Dưới Lớp Da Người

Chương 13: Dưới Lớp Da Người

Trước

Thành phố Tân La dần lấy lại dáng vẻ bình thường. Những tiếng còi xe, bước chân vội vã và âm thanh cửa kính khép mở hòa vào nhau, kéo màn che phủ mọi vết thương còn rỉ máu từ trận cuồng phong dị năng. Đám mây u ám đã tan đi, nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn lại khoảng trống không thể gọi tên.

Trịnh Dạ thức dậy sớm hơn mọi khi. Anh ngồi trên mép giường, lặng lẽ nhìn chậu xương rồng nhỏ ngoài cửa sổ. Ánh sáng đầu ngày chưa đủ xua tan bóng tối trong mắt anh. Anh với tay lấy chiếc áo khoác, bàn tay dừng lại trên vết sẹo dài bên cánh tay – vết tích của những trận chiến cũ, giờ chỉ còn là chứng nhân câm lặng. Trong nhà vang lên tiếng nước chảy, tiếng động quen thuộc của một buổi sáng không còn ai nhắc tới dị năng, không còn ai thì thầm tên Lạc Thư.

Mộc Lam vẫn giữ thói quen dậy muộn. Cậu cuộn tròn trong chăn, mơ hồ nghe tiếng gió lùa qua khe cửa sổ chưa khép hẳn. Tiểu Tinh lơ lửng trên đầu giường, khuôn mặt trẻ thơ ngây ngô, đôi mắt tròn xoe đảo quanh phòng. Mộc Lam mở mắt, dụi đầu vào gối, lẩm bẩm:

– Hôm nay là thứ mấy rồi, Tinh nhỉ?

Tiểu Tinh nhún vai:

– Em cũng không biết. Nhưng chị Mộc Lam lại quên đánh thức cậu rồi.

Mộc Lam bật cười, cảm giác như có điều gì đó từng rất quan trọng vừa trôi qua, nhưng cậu không tài nào nhớ nổi. Chỉ còn lại một khoảng trống lặng lẽ trong tim.

Căn hộ nhỏ nơi họ trú ngụ không có gì khác biệt. Mọi đồ vật vẫn ở chỗ cũ, chỉ có chiếc đồng hồ treo tường là dường như chạy chậm hơn. Trịnh Dạ pha cà phê, tiếng nước nhỏ tí tách. Anh nhìn sang chỗ ghế trống bên bàn ăn, nơi thường có một người ngồi im lặng đọc sách, rồi lại cúi đầu xuống, hít một hơi thật sâu.

Mộc Lam bước ra khỏi phòng, tóc tai bù xù, mắt còn ngái ngủ. Cậu nhìn quanh, chợt hỏi:

– Hôm nay có tiết của giáo sư Dương Tùng không?

Trịnh Dạ không ngẩng lên:

– Không. Tuần này nghỉ. Giáo sư đi công tác rồi.

– Vậy… hôm nay mình làm gì nhỉ?

Trịnh Dạ lặng thinh. Anh không biết trả lời thế nào. Họ đã quen với những ngày chạy trốn, đối mặt hiểm nguy, cùng nhau vạch kế hoạch, cùng nhau cười nói. Giờ đây, mọi thứ bình lặng quá, đến mức giống như một giấc mộng dài mà khi tỉnh dậy, người ta chỉ thấy lòng trống rỗng.

Tiểu Tinh bỗng nhiên thì thào sát tai Mộc Lam:

– Cậu buồn à?

Mộc Lam lắc đầu, nở nụ cười gượng gạo:

– Chắc là do mình lười thôi. Không có gì đâu.

Nhưng trong ánh mắt cậu vẫn vương lại chút gì nuối tiếc, như thể đã mất đi một phần ký ức đẹp đẽ mà bản thân không thể nhớ lại.

Ngoài phố, đám đông đã thôi bàn tán về những chuyện kỳ lạ xảy ra đêm trước. Tin tức về vụ mất tích, sự hỗn loạn và những hiện tượng khó hiểu bị vùi lấp bởi dòng thông tin mới mỗi ngày. Người ta trở lại với nhịp sống thường nhật, lo toan chuyện cơm áo, chẳng ai còn nhắc đến bóng dáng của một nữ sinh mảnh khảnh, ánh mắt u buồn, đã từng xuất hiện đâu đó trong ký ức mơ hồ.

Bạch Hy đứng lặng ở góc sân trường, lặng nhìn những học sinh ríu rít chạy qua. Mái tóc trắng nổi bật giữa đám đông, nhưng không ai dừng lại hỏi han. Cô lặng lẽ vuốt lại sợi tóc vương trên trán, ánh mắt tím sâu thẳm như muốn xuyên qua mọi lớp ngụy trang của thế giới này. Bạch Hy cảm thấy có gì đó đã biến mất mãi mãi, nhưng cũng không thể gọi tên.

Ở một góc khác của thành phố, trong căn phòng tối, Lữ Ngọc ngồi bất động bên cửa sổ, tay cầm tấm ảnh cũ. Bà lật đi lật lại, đôi môi mấp máy những câu không ai nghe thấy. Không còn những giấc mộng dài, không còn khát vọng phục sinh. Bà chỉ còn lại chính mình, trống rỗng và lặng lẽ.

Cố Thanh Đằng bị giam trong phòng biệt lập, ánh mắt khô cạn, không còn chút ý chí phản kháng. Ông ta dường như đã quên mất lý do mình tồn tại, quên luôn cả nỗi thù hận từng thiêu đốt tâm can.

Thành phố chìm trong thứ yên bình giả tạo, nhưng dưới lớp da người, mỗi trái tim vẫn âm ỉ những vết thương chưa lành.

*

Trịnh Dạ về phòng, mở tủ, lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới đáy ngăn kéo. Anh ngồi xuống, ngón tay lần mò trên nắp hộp. Bên trong là một mảnh giấy nhăn nhúm, nét chữ mảnh mai: “Cảm ơn anh đã ở bên em.” Anh không nhớ ai viết, không nhớ vì sao mình cất giữ, chỉ biết mỗi lần nhìn thấy là tim nhói lên.

Anh cầm mảnh giấy lên, mắt dán vào dòng chữ, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, ký ức sẽ quay lại. Nhưng hoàn toàn vô vọng. Anh cất lại mảnh giấy, đóng nắp hộp, ngồi lặng đi thật lâu.

Tiếng gõ cửa vang lên. Mộc Lam ló đầu vào, cười hì hì:

– Này, đi ăn sáng không? Em đói quá rồi.

Trịnh Dạ gật đầu, khoác áo đứng dậy. Họ sóng bước ra ngoài, không ai nói gì thêm. Chỉ có Tiểu Tinh lon ton theo sau, bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy, như gọi một ai đó đã khuất.

*

Bữa sáng diễn ra trong im lặng. Quán ăn quen thuộc vẫn đông khách. Tiếng dao nĩa va chạm, tiếng cười nói râm ran. Mộc Lam nhét đầy miệng bánh mì, đôi mắt đảo quanh, rồi bất chợt hỏi nhỏ:

– Anh Dạ này… Anh có cảm giác như mình quên mất điều gì không?

Trịnh Dạ dừng tay, nhìn cậu. Lát sau, anh đáp chậm rãi:

– Có. Nhưng không nhớ được là gì.

Cả hai cùng bật cười, nhưng tiếng cười nghe thật lạc lõng. Mộc Lam cúi đầu, thì thầm:

– Em cứ thấy… hình như mình từng rất thân với ai đó. Nhưng lại không nhớ nổi mặt mũi, tên tuổi.

Trịnh Dạ không trả lời. Anh nhìn ra ngoài đường, bóng người qua lại hòa lẫn, chẳng ai nổi bật. Ánh sáng ngoài trời rọi vào mắt, nhưng không đủ xóa đi bóng tối trong tâm trí.

Tiểu Tinh ngồi cạnh Mộc Lam, đưa tay chạm vào mu bàn tay cậu. Mộc Lam giật mình, quay sang:

– Gì thế?

Tiểu Tinh mỉm cười, đôi mắt long lanh:

– Không sao đâu. Chị sẽ nhớ lại mà.

Mộc Lam nhìn cô bé thật lâu, rồi khẽ gật đầu. Nhưng tận sâu trong lòng, cậu biết có thứ gì đó đã vĩnh viễn rời đi.

