Tôi cũng có suy nghĩ gần như vậy. Nếu không có con trai, thì ý nghĩa cả đời phấn đấu của tôi là gì chứ?
Hai ông bà khi biết tôi nhường toàn bộ tài sản hiện có cho Khương Vãn Chu đều ngỡ ngàng.
Sau vài giây c.h.ế.t lặng, bố tôi đột nhiên đập bàn đứng dậy: "Nó làm loạn rồi!"
"Mười năm không đẻ nổi một quả trứng, làm lỡ dở việc truyền tông nối dõi nhà họ Từ bao năm nay, thế mà còn mặt mũi lấy sạch tài sản của con trai tôi sao?"
"Không được! Tôi phải đi đòi lại!"
Mẹ tôi còn kích động hơn cả bố: "Cái loại đáng c.h.ế.t đó thật không biết xấu hổ!"
"Không đẻ được thì c.h.ế.t quách đi cho rồi, dựa vào đâu mà lấy đi bao nhiêu tiền của con trai tôi!"
"Ông già, tôi đi cùng ông, xem tôi có cào nát mặt nó ra không!"
Tôi vội vàng ngăn hai ông bà lại, giải thích lại kế hoạch của mình một lần nữa.
Cuối cùng, để ngăn hai ông bà vẫn còn ấm ức, tôi nâng giọng nhấn mạnh:
"Mọi thỏa thuận giữa con và Khương Vãn Chu tuy đã ký xong, nhưng thủ tục ly hôn cuối cùng vẫn chưa hoàn tất!"
"Nếu lúc này bố mẹ đi làm loạn với cô ấy, một khi cô ấy đổi ý thì những chuyện về sau sẽ cực kỳ khó giải quyết!"
Hai ông bà dù trong lòng vẫn còn ấm ức không cam tâm, nhưng cuối cùng cũng đành thỏa hiệp.
6
Một tháng sau, tôi và Khương Vãn Chu chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn.
Ngay khoảnh khắc cầm trên tay tờ giấy chứng nhận ly hôn, hòn đá tảng trong lòng tôi cuối cùng cũng được dời đi.
Lúc này, Đàm Duyệt Duyệt đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng, bụng đã hơi nhô lên, cần phải đi khám t.h.a.i định kỳ theo tuần.
Trong lần khám t.h.a.i tổng quát đầu tiên, bố mẹ tôi đều đi theo.
Tôi rất hiểu tâm tư của hai ông bà, họ muốn là những người đầu tiên biết đứa trẻ trong bụng Đàm Duyệt Duyệt là trai hay gái.
Trai chua gái cay chỉ là kinh nghiệm dân gian, dù hai ông bà không có nhiều kiến thức nhưng cũng hiểu rằng kết quả trên siêu âm mới là đáng tin nhất.
Vì là bệnh viện tư nhân cao cấp nên bác sĩ không hề giấu giếm giới tính của đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kết quả khiến cả gia đình tôi mừng phát điên: Đàm Duyệt Duyệt quả thật m.a.n.g t.h.a.i một bé trai.
Chiều hôm đó, tôi đề nghị với Đàm Duyệt Duyệt chuyện đi đăng ký kết hôn, đồng thời hứa hẹn sẽ sớm tổ chức một đám cưới thật hoành tráng cho cô ấy.
Tôi cứ ngỡ sau khi nghe xong những lời này, Đàm Duyệt Duyệt sẽ xúc động đến rơi lệ. Nhưng ngoài dự đoán của tôi, cô ấy vốn luôn ngây thơ đơn thuần, bỗng nhiên có biểu cảm vô cùng nghiêm trọng.
Sau khi tôi gặng hỏi nhiều lần mới biết nguyên nhân, cô ấy lo lắng đứa bé trong bụng sẽ là trẻ dị tật.
Cô ấy nói ba tháng trước, đêm hôm đó chúng tôi không áp dụng biện pháp an toàn và đều đã uống khá nhiều rượu. Cô ấy bảo đọc trên sách thấy rượu có thể gây dị tật t.h.a.i nhi.
Tôi bật cười trước sự đáng yêu của cô ấy. Tôi giải thích rằng rượu đúng là có thể gây dị tật, nhưng đó là vấn đề xác suất.
Thai nhi có dị tật hay không chủ yếu phụ thuộc vào kết quả khám thai. Nếu kết quả khám t.h.a.i bình thường thì đứa bé sẽ không sao cả.
Thế nhưng cô ấy vẫn không yên tâm: "Em đã xem trên mạng rất nhiều trường hợp, có rất nhiều người khi khám t.h.a.i không phát hiện ra vấn đề, nhưng khi sinh con ra thì lại..."
Tôi nhớ lại một chút, hình như đúng là có những tin tức như vậy thật.
"Vậy nên anh Quang à, hay là chúng mình bỏ đứa bé này đi, sau này chúng mình sinh đứa khác được không anh?"
Nghe thấy lời này, tôi theo phản xạ lắc đầu. Tôi đã 36 tuổi rồi, vất vả lắm mới có được đứa con của chính mình, chỉ vì một xác suất nhỏ nhoi mà bỏ đứa bé đi thì sao có thể được?
Hơn nữa, dù tôi có đồng ý thì bố mẹ tôi cũng tuyệt đối không đời nào chấp nhận.
Tôi vừa định mở lời khuyên bảo thì cô ấy đã cướp lời: "Anh Quang, em sợ rằng nếu con sinh ra lỡ may bị dị tật, anh sẽ bỏ rơi mẹ con em..."
Vừa nói, hốc mắt Đàm Duyệt Duyệt vừa hơi đỏ lên.
Tôi chợt vỗ mạnh lên trán, lúc này mới vỡ lẽ. Vừa rồi tuy tôi đề nghị đi đăng ký kết hôn với cô ấy, nhưng lại chưa đả động gì đến vấn đề tài sản trước hôn nhân của tôi.
Đàm Duyệt Duyệt tuy đơn thuần, nhưng trong chuyện này thì lo lắng cũng là lẽ thường tình.
Chắc hẳn cô ấy nghĩ rằng, dù tôi có đăng ký kết hôn với cô ấy, thì tài sản của tôi vẫn chỉ là tài sản trước hôn nhân. Nếu cô ấy thực sự sinh ra một đứa trẻ dị tật mà tôi lại bỏ rơi cô ấy, thì nửa đời sau của cô ấy coi như tiêu tùng.
Nghĩ đến đây, dù trong lòng có chút tiếc của, nhưng tôi biết chuyện này nếu cứ giả vờ hồ đồ thì chắc chắn sẽ không xong.
Sau vài lần do dự, cuối cùng tôi giơ hai ngón tay lên: "Duyệt Duyệt, thế này đi, anh sẽ vô điều kiện chuyển nhượng 20% cổ phần công ty cho em, được không?"
7
Tôi cứ ngỡ Đàm Duyệt Duyệt sẽ vì vậy mà yên tâm. Nhưng không ngờ, đôi mắt vốn chỉ hơi ươn ướt của cô ấy lại trào ra hai dòng lệ.
Hai ông bà khi biết tôi nhường toàn bộ tài sản hiện có cho Khương Vãn Chu đều ngỡ ngàng.
Sau vài giây c.h.ế.t lặng, bố tôi đột nhiên đập bàn đứng dậy: "Nó làm loạn rồi!"
"Mười năm không đẻ nổi một quả trứng, làm lỡ dở việc truyền tông nối dõi nhà họ Từ bao năm nay, thế mà còn mặt mũi lấy sạch tài sản của con trai tôi sao?"
"Không được! Tôi phải đi đòi lại!"
Mẹ tôi còn kích động hơn cả bố: "Cái loại đáng c.h.ế.t đó thật không biết xấu hổ!"
"Không đẻ được thì c.h.ế.t quách đi cho rồi, dựa vào đâu mà lấy đi bao nhiêu tiền của con trai tôi!"
"Ông già, tôi đi cùng ông, xem tôi có cào nát mặt nó ra không!"
Tôi vội vàng ngăn hai ông bà lại, giải thích lại kế hoạch của mình một lần nữa.
Cuối cùng, để ngăn hai ông bà vẫn còn ấm ức, tôi nâng giọng nhấn mạnh:
"Mọi thỏa thuận giữa con và Khương Vãn Chu tuy đã ký xong, nhưng thủ tục ly hôn cuối cùng vẫn chưa hoàn tất!"
"Nếu lúc này bố mẹ đi làm loạn với cô ấy, một khi cô ấy đổi ý thì những chuyện về sau sẽ cực kỳ khó giải quyết!"
Hai ông bà dù trong lòng vẫn còn ấm ức không cam tâm, nhưng cuối cùng cũng đành thỏa hiệp.
6
Một tháng sau, tôi và Khương Vãn Chu chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn.
Ngay khoảnh khắc cầm trên tay tờ giấy chứng nhận ly hôn, hòn đá tảng trong lòng tôi cuối cùng cũng được dời đi.
Lúc này, Đàm Duyệt Duyệt đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng, bụng đã hơi nhô lên, cần phải đi khám t.h.a.i định kỳ theo tuần.
Trong lần khám t.h.a.i tổng quát đầu tiên, bố mẹ tôi đều đi theo.
Tôi rất hiểu tâm tư của hai ông bà, họ muốn là những người đầu tiên biết đứa trẻ trong bụng Đàm Duyệt Duyệt là trai hay gái.
Trai chua gái cay chỉ là kinh nghiệm dân gian, dù hai ông bà không có nhiều kiến thức nhưng cũng hiểu rằng kết quả trên siêu âm mới là đáng tin nhất.
Vì là bệnh viện tư nhân cao cấp nên bác sĩ không hề giấu giếm giới tính của đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kết quả khiến cả gia đình tôi mừng phát điên: Đàm Duyệt Duyệt quả thật m.a.n.g t.h.a.i một bé trai.
Chiều hôm đó, tôi đề nghị với Đàm Duyệt Duyệt chuyện đi đăng ký kết hôn, đồng thời hứa hẹn sẽ sớm tổ chức một đám cưới thật hoành tráng cho cô ấy.
Tôi cứ ngỡ sau khi nghe xong những lời này, Đàm Duyệt Duyệt sẽ xúc động đến rơi lệ. Nhưng ngoài dự đoán của tôi, cô ấy vốn luôn ngây thơ đơn thuần, bỗng nhiên có biểu cảm vô cùng nghiêm trọng.
Sau khi tôi gặng hỏi nhiều lần mới biết nguyên nhân, cô ấy lo lắng đứa bé trong bụng sẽ là trẻ dị tật.
Cô ấy nói ba tháng trước, đêm hôm đó chúng tôi không áp dụng biện pháp an toàn và đều đã uống khá nhiều rượu. Cô ấy bảo đọc trên sách thấy rượu có thể gây dị tật t.h.a.i nhi.
Tôi bật cười trước sự đáng yêu của cô ấy. Tôi giải thích rằng rượu đúng là có thể gây dị tật, nhưng đó là vấn đề xác suất.
Thai nhi có dị tật hay không chủ yếu phụ thuộc vào kết quả khám thai. Nếu kết quả khám t.h.a.i bình thường thì đứa bé sẽ không sao cả.
Thế nhưng cô ấy vẫn không yên tâm: "Em đã xem trên mạng rất nhiều trường hợp, có rất nhiều người khi khám t.h.a.i không phát hiện ra vấn đề, nhưng khi sinh con ra thì lại..."
Tôi nhớ lại một chút, hình như đúng là có những tin tức như vậy thật.
"Vậy nên anh Quang à, hay là chúng mình bỏ đứa bé này đi, sau này chúng mình sinh đứa khác được không anh?"
Nghe thấy lời này, tôi theo phản xạ lắc đầu. Tôi đã 36 tuổi rồi, vất vả lắm mới có được đứa con của chính mình, chỉ vì một xác suất nhỏ nhoi mà bỏ đứa bé đi thì sao có thể được?
Hơn nữa, dù tôi có đồng ý thì bố mẹ tôi cũng tuyệt đối không đời nào chấp nhận.
Tôi vừa định mở lời khuyên bảo thì cô ấy đã cướp lời: "Anh Quang, em sợ rằng nếu con sinh ra lỡ may bị dị tật, anh sẽ bỏ rơi mẹ con em..."
Vừa nói, hốc mắt Đàm Duyệt Duyệt vừa hơi đỏ lên.
Tôi chợt vỗ mạnh lên trán, lúc này mới vỡ lẽ. Vừa rồi tuy tôi đề nghị đi đăng ký kết hôn với cô ấy, nhưng lại chưa đả động gì đến vấn đề tài sản trước hôn nhân của tôi.
Đàm Duyệt Duyệt tuy đơn thuần, nhưng trong chuyện này thì lo lắng cũng là lẽ thường tình.
Chắc hẳn cô ấy nghĩ rằng, dù tôi có đăng ký kết hôn với cô ấy, thì tài sản của tôi vẫn chỉ là tài sản trước hôn nhân. Nếu cô ấy thực sự sinh ra một đứa trẻ dị tật mà tôi lại bỏ rơi cô ấy, thì nửa đời sau của cô ấy coi như tiêu tùng.
Nghĩ đến đây, dù trong lòng có chút tiếc của, nhưng tôi biết chuyện này nếu cứ giả vờ hồ đồ thì chắc chắn sẽ không xong.
Sau vài lần do dự, cuối cùng tôi giơ hai ngón tay lên: "Duyệt Duyệt, thế này đi, anh sẽ vô điều kiện chuyển nhượng 20% cổ phần công ty cho em, được không?"
7
Tôi cứ ngỡ Đàm Duyệt Duyệt sẽ vì vậy mà yên tâm. Nhưng không ngờ, đôi mắt vốn chỉ hơi ươn ướt của cô ấy lại trào ra hai dòng lệ.