Linh dẫn nhóm vào sâu trong đường hầm. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin chỉ đủ để họ nhìn thấy những bức tường ẩm mốc, với những dòng chữ nguệch ngoạc mà ai đó đã viết lên. Không khí nặng nề, ẩm ướt khiến họ cảm thấy ngột ngạt.
“Cảm giác như đang đi vào lòng đất,” Hạnh thì thầm, ánh mắt lo lắng.
“Chúng ta cần phải tiếp tục,” Linh nói, giọng chắc nịch. “Hãy cẩn thận. Mọi thứ có thể xảy ra.”
Họ lặng lẽ tiến bước, lòng đầy hồi hộp. Linh cảm thấy hơi thở của quá khứ đang vây quanh. Những bí mật tăm tối của thành phố này đang chờ họ khám phá. Mỗi bước đi như kéo họ gần hơn đến sự thật.
“Đây là nơi mà Quân hoạt động,” Tuấn lên tiếng, ngón tay chỉ vào những vết tích kỳ lạ trên tường. “Có thể hắn đã để lại dấu vết.”
“Những linh hồn,” Hạnh nói, giọng run rẩy. “Hắn đang tìm kiếm linh hồn nào?”
“Có thể là của những người mất tích,” Linh đáp, đôi mắt sắc sảo quét qua không gian. “Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ.”
Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, được khóa chặt. Linh cảm thấy một cơn lạnh toát từ trong lòng. “Có thể Quân đã từng ở đây,” cô nói, tay đặt lên cánh cửa.
“Chúng ta phải vào,” Tuấn khẳng định, không chút do dự. “Có thể bên trong có thông tin.”
Hạnh gật đầu, nhưng Linh có thể thấy sự lo lắng trong ánh mắt cô. “Nếu hắn ở đây, chúng ta sẽ gặp rắc rối,” Hạnh nói.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Linh đáp, quyết tâm in hằn trên gương mặt. “Mở cửa.”
Tuấn đẩy mạnh cánh cửa, nó kêu lên một tiếng ken két. Bên trong là một căn phòng tối tăm, với những đồ vật lộn xộn. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của họ chiếu vào những mảnh giấy, những bức ảnh cũ.
“Đây là...?” Hạnh ngập ngừng, tiến lại gần một bức ảnh. “Đó có phải là Quân không?”
“Đúng,” Linh xác nhận, không rời mắt khỏi bức ảnh. “Và cậu bé... có thể là em trai mình.”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Tuấn nói, lật qua những tài liệu. “Có thể có thông tin gì về kế hoạch của hắn.”
Bỗng dưng, một tiếng động lớn vang lên từ phía ngoài, khiến cả ba người giật mình. Họ nhìn nhau, sự sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt. “Hắn đến rồi,” Linh nói, giọng run rẩy.
“Chúng ta phải trốn đi!” Hạnh kêu lên, nhưng Tuấn đã nhanh chóng kéo cô lại.
“Không, chúng ta không thể rời đi khi chưa biết hắn đang làm gì,” Tuấn khẳng định.
“Đúng, chúng ta phải tìm ra điểm yếu của hắn,” Linh đồng tình. “Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi bị hắn thao túng.”
Họ lén lút tiếp tục tìm kiếm, trong khi tiếng bước chân ngày càng gần hơn. Linh có thể cảm nhận được sự hiện diện của Quân, như một con thú săn mồi đang rình rập. Cô tìm thấy một cuốn sổ tay cũ, mở ra và thấy những ghi chú kỳ lạ, những dòng chữ nguệch ngoạc về những kế hoạch tăm tối mà Quân đang thực hiện.
“Nhìn này!” Linh chỉ vào một đoạn. “Hắn đang lên kế hoạch để thu hút những linh hồn vào cái bẫy của mình.”
“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Tuấn nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
“Nhưng làm sao?” Hạnh hỏi, giọng đầy hoang mang.
“Có lẽ chúng ta cần tạo ra một sự phân tâm,” Linh đề xuất. “Khi hắn bận tâm đến chúng ta, có thể chúng ta sẽ có thời gian để tìm cách ngăn chặn hắn.”
“Vậy thì làm thế nào?” Tuấn hỏi.“Chúng ta cần một cái gì đó để gây sự chú ý,” Linh nhìn quanh, tìm kiếm một thứ gì đó có thể sử dụng.
Hạnh bất chợt chỉ vào một cái máy cassette cũ. “Chúng ta có thể phát nhạc từ nó. Hắn sẽ không thể cưỡng lại được.”
“Được!” Tuấn gật đầu. “Nhưng phải nhanh lên. Hắn có thể đến bất cứ lúc nào.”
Họ nhanh chóng chuẩn bị, Hạnh tìm thấy một băng cassette cũ, có vẻ như là một bản nhạc mà Quân thích. Linh đưa tay lắp băng vào máy, âm thanh rì rào bắt đầu phát ra.
“Làm nhanh!” Hạnh thúc giục.
Âm nhạc vang lên, hòa cùng tiếng bước chân từ bên ngoài. Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chúng ta phải trốn,” cô nói, rồi chỉ vào một góc tối.
Họ lén lút di chuyển, nhưng không ai có thể ngăn được cảm giác hồi hộp. Âm nhạc tiếp tục vang lên, như một lời gọi mời. Quân sẽ không thể cưỡng lại được.
“Hy vọng hắn bị thu hút,” Tuấn thì thầm, giọng đầy lo lắng.
Một cánh cửa bật mở, và Quân xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng quét qua căn phòng. Hắn đứng lại, như thể đang lắng nghe âm thanh phát ra. Hắn không biết rằng họ đang ở gần đó, chỉ cách hắn vài bước chân.
“Đến lúc rồi,” Linh thầm thì, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. Họ không thể để Quân tiếp tục thao túng.
Quân tiến về phía âm thanh, ánh mắt rực lửa. Hắn không ngờ rằng sự chú ý của hắn đang bị dẫn dắt đến một cái bẫy. Linh nắm chặt tay, lòng đầy quyết tâm.
“Hãy chuẩn bị!” cô nói.
Họ đứng im lặng, chờ đợi thời khắc quyết định. Khi Quân tiến gần hơn, Linh cảm thấy một sức mạnh dâng trào trong lòng. Cuộc đối đầu đầu tiên đã đến, và họ sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
“Ngừng lại!” Linh hét lên, bước ra khỏi chỗ trốn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Quân ngẩng đầu, vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng chỉ trong chớp mắt đã chuyển thành lạnh lùng.
“Cô đến đây làm gì?” Hắn hỏi, giọng điệu chế nhạo.
“Để ngăn cản ngươi,” Linh khẳng định, ánh mắt không rời khỏi hắn.
Tuấn và Hạnh đứng phía sau, chuẩn bị cho mọi tình huống. Không khí căng thẳng, như một sợi dây đàn kéo căng chờ đợi tiếng gảy.
“Cô không biết mình đang đối diện với ai đâu,” Quân cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ nham hiểm. “Cô nghĩ mình có thể cứu những linh hồn? Họ đã thuộc về tôi.”
“Không!” Linh hét lên, giọng đầy quyết tâm. “Họ sẽ không trở thành công cụ của ngươi nữa!”
“Thật buồn cười,” hắn nói, lùi lại một bước. “Cô không biết sự thật, nhưng tôi sẽ cho cô thấy.”
Và rồi, từ những bóng tối xung quanh, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên. Những linh hồn bị mắc kẹt, những tiếng kêu thét vọng lại từ quá khứ. Linh cảm thấy lòng mình lạnh toát.
“Chúng ta không thể để hắn thao túng!” Tuấn hô lớn, sẵn sàng chiến đấu.
“Đúng vậy,” Hạnh đồng ý, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”
Cuộc chiến không thể tránh khỏi, và trong bầu không khí tăm tối, họ bắt đầu tìm cách đối đầu với Quân. Linh cảm nhận được sức mạnh của những bí mật đang chực chờ, và cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi.