Đường Đua Nhiệt Huyết

Chương 10: Đối mặt với nỗi sợ

Khôi và Linh đứng chết lặng, ánh mắt đổ dồn về phía Hải và nhóm của hắn. Không khí xung quanh trở nên căng thẳng, như thể có thể cắt đứt bằng một con dao. Hải, với vẻ lạnh lùng thường thấy, bước đến gần hơn, đôi mắt sắc lạnh như dao.

"Các người đang làm gì ở đây?" Giọng hắn vang lên, đầy đe dọa.

“Chúng tôi... chỉ đang tìm hiểu một số thông tin,” Khôi nhanh chóng phản ứng, dù lòng anh đang dậy sóng.

“Thông tin?” Hải nhếch mép cười, tiếng cười của hắn đầy mỉa mai. “Các người đang tìm cách lén lút, phải không? Không nghĩ rằng tôi sẽ biết sao?”

Linh cảm thấy tim mình đập nhanh. "Chúng tôi không có ý định gây rối," cô nói, giọng bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

“Thật buồn cười,” Hải bước gần hơn, đôi mắt vẫn không rời khỏi họ. “Các người có biết rằng sự thật sẽ không bao giờ được giấu kín mãi mãi? Tôi sẽ cho các người thấy thế nào là sức mạnh thực sự.”

Khôi và Linh nhìn nhau, không biết phải làm gì. Họ đã tìm ra những vật phẩm huyền bí, nhưng giờ đây, họ đứng trước một tình huống khó khăn hơn cả. Hải không chỉ là một đối thủ mạnh mẽ, mà còn là một kẻ có thể thao túng tâm lý của họ.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Khôi thì thầm với Linh, nhưng Hải đã nghe thấy.

“Rời đi? Không dễ vậy đâu.” Hải ra hiệu cho đồng bọn tiến lại gần. “Các người không thể đi đâu cả.”

Linh cảm thấy nỗi sợ hãi xâm chiếm. Cô biết rằng nếu không hành động nhanh chóng, mọi thứ có thể rơi vào tình huống tồi tệ. “Chúng ta có thể nói chuyện bình tĩnh,” cô thử thuyết phục.

“Tôi không cần nói chuyện,” Hải đáp, ánh mắt vẫn sắc lạnh. “Tôi chỉ cần chứng minh cho các người thấy rằng các người không thể đánh bại tôi.”

Khôi siết chặt tay, cảm giác quyết tâm trỗi dậy. “Chúng tôi sẽ không đứng yên để anh thao túng mọi thứ. Đội của tôi sẽ không để bị hạ gục bởi những trò bẩn thỉu.”

“Thật đáng tiếc,” Hải nói, giọng điệu đầy khinh bỉ. “Tôi sẽ cho các người thấy rằng ý chí không thể thay thế cho sức mạnh.”

Bầu không khí trở nên dồn dập hơn khi Hải ra hiệu cho nhóm của mình tiến lên. Khôi cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. Anh nhìn Linh, thấy sự lo lắng trong ánh mắt cô. “Chạy đi!” Anh gào lên.

Cả hai lập tức quay người lao về phía cửa, nhưng nhóm của Hải đã chặn lại. Một cuộc rượt đuổi bắt đầu. Khôi và Linh chạy qua hành lang, tim đập thình thịch. Họ biết rằng họ cần phải thoát khỏi đây và tìm cách cảnh báo đội của mình về những gì Hải đang làm.“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn,” Linh nói, vừa chạy vừa ngoái lại nhìn.

“Có một phòng tập ở gần đây. Chúng ta có thể trốn ở đó,” Khôi đề xuất.

Khi họ đến phòng tập, Khôi đẩy cửa ra và kéo Linh vào trong. Hơi thở hổn hển của cả hai vang lên trong không gian yên tĩnh. Họ dựa lưng vào tường, cố gắng lắng nghe xem Hải có theo kịp không.

“Chúng ta phải lên kế hoạch,” Khôi nói, cố gắng bình tĩnh lại. “Nếu Hải đang sử dụng những vật phẩm đó, chúng ta cần phải tìm ra cách để đối phó với hắn.”

“Nhưng làm thế nào?” Linh hỏi, nét lo lắng vẫn không rời khỏi khuôn mặt. “Chúng ta không thể đối đầu với hắn nếu không có bằng chứng.”

Khôi nắm chặt tay. “Chúng ta sẽ phải thu thập thông tin từ những người khác. Có thể họ đã thấy điều gì đó.”

Linh gật đầu, ánh mắt cô sáng lên với hy vọng. “Chúng ta có thể nhờ Tâm và Huy hỗ trợ. Họ có thể giúp chúng ta tìm hiểu thêm.”

“Đúng vậy,” Khôi đồng ý. “Nhưng trước hết, chúng ta cần phải tìm cách thoát khỏi đây an toàn.”

Họ nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, tiếng nói của Hải vang lên. “Tìm chúng! Chúng không thể ở xa quá lâu.”

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Linh thì thầm, lòng đầy lo lắng.

Khôi quyết định. “Chúng ta phải ra ngoài. Đừng để họ phát hiện ra chúng ta ở đây.”

Hai người từ từ mở cửa, thận trọng nhìn ra. Không thấy ai. Họ lén lút bước ra ngoài, cố gắng giữ im lặng. Mỗi bước chân như một thử thách lớn.

“Mình phải nhanh lên,” Khôi nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ không để Hải và nhóm của hắn chiến thắng. Đội của mình sẽ không thất bại.”

Họ chạy nhanh về phía phòng tập khác, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến không chỉ là về thể thao, mà còn là về sự chính nghĩa, về tình bạn và lòng tự trọng. Họ phải tìm cách ngăn chặn Hải trước khi quá muộn.

Bên ngoài, bầu trời đã tối dần, nhưng trong lòng họ, ánh sáng hy vọng vẫn chưa tắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn