Đường Đến Cái Chết

Chương 18: Kẻ Đứng Sau Tất Cả

Nguyễn Huy Hoàng rảo bước qua những con hẻm tối tăm, lòng đầy căng thẳng. Mỗi bước đi như nhắc nhở anh về những bí mật đang chờ đợi được phơi bày. Anh nhớ lại cuộc trò chuyện với Nhung. Cô đã nói rõ về một giao dịch lớn, và giờ đây, anh cần phải nhanh chóng tìm ra sự thật.

Huy Hoàng dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà ánh sáng le lói từ bên trong chiếu ra. Anh gõ cửa, lòng rộn ràng. Đặng Quốc Thái mở cửa, khuôn mặt ông mang vẻ nghiêm nghị. “Có tin gì mới không?” Hoàng hỏi ngay.

“Chúng ta cần xác minh thông tin mà Nhung cung cấp. Đức có thể không đơn giản như chúng ta nghĩ,” Thái đáp, ánh mắt ông hiện rõ sự lo lắng.

“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận Đức,” Hoàng nói, giọng quyết đoán. “Tôi có một kế hoạch.”

“Nghe xem nào,” Thái khẽ gật đầu.

Hoàng bắt đầu vạch ra kế hoạch. “Chúng ta sẽ tạo ra một cuộc họp giả mạo. Tổ chức một sự kiện tại nhà hàng nơi Đức thường lui tới. Nhân viên phục vụ sẽ đóng vai trò là người cung cấp thông tin.”

“Có nguy hiểm không?” Tú, người đứng bên cạnh, lên tiếng. Cô không giấu được sự lo lắng trong giọng nói.

“Nguy hiểm luôn tồn tại. Nhưng nếu không làm, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra sự thật,” Hoàng đáp, ánh mắt kiên định.

Sau khi thảo luận chi tiết, cả nhóm quyết định hành động ngay. Họ cần có sự hỗ trợ từ những người trong giới, những kẻ luôn nắm giữ thông tin quan trọng. Nhóm lập tức chia nhau ra để tìm kiếm đồng minh.

Hoàng và Tú cùng nhau đến một quán bar nhỏ. Đó là nơi mà những tin đồn luôn được thổi phồng, và nơi mà mọi người sẵn sàng bàn tán. “Chúng ta cần gặp một số người quen cũ,” Hoàng nói, vừa bước vào quán.

Không khí bên trong ồn ào, ánh đèn lấp lánh. Họ nhanh chóng tìm đến một góc khuất, nơi có một người đàn ông trung niên đang ngồi. “Là Bảo, cựu nhân viên an ninh,” Tú nói khẽ.

Hoàng tiến lại gần. “Chào Bảo, lâu quá không gặp.”

Người đàn ông ngẩng lên, ánh mắt sắc bén. “Huy Hoàng, có chuyện gì?”

“Tôi cần thông tin về Nguyễn Văn Đức,” Hoàng nói thẳng. “Hắn có liên quan đến nhiều vụ án mà tôi đang điều tra.”

“Đức? Hắn là một kẻ nguy hiểm,” Bảo nói, giọng trầm. “Hắn không dễ bị động vào. Nhưng tôi có thể giúp nếu bạn chịu trả giá.”

“Giá nào?” Hoàng hỏi.

“Thông tin không miễn phí. Tôi cần một món hàng,” Bảo đáp, ánh mắt lấp lánh.

“Tôi sẽ xem xét. Nhưng hãy nhớ, mạng sống của người khác không phải thứ để bạn định giá,” Hoàng nhấn mạnh.

Bảo cười nhạt. “Trong thế giới này, mọi thứ đều có giá.”

Cuộc trò chuyện dừng lại, không khí trở nên căng thẳng. Hoàng và Tú nhìn nhau, hiểu rằng họ cần phải tìm ra cách để thuyết phục Bảo.

“Chúng tôi sẽ giúp bạn,” Tú lên tiếng. “Chúng tôi cần thông tin ngay lập tức. Mạng sống của nhiều người đang bị đe dọa.”

Bảo nhíu mày, có vẻ suy nghĩ. “Tôi sẽ cho bạn biết một địa điểm mà Đức thường lui tới. Nhưng bạn phải cẩn thận.”

“Tốt. Cảm ơn,” Hoàng nói, lòng đầy hy vọng.

Khi họ rời quán bar, Tú cảm thấy bồn chồn. “Có thật chúng ta có thể đối phó với Đức không?”“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta phải làm điều này,” Hoàng đáp, ánh mắt rực lửa.

Tối đến, cả nhóm chuẩn bị cho kế hoạch. Hoàng đã liên lạc với vài nhân viên phục vụ để chuẩn bị cho cuộc họp giả mạo. Mọi thứ dần đi vào trật tự.

Khi đến nơi, sự hồi hộp bao trùm. Hoàng đứng trước gương, kiểm tra lại vẻ ngoài. Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ rằng đây là cơ hội duy nhất để phơi bày sự thật.

“Có ai không?” tiếng của Thái vang lên.

“Chúng ta cần phải bắt đầu,” Hoàng nói. “Đức sẽ không đợi mãi đâu.”

Tú và Lan gật đầu, tinh thần phấn chấn. Họ đã sẵn sàng cho mọi tình huống.

Trong lúc chờ đợi, Hoàng cảm thấy có gì đó không ổn. Ánh mắt anh chợt loé lên, như thể có một điều gì đang đe dọa. Anh quay lại, nhìn ra ngoài. Một chiếc xe đen dừng lại, và một người đàn ông bước xuống.

“Là Đức,” Hoàng thì thầm, sự căng thẳng trong không khí dâng cao.

“Chuẩn bị nào,” Thái nói, giọng trầm.

Khi Đức bước vào, Hoàng cảm nhận rõ sự hiện diện của kẻ thù. Từng bước chân của Đức như gợi lên nỗi sợ hãi, nhưng cũng là động lực để Hoàng tiếp tục cuộc chiến.

“Chào mừng đến với buổi họp,” Hoàng nói, giọng bình thản nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.

Đức nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua từng người trong phòng. “Tôi không biết các bạn muốn gì, nhưng tôi không có thời gian cho trò đùa.”

Hoàng không lùi bước. “Chúng tôi không đến đây để đùa. Chúng tôi muốn nói về những hoạt động của ông.”

Cả phòng im lặng. Ánh mắt Đức lóe lên sự nghi ngờ. “Các bạn đang nói gì vậy?”

“Chúng tôi biết về những việc ông đã làm,” Hoàng tiếp tục, giọng kiên quyết. “Và chúng tôi sẽ không để ông thoát.”

“Các người dám đe dọa tôi?” Đức cười lạnh, nhưng sự giận dữ ẩn chứa trong ánh mắt của hắn khiến mọi người cảm thấy sợ hãi.

“Chúng tôi không đe dọa, chúng tôi chỉ đang tìm sự thật,” Tú chen vào, giọng đầy quyết tâm.

“Thật ngu ngốc,” Đức nói, nụ cười của hắn trở nên lạnh lẽo. “Chỉ một bước đi sai, các người sẽ phải trả giá.”

Hoàng không để bản thân bị lung lay. “Chúng tôi đã sẵn sàng.”

Khi cuộc đối đầu diễn ra, không khí trở nên căng thẳng đến mức không thể cắt đứt. Đức đứng đó, như một con thú săn mồi, nhưng Hoàng và nhóm của anh cũng không phải là những con mồi dễ dàng. Họ đã chuẩn bị cho mọi tình huống.

Chỉ một chớp mắt, một âm thanh vang lên từ bên ngoài, khiến mọi người giật mình. Hoàng đảo mắt ra cửa sổ, và một chiếc xe cảnh sát đang tiến lại gần. Họ đã bị phát hiện.

“Chạy!” Hoàng hét lên, và mọi thứ rơi vào hỗn loạn. Mọi người lao ra, nhưng Đức đã kịp thời chặn đường.

“Các người không thể thoát!” hắn quát, nhưng Hoàng đã nhanh trí tìm cách thoát thân.

Huy Hoàng cảm thấy adrenaline dâng trào, lòng anh quyết tâm không để sự thật bị chôn vùi. Bất chấp mọi nguy hiểm, anh sẽ tìm ra kẻ đứng sau tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn