Họ dừng lại trong một không gian tối tăm, chỉ có tiếng th* d*c vang lên, hòa cùng nhịp tim đang đập loạn xạ. Hoàng nhìn quanh, cảm giác căng thẳng lan tỏa trong không khí. “Mọi người, chúng ta không thể ở đây lâu,” anh nói, giọng trầm và quyết đoán.
“Nhưng họ sẽ tìm ra chúng ta nhanh thôi,” Lan nhấn mạnh, ánh mắt cô đầy lo âu. “Chúng ta cần phải có kế hoạch.”
Quốc Thái gật đầu, khẽ thở ra. “Phạm Minh Quân không phải là người dễ đối phó. Hắn sẽ không ngần ngại ra tay nếu thấy chúng ta là mối đe dọa.”
“Chúng ta cần thông tin,” Hoàng khẳng định. “Phải tìm hiểu về ‘Bóng Tối’. Họ là ai, và mục tiêu của họ là gì.”
Tú, vẫn chưa hết hoảng loạn, hỏi, “Nhưng làm thế nào? Họ đã biết về chúng ta rồi.”
“Có một cách,” Hoàng nói, đôi mắt anh lóe lên sự quyết tâm. “Chúng ta cần tìm người có thể giúp đỡ, ai đó trong giới tội phạm. Họ có thể biết những gì chúng ta cần.”
“Nghe có vẻ mạo hiểm,” Quốc Thái nói, nhíu mày. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra được sự thật,” Hoàng đáp, giọng điệu chắc nịch. “Tú, em có những mối liên hệ nào không?”
“Có một vài người bạn cũ, nhưng họ không dễ tiếp cận,” Tú thận trọng. “Họ có thể không muốn dính dáng đến chúng ta.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Hoàng khẳng định. “Bây giờ là lúc phải dũng cảm.”
“Đi nào,” Quốc Thái nói, dẫn đầu. “Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa.”
Họ ra khỏi con hẻm, bước vào một con phố vắng vẻ. Đêm đã buông, nhưng ánh đèn neon từ các quán bar vẫn chiếu sáng, tạo nên bầu không khí đầy ẩn ý. Hoàng cảm thấy sự căng thẳng xung quanh, như thể có hàng trăm ánh mắt đang dõi theo từng bước đi của họ.
“Chúng ta cần tách ra,” Hoàng đề xuất. “Tú, em đi tìm thông tin từ những nguồn cũ. Thái và Lan đi cùng tôi. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đây sau một giờ.”
“Cẩn thận,” Tú nhắc nhở, “Nếu có điều gì bất thường, hãy gọi ngay cho nhau.”
Họ chia tay, mỗi người đi về một hướng. Hoàng và Quốc Thái nhanh chóng tìm đến một quán bar cũ kỹ, nơi mà những kẻ trong giới tội phạm thường tụ tập. Cửa ra vào chật chội, bên trong không khí ngột ngạt, tiếng cười nói ầm ĩ hòa cùng tiếng nhạc ồn ào.
“Hãy giữ vẻ bình tĩnh,” Hoàng thì thầm, khi họ tiến vào. “Chúng ta chỉ cần một ít thông tin.”
Quốc Thái gật đầu, ánh mắt cảnh giác. Họ tìm một góc khuất, nơi có thể quan sát mọi người mà không bị chú ý. Một lúc sau, một người đàn ông lực lưỡng, khuôn mặt đầy sẹo, xuất hiện. Hắn ta là một trong những kẻ có mối liên hệ với Quân.
“Nghe nói có người muốn gặp tôi,” hắn nói, giọng điệu mang chút mỉa mai.
“Chúng tôi cần thông tin về Phạm Minh Quân,” Hoàng trả lời, không vòng vo. “Hắn ta đang gây rắc rối lớn.”Người đàn ông cười khẩy. “Rắc rối? Hắn ta là vua của những rắc rối. Mà các người nghĩ mình có thể làm gì với hắn?”
“Chúng tôi không sợ hắn,” Quốc Thái nói, giọng lạnh lùng. “Chúng tôi chỉ cần biết hắn đang làm gì.”
“Hắn đang chuẩn bị cho một cú làm ăn lớn,” người đàn ông đáp, ánh mắt lấp lánh. “Chuyện này không đơn giản đâu. Nếu các người muốn dính dáng, hãy sẵn sàng trả giá.”
“Chúng tôi không có thời gian cho mấy trò đùa,” Hoàng nói, giọng điệu kiên quyết. “Nói cho chúng tôi biết.”
Người đàn ông hất cằm về phía một nhóm người đang tụ tập ở một góc khác. “Hãy hỏi bọn họ. Họ biết nhiều hơn tôi.”
“Cảm ơn,” Hoàng nói, nhanh chóng đứng dậy. Họ tiến về phía nhóm người kia, nhưng cảm giác không yên tâm vẫn đeo bám.
“Mình cần cẩn thận,” Quốc Thái thì thầm. “Họ có thể không thích việc bị hỏi.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Hoàng nói, tiến đến gần nhóm người. “Xin lỗi, nhưng chúng tôi cần thông tin về Phạm Minh Quân.”
Nhóm người ngẩng lên, ánh mắt họ đầy nghi ngờ. Một trong số đó, một người đàn ông có bộ râu rậm, lên tiếng. “Các người không sợ sao?”
“Chúng tôi không sợ,” Hoàng đáp, giọng điệu kiên định. “Chúng tôi chỉ muốn biết điều gì đang xảy ra.”
Người đàn ông cười khẩy, nhưng ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Hãy cẩn thận với điều mà các người tìm kiếm. Quân không phải là kẻ dễ đối phó.”
“Chúng tôi đã biết,” Quốc Thái nói. “Vậy hắn đang ở đâu?”
“Đừng nói là các người định đối đầu với hắn,” người đàn ông nói, giọng chế giễu. “Mà thôi, nếu các người muốn, hãy đến khu cảng vào đêm mai. Hắn sẽ ở đó.”
“Cảm ơn,” Hoàng nói, nhưng chưa kịp bước đi thì một tiếng nổ vang lên, khiến cả quán bar chao đảo. Mọi người hét lên, hoảng loạn chạy tán loạn.
“Đi!” Hoàng quát, kéo Quốc Thái chạy ra khỏi quán. Họ không thể để mình bị mắc kẹt trong hỗn loạn này.
Bước ra ngoài, Hoàng thấy ánh đèn xe cảnh sát lóe lên từ xa. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” anh nói, cả hai chạy về phía con hẻm tối tăm.
“Nhưng thông tin?” Quốc Thái hỏi, thở hổn hển.
“Chúng ta có được địa điểm,” Hoàng đáp, giọng kiên quyết. “Đó là tất cả những gì cần thiết.”
Họ lao qua những con phố vắng, lòng đầy lo lắng. Cuộc chạm trán này chỉ là khởi đầu cho những nguy hiểm phía trước. Họ biết rằng con đường này không dễ dàng, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Họ đã bước chân vào cuộc chiến mà không thể quay lại.