*

Dương Tùng trở về từ chuyến công tác, mang theo một tập hồ sơ dày. Ông gặp Trịnh Dạ và Mộc Lam ở quán cà phê gần trường. Kính tròn ánh lên tia sáng mờ nhạt, ông nhìn họ, chậm rãi nói:

– Gần đây mọi thứ đã yên ổn. Dị năng gần như biến mất hoàn toàn. Chính phủ cũng không còn truy lùng gì nữa.

Trịnh Dạ hỏi nhỏ:

– Thầy có biết vì sao không?

Dương Tùng lắc đầu:

– Không ai rõ cả. Dường như có một lớp sương mù bao phủ ký ức của mọi người. Những tài liệu về dị năng cũng dần biến mất khỏi hệ thống. Có lẽ… ai đó đã lựa chọn như vậy.

Mộc Lam chống cằm, mắt nhìn xa xăm:

– Nhưng nếu dị năng biến mất, thầy không thấy trống rỗng sao?

Dương Tùng cười nhạt:

– Trống rỗng hay không, cũng phải sống tiếp. Đó là quy luật. Đôi khi, ký ức cũng giống như dị năng, khi mất đi rồi, ta mới biết nó quan trọng thế nào.

Trịnh Dạ im lặng, bàn tay siết chặt ly cà phê. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo chút lạnh cuối mùa.

Bạch Hy từ xa lặng lẽ nhìn họ. Cô không bước tới, chỉ đứng bên kia đường, ánh mắt tím như xoáy sâu vào lòng người. Bàn tay cô siết chặt một vật gì đó trong túi áo, rồi lại buông ra.*

Ban đêm, thành phố chìm trong ánh đèn vàng vọt. Ở một góc khuất, nơi ánh sáng không thể chạm tới, có một bóng người đứng tựa lưng vào tường, áo khoác dài phủ kín thân hình mảnh khảnh. Mái tóc dài buộc thấp, gương mặt trắng nhợt lẫn vào bóng tối. Đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía những ô cửa sáng đèn.

Lạc Thư đứng đó, lặng lẽ như một cái bóng. Không ai nhìn thấy cậu, cũng không ai nhớ nổi tên cậu từng hiện diện trên đời. Cậu đưa tay lên, chạm nhẹ vào mặt mình. Làn da lạnh lẽo, nhợt nhạt như sáp.

Cậu bước chậm qua những con ngõ cũ, từng nơi từng dấu chân đều xa lạ. Dưới lớp da người này, mọi cảm xúc đều bị che giấu, mọi ký ức bị phong kín. Nhưng trong sâu thẳm, một nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó – không phải vì bị lãng quên, mà vì chính cậu đã chọn đánh đổi tất cả.

Lạc Thư dừng lại trước cổng trường. Đám học sinh chen chúc ra về, cười nói rộn rã. Cậu đứng nép vào bóng cây, mắt dõi theo một nhóm bạn trẻ chạy qua. Trong khoảnh khắc, ánh mắt Mộc Lam lướt qua chỗ cậu đứng, rồi lại tiếp tục trò chuyện, không dừng lại.

Lạc Thư mỉm cười. Một nụ cười nhạt, không ai nhận ra. Cậu lùi lại, bóng dáng hòa vào màn đêm.

*

Những ngày sau đó, thành phố vẫn vận hành như chưa từng xảy ra điều gì khác thường. Trịnh Dạ và Mộc Lam tiếp tục đến trường, làm việc, sống một cuộc đời bình thường. Chỉ đôi khi, trong những khoảnh khắc bất chợt, họ thấy lòng mình dậy lên một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ.

Có hôm, Trịnh Dạ đi ngang qua cầu thang tối, chợt nghe tiếng chân ai đó vang vọng phía sau, nhưng quay lại chỉ thấy bóng mình in trên tường. Anh dừng lại, bàn tay vô thức áp lên ngực, tim đập nhanh một nhịp rồi lại trở về bình thường.

Mộc Lam đang soạn sách vở, bất giác cầm lên một quyển sổ cũ. Cậu lật trang đầu, chỉ thấy trang giấy trắng. Nhưng ở góc nhỏ, có một vệt mực nhòe như nét bút vội vàng. Cậu đưa tay lên, cảm giác như vừa mất đi một điều quan trọng, nhưng không sao nhớ nổi.

Bạch Hy vẫn lặng lẽ xuất hiện rồi biến mất, như một cái bóng. Cô dừng lại trước bức tường nơi từng có hình vẽ graffiti của nhóm Lạc Thư, lặng lẽ chạm tay lên lớp sơn cũ. Không ai biết cô nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt xa xăm, mãi không dứt khỏi quá khứ.

*

Ở tầng hầm bệnh viện, Vương Quý ngồi xem xét hồ sơ các vụ án dị năng. Anh cau mày, cảm giác như có thứ gì đó bị xóa sạch khỏi trí nhớ. Mỗi lần mở hồ sơ, những dòng chữ như nhảy múa, tan biến trước mắt. Anh vò đầu, thở dài, tự nhủ:

– Có lẽ mình đã già thật rồi.

Nhưng trong lòng, một nỗi bất an âm thầm len lỏi.

*

Đêm xuống, Lạc Thư lại đi bộ qua những con phố cũ. Cậu dừng lại trước một tiệm sách nhỏ, nơi ánh đèn vàng hắt ra vỉa hè. Bên trong, người chủ tiệm đang xếp lại sách, không chú ý tới bóng người ngoài cửa.

Lạc Thư áp tay lên kính, nhìn vào bên trong. Trong khoảnh khắc, một ký ức mơ hồ hiện lên: tiếng cười, mùi giấy mới, bàn tay ai đó lật sách bên cạnh. Nhưng ký ức ấy tan biến rất nhanh, chỉ còn lại cảm giác nhói buốt trong tim.

Cậu lặng lẽ rời đi, bóng dáng hòa vào dòng người.

*

Một buổi chiều, Trịnh Dạ đứng trên sân thượng khu chung cư, mắt hướng về phía chân trời. Anh không biết mình chờ đợi điều gì, chỉ thấy lòng trống trải. Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Mộc Lam: “Tối nay ăn lẩu nhé?”

Anh mỉm cười, nhắn lại: “Ừ, anh sẽ về sớm.”

Gió thổi qua mái tóc, mang theo chút lạnh. Anh nhắm mắt, để mặc mọi cảm xúc trôi qua. Trong đầu, có tiếng gọi rất khẽ, rất xa – như vọng từ một thế giới khác. Nhưng khi mở mắt, chỉ còn lại bầu trời xám ngắt và thành phố rực ánh đèn.

*

Tối đó, trong căn bếp nhỏ, Mộc Lam loay hoay chuẩn bị bữa tối. Tiểu Tinh ngồi bên bàn, chân đung đưa, hát khe khẽ một giai điệu không rõ lời. Trịnh Dạ rửa rau, hai người nói chuyện phiếm, tiếng cười hòa lẫn mùi thơm của nước lẩu.

Giữa những câu chuyện đứt đoạn, Mộc Lam chợt hỏi:

– Anh Dạ này… Nếu có một ngày, anh quên hết mọi thứ, anh có buồn không?

Trịnh Dạ dừng tay, suy nghĩ rồi đáp:

– Có lẽ sẽ buồn. Nhưng nếu không nhớ, cũng không biết mình đã mất gì.

Mộc Lam gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn vương chút gì không yên. Tiểu Tinh thì thầm:

– Có những điều dù quên rồi, vẫn còn ở lại trong tim.

Bữa tối trôi qua, không ai nhắc đến quá khứ. Họ chỉ cố sống tốt cho hiện tại, dù trong lòng luôn có một khoảng trống không thể lấp đầy.

*

Đêm khuya, Lạc Thư ngồi trên mái nhà cao tầng, chân buông thõng, mắt nhìn xuống biển đèn phía dưới. Gió thổi táp vào mặt, lạnh buốt. Cậu lấy ra một chiếc khăn tay cũ, vuốt nhẹ lên má, cảm nhận từng sợi vải mỏng manh. Không ai còn gọi tên cậu, không ai nhớ đến sự tồn tại của cậu. Nhưng cậu vẫn ở đây, chứng kiến từng nhịp thở của thành phố, từng nỗi đau, từng niềm vui vụn vặt.

Cậu nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió, tiếng còi xe, tiếng nhạc từ quán bar xa xa. Tất cả hòa vào nhau, thành một bản giao hưởng buồn bã. Trong bóng tối, cậu trở thành người ngoài cuộc, không thuộc về nơi nào, không còn là ai cả.

Có lúc, cậu muốn hét lên, muốn chạy về phía những người từng gọi mình là bạn, là người thân. Nhưng mỗi lần định bước tới, lại có một bức tường vô hình ngăn cản. Cậu chỉ có thể đứng xa nhìn, lặng lẽ dõi theo, như một cái bóng không tên.

*

Một đêm mưa, Trịnh Dạ đi bộ về nhà. Đường phố vắng lặng, ánh đèn loang loáng trên mặt nước. Anh chợt dừng lại, cảm giác như có ai đang nhìn mình. Quay đầu, chỉ thấy một bóng người thấp thoáng nơi góc phố. Anh nheo mắt, cố nhìn cho rõ, nhưng bóng dáng ấy tan biến vào màn mưa.

Trở về nhà, anh kể lại cho Mộc Lam. Cậu cười, trêu:

– Chắc anh bị ám ảnh rồi. Dạo này em cũng hay mơ thấy một người bạn mà chẳng nhớ nổi mặt mũi.

Trịnh Dạ không cười, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, cuốn trôi mọi dấu vết.

*

Có những đêm, Lạc Thư đi ngang qua nhà cũ. Căn nhà đã bị bán lại, hàng rào sắt sơn lại màu mới. Cậu đứng ngoài, nhìn qua khe cửa, thấy trong sân có một cây bàng già trụi lá. Trên cành cây, có sợi dây đỏ vắt ngang – dấu tích duy nhất còn sót lại từ những ngày xưa cũ.

Cậu chạm tay lên sợi dây, mắt cay xè. Trong lòng, ký ức về gia đình, về những ngày còn là một đứa trẻ, ùa về như thác lũ. Nhưng chỉ thoáng qua, rồi lại tan biến vào bóng tối.

Cậu quay đi, không ngoảnh lại.

*

Ở đâu đó trong thành phố, những linh hồn lang thang vẫn tìm đường về nhà. Tiểu Tinh ngồi trên lan can, đung đưa chân, mắt hướng về phía xa. Cô thì thầm một mình:

– Chị ấy vẫn ở đây. Chỉ là mọi người không còn nhìn thấy nữa.

Mộc Lam đứng bên cạnh, không nghe thấy gì. Cậu chỉ cảm thấy trong lòng có chút gì lạnh buốt, như vừa mất đi một người bạn thân thiết nhất.

*

Thành phố Tân La bình yên trở lại, nhưng dưới lớp da người bình thường, những vết nứt vẫn chưa lành. Mỗi người đều mang theo một khoảng trống, một nỗi day dứt không gọi tên. Họ sống tiếp, cười nói, làm việc, yêu thương, nhưng trong sâu thẳm, luôn có một bóng hình lặng lẽ dõi theo.

Lạc Thư đứng trên mái nhà, nhìn xuống dòng người. Cậu biết, dù không ai còn nhớ mình, dù bị xóa sạch khỏi mọi ký ức, cậu vẫn là một phần của thế giới này – như một bóng ma, như một lời nhắc nhở rằng dưới lớp da người, ai cũng từng có những điều không thể nói ra, những lựa chọn không thể rút lại.

Cậu khép mắt, để gió cuốn đi giọt nước mắt cuối cùng. Vòng tròn định mệnh đã khép lại, nhưng dư vị đắng chát về nhân tính, về sự lựa chọn, vẫn còn mãi – trong từng nhịp thở của thành phố, trong mỗi khoảnh khắc ai đó chợt thấy lòng mình hụt hẫng mà không biết vì sao.

Ở một góc tối, ánh đèn đường chập chờn. Tiếng bước chân ai đó vang lên, hòa vào màn đêm. Dưới lớp da người, mọi thứ vẫn đang chờ một ngày được đánh thức trở lại.

Từ xa, có tiếng gọi rất khẽ, lẫn trong gió. Không ai nghe thấy, nhưng đâu đó, một linh hồn vẫn đang chờ được nhớ lại.