Dưới Lớp Da Người
Chương 1: Đêm Máu Đen
Tiếng còi xe cứu thương rít lên đâu đó ngoài phố, vọng qua cửa kính lớp học như một dấu hiệu chẳng lành. Lạc Thư ngồi lặng ở bàn cuối, bàn tay lạnh ngắt bấu vào mép váy đồng phục. Thầy chủ nhiệm vừa dứt lời, lớp học chìm vào im lặng nặng nề. Trên bảng tin điện tử, dòng chữ đỏ chạy ngang: “Thêm ba học sinh trường Trung học số 7 mất tích, cảnh sát vào cuộc điều tra.” Cô chủ nhiệm trẻ tuổi thu lại bình tĩnh, mắt quét nhanh qua từng gương mặt, dừng lại ở Lạc Thư lâu hơn một nhịp. Cô như muốn nói điều gì, rồi lại thôi.
Chuông tan học vang lên, đám bạn nữ túm tụm thì thầm, ánh mắt xen lẫn sợ hãi và tò mò. Lạc Thư đứng dậy, lặng lẽ thu dọn sách vở. Mọi chuyển động đều nhẹ nhàng, kín đáo, như thể cậu sợ làm xáo trộn không khí vốn đã căng thẳng. Cậu lướt qua hành lang đông người, ánh mắt cụp xuống, tránh mọi giao tiếp dư thừa. Dưới lớp da trắng nhợt và mái tóc dài buộc thấp, không ai nhận ra đằng sau dáng vẻ nữ sinh dịu dàng ấy là một bí mật không thể tiết lộ.
Trời Tân La chuyển tối nhanh hơn thường lệ. Phố xá lên đèn, lằn ranh giữa con người bình thường và những bóng tối dị dạng càng rõ rệt. Lạc Thư rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn về nhà, bước chân nhẹ như sương. Con hẻm này vốn không ai muốn đi khi trời đã sụp tối, nhất là những ngày gần đây, tin tức mất tích lan tràn. Nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. Đèn đường nhấp nháy, bóng tối kéo dài thành dải, lẫn vào tiếng gió và những bước chân dồn dập phía sau lưng.
Cửa nhà khép hờ, không một tiếng động. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, Lạc Thư đứng sững trước ngưỡng cửa, tay khẽ run. Mùi máu tanh thoảng trong không khí, lẫn với hương gỗ mục và thứ gì đó nhờn nhớt khó tả. Cậu hít sâu, lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào.
Trong căn nhà nhỏ, mọi thứ đều lộn xộn. Chiếc bàn gỗ bị xô lệch, ghế đổ nghiêng, tấm rèm cửa rách toạc một mảng lớn. Trên nền nhà, vệt máu đỏ sẫm kéo dài từ phòng khách vào sâu bên trong. Không có tiếng trả lời nào khi Lạc Thư gọi khẽ: “Mẹ ơi… Cha ơi…” Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa, lạnh buốt như lưỡi dao.
Cậu bước chậm vào phòng khách. Ở đó, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là đôi dép nhỏ của em gái nằm chỏng chơ, một chiếc còn dính bùn đất. Lạc Thư cúi xuống, bàn tay run rẩy chạm vào, cảm nhận được một luồng khí lạnh bủa vây. Cậu nén thở, không dám rơi nước mắt.
Bước tiếp vào phòng ngủ của cha mẹ, cảnh tượng hiện ra như một cơn ác mộng không lối thoát. Mẹ cậu nằm gục trên giường, mái tóc dài phủ kín nửa khuôn mặt, máu chảy thành vũng dưới chân. Cha cậu đổ sập bên cạnh, bàn tay vẫn cố che chắn cho vợ. Những vết cắt sâu hoắm kéo dài từ ngực xuống bụng, da thịt loang lổ vết bầm, như thể họ đã chống cự đến cùng nhưng bất lực trước một thế lực quá tàn nhẫn.
Khắp phòng, ký hiệu lạ bằng máu vẽ lên tường, xoắn vặn thành hình thù không thuộc về thế giới này. Một cảm giác rợn ngợp dâng lên trong lồng ngực Lạc Thư, vừa là nỗi đau, vừa là sợ hãi tột cùng.
Cậu đứng lặng một lúc lâu, rồi quỳ xuống bên xác mẹ, bàn tay run rẩy chạm vào vết máu còn ấm. Dị năng trong cậu như bị đánh thức, lớp phòng ngự vô hình rạn vỡ. Một luồng khí lạnh xuyên qua da thịt, kéo cậu trượt vào biển ký ức rối loạn. Mắt cậu nhòa đi, trước khi mọi thứ bị nhấn chìm bởi cơn sóng cảm xúc xa lạ.
***
Không gian xung quanh vỡ vụn thành những mảnh ký ức chập chờn. Trong khoảnh khắc, Lạc Thư như hòa vào thân thể của mẹ, cảm nhận từng nhịp run rẩy, từng hơi thở đứt đoạn. Tiếng chân dồn dập trên hành lang, tiếng cửa bị đạp tung, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng. Một bóng người lao vào, khuôn mặt che kín bởi mặt nạ trắng vô cảm. Hắn vung tay, lưỡi dao lóe sáng, máu bắn lên tường.
Mẹ cậu cố vùng dậy, đôi mắt tràn ngập kinh hoàng, nhưng bàn tay dịu dàng chỉ kịp kéo Lạc Thư nhỏ trong ký ức vào lòng, thì một cơn đau xé toạc mọi thứ. Cảm giác tuyệt vọng, bất lực, nỗi sợ hãi tràn qua, hòa cùng tiếng gọi cuối cùng: “Du… Du… con phải sống…”
Luồng cảm xúc như lửa đốt cắt xuyên tâm trí Lạc Thư. Cậu bật dậy khỏi dòng ký ức, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Hơi thở gấp gáp, nước mắt chảy xuống má nhưng cậu không hề nhận ra. Vết máu trên tay cậu vẫn còn ấm, như thể thời gian vừa ngưng đọng lại tại khoảnh khắc cuối cùng ấy.
Cậu lặng lẽ nhìn cha, rồi nhìn khắp căn phòng, cố gắng tìm một dấu vết. Dưới chân giường, một vệt máu nhỏ tách khỏi dòng chính, kéo thành đường ngoằn ngoèo dẫn về phía phòng em gái. Lạc Thư lao tới, trong lòng dấy lên nỗi sợ kinh hoàng.
Phòng em gái tối om, cửa sổ mở toang, gió lạnh lùa vào. Trên nền đất, chiếc gối bông hình mèo còn vương máu, một mảnh giấy nhỏ bị vò nát nằm cạnh đó. Lạc Thư cúi xuống nhặt lên, mở ra, những dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên: “Đừng tìm em. Họ đến vì máu của gia tộc mình.”
Cậu sững sờ, mắt dán vào từng nét chữ run rẩy. Tay cậu siết chặt mảnh giấy, đầu óc quay cuồng. Dị năng lại bùng lên dữ dội, không kiềm chế nổi. Cậu đặt tay lên gối bông, nhắm mắt, để cho luồng cảm xúc cuối cùng của em gái tràn vào.
***Lần này, ký ức hiện ra mờ nhòe, gián đoạn bởi tiếng khóc nấc. Em gái cậu, trong bộ váy ngủ, co ro ở góc phòng. Bóng tối tràn ngập, tiếng chân người lớn vang lên. Cửa mở tung, một bàn tay lạnh ngắt kéo em đi, tiếng hét bị bóp nghẹt, ánh mắt em mở to kinh hoàng nhìn về phía sau. Cảm giác đau đớn, sợ hãi, và một tia hy vọng nhỏ nhoi bám víu lấy hình ảnh của anh trai. “Anh… cứu em…”
Dòng cảm xúc vỡ òa, Lạc Thư choàng tỉnh, bàn tay run bần bật. Cậu ngồi lặng, nước mắt trào ra không ngăn nổi. Đêm Tân La như hóa thành vực sâu không đáy, nuốt chửng mọi tia sáng cuối cùng.
Cậu đứng dậy, nhìn quanh căn phòng nhỏ, cảm giác tê dại lan khắp người. Từng mảnh ký ức rời rạc đâm vào tâm trí, xé nát lớp vỏ bình thản bấy lâu nay. Cậu biết, từ giây phút này, mình không còn là một đứa trẻ trốn sau lưng cha mẹ nữa.
Lạc Thư kéo lại mái tóc, siết chặt hai bàn tay. Đôi mắt cậu khô khốc, chỉ còn lại ý chí lạnh lẽo. Cậu lặng lẽ gom hết vật dụng còn sót lại của gia đình: chiếc vòng bạc của mẹ, cuốn nhật ký nhỏ của em gái, tấm ảnh cả nhà chụp ở công viên. Mỗi thứ đều thấm đẫm hơi ấm nhưng cũng nhắc nhở cậu về nỗi đau không thể xóa nhòa.
Rời khỏi phòng, cậu đi qua phòng khách, dừng lại trước ký hiệu máu trên tường. Cậu đưa tay chạm nhẹ, cảm nhận được một luồng khí dị năng quái dị len lỏi trong máu. Đó không phải là thứ dị năng bình thường – nó đậm đặc, lẫn lộn giữa phẫn nộ và đau thương, như một dấu hiệu khiêu khích gửi riêng cho cậu.
Một tiếng động khẽ vang lên ngoài cửa. Lạc Thư giật mình, nấp sau vách tường. Bóng một người lướt qua ngoài hành lang, dừng lại ở ngưỡng cửa. Tiếng thì thầm vọng lại, rất khẽ, nhưng rõ ràng: “Vẫn còn sống sao? Thú vị thật…”
Cậu nín thở, chăm chú lắng nghe. Bóng người đó đứng chần chừ một lúc, rồi bỏ đi. Tiếng bước chân xa dần, hòa vào tiếng mưa bắt đầu rơi rả rích ngoài hiên.
Lạc Thư biết, mình không còn thời gian. Nếu ở lại, rất có thể sẽ chung số phận với gia đình. Cậu thu dọn nhanh những gì cần thiết, giấu chúng vào ba lô, rồi lặng lẽ rời khỏi căn nhà từng là tổ ấm. Trên đường đi, cậu ngoái lại nhìn lần cuối, hình ảnh cha mẹ và em gái như còn phảng phất trong từng ngóc ngách.
Bước chân cậu chậm rãi hòa vào màn đêm dày đặc, máu dưới chân vẫn chưa kịp khô. Trong lòng, cơn thịnh nộ và nỗi đau trộn lẫn, hun đúc thành một quyết tâm lạnh lùng: tìm ra kẻ đã phá nát cuộc đời mình.
Cậu rẽ vào con hẻm tối, nơi ánh đèn đường chỉ đủ soi một vệt nhỏ trên mặt đất. Gió lạnh quất vào mặt, từng giọt nước mưa trượt xuống cổ áo. Cậu biết, từ giờ phút này, cậu đã bước vào một thế giới khác – nơi mọi luật lệ của con người không còn giá trị.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên xa xa, ánh đèn xanh đỏ loang trên mặt đường ướt. Lạc Thư nép vào bóng tối, che giấu hơi thở, nén mọi cảm xúc vào sâu trong tim. Dị năng “Đồng Cảm Thấu Thị” vẫn râm ran dưới lớp da, như một vết thương không thể liền sẹo.
Cậu dừng lại dưới một mái hiên nhỏ, lặng lẽ mở cuốn nhật ký của em gái, lật từng trang đã nhòe nước mắt. Ở cuối cuốn, một trang giấy bị xé dở, chỉ còn sót lại một dòng: “Nếu một ngày anh không còn là anh, hãy nhớ… em vẫn tin vào anh.”
Lạc Thư khép cuốn nhật ký, ngước nhìn bầu trời đen đặc. Đêm Tân La nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng mưa nặng hạt rơi xuống mái tôn cũ. Cậu biết, phía sau lớp da người bình thường, thành phố này còn ẩn giấu những bóng tối sâu không đáy.
Một luồng khí dị năng thoáng qua, rất khẽ, nhưng đủ để Lạc Thư cảm nhận. Cậu siết chặt ba lô, bước nhanh về phía trước, hòa vào dòng người lặng lẽ giữa đêm mưa. Đôi mắt cậu sáng lên trong bóng tối, sâu thẳm và lạnh lẽo, như thể vừa rũ bỏ mọi yếu mềm cuối cùng.
Ở một góc phố xa, ánh đèn đường chợt chập chờn, rồi tắt hẳn. Trong bóng tối, tiếng cười khẽ vang lên, kéo theo những tiếng bước chân lạ thường. Một cuộc săn bắt đã bắt đầu – mà con mồi lần này, không còn là những đứa trẻ yếu đuối nữa.
Lạc Thư dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau. Cậu biết, cuộc truy tìm hung thủ chỉ vừa mới khởi đầu. Đêm máu đen đã trở lại, và phía sau mỗi khuôn mặt người, là một bí mật còn chưa kịp lộ diện.