Hoàng đứng trước cánh cửa tòa nhà cũ kỹ, cảm giác hồi hộp lẫn quyết tâm dâng trào trong lòng. Hơi thở anh trở nên nặng nề, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Mỗi giây phút trôi qua đều quý giá, và họ không thể để lỡ cơ hội.
“Đi nào,” anh nói, không chần chừ.
Tú đi theo sau, từng bước chân của cô chắc nịch, như một lời hứa rằng họ sẽ không lùi bước. Quốc Thái theo sát, ánh mắt ông quét xung quanh, luôn sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào.
Bên trong tòa nhà, âm thanh ồn ào từ những cuộc trò chuyện của những kẻ buôn bán hòa quyện với tiếng nhạc chát chúa. Hoàng cảm nhận được không khí căng thẳng, nơi mà lòng tham và sự sợ hãi hòa lẫn vào nhau. Anh tiến lên phía trước, mỗi bước đi như một nhịp đập của trái tim, không thể lùi lại.
“Chúng ta cần tìm hiểu về Đức,” Hoàng nói nhỏ, nhưng đủ để Tú và Thái nghe thấy.
“Có thể hỏi một số người ở đây,” Tú gợi ý, ánh mắt cô lướt qua đám đông.
“Đúng vậy, nhưng hãy cẩn thận,” Thái nhắc nhở. “Chúng ta không biết ai là bạn, ai là thù.”
Hoàng gật đầu, quyết tâm không để sự mơ hồ làm chùn bước. Họ chia nhau ra, Tú đi về phía một nhóm đàn ông đang nói chuyện sôi nổi, còn Hoàng và Thái tìm kiếm thông tin từ những kẻ có vẻ dễ tiếp cận hơn.
Hoàng bắt gặp một người đàn ông với vẻ ngoài mệt mỏi, đang ngồi một mình bên quầy bar. Anh ta nhìn xung quanh với ánh mắt đề phòng, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Hoàng tiến lại gần, giọng điềm tĩnh.
“Chào anh. Tôi đang tìm hiểu về một người tên Đức. Anh có biết gì không?”
Người đàn ông nhìn Hoàng, ánh mắt toát lên sự nghi ngờ. “Tôi không biết gì cả,” hắn nói, giọng khẽ, nhưng ánh mắt lại không thể giấu được sự lo lắng.
“Đừng có giả vờ,” Hoàng nói, giọng chậm rãi nhưng cương quyết. “Hắn ta có liên quan đến nhiều chuyện không hay ho. Nếu anh biết gì, hãy nói ra. Đừng để mình phải hối hận.”
Người đàn ông nuốt nước bọt, rồi cuối cùng thở dài. “Được rồi. Tôi chỉ nghe nói. Đức đang chuẩn bị một vụ làm ăn lớn. Có vẻ như sẽ có nhiều người tham gia.”
“Vụ gì?” Hoàng hỏi, không để lỡ cơ hội.
“m* t**,” hắn thốt lên, rồi nhìn xung quanh như thể sợ hãi bị nghe thấy. “Nhưng họ sẽ không để ai phá hỏng kế hoạch.”
“Có ai khác tham gia không?” Hoàng tiếp tục.
“Nghe nói có cả những kẻ từ ‘Bóng Tối’,” hắn thì thầm.
Hoàng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Cảm ơn,” anh nói, rồi quay lại tìm Tú và Thái.
Khi họ gặp nhau, Hoàng không giấu được sự khẩn trương. “Đức đang chuẩn bị một vụ làm ăn lớn. Có liên quan đến m* t**, và có cả ‘Bóng Tối’.”
Tú nhíu mày. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm cách ngăn chặn hắn. Không thể để vụ này xảy ra.”
Quốc Thái gật đầu. “Tôi sẽ tìm thêm thông tin. Nhưng chúng ta phải cẩn thận, kẻ thù đang ở xung quanh.”
Họ không thể ngồi yên. Thời gian là kẻ thù lớn nhất của họ lúc này. Hoàng nhìn quanh, cảm giác như mọi ánh mắt đều đang dõi theo họ. “Chúng ta phải tìm ra nơi tổ chức vụ làm ăn này,” anh nói.
