Dưới Đường Chân Trời
Chương 1: 1
Kết hôn mười năm, vợ tôi mãi không thể mang thai.
Thế nhưng cô nữ sinh viên đại học mà tôi vụng trộm nuôi bên ngoài lại "trúng số" ngay lần đầu.
Sau khi biết chuyện, vợ tôi không những không chịu ly hôn, mà còn khẳng định nữ sinh kia không thể nào m.a.n.g t.h.a.i con của tôi.
Tôi đành phải đưa tờ giấy khám t.h.a.i ra. Vậy mà cô ấy vẫn không tin, thậm chí còn khăng khăng cho rằng tôi bị lừa, rồi khuyên tôi đuổi cô nữ sinh kia đi ngay lập tức.
Sau vài lần bàn bạc ly hôn không thành, tôi trực tiếp dẫn cô nữ sinh đó về nhà.
Tôi muốn cho vợ mình hiểu rõ, dù cô ấy có cùng tôi chia ngọt sẻ bùi nhiều năm, nhưng tôi của hiện tại đã đứng trên đỉnh cao, người đáng phải cuốn gói đi nhất chính là cô ấy.
1
Thành thật mà nói, khi dắt tay Đàm Duyệt Duyệt đứng trước cửa nhà, trong lòng tôi ít nhiều vẫn thấy hồi hộp.
Dù tính cách vợ tôi, Khương Vãn Chu, rất ôn hòa, nhưng tôi thực sự sợ rằng trong lúc mất kiểm soát cảm xúc, cô ấy sẽ chộp lấy d.a.o phay mà c.h.é.m tôi.
Dẫu sao thì những năm tháng vừa mới tốt nghiệp, tôi đã không dưới một lần thề thốt trong căn hầm sáu mét vuông với Khương Vãn Chu rằng, tương lai không chỉ để cô ấy sống sung sướng, mà cả đời này cũng tuyệt đối không phụ cô ấy.
Không chỉ vậy, những năm đầu khởi nghiệp thất bại, tiền bạc mất sạch, tôi phải sống nhờ trong căn phòng thuê chật hẹp do chính cô ấy gồng gánh. Ngày nào tôi cũng ôm cô ấy, lặp đi lặp lại những lời hứa ấy.
Nhưng hiện tại, tôi lại ngang nhiên dẫn Đàm Duyệt Duyệt, chính là người phụ nữ tôi b.a.o n.u.ô.i sau lưng vợ, về nhà. Còn chuẩn bị đuổi vợ ra khỏi phòng ngủ chính, buộc cô ấy phải chấp nhận ly hôn.
Vì vậy, cô ấy sẽ phản ứng thế nào thật khó mà nói trước. Tuy nhiên, cứ nghĩ đến đứa bé trong bụng Đàm Duyệt Duyệt, lòng dũng cảm của tôi lại tăng lên vài phần.
Bố mẹ tôi đã mong mỏi có cháu nội suốt mười năm, còn tôi cũng khát khao một đứa con trai từng ấy năm trời. Giờ đây, mong ước ấy cuối cùng cũng trở thành hiện thực.
Vậy mà Khương Vãn Chu vẫn nhất quyết lì lợm không chịu rời đi. Trong mắt tôi, sự cố chấp ấy chẳng khác nào một sự ích kỷ đến đáng ghê tởm.
Nghĩ đến đây, tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Đàm Duyệt Duyệt, chuẩn bị đẩy cửa vào nhà.
Thế nhưng Đàm Duyệt Duyệt còn lương thiện hơn tôi tưởng, cô ấy kéo tay áo tôi, thì thầm:
"Anh Quang à, chúng ta làm vậy với chị Vãn Chu có phải quá tàn nhẫn không? Hay là thôi đi..."
"Anh yên tâm, dù anh và chị Vãn Chu không ly hôn, em cũng sẽ sinh con cho anh..."
"Em ở bên anh, chỉ vì yêu anh, em chẳng màng gì cả..."
Những lời này làm ấm lòng tôi. Tôi quay lại, xoa đầu cô ấy: "Con bé ngốc này, đừng nói nhảm nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh biết em không cần danh phận, nhưng còn đứa bé thì sao?"
"Chẳng lẽ con của chúng ta sinh ra lại phải chịu mang tiếng là đồ con hoang sao?"
2
Khi tôi đẩy cửa bước vào, Khương Vãn Chu đang ngồi xổm ở hiên, cẩn thận lau đôi giày da của tôi.
Nghe thấy tiếng động, cô ấy theo thói quen đặt đôi giày xuống, định tiến đến giúp tôi thay giày. Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô ấy đã nhìn thấy Đàm Duyệt Duyệt đứng phía sau tôi.
