Ta vốn nghĩ sau khi hồi kinh, Bùi Huyền sẽ ưu tiên xử lý chính sự, đợi mọi chuyện ổn định rồi mới nhớ đến ta.
Không ngờ hắn còn sốt ruột hơn cả ta tưởng.
Ta lại nhớ đến lá thư đã gửi đi trước đó mà mãi không nhận được hồi âm.
Ta cứ nghĩ nó đã chìm xuống đáy biển, không ngờ hắn lại muốn dùng cách này để tạo cho ta một niềm bất ngờ.
Nghĩ đến cảnh Thái t.ử điện hạ trong thư phòng nhận được mảnh giấy ta viết:
“Từ công t.ử, hoa nở đầy lối, người có thể thong thả trở về rồi.”
Không biết khi ấy hắn sẽ lộ ra vẻ mặt thế nào.
Chỉ nghĩ đến thôi, vành tai ta đã hơi nóng lên.
Khi tổ phụ còn giữ chức Thái t.ử Thái phó, ta từng nghe qua danh húy của đương kim Thái t.ử.
“Từ” lại là họ của nhà mẹ Hoàng hậu.
Bùi Huyền khí độ bất phàm, dù hắn đổi tên thành Từ Huyền, ta vẫn nhận ra hắn từ lâu.
Ta biết danh tiếng của mình đã bị hủy hoại.
Sau này bất luận là xuất giá hay tự lập, đều không còn con đường tốt đẹp nào.
Chỉ khi đứng ở vị trí cao nhất, chỉ khi dựa vào chính bản thân mình, ta mới có thể rửa sạch oan khuất cho mình.
Tuy rằng để dụ hắn mắc câu, quả thực ta đã hao tốn không ít tâm tư nhưng thứ tình ý thẳng thắn đến như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên ta bộc lộ.
Ban đầu ta còn sợ sẽ làm Bùi Huyền giật mình.
Bây giờ nghĩ lại… nước cờ d.ụ.c cầm cố túng này, xem ra ta đã đi đúng rồi.
11
Chớp mắt đã đến mùng chín tháng Tư, ngày sinh thần của lão phu nhân phủ Tĩnh Ninh Hầu.
Sáng sớm, mẫu thân đã cho người chuẩn bị xe ngựa, lại đích thân chọn vài cuộn gấm lụa thượng hạng làm quà mừng thọ.
Xe ngựa đi khoảng một nén nhang thì dừng lại trước cổng phủ Tĩnh Ninh Hầu.
Hôm nay trong phủ giăng đèn kết hoa, gấm vóc rực rỡ, khắp nơi đều toát lên khí thế của một gia tộc thế gia vọng tộc.
Nha hoàn bà t.ử qua lại đều mặc y phục mới tinh, gặp khách liền tươi cười tiếp đón, quy củ vô cùng chu đáo.
Đây chính là phong thái của phủ Tĩnh Ninh Hầu.
Cũng chẳng trách năm xưa mẫu thân thà để tỷ muội chúng ta bất hòa, cũng muốn trèo cao với mối hôn sự này.
Ta ngồi trong tiệc, đang nghe mẫu thân và Hầu phu nhân chuyện trò thì nha hoàn Bạch Liên bên cạnh muội muội vội vàng chạy vào, mặt đầy vui mừng nói:
“Lão phu nhân, Thái t.ử điện hạ đến rồi! Ngài còn mang theo lễ mừng thọ. Hầu gia truyền lời bảo mọi người ra phía trước nghênh giá!”
“Lời này là thật sao?”
Hầu phu nhân kích động vô cùng.
Phủ Tĩnh Ninh Hầu tuy đã truyền tước được hai đời, nhưng từ khi Tĩnh Ninh Hầu cáo lão lui về, phủ này cũng xem như đã rời xa trung tâm triều chính.
Hai năm gần đây tuy vẫn còn qua lại với cố giao cũ nhưng để Thái t.ử điện hạ đích thân đến chúc thọ thì đúng là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ.
“Chúc mừng lão phu nhân. Nghe nói Thế t.ử có nhiều thành tựu trong triều, chắc hẳn điện hạ là nể mặt hắn.”
Mẫu thân cười nói, đã đứng dậy theo lão phu nhân đi ra ngoài.
Ta theo sau mẫu thân, từng bước từng bước tiến lên.
Còn chưa đến chính đường, đã nghe bên trong truyền ra tiếng cười sang sảng của một nam t.ử, xen lẫn giọng đáp lời già nua nhưng cung kính của Tĩnh Ninh Hầu.
Thanh âm ấy ta quá quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ở Thái Thương, dưới những chiếc đèn l.ồ.ng trong chợ hoa, hắn cũng từng cười như thế rồi hẹn gặp ta.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ta cụp mắt xuống, cùng mọi người hành lễ.
Cả đại sảnh đầy hương thơm và bóng dáng giai nhân đồng loạt khom người.
Ta hơi ngồi xuống, ánh mắt chỉ dừng trên đôi giày đen của hắn.
Trên mặt giày thêu những áng mây màu vàng sẫm.
Từng bước từng bước giẫm lên nền đá xanh, rồi dừng lại trước vị trí chủ tọa.
“Mọi người đứng lên đi.”
Giọng Bùi Huyền mang theo vài phần ôn hòa.
“Hôm nay là sinh thần của lão phu nhân. Nói ra thì cô cũng có chút duyên phận với phủ Tĩnh Ninh Hầu. Chẳng qua là tới uống một chén rượu mừng mà thôi. Chư vị không cần câu nệ.”
Ta theo mọi người đứng dậy.
Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn.
Hắn ngồi cao trên chủ vị, khóe môi mang theo nụ cười đúng mực nhưng ánh mắt lại vượt qua toàn bộ khách khứa trong sảnh, chính xác rơi trên gương mặt ta.
Chỉ trong một khoảnh khắc hắn đã dời mắt đi, nâng chén trà lên tiếp tục nói chuyện với Tĩnh Ninh Hầu.
Vành tai ta lại hơi nóng lên, ta cúi đầu giả vờ nhìn những đĩa điểm tâm trên bàn.
Tiệc mừng thọ bắt đầu, Hầu phủ bày hơn mười bàn tiệc.
Vì có Thái t.ử điện hạ nên nam khách và nữ quyến được xếp ngồi riêng, ở giữa ngăn bởi một tấm bình phong gỗ t.ử đàn khảm xà cừ.
Đương nhiên Thái t.ử ngồi ở phía nam khách.
Cách những bóng người chen chúc cùng tiếng chén ngọc khua vang náo nhiệt, ta vẫn có thể thấp thoáng nhìn thấy Bùi Huyền ngồi trên chủ vị, Tĩnh Ninh Hầu và Sở Lăng Tiêu ngồi bên cạnh.
Mấy người vừa nói vừa cười, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Giang Vãn Ngâm ngồi bên phía nữ quyến.
Tuy đang cười nói với mấy vị phu nhân bên cạnh, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn động tĩnh bên phía chủ vị.
Trong ánh mắt mang theo vài phần đắc ý.
“Thế t.ử nói trong thời gian điện hạ tuần du Giang Nam, ngài thường xuyên cải trang xuất hành để quan sát dân tình, vô cùng vất vả.”
Giang Vãn Ngâm rót cho Hầu phu nhân một chén rượu, cười nói:
“Ta còn bảo với Thế t.ử rằng, điện hạ chăm lo chính sự như vậy chính là phúc của Đại Lương chúng ta.”
Hầu phu nhân gật đầu, khen ngợi nhìn nàng ta một cái:
“Con đúng là biết nói đỡ cho phu quân mình.”
Mẫu thân cũng cười phụ họa:
“Nhị nha đầu sau khi xuất giá quả nhiên xử sự khác hẳn trước đây.”
Ta gắp một đũa măng sợi, chậm rãi nhai.
Đương kim bệ hạ và Hoàng hậu nương nương là phu thê thanh mai trúc mã, bên nhau từ thuở thiếu niên đến lúc tuổi già, tình cảm sâu đậm vô cùng.
Thái t.ử Bùi Huyền từ khi sinh ra đã gánh trên vai vô số kỳ vọng. Bệ hạ và Hoàng hậu đều vô cùng yêu thương hắn.
Chuyến đi Giang Nam lần này cũng là thay mặt hoàng đế tuần sát non sông.
Sau chuyến đi, hắn quả thật thu hoạch không ít.
Đang suy nghĩ, một tiểu nha hoàn bên cạnh ta bước tới, nhỏ giọng nói:
“Giang đại tiểu thư, Thái t.ử điện hạ mời người đến thủy tạ phía sau gặp mặt.”
Không ngờ hắn còn sốt ruột hơn cả ta tưởng.
Ta lại nhớ đến lá thư đã gửi đi trước đó mà mãi không nhận được hồi âm.
Ta cứ nghĩ nó đã chìm xuống đáy biển, không ngờ hắn lại muốn dùng cách này để tạo cho ta một niềm bất ngờ.
Nghĩ đến cảnh Thái t.ử điện hạ trong thư phòng nhận được mảnh giấy ta viết:
“Từ công t.ử, hoa nở đầy lối, người có thể thong thả trở về rồi.”
Không biết khi ấy hắn sẽ lộ ra vẻ mặt thế nào.
Chỉ nghĩ đến thôi, vành tai ta đã hơi nóng lên.
Khi tổ phụ còn giữ chức Thái t.ử Thái phó, ta từng nghe qua danh húy của đương kim Thái t.ử.
“Từ” lại là họ của nhà mẹ Hoàng hậu.
Bùi Huyền khí độ bất phàm, dù hắn đổi tên thành Từ Huyền, ta vẫn nhận ra hắn từ lâu.
Ta biết danh tiếng của mình đã bị hủy hoại.
Sau này bất luận là xuất giá hay tự lập, đều không còn con đường tốt đẹp nào.
Chỉ khi đứng ở vị trí cao nhất, chỉ khi dựa vào chính bản thân mình, ta mới có thể rửa sạch oan khuất cho mình.
Tuy rằng để dụ hắn mắc câu, quả thực ta đã hao tốn không ít tâm tư nhưng thứ tình ý thẳng thắn đến như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên ta bộc lộ.
Ban đầu ta còn sợ sẽ làm Bùi Huyền giật mình.
Bây giờ nghĩ lại… nước cờ d.ụ.c cầm cố túng này, xem ra ta đã đi đúng rồi.
11
Chớp mắt đã đến mùng chín tháng Tư, ngày sinh thần của lão phu nhân phủ Tĩnh Ninh Hầu.
Sáng sớm, mẫu thân đã cho người chuẩn bị xe ngựa, lại đích thân chọn vài cuộn gấm lụa thượng hạng làm quà mừng thọ.
Xe ngựa đi khoảng một nén nhang thì dừng lại trước cổng phủ Tĩnh Ninh Hầu.
Hôm nay trong phủ giăng đèn kết hoa, gấm vóc rực rỡ, khắp nơi đều toát lên khí thế của một gia tộc thế gia vọng tộc.
Nha hoàn bà t.ử qua lại đều mặc y phục mới tinh, gặp khách liền tươi cười tiếp đón, quy củ vô cùng chu đáo.
Đây chính là phong thái của phủ Tĩnh Ninh Hầu.
Cũng chẳng trách năm xưa mẫu thân thà để tỷ muội chúng ta bất hòa, cũng muốn trèo cao với mối hôn sự này.
Ta ngồi trong tiệc, đang nghe mẫu thân và Hầu phu nhân chuyện trò thì nha hoàn Bạch Liên bên cạnh muội muội vội vàng chạy vào, mặt đầy vui mừng nói:
“Lão phu nhân, Thái t.ử điện hạ đến rồi! Ngài còn mang theo lễ mừng thọ. Hầu gia truyền lời bảo mọi người ra phía trước nghênh giá!”
“Lời này là thật sao?”
Hầu phu nhân kích động vô cùng.
Phủ Tĩnh Ninh Hầu tuy đã truyền tước được hai đời, nhưng từ khi Tĩnh Ninh Hầu cáo lão lui về, phủ này cũng xem như đã rời xa trung tâm triều chính.
Hai năm gần đây tuy vẫn còn qua lại với cố giao cũ nhưng để Thái t.ử điện hạ đích thân đến chúc thọ thì đúng là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ.
“Chúc mừng lão phu nhân. Nghe nói Thế t.ử có nhiều thành tựu trong triều, chắc hẳn điện hạ là nể mặt hắn.”
Mẫu thân cười nói, đã đứng dậy theo lão phu nhân đi ra ngoài.
Ta theo sau mẫu thân, từng bước từng bước tiến lên.
Còn chưa đến chính đường, đã nghe bên trong truyền ra tiếng cười sang sảng của một nam t.ử, xen lẫn giọng đáp lời già nua nhưng cung kính của Tĩnh Ninh Hầu.
Thanh âm ấy ta quá quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ở Thái Thương, dưới những chiếc đèn l.ồ.ng trong chợ hoa, hắn cũng từng cười như thế rồi hẹn gặp ta.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ta cụp mắt xuống, cùng mọi người hành lễ.
Cả đại sảnh đầy hương thơm và bóng dáng giai nhân đồng loạt khom người.
Ta hơi ngồi xuống, ánh mắt chỉ dừng trên đôi giày đen của hắn.
Trên mặt giày thêu những áng mây màu vàng sẫm.
Từng bước từng bước giẫm lên nền đá xanh, rồi dừng lại trước vị trí chủ tọa.
“Mọi người đứng lên đi.”
Giọng Bùi Huyền mang theo vài phần ôn hòa.
“Hôm nay là sinh thần của lão phu nhân. Nói ra thì cô cũng có chút duyên phận với phủ Tĩnh Ninh Hầu. Chẳng qua là tới uống một chén rượu mừng mà thôi. Chư vị không cần câu nệ.”
Ta theo mọi người đứng dậy.
Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn.
Hắn ngồi cao trên chủ vị, khóe môi mang theo nụ cười đúng mực nhưng ánh mắt lại vượt qua toàn bộ khách khứa trong sảnh, chính xác rơi trên gương mặt ta.
Chỉ trong một khoảnh khắc hắn đã dời mắt đi, nâng chén trà lên tiếp tục nói chuyện với Tĩnh Ninh Hầu.
Vành tai ta lại hơi nóng lên, ta cúi đầu giả vờ nhìn những đĩa điểm tâm trên bàn.
Tiệc mừng thọ bắt đầu, Hầu phủ bày hơn mười bàn tiệc.
Vì có Thái t.ử điện hạ nên nam khách và nữ quyến được xếp ngồi riêng, ở giữa ngăn bởi một tấm bình phong gỗ t.ử đàn khảm xà cừ.
Đương nhiên Thái t.ử ngồi ở phía nam khách.
Cách những bóng người chen chúc cùng tiếng chén ngọc khua vang náo nhiệt, ta vẫn có thể thấp thoáng nhìn thấy Bùi Huyền ngồi trên chủ vị, Tĩnh Ninh Hầu và Sở Lăng Tiêu ngồi bên cạnh.
Mấy người vừa nói vừa cười, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Giang Vãn Ngâm ngồi bên phía nữ quyến.
Tuy đang cười nói với mấy vị phu nhân bên cạnh, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn động tĩnh bên phía chủ vị.
Trong ánh mắt mang theo vài phần đắc ý.
“Thế t.ử nói trong thời gian điện hạ tuần du Giang Nam, ngài thường xuyên cải trang xuất hành để quan sát dân tình, vô cùng vất vả.”
Giang Vãn Ngâm rót cho Hầu phu nhân một chén rượu, cười nói:
“Ta còn bảo với Thế t.ử rằng, điện hạ chăm lo chính sự như vậy chính là phúc của Đại Lương chúng ta.”
Hầu phu nhân gật đầu, khen ngợi nhìn nàng ta một cái:
“Con đúng là biết nói đỡ cho phu quân mình.”
Mẫu thân cũng cười phụ họa:
“Nhị nha đầu sau khi xuất giá quả nhiên xử sự khác hẳn trước đây.”
Ta gắp một đũa măng sợi, chậm rãi nhai.
Đương kim bệ hạ và Hoàng hậu nương nương là phu thê thanh mai trúc mã, bên nhau từ thuở thiếu niên đến lúc tuổi già, tình cảm sâu đậm vô cùng.
Thái t.ử Bùi Huyền từ khi sinh ra đã gánh trên vai vô số kỳ vọng. Bệ hạ và Hoàng hậu đều vô cùng yêu thương hắn.
Chuyến đi Giang Nam lần này cũng là thay mặt hoàng đế tuần sát non sông.
Sau chuyến đi, hắn quả thật thu hoạch không ít.
Đang suy nghĩ, một tiểu nha hoàn bên cạnh ta bước tới, nhỏ giọng nói:
“Giang đại tiểu thư, Thái t.ử điện hạ mời người đến thủy tạ phía sau gặp mặt.”