Cửa phòng bật mở, tiếng gió lùa mang theo hơi lạnh ùa vào. Mộc Lam hoảng hốt nhìn quanh, nắm chặt viên bùa trong tay, còn Trịnh Dạ lập tức lùi lại che chắn trước mặt Lạc Thư. Bạch Hy đứng khuất bên cửa sổ, mắt tím ánh lên nét cảnh giác. Không gian nhỏ hẹp trong căn phòng tầng bốn của nhà nghỉ cũ kỹ bỗng trĩu nặng, như thể ai đó vừa mang cả bóng tối bước vào.
Giáo sư Dương Tùng xuất hiện nơi ngưỡng cửa, dáng người thẳng tắp, mái tóc hoa râm phản chiếu ánh đèn vàng vọt, cặp kính tròn lấp lánh. Ông tháo găng tay, khẽ cúi đầu, giọng khàn đặc:
– Đừng lo. Là tôi.
Lạc Thư thả lỏng đôi vai, ánh mắt bối rối pha lẫn nỗi buồn. Cậu chưa từng thật sự tin tưởng ai ngoài nhóm mình, nhưng người đàn ông này là bạn cũ của cha mẹ, từng nhiều lần giúp đỡ trong những ngày tháng chông chênh nhất. Ông bước tới, kéo ghế ngồi, ánh nhìn quét qua từng khuôn mặt, dừng lại lâu hơn ở Lạc Thư.
– Họ đã tìm ra các cháu rồi, phải không? – Ông hỏi, mắt thoáng lo lắng.
Trịnh Dạ gật đầu, giọng thấp:
– Hội Kính Ảnh không dễ buông tha. Chúng tôi cần thông tin về trụ sở của chúng.
Dương Tùng trầm ngâm, lặng lẽ tháo kính lau sạch bụi, như để kéo dài thêm khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi. Mộc Lam nhổm người, nói nhỏ:
– Cháu nghe nói… Giáo sư từng tham gia nghiên cứu nguồn gốc dị năng, có đúng không?
Một nụ cười nhợt nhạt lướt qua môi ông. Ông không phủ nhận, chỉ nhìn Lạc Thư – cái nhìn ấy, sâu và nặng như mang theo ký ức của nhiều năm trước.
– Lạc Thư, con có nhớ lần đầu tiên phát dị năng là khi nào không?
Lạc Thư siết chặt vạt váy, tay run nhẹ. Cậu nhớ rõ. Đó là đêm gia đình bị sát hại, máu loang đầy sàn đá, những tiếng gào khóc vang vọng mãi trong tâm trí. Cậu không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Dương Tùng thở dài, đặt tay lên bàn. Những vết chai sần của người từng cầm dao mổ, bút viết, và nhiều năm che giấu bí mật. Ông chậm rãi nói:
– Dị năng không phải món quà ngẫu nhiên. Nó là hệ quả của bi kịch và d*c v*ng. Mỗi dị năng bùng phát đều gắn với một tội lỗi sâu thẳm. Đó là bản chất của Dị Năng Học mà tôi và cha mẹ con từng nghiên cứu.
Mộc Lam rụt rè chen vào:
– Là bảy hệ dựa trên bảy tội lỗi lớn?
– Đúng vậy, – Dương Tùng gật đầu, giọng đều đều. – Nhưng không phải ai cũng biết, dị năng còn có nguồn gốc sâu xa hơn. Đó là nghi lễ chuyển hóa – một nghi thức cổ xưa, dùng chính nỗi đau và ký ức để đánh thức dị năng, đồng thời ràng buộc linh hồn người sở hữu với một phần bóng tối của thế giới này.
Bạch Hy khẽ nhíu mày, môi mím chặt. Trịnh Dạ im lặng, mắt tối lại. Lạc Thư vẫn không rời mắt khỏi bàn tay mình, tiếng tim đập dồn dập.
– Còn vai trò của cháu trong nghi lễ thì sao? – Cậu hỏi, giọng khàn khàn.
Dương Tùng nhìn cậu hồi lâu, rồi hạ giọng rất nhỏ:
– Lạc Thư, con là người duy nhất sở hữu dị năng "Đồng Cảm Thấu Thị" thuần khiết, không thuộc về bất kỳ tội lỗi nào. Dị năng của con là kết quả của nghi lễ thất bại – một lần thử nghiệm để tạo ra vật chủ trung lập, kẻ có thể làm cầu nối giữa các hệ dị năng, mở ra nghi lễ Thanh Tẩy cuối cùng.
Căn phòng lặng đi. Tiểu Tinh nép sát vào Mộc Lam, đôi mắt to tròn long lanh sợ hãi.
– Nếu nghi lễ ấy hoàn thành… sẽ có chuyện gì? – Mộc Lam lắp bắp.
Dương Tùng ngả lưng ra ghế, ánh mắt như nhìn xuyên qua mưa đêm ngoài cửa sổ:
– Một là dị năng toàn thành phố bị xóa sạch, mọi ký ức về dị năng sẽ biến mất. Hai là dị năng khuếch đại, biến tất cả thành quái vật bị tội lỗi nuốt chửng. Kẻ giữ chìa khóa là vật tế trung lập – chính là con, Lạc Thư.
Câu nói rơi xuống như nhát dao bổ đôi không khí. Trịnh Dạ siết chặt nắm tay, gân tay nổi rõ. Mộc Lam thì thào:
– Vậy… cha mẹ cậu ấy… cũng vì nghi lễ này mà…
Dương Tùng gật đầu, không giấu nổi nỗi đau:
– Họ hy sinh để bảo vệ con khỏi những kẻ muốn lợi dụng nghi lễ. Nhưng đến giờ, Hội Kính Ảnh vẫn không từ bỏ.
Bạch Hy lên tiếng, giọng khô lạnh:
– Tại sao ông lại giúp chúng tôi? Có phải ông cũng muốn lợi dụng Lạc Thư?
Ánh mắt Dương Tùng dịu lại, ông lắc đầu:
– Tôi chỉ muốn kết thúc mọi bi kịch này. Nhưng tôi cần các cháu giữ bí mật về một việc, đặc biệt là về “Đêm Máu Đen”. Nếu tin ấy lộ ra, sẽ không còn đường lui cho ai cả.
Lạc Thư ngẩng lên, ánh mắt sáng rực:
– Đêm Máu Đen thật sự là gì? Có liên quan tới nghi lễ không?
Dương Tùng im lặng hồi lâu, rồi đáp:
– Tôi chỉ có thể nói, “Đêm Máu Đen” không phải là khởi đầu, mà là kết thúc của một chu kỳ. Nếu các cháu muốn đột nhập trụ sở Hội Kính Ảnh, tôi sẽ mở cổng dịch chuyển đưa các cháu vào khu vực an toàn nhất. Nhưng sau đó, mọi chuyện phải giữ kín. Không ai được hé lộ gốc gác thật sự của Đêm Máu Đen, cho dù có bị bắt hay tra tấn.
Trịnh Dạ trầm giọng:
– Nếu chúng tôi không giữ lời?
Dương Tùng đặt tay lên ngực, ánh mắt buồn bã:
– Khi ấy, những người tôi yêu quý còn sót lại cũng không thể sống sót. Đó là cái giá tôi phải trả khi dính vào dị năng học.
Không ai nói gì nữa. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, vệt nước loang lổ trên kính cửa sổ. Lạc Thư ngồi thẳng lưng, nhìn vào mắt Dương Tùng, giọng cứng rắn:
– Cháu đồng ý. Nhưng cháu cần biết, trụ sở Hội Kính Ảnh nằm ở đâu? Và làm sao vượt qua hệ thống bảo vệ của chúng?
Dương Tùng rút trong túi ra một tấm bản đồ giấy đã nhàu nát, trải lên bàn. Trên đó, những đường vẽ chằng chịt, khoanh đỏ các ô vuông lạ lẫm. Ông chỉ vào một ký hiệu hình con mắt ở góc trái:
– Đây là cửa phụ, chỉ mở khi mặt trăng l*n đ*nh. Tôi sẽ mở cổng dịch chuyển tại đây, đưa các cháu vào tầng hầm số 3 – nơi lưu trữ ký ức dị năng và hồ sơ vật tế. Còn lại, các cháu phải tự lo.
Mộc Lam nghiêng đầu, trán nhăn lại:
– Còn bảo vệ? Dị năng của Hội Kính Ảnh rất mạnh, lỡ đâu chúng phát hiện…
– Các cháu phải che giấu khí tức dị năng tuyệt đối. Lạc Thư là chìa khóa. Trịnh Dạ, cháu có thể hòa vào bóng tối, lẻn đi do thám. Còn Mộc Lam, cháu cần dùng bùa chú để phong tỏa các cảm biến năng lượng quanh khu vực trung tâm. – Dương Tùng nói dứt khoát, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán.
Bạch Hy im lặng, hai tay siết chặt viên ngọc. Lạc Thư nhìn ông, khẽ hỏi:
– Thầy có vào cùng không?
Dương Tùng lắc đầu:
– Tôi chỉ có thể giữ cổng mở trong ba phút. Sau đó, phải đóng lại để tránh bị truy vết. Nếu không trở ra kịp, các cháu tự tìm lối thoát.
Trịnh Dạ hỏi, giọng đều đều:
– Nếu gặp Cố Thanh Đằng thì sao?
– Đừng để hắn chạm vào ký ức của mình. Dị năng của hắn thao túng ý chí thông qua ký ức mạnh mẽ. – Dương Tùng nói, mắt hướng về phía xa xăm. – Nếu bị cuốn vào, chỉ còn cách tự hủy ký ức đau đớn nhất để thoát ra.
Không khí đặc quánh lại. Tiểu Tinh rúc sâu hơn vào người Mộc Lam, lẩm bẩm:
– Em sợ… Sợ vào nơi có nhiều ký ức đau buồn…
Bạch Hy nhẹ nhàng xoa đầu linh hồn nhỏ bé, ánh mắt dịu lại:
– Đừng lo. Nếu có gì nguy hiểm, chị sẽ đưa em ra trước.
Dương Tùng đứng dậy, sửa lại cổ áo, nhìn từng người một:
– Chuẩn bị đi. Năm phút nữa, chúng ta sẽ xuất phát.
***
Bên ngoài, màn đêm đã đặc quánh. Mưa vẫn rơi, những hạt nước nặng trĩu bám đầy trên mái tôn rỉ sét. Nhóm người rời nhà nghỉ, len lỏi qua những con hẻm tối tăm, tránh mọi ánh đèn đường và bước chân người lạ.
Dưới một mái hiên hẹp, Dương Tùng mở chiếc hộp gỗ, lấy ra viên ngọc khắc ký hiệu dị năng học. Ông niệm chú, viên ngọc phát sáng, vẽ lên không trung một vòng xoáy mờ ảo. Không gian phía trước bỗng vỡ ra, lộ cánh cửa mờ nhạt dẫn tới một hành lang bê tông lạnh lẽo, ánh sáng xanh nhạt hắt lên tường đá.
– Đi, không được quay đầu lại! – Ông nhắc, giọng gấp gáp.
Trịnh Dạ bước đầu tiên, hóa thành một vệt tối lướt qua cổng. Lạc Thư nắm tay Mộc Lam, cùng Bạch Hy và Tiểu Tinh lao vào. Dương Tùng là người cuối cùng, đóng vội cổng không gian, rồi khuỵu xuống, mặt tái đi vì mất sức.Bên trong, hành lang hẹp, tường loang lổ vết máu cũ, ánh đèn nhấp nháy như sắp tắt. Mộc Lam thì thào:
– Nơi này… giống như một nhà xác…
Trịnh Dạ không đáp, chỉ ra hiệu mọi người bám sát. Lạc Thư nhắm mắt, tập trung che giấu hoàn toàn khí tức dị năng, cảm nhận nhịp tim đập đều của mình hòa vào bóng tối.
Tiếng còi báo động vang lên ở xa, dội vào tường đá. Bạch Hy kéo viên ngọc lên, giọng thì thầm:
– Có nhiều linh hồn quanh đây… Đa số bị phong ấn, chỉ còn mảnh ký ức rời rạc…
Tiểu Tinh run rẩy, mắt mở to:
– Em nghe thấy tiếng khóc… Rất nhiều tiếng khóc…
Mộc Lam siết chặt bùa, thở gấp:
– Tớ sẽ cố phong tỏa cảm biến. Mọi người giữ im lặng!
Cậu lấy ra một xấp bùa tự chế, dán vội lên vách tường, vừa niệm chú vừa run rẩy. Ánh sáng xanh nhạt loang ra, tạo thành một lớp màng mỏng che phủ lối đi.
Đột ngột, từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Trịnh Dạ ra hiệu dừng lại, hòa mình vào bóng tối, lặng lẽ trườn lên phía trước. Một nhóm người mặc áo khoác đen xuất hiện, dẫn đầu là một gã tóc đỏ – Trần Vũ. Hắn quét mắt nhìn quanh, giọng cục cằn:
– Có mùi dị năng mới. Lữ Ngọc, kiểm tra phía này!
Lữ Ngọc lặng lẽ lướt qua, mắt cụp xuống, bàn tay trắng nhợt lướt trên tường. Mỗi nơi bà chạm vào, một mảng bóng tối lan ra, như nuốt trọn mọi âm thanh.
Bạch Hy kéo Lạc Thư nép sát tường, thì thầm:
– Nếu bị phát hiện, tôi sẽ dùng Thâu Hồn Lệ cầm chân họ. Các cậu chạy trước.
Lạc Thư lắc đầu, ánh mắt kiên định:
– Không. Nếu tách ra, chúng ta đều chết.
Tiếng bước chân tới gần. Trịnh Dạ lặng lẽ xuất hiện sau lưng Trần Vũ, siết chặt nắm đấm, sẵn sàng ra tay. Nhưng ngay lúc ấy, tiếng còi báo động vang to hơn, cánh cửa sắt phía cuối hành lang bật mở. Một toán bảo vệ dị năng ào vào, ánh mắt sắc lạnh.
Mộc Lam hoảng loạn, vội dán nốt bùa cuối cùng, kích hoạt một làn khói mỏng lan ra. Đám bảo vệ khựng lại, mắt đờ đẫn trong giây lát. Trần Vũ gầm lên:
– Có kẻ xâm nhập! Khóa cửa chính! Gọi Cố Thanh Đằng!
Hắn vung tay, dị năng Vạn Lực Đột Biến bùng lên, kéo theo một làn sóng khí mạnh xô ngã mọi vật quanh. Lạc Thư giữ chặt Mộc Lam, hét lên:
– Chạy!
Cả nhóm lao về phía cầu thang sắt, tiếng kim loại vang vọng. Trịnh Dạ hóa thành bóng tối, lao qua hàng rào bảo vệ, cản đường truy đuổi. Lạc Thư dẫn đầu, Bạch Hy bám sát, Mộc Lam ôm Tiểu Tinh chạy thục mạng.
Tầng hầm số 3 hiện ra trước mắt, một cánh cửa dày nặng nề, chạm trổ ký hiệu con mắt. Lạc Thư áp tay lên, cảm nhận một luồng khí lạnh xuyên thấu qua da thịt, hàng loạt ký ức đau đớn ập tới – máu, nước mắt, tiếng khóc gào, nỗi cô độc ngàn năm. Cậu nghiến răng, gắng giữ tỉnh táo, truyền dị năng vào ổ khóa.
Cửa bật mở, bên trong là một căn phòng lớn, xung quanh phủ kín những tấm gương bạc khổng lồ, phản chiếu khuôn mặt méo mó của mọi người. Ở giữa phòng là một khối đá đen, trên đó khắc chi chít ký tự cổ.
Trịnh Dạ bám sát sau lưng, hỏi khẽ:
– Chúng ta tìm gì ở đây?
Dương Tùng, qua thiết bị liên lạc, thì thầm:
– Ở khối đá trung tâm có hồ sơ vật tế và bản đồ khu vực thí nghiệm. Lạc Thư, chỉ có con mở được.
Lạc Thư tiến lại gần, đặt tay lên mặt đá lạnh buốt. Dị năng bùng lên, ký ức của hàng trăm linh hồn đổ ập vào đầu cậu – những đứa trẻ bị thí nghiệm, tiếng kêu cứu lạc lõng, hình bóng cha mẹ cậu mờ nhòe trong đêm máu. Cậu run rẩy, nước mắt dâng lên nhưng không cho phép mình gục ngã.
Mộc Lam vội vàng lấy bùa bảo vệ, dán quanh phòng. Bạch Hy niệm chú giữ linh hồn lạc lối không tràn vào. Tiểu Tinh thì thào:
– Cẩn thận… Có thứ gì đó đang thức tỉnh…
Đúng lúc ấy, Lữ Ngọc xuất hiện ở cửa, đôi mắt nâu sẫm long lanh, giọng trầm buồn:
– Định chạy đi đâu? Đã vào đây rồi, đừng mong toàn mạng rời đi.
Bà vung tay, làn sương mờ ập xuống, kéo mọi người vào một không gian mộng ảnh mờ ảo. Bên ngoài, Trần Vũ gầm lên, dị năng khuếch đại xuyên qua tường, phá nát một góc phòng. Mộc Lam hét lên, niệm chú giải bùa, kéo cả nhóm thoát khỏi vòng vây mộng ảnh trong gang tấc.
Trịnh Dạ lao lên, đấm thẳng vào Trần Vũ. Bóng tối cuộn lại quanh nắm đấm, va chạm với luồng dị năng đỏ rực. Tiếng nổ vang lên, bụi mù mịt. Lạc Thư tranh thủ thời gian, giải mã ký tự trên khối đá. Một tia sáng lóe lên, bản đồ khu vực thí nghiệm hiện rõ, cùng hồ sơ vật tế được giải phóng dưới dạng ảo ảnh.
Bạch Hy nhìn thoáng qua, mắt tím lóe sáng:
– Đây là danh sách vật tế đời trước… Có cả tên của cha mẹ cậu, Lạc Thư!
Cậu run rẩy, môi mấp máy. Trước mắt, hình bóng cha mẹ hiện về, gương mặt mờ nhòe chìm trong máu, ánh mắt tha thiết nhìn về phía cậu như cầu xin được giải thoát. Cậu cắn môi, nghẹn ngào:
– Con xin lỗi… Con sẽ kết thúc tất cả…
Bỗng một luồng khí lạnh tràn tới, Lữ Ngọc đứng ngay sau lưng, bàn tay chạm vào vai Lạc Thư, giọng như vọng về từ cõi chết:
– Đừng phí công. Không ai thoát được số phận. Ký ức này sẽ là mồ chôn các ngươi.
Trịnh Dạ bật dậy, lao tới che chắn cho Lạc Thư. Mộc Lam tung bùa chú, ánh sáng bùng lên, phá vỡ ảo ảnh trong tích tắc. Tiểu Tinh hóa thành làn khói trắng, quấn lấy chân Lữ Ngọc, khiến bà khựng lại. Bạch Hy niệm chú, triệu hồi linh hồn các vật tế cũ, tạo thành lớp phòng hộ quanh nhóm.
Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Bên ngoài, đội bảo vệ dị năng đang phá cửa xông vào. Trần Vũ gào thét, dị năng phát nổ, tường rung chuyển dữ dội.
Dương Tùng, giọng yếu ớt qua thiết bị liên lạc:
– Mau rút đi! Cổng chỉ còn mở được ba mươi giây!
Lạc Thư giật mạnh tập hồ sơ ảo, ghi nhớ toàn bộ bản đồ và tên vật tế. Trịnh Dạ kéo cậu lao ra cửa. Mộc Lam thu bùa, Bạch Hy ôm Tiểu Tinh, cả nhóm vừa chạy vừa tránh những làn sóng dị năng điên cuồng.
Ngay lúc ấy, Cố Thanh Đằng xuất hiện ở cuối hành lang, ánh mắt bạc lạnh như thép. Ông ta không nói gì, chỉ đưa tay lên, dị năng Phản Chiếu Ý Chí tỏa ra, kéo theo hàng trăm ảo ảnh từ ký ức nhóm Lạc Thư. Những hình bóng người thân, bạn bè, nỗi đau và niềm khao khát sống dậy, bủa vây lấy từng người.
Trịnh Dạ gầm lên, dùng bóng tối che chắn. Mộc Lam run rẩy niệm chú, nhưng bùa chú tan biến như bọt nước. Lạc Thư đứng lặng, nước mắt chảy dài, ánh mắt sáng rực lên.
– Không ai thao túng được ký ức của tôi! – Cậu hét lớn, dị năng bùng lên dữ dội, phá vỡ lớp ảo ảnh trong nháy mắt.
Nhóm lao ra khỏi phòng, chạy xuyên qua hành lang đang đổ nát. Dương Tùng mở cổng dịch chuyển lần cuối, mồ hôi vã ra như tắm, mặt trắng bệch.
– Nhanh lên! – Ông rít qua kẽ răng.
Cả nhóm lao vào vòng xoáy ánh sáng, cổng đóng sập lại ngay sau lưng. Tiếng nổ rung chuyển phía sau, mọi thứ chìm vào im lặng.
***
Họ vật vã lăn ra nền gạch lạnh lẽo trong căn phòng cũ kỹ của nhà nghỉ. Dương Tùng th* d*c, gần như kiệt sức. Lạc Thư ôm tập hồ sơ, mắt đỏ hoe, môi mím chặt.
Trịnh Dạ ngồi sát bên cậu, ánh mắt dịu đi, bàn tay vững chãi đặt lên vai Lạc Thư. Mộc Lam ôm chặt Tiểu Tinh, mặt tái mét. Bạch Hy ngồi tựa tường, mắt tím sâu hun hút.
Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa bên ngoài rơi đều, như xóa sạch mọi dấu vết hỗn loạn vừa qua.
Dương Tùng gượng dậy, giọng yếu ớt nhưng vẫn sắc bén:
– Các cháu đã phá vỡ phòng bảo vệ mạnh nhất của Hội Kính Ảnh. Từ giờ, chúng sẽ săn lùng các cháu khắp thành phố.
Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lạc Thư:
– Đừng quên lời hứa. Đêm Máu Đen… mãi mãi là bí mật giữa chúng ta.
Lạc Thư gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Trong lòng cậu, một vết nứt sâu hoắm vừa mở ra – vết nứt giữa ký ức, dị năng và định mệnh.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Ở đâu đó trong bóng tối, ánh mắt bạc lạnh của Cố Thanh Đằng lại lặng lẽ dõi theo, nụ cười nhạt nhòa như bóng ma chưa tan.
Sự thật về Đêm Máu Đen vẫn còn bị che phủ. Nhưng mọi cánh cửa đã hé mở, và cái giá cho việc bước tiếp không ai có thể đoán trước.
Trong căn phòng nhỏ, tiếng tim đập dồn dập, báo hiệu một cơn bão mới sắp kéo tới.