Hơi thở của Duy yếu dần, lồng ngực đau như bị đập vỡ, nhưng ý thức chưa rời khỏi thân xác. Môi anh khô rát, máu từ mũi và tai nhỏ giọt, hòa vào dòng nước lạnh buốt đang dâng lên từng tấc dưới đáy động. Bóng tối đặc quánh bao phủ khắp nơi, chỉ còn tiếng nước chảy rỉ rả và những tiếng thì thầm quỷ dị như kim châm vào não bộ.
Lam quỳ bên cạnh, hai bàn tay trắng lạnh nắm lấy đầu Duy, ánh mắt xám tro lóe lên giữa màn đêm. Cô thì thầm chú ngữ, hơi thở run rẩy, cố kéo anh về thực tại. Mỗi âm tiết thốt ra đều như bị bẻ gãy, rạn nứt, vỡ vụn trong không khí đặc quánh mùi xác chết.
Một tiếng gọi vẳng lên, vọng đến từ mọi phía, vừa như tiếng mẹ, vừa như tiếng em gái, vừa như tiếng của chính Duy khi còn nhỏ. Âm thanh ấy rỉ máu, kéo lê qua từng mảng ký ức, l*t tr*n mọi vết thương chưa khép.
Duy choàng mở mắt, đồng tử đen sâu, hằn lên tia máu. Anh nhận ra mình đang nằm dưới lớp nước lạnh, xung quanh là bóng người lờ mờ, mặt mũi méo mó, tay chân dài ngoẵng bám víu lấy nhau, tất cả cùng nhìn về phía anh. Mỗi đôi mắt đều đỏ lòm, mỗi cái miệng đều thì thào tên anh, gọi về những ký ức chết chóc.
Lam lắc mạnh vai anh, tiếng nói sắc lạnh xuyên qua ảo giác:
– Duy! Nhìn vào mắt em! Đừng nghe chúng nó! Nếu anh buông, chúng ta đều chết ở đây!
Duy gượng dậy, cổ họng khô khốc, hơi thở nặng nề. Anh cố nhìn Lam, cố bám vào ánh mắt xám tro ấy như người sắp chết đuối bám vào mảnh ván mục. Trong ý nghĩ Lam, Duy nghe rõ nỗi sợ hãi, sự day dứt, ký ức về đại họa năm xưa, và cả nỗi đau mất mát sâu kín. Nhưng ở giữa tất cả là một niềm tin nhỏ nhoi, mong manh như sợi tóc, trói chặt anh với thực tại.
Từ trong bóng tối, Thầy Uẩn lảo đảo bước tới, áo choàng sũng nước, trán vết máu loang lổ. Ông áp tràng hạt lên trán Duy, giọng khàn đặc:
– Đừng để chúng nó dẫn lối. Chỉ còn một đường—tiến về phía trước.
Duy khập khiễng đứng dậy, tay Lam vẫn siết chặt cổ tay anh, hơi lạnh ngấm vào tận xương tủy. Họ men theo mép nước, vách đá phủ rêu trơn nhẫy, hơi nước bốc lên như màn sương mù dày đặc. Mỗi lần Duy liếc xuống mặt nước, bóng người lại hiện lên, cánh tay xương xẩu vươn tới, móng tay rỉ máu cào vào không khí.
Một tiếng thét xé rách không gian. Duy khựng lại. Giọng nói ấy—mẹ anh. Cô đứng giữa làn nước, tóc dài bết máu, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đen trũng sâu.
– Duy... con trai mẹ... về đi... về đi...
Bàn chân Duy lảo đảo, suýt lao xuống dòng nước đen. Lam kịp kéo lại, hơi thở gấp gáp:
– Đừng nhìn! Đó là bẫy! Duy, tỉnh lại!
Anh cắn răng, hai tay bịt chặt tai, nhưng tiếng gọi vẫn vang lên trong đầu, ngọt ngào mà độc hại như nọc rắn.
Thầy Uẩn vung tràng hạt, niệm chú. Một vầng sáng mờ nhạt trườn quanh chân họ, đẩy lùi làn nước đen, nhưng ngay lập tức, những bóng người lại hiện ra, mắt đỏ, miệng ngoác rộng, tiếng khóc, tiếng cười, tiếng thì thầm chồng lấn nhau thành một bản hòa âm điên loạn.
Giữa đám đông ảo ảnh, khuôn mặt em gái Duy nổi lên, trắng bệch, đôi mắt to ướt đẫm.
– Anh ơi... lạnh quá... cứu em...
Duy run rẩy, mạch máu trên thái dương giật mạnh, mắt nhòe lệ. Lam ghì chặt vai anh, ánh mắt kiên quyết:
– Nhìn em! Chỉ nhìn em thôi! Đừng để quá khứ kéo anh xuống!
Duy cố dán mắt vào Lam. Dòng ý nghĩ của cô tràn sang anh: nỗi sợ, hy vọng, ký ức gia đình, sự chán ghét bản thân, nhưng cũng có tia sáng nhỏ—niềm tin vào anh.
Anh thì thầm, giọng khàn đặc, từng chữ như cào rách cổ họng:
– Anh phải mạnh lên, Lam...
– Chúng ta cùng mạnh lên. Đừng buông tay.
Lam kéo Duy đi, chân ngập trong nước lạnh. Họ bước qua lối hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng, phía xa chỉ le lói ánh sáng từ hạt ngọc trên gậy Thầy Uẩn. Mỗi bước chân, mặt nước lại sủi lên những khuôn mặt ghê rợn, lưỡi dài thè ra l**m tới da thịt.
Bất ngờ, một bàn tay trắng nhợt chộp lấy cổ chân Duy, kéo mạnh. Anh ngã sấp xuống nước, vị tanh nồng tràn vào miệng. Trong khoảnh khắc, Duy thấy mình chìm xuống đáy động, bị hàng trăm bàn tay lạnh buốt kéo rách da thịt.
– Hiến đi... hiến đi... ở lại với chúng ta...
Tiếng gọi vang lên, quấn lấy tâm trí. Mắt Duy hoa lên, máu từ mũi trào ra, hòa vào nước lạnh. Lam lao tới, hai tay run rẩy kéo mạnh vai anh, tiếng gào khản đặc:
– Duy! Đừng chìm xuống! Đừng để chúng nó lấy anh!
Giữa cơn mê loạn, Duy vẫn nghe thấy tiếng Lam. Anh bám lấy nó, như kẻ chết đuối bám vào khúc gỗ mục. Từng chút một, anh lôi mình lên khỏi mặt nước, ho sặc sụa, hơi thở đứt quãng.
Lam ôm đầu anh, thì thầm sát tai:
– Không ai lấy được anh khỏi em. Em sẽ không để chúng nó lấy anh.
Mặt nước lặng lại, vết máu loang thành vòng đỏ sẫm. Những bóng người tan dần, chỉ còn hơi lạnh bám riết lấy da thịt.
Thầy Uẩn đứng lặng, một bên mắt phủ sương, tay siết tràng hạt đến bật máu. Ông khàn giọng:
– Mê cung này ăn ký ức của người sống. Muốn qua, phải tự khóa ký ức đau đớn lại. Nếu không, chúng sẽ xé xác các ngươi bằng chính nỗi đau của mình.
Duy ngước lên, ánh mắt đỏ rực, cười nhạt:
– Ký ức là thứ duy nhất tôi còn. Nếu từ bỏ nó, tôi còn lại gì?
– Còn mạng sống, còn em gái anh, còn người bên cạnh. – Lam đáp, không do dự. – Đừng để quá khứ kéo anh xuống.
Tiếng cười của Hắc Quỷ vọng lại từ bóng tối, lạnh lẽo, dính đặc như bùn trộn máu:
– Đúng vậy, Duy... Bỏ đi... ở lại với ta... nơi này đau đớn sẽ chẳng còn ý nghĩa...
Duy nhắm mắt, siết chặt tay Lam. Anh cảm nhận rõ từng ý nghĩ của cô: sợ hãi, thương xót, quyết tâm không buông bỏ. Sợi dây mong manh ấy kéo anh trở về thực tại.
Họ tiếp tục tiến sâu vào mê cung. Đường đi hẹp lại, nước dâng lên lạnh cắt da, không khí nặng mùi xác chết và máu khô. Bóng tối dày đặc như có thể bóp nghẹt lồng ngực.
Một cánh cửa đá hiện ra trước mặt, phủ đầy rễ cây mục nát. Ký hiệu cổ xưa khắc chìm, máu khô loang lổ từng nét. Thầy Uẩn dừng lại, ánh mắt tối sầm:
– Cửa vào tâm động. Sau đây, chỉ có một lối ra—hoặc sống, hoặc chết.
Lam đặt tay lên vách đá, nhắm mắt, thì thầm chú ngữ. Nước quanh cửa chuyển động, ký hiệu phát sáng. Rễ cây tách ra, hé lộ khe hẹp vừa đủ cho một người lách vào.
Duy bước trước, Lam theo sát, Thầy Uẩn lững thững đi sau. Không gian bên trong đột ngột mở rộng, trần động cao vút, nước lạnh tới tận hông, khắp nơi là cột đá phủ rêu, mặt nước lăn tăn phản chiếu vô số bóng người.
Vừa đặt chân vào, tiếng hát ru vang lên. Giọng mẹ anh, trong trẻo, dịu dàng, nhưng mỗi âm tiết như móc vào tim, kéo anh về quá khứ.
– Duy ơi... về với mẹ... đừng đi nữa...
Duy khuỵu gối, hai tay ôm đầu, nước mắt trào ra không kiểm soát. Lam lao tới, ôm anh, cố giữ khỏi ngã nhào xuống nước.
– Đừng nghe! – Lam gào lên, nước mắt lăn dài trên má.
Tiếng hát càng rõ, kéo theo từng mảng ký ức chết chóc: mẹ bị kéo xuống suối, em gái nằm bất động, cha gào khóc trong tuyệt vọng. Duy gào lên, máu phụt ra từ miệng.
Thầy Uẩn vung tràng hạt, chú ngữ vang lên, ánh sáng yếu ớt, không ngăn nổi dòng nước đen đang tràn tới.
Lam áp sát môi vào tai Duy, thì thầm:
– Nếu anh để chúng nó kéo đi, em sẽ chết cùng anh. Em thề.
Duy mở choàng mắt, nhìn sâu vào mắt Lam—ánh xám tro rực lên quyết liệt. Ý nghĩ của Lam dội thẳng vào đầu anh: hình ảnh cô bé Lam giữa biển máu, ánh mắt cứng rắn, bàn tay nhỏ nắm dao rỉ sét, quyết không để quỷ khí lấn át. Sự kiên cường ấy trở thành mỏ neo kéo Duy khỏi vực sâu.
Anh gào lên, toàn thân run bần bật. Bóng tối trong đầu rạn nứt, tiếng hát ru vỡ vụn. Duy gục xuống, thở hổn hển, nước mắt hòa vào nước lạnh.
Lam ôm lấy anh, thì thầm như cầu nguyện:
– Em không bỏ anh lại. Không bao giờ.Phía xa, bóng áo đỏ lướt qua, tóc dài phủ mặt, đôi mắt sáng rực. Trịnh Nhã Linh đứng trên cột đá, môi cong lên cười mỉa mai.
– Các người yếu đuối quá, – Linh cất giọng, âm vang khắp động. – Ký ức chỉ là xiềng xích. Bỏ nