Đường Đến Cái Chết

Chương 6: Tìm Kiếm Chứng Cứ

Nguyễn Thị Lan bước vào hiện trường vụ án với tâm thế chuyên nghiệp. Cô điều chỉnh kính bảo hộ và đeo găng tay, ánh mắt sắc bén quét qua không gian ngập tràn những mảnh ghép hỗn loạn. Căn phòng nhỏ hẹp, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn neon chập chờn, khiến mọi thứ trở nên u ám hơn.

“Lan, em có thấy điều gì khác thường không?” Đặng Quốc Thái đứng bên cạnh, giọng trầm ấm nhưng không kém phần khẩn trương.

“Có,” Lan trả lời, vừa cúi xuống xem xét một mảnh vải nhỏ màu đỏ rực rỡ nằm dưới sàn. “Chúng ta cần phải tìm hiểu xem đây là gì.”

Hoàng và Tú vừa đến, họ nhanh chóng hòa vào không khí nghiêm túc của cuộc điều tra. “Có gì mới không?” Hoàng hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Chúng ta có một mảnh vải. Có thể là từ quần áo của nạn nhân hoặc kẻ gây án,” Lan giải thích, nâng mảnh vải lên cho mọi người cùng nhìn.

“Đưa cho tôi xem,” Tú nói, tiến lại gần. “Có thể chúng ta sẽ tìm được dấu vết DNA.”

Lan gật đầu, cô cảm thấy hào hứng khi nghĩ đến khả năng khám phá ra điều gì đó quan trọng. “Chúng ta cần chuyển nó về phòng thí nghiệm ngay lập tức.”

Thái đứng gần cửa, lắng nghe những âm thanh từ bên ngoài. “Tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Có thể kẻ gây án vẫn còn quanh đây.”

“Chúng ta phải nhanh chóng làm việc,” Hoàng thúc giục, “mỗi giây đều quý giá.”

Mọi người bắt đầu chia nhau ra tìm kiếm thêm chứng cứ. Lan tiếp tục khảo sát các góc khuất trong phòng. Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc máy tính xách tay nằm giữa đống đồ đạc lộn xộn. “Tôi nghĩ chúng ta có thêm một manh mối,” cô thông báo.

“Để tôi xem,” Hoàng tiến lại gần, ánh mắt đầy hy vọng. “Có thể nó chứa thông tin quan trọng.”

Lan mở máy tính, nhưng màn hình yêu cầu mật khẩu. Cô thở dài, “Chúng ta cần một hacker.”

“Trần Hồng Nhung,” Tú nói ngay lập tức. “Cô ấy có thể giúp.”

“Gọi cho cô ấy,” Hoàng ra lệnh, nhưng Lan đã nhanh chóng nhấc điện thoại lên trước khi anh kịp nói thêm.

Chỉ vài phút sau, Nhung có mặt. Cô ấy bước vào với vẻ tự tin, tóc dài xõa xuống vai. “Có gì cần tôi giúp không?”

“Mở chiếc máy tính này,” Lan chỉ tay về phía nó. “Có thể nó chứa thông tin liên quan đến vụ án.”

Nhung ngồi xuống, bắt đầu nhập mật khẩu. “Để xem thử,” cô nói, ánh mắt dán chặt vào màn hình.

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Hoàng nhắc nhở, lo lắng nhìn quanh.

“Được rồi, chờ chút,” Nhung tiếp tục thao tác. “Cái này có vẻ phức tạp hơn tôi nghĩ.”

Lan đứng bên cạnh, cảm thấy hồi hộp. “Cô có thể làm được,” cô động viên.

Cuối cùng, màn hình hiện lên. “Đã vào được hệ thống,” Nhung thông báo, giọng tự hào. “Bây giờ chúng ta có thể tìm kiếm thông tin.”

“Kiểm tra email, tin nhắn,” Hoàng chỉ đạo, “tìm bất kỳ liên hệ nào có thể liên quan đến nạn nhân.”

Nhung bắt đầu lướt qua các tập tin, gõ nhanh trên bàn phím. Một vài phút trôi qua, cô dừng lại, vẻ mặt bỗng nhiên nghiêm túc. “Tôi tìm thấy một email từ một địa chỉ lạ. Nội dung nói về một giao dịch lớn.”“Giao dịch gì?” Tú hỏi, không giấu nổi sự tò mò.

“Có vẻ như là một thương vụ bất hợp pháp liên quan đến m* t**,” Nhung nói, “và nó có nhắc đến tên của Phạm Minh Quân.”

Mọi người im lặng, không khí trở nên nặng nề. Hoàng nhìn Nhung, “Có thông tin gì thêm không?”

“Địa chỉ nơi giao dịch diễn ra là ở khu vực ngoại ô thành phố,” Nhung tiếp tục. “Nếu chúng ta đến đó, có thể tìm ra thêm chứng cứ.”

“Chúng ta phải đến ngay,” Thái quyết định. “Không thể để cơ hội trôi qua.”

Lan nhấc mảnh vải lên một lần nữa, “Chúng ta cũng cần phân tích nó. Có thể nó sẽ dẫn đến kẻ gây án.”

“Vậy thì chia nhau ra,” Hoàng nói, “Tú và Lan sẽ điều tra về mảnh vải, tôi và Thái sẽ đi đến địa chỉ giao dịch. Hãy giữ liên lạc.”

Mọi người nhanh chóng tách ra. Lan cảm thấy sự hồi hộp trong lòng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Cuộc điều tra này không chỉ là về nạn nhân mà còn về tất cả những người mà họ có thể cứu giúp.

Khi Lan và Tú đến phòng thí nghiệm, họ bắt đầu làm việc với mảnh vải. Lan tự nhủ, “Phải tìm ra sự thật.”

“Cảm giác như mọi thứ đang đến gần,” Tú nói, ánh mắt lấp lánh.

“Đúng vậy. Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Mọi thứ đều có thể xảy ra,” Lan cảnh báo.

“Chúng ta đã đi quá xa để quay lại,” Tú khẳng định, “phải tiếp tục.”

Thời gian trôi qua, và khi họ chuẩn bị hoàn thành phân tích, điện thoại của Lan vang lên. “Hoàng gọi,” cô nói, nhấc máy.

“Chúng tôi đã đến nơi. Có dấu hiệu khả nghi,” giọng Hoàng trầm và căng thẳng. “Chúng tôi cần thêm thời gian.”

“Chúng tôi cũng sắp xong. Hãy cẩn thận,” Lan đáp, lòng đầy lo lắng.

Khi cúp máy, Lan nhìn Tú. “Họ đang ở trong tình huống nguy hiểm.”

“Chúng ta cần phải hoàn thành việc này nhanh chóng,” Tú nói. “Hãy xem mảnh vải có gì.”

Họ tiếp tục làm việc, nhưng tâm trí Lan vẫn không ngừng nghĩ về Hoàng và Thái. Mỗi giây đều như một con dao sắc bén cắt vào lòng cô.

Khi phân tích xong, Lan thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác hồi hộp vẫn không buông tha. “Chúng ta đã có kết quả,” cô thông báo.

“Gì vậy?” Tú hỏi, ánh mắt mong chờ.

“Mảnh vải này có dấu vết DNA. Chúng ta cần gửi nó đi kiểm tra ngay lập tức.”

“Làm đi,” Tú thúc giục.

Lan gật đầu, nhưng không thể ngừng nghĩ về những gì đang xảy ra với Hoàng. Cô biết rằng những bóng tối vẫn đang lẩn khuất, và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn