía sau mẫu thân.
Nàng ta ngơ ngác nhìn về phía xa không biết đang nghĩ những gì.
13
Nếu đã sắp gả vào Đông cung, thì từ bây giờ Giang gia phải bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho ta.
Những thứ trước đây mẫu thân không nỡ cho ta, giờ đều phải mang ra, còn long trọng hơn cả lúc Giang Vãn Ngâm xuất giá.
Ngay cả T.ử Đằng Uyển cũng được dọn dẹp lại, sửa sang mới tinh để làm nơi chờ xuất giá cho ta.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Giang Vãn Ngâm trở về nhìn thấy, mới hỏi một câu đã bị mẫu thân trách mắng:
“Tỷ tỷ con đã nhường con biết bao nhiêu lần rồi. Ngay cả phu quân cũng từng nhường cho con một lần. Con không thể nhường lại cho tỷ tỷ con một chút sao?”
Mặt Giang Vãn Ngâm lập tức đỏ bừng, ngay cả vành mắt cũng đỏ theo.
Giang Thời An quả thật nói được làm được, từ khi thánh chỉ ban xuống đến nay, hắn thậm chí không dám gặp mặt ta.
Vốn dĩ nam nữ chưa thành hôn, sau khi đính hôn thì không được lén gặp riêng nhưng Bùi Huyền nhớ nhung ta vô cùng.
Hắn thường nhân lúc Đông cung đưa lễ vật sang mà cải trang thành thị vệ đến gặp ta.
Trông chẳng khác nào một tên háo sắc lén lút tư thông, lại còn say mê chuyện đó không biết chán.
Ta khuyên không nổi, cuối cùng đành mặc kệ hắn.
Bây giờ phụ thân và mẫu thân gặp ta đã khách sáo hơn trước rất nhiều.
Trong lúc nói chuyện, nhắc đến đệ đệ Giang Thời An, mẫu thân biết những lời hắn mắng ta hôm đó đã làm tổn thương lòng ta.
Nhưng bà vẫn cố gắng hạ mình cầu cạnh, mong rằng sau khi ta vào Đông cung có thể nói tốt cho hắn vài câu trước mặt Bùi Huyền.
Ta mỉm cười:
“Thời An là đứa trẻ có chí khí. Con tin rằng dựa vào nỗ lực của chính mình, đệ ấy cũng sẽ sống rất tốt. Điện hạ là trữ quân, nhất cử nhất động đều có bá quan nhìn vào. Cũng không thể lúc nào cũng thiên vị nhà mẹ đẻ của thê t.ử được.”
Một câu nói khiến phụ mẫu đều lúng túng.
Muốn dùng chút tình cảm năm xưa để ràng buộc tannhưng thứ tình cảm ấy đã bị chính tay họ phá tan từ ngày ép ta hủy hôn rồi.
Tuy vậy, ta vẫn để lại cho họ một con đường lui.
“Dù sao phủ Tĩnh Ninh Hầu cũng là thông gia với Đông cung. Tuy không thể công khai nâng đỡ Thời An, nhưng có thể đề bạt Sở Thế t.ử nhiều hơn.”
“Sau này khi hắn kế thừa tước vị, lại chống lưng cho Thời An cũng như nhau. Phụ mẫu đừng nói chuyện này ra ngoài là được.”
Lúc ấy phụ mẫu mới hơi yên lòng.
Gần đến ngày thành hôn, nể mặt ta, ai ai cũng muốn qua lại thân thiết hơn với Giang gia, tiệc tùng trong phủ cũng nhiều lên.
Giang Vãn Ngâm dù có ghen tỵ đến đâu, nhận được thiệp mời vẫn phải dẫn theo hài t.ử và Sở Lăng Tiêu trở về nhà mẹ đẻ.
Phủ Tĩnh Ninh Hầu hiện giờ cũng rất mong có thêm qua lại với ta, như vậy mới có thể che lấp chuyện năm xưa Sở Lăng Tiêu ép ta hủy hôn.
Từ sau khi ta trở về, Sở Lăng Tiêu đã nhiều lần tìm cơ hội nói chuyện với ta mà không được.
Giờ ta đã là Thái t.ử phi được định sẵn, hắn càng khó có cơ hội tiếp cận ta hơn.
Cho nên khi nha hoàn Giang gia tìm đến hắn, nói rằng Thái t.ử phi có lời mời, hắn gần như không suy nghĩ mà lập tức tới ngay.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt ta, hắn mới như hoàn hồn, vội vàng khom người hành lễ.
Rượu còn sót lại trong chén lưu ly phản chiếu ánh nến, ánh vàng lay động không ngừng.