“Có thể tìm đến những kẻ dưới quyền Đức,” Tú đề xuất.
“Đúng vậy,” Thái đồng tình. “Họ sẽ là nguồn thông tin quý giá.”Họ bắt đầu di chuyển, hòa mình vào đám đông. Hoàng cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Mỗi giây đều trôi qua như một cuộc đua với thời gian. Anh không thể để những kẻ này tiếp tục gây hại.
“Chúng ta phải tìm được nhân chứng trước khi họ bị tiêu diệt,” Hoàng nhắc lại, giọng chắc nịch.
“Đúng vậy. Chúng ta phải hành động ngay,” Tú nói, ánh mắt cô rực sáng.
Họ quyết định tìm đến một quán bar khác, nơi có thể có thông tin về những hoạt động của Đức. Khi xe lao đi trong đêm, ánh đèn đường lướt qua như những ký ức lướt qua tâm trí Hoàng. Những nỗi đau, những bí mật vẫn còn đó, nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc.
Xe dừng lại trước quán bar, nơi tiếng nhạc ồn ào vọng ra ngoài. Hoàng hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra. “Sẵn sàng chưa?”
Tú và Thái gật đầu, ánh mắt họ đều đầy quyết tâm. Họ bước vào quán bar, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến cái chết, nhưng không có gì có thể ngăn cản họ.
“Chúng ta sẽ không chỉ tìm ra sự thật. Chúng ta sẽ chiến đấu cho những người đã mất,” Hoàng thì thầm, ánh mắt lóe lên đầy quyết tâm.
Quán bar đông đúc, những ánh đèn nhấp nháy và tiếng cười nói vang lên. Nhưng Hoàng cảm nhận được sự hiện diện của mối nguy hiểm. Họ sẽ phải tìm cách tiếp cận những kẻ có thông tin, nhưng cũng phải đề phòng.
“Chia ra tìm hiểu,” Hoàng quyết định. “Tôi và Tú sẽ hỏi thăm thông tin, còn Thái sẽ theo dõi.”
“Cẩn thận,” Thái nhắc, rồi lẩn vào đám đông.
Hoàng và Tú tiến về phía quầy bar, nơi có một nhóm đàn ông đang uống rượu và cười đùa. Hoàng hít một hơi, chuẩn bị cho cuộc trò chuyện.
“Chào các anh,” anh bắt đầu, giọng bình tĩnh. “Chúng tôi đang tìm hiểu về Đức. Có ai biết gì không?”
Một trong những người đàn ông quay lại, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Đức? Hắn ta không phải người dễ tiếp cận.”
“Chúng tôi không muốn gây rắc rối,” Tú nhanh nhẹn nói. “Chỉ cần thông tin thôi.”
Người đàn ông cười khẩy. “Thông tin có giá. Các cô có tiền không?”
Hoàng không thể nhịn được. “Chúng tôi không đến đây để mua chuộc. Nếu anh không muốn nói, chúng tôi sẽ đi.”
Đám đông xung quanh bắt đầu dồn sự chú ý vào họ. Cảm giác không thoải mái dâng lên. Hoàng biết rằng họ phải nhanh chóng thoát khỏi tình huống này.
“Cảnh sát sẽ không tha thứ cho những gì Đức đang làm,” Hoàng cảnh cáo. “Nếu anh muốn cứu bản thân, hãy nói cho chúng tôi.”
Người đàn ông chần chừ, rồi cuối cùng thở dài. “Được rồi. Hắn ta đang chuẩn bị một vụ làm ăn lớn vào cuối tuần này. Đó là tất cả những gì tôi biết.”
“Cảm ơn,” Hoàng nói, rồi kéo Tú ra khỏi quán bar.
Họ quay lại xe, lòng đầy bồn chồn. “Cuộc đua thời gian đã bắt đầu,” Hoàng nói, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta phải ngăn chặn vụ này trước khi quá muộn.”
“Chúng ta sẽ làm được,” Tú khẳng định. “Chỉ cần chúng ta không từ bỏ.”
Hoàng nhìn ra ngoài, những ánh đèn neon lấp lánh phản chiếu trên gương mặt anh. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng anh sẽ không để mình gục ngã. Cuộc chiến này không chỉ vì công lý, mà còn vì những người đã mất.