Động tác trên tay cô ấy khựng lại, ánh mắt lặng lẽ dừng trên hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t của tôi và Đàm Duyệt Duyệt.
Ngay khoảnh khắc ấy, tim tôi bất giác thắt lại. Tôi lo cô ấy sẽ không chịu nổi cú sốc này mà làm ra chuyện mất kiểm soát.
Nhưng may mắn là không.
Cô ấy không gào khóc, cũng không nổi điên. Chỉ có hai hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống gương mặt tái nhợt, lặng im đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cổ họng cô ấy như bị một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t. Muốn khóc, muốn nói, nhưng cuối cùng chẳng thể thốt ra nổi một lời.
Tôi khẽ thở phào một hơi. Ít nhất, cô ấy không làm ra chuyện gì quá khích như tôi đã lo.
Thế nhưng, nhìn dáng vẻ thất thần của cô ấy lúc này, một ký ức xa xăm bỗng ùa về. Hình ảnh ấy... tôi dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó.
Đó là năm tôi khởi nghiệp lần thứ hai thất bại, không chỉ trắng tay mà còn gánh trên lưng một khoản nợ khổng lồ. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đã chọn nhảy lầu tự vẫn. Khi cô ấy lao xuống dưới lầu để tìm tôi, trên gương mặt cũng hiện lên vẻ đau đớn và tuyệt vọng như lúc này.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Sau khi xuất viện, trong căn phòng thuê chật hẹp, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy mà trịnh trọng hứa: "Khương Vãn Chu, em yên tâm. Anh sẽ không bao giờ tìm đến cái c.h.ế.t nữa. Bởi nhìn thấy dáng vẻ của em khi ấy... còn khiến anh đau hơn cả cái c.h.ế.t."
…
"Chị Vãn Chu, thật ra em thực sự không muốn làm phiền chị..."
"Nhưng em đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, anh Quang không yên tâm để em ở một mình..."
Lời của Đàm Duyệt Duyệt cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi.
Sau khi trấn tĩnh lại, tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Đàm Duyệt Duyệt, vòng qua người Khương Vãn Chu, bước thẳng vào phòng khách.
3
Sau khi ổn định chỗ ở cho Đàm Duyệt Duyệt tại phòng khách, tôi vào phòng ngủ chính gỡ bức ảnh cưới xuống, dùng chân đạp một cái thành hai mảnh, rồi mang vứt ra thùng rác.
Thế nhưng cô nữ sinh viên đại học mà tôi vụng trộm nuôi bên ngoài lại "trúng số" ngay lần đầu.
Sau khi biết chuyện, vợ tôi không những không chịu ly hôn, mà còn khẳng định nữ sinh kia không thể nào m.a.n.g t.h.a.i con của tôi.
Tôi đành phải đưa tờ giấy khám t.h.a.i ra. Vậy mà cô ấy vẫn không tin, thậm chí còn khăng khăng cho rằng tôi bị lừa, rồi khuyên tôi đuổi cô nữ sinh kia đi ngay lập tức.
Sau vài lần bàn bạc ly hôn không thành, tôi trực tiếp dẫn cô nữ sinh đó về nhà.
Tôi muốn cho vợ mình hiểu rõ, dù cô ấy có cùng tôi chia ngọt sẻ bùi nhiều năm, nhưng tôi của hiện tại đã đứng trên đỉnh cao, người đáng phải cuốn gói đi nhất chính là cô ấy.
1
Thành thật mà nói, khi dắt tay Đàm Duyệt Duyệt đứng trước cửa nhà, trong lòng tôi ít nhiều vẫn thấy hồi hộp.
Dù tính cách vợ tôi, Khương Vãn Chu, rất ôn hòa, nhưng tôi thực sự sợ rằng trong lúc mất kiểm soát cảm xúc, cô ấy sẽ chộp lấy d.a.o phay mà c.h.é.m tôi.
Dẫu sao thì những năm tháng vừa mới tốt nghiệp, tôi đã không dưới một lần thề thốt trong căn hầm sáu mét vuông với Khương Vãn Chu rằng, tương lai không chỉ để cô ấy sống sung sướng, mà cả đời này cũng tuyệt đối không phụ cô ấy.
Không chỉ vậy, những năm đầu khởi nghiệp thất bại, tiền bạc mất sạch, tôi phải sống nhờ trong căn phòng thuê chật hẹp do chính cô ấy gồng gánh. Ngày nào tôi cũng ôm cô ấy, lặp đi lặp lại những lời hứa ấy.
Nhưng hiện tại, tôi lại ngang nhiên dẫn Đàm Duyệt Duyệt, chính là người phụ nữ tôi b.a.o n.u.ô.i sau lưng vợ, về nhà. Còn chuẩn bị đuổi vợ ra khỏi phòng ngủ chính, buộc cô ấy phải chấp nhận ly hôn.
Vì vậy, cô ấy sẽ phản ứng thế nào thật khó mà nói trước. Tuy nhiên, cứ nghĩ đến đứa bé trong bụng Đàm Duyệt Duyệt, lòng dũng cảm của tôi lại tăng lên vài phần.
Bố mẹ tôi đã mong mỏi có cháu nội suốt mười năm, còn tôi cũng khát khao một đứa con trai từng ấy năm trời. Giờ đây, mong ước ấy cuối cùng cũng trở thành hiện thực.
Vậy mà Khương Vãn Chu vẫn nhất quyết lì lợm không chịu rời đi. Trong mắt tôi, sự cố chấp ấy chẳng khác nào một sự ích kỷ đến đáng ghê tởm.
Nghĩ đến đây, tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Đàm Duyệt Duyệt, chuẩn bị đẩy cửa vào nhà.
Thế nhưng Đàm Duyệt Duyệt còn lương thiện hơn tôi tưởng, cô ấy kéo tay áo tôi, thì thầm:
"Anh Quang à, chúng ta làm vậy với chị Vãn Chu có phải quá tàn nhẫn không? Hay là thôi đi..."
"Anh yên tâm, dù anh và chị Vãn Chu không ly hôn, em cũng sẽ sinh con cho anh..."
"Em ở bên anh, chỉ vì yêu anh, em chẳng màng gì cả..."
Những lời này làm ấm lòng tôi. Tôi quay lại, xoa đầu cô ấy: "Con bé ngốc này, đừng nói nhảm nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh biết em không cần danh phận, nhưng còn đứa bé thì sao?"
"Chẳng lẽ con của chúng ta sinh ra lại phải chịu mang tiếng là đồ con hoang sao?"
2
Khi tôi đẩy cửa bước vào, Khương Vãn Chu đang ngồi xổm ở hiên, cẩn thận lau đôi giày da của tôi.
Nghe thấy tiếng động, cô ấy theo thói quen đặt đôi giày xuống, định tiến đến giúp tôi thay giày. Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô ấy đã nhìn thấy Đàm Duyệt Duyệt đứng phía sau tôi.
Động tác trên tay cô ấy khựng lại, ánh mắt lặng lẽ dừng trên hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t của tôi và Đàm Duyệt Duyệt.
Ngay khoảnh khắc ấy, tim tôi bất giác thắt lại. Tôi lo cô ấy sẽ không chịu nổi cú sốc này mà làm ra chuyện mất kiểm soát.
Nhưng may mắn là không.
Cô ấy không gào khóc, cũng không nổi điên. Chỉ có hai hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống gương mặt tái nhợt, lặng im đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cổ họng cô ấy như bị một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t. Muốn khóc, muốn nói, nhưng cuối cùng chẳng thể thốt ra nổi một lời.
Tôi khẽ thở phào một hơi. Ít nhất, cô ấy không làm ra chuyện gì quá khích như tôi đã lo.
Thế nhưng, nhìn dáng vẻ thất thần của cô ấy lúc này, một ký ức xa xăm bỗng ùa về. Hình ảnh ấy... tôi dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó.
Đó là năm tôi khởi nghiệp lần thứ hai thất bại, không chỉ trắng tay mà còn gánh trên lưng một khoản nợ khổng lồ. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đã chọn nhảy lầu tự vẫn. Khi cô ấy lao xuống dưới lầu để tìm tôi, trên gương mặt cũng hiện lên vẻ đau đớn và tuyệt vọng như lúc này.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Sau khi xuất viện, trong căn phòng thuê chật hẹp, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy mà trịnh trọng hứa: "Khương Vãn Chu, em yên tâm. Anh sẽ không bao giờ tìm đến cái c.h.ế.t nữa. Bởi nhìn thấy dáng vẻ của em khi ấy... còn khiến anh đau hơn cả cái c.h.ế.t."
…
"Chị Vãn Chu, thật ra em thực sự không muốn làm phiền chị..."
"Nhưng em đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, anh Quang không yên tâm để em ở một mình..."
Lời của Đàm Duyệt Duyệt cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi.
Sau khi trấn tĩnh lại, tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Đàm Duyệt Duyệt, vòng qua người Khương Vãn Chu, bước thẳng vào phòng khách.
3
Sau khi ổn định chỗ ở cho Đàm Duyệt Duyệt tại phòng khách, tôi vào phòng ngủ chính gỡ bức ảnh cưới xuống, dùng chân đạp một cái thành hai mảnh, rồi mang vứt ra thùng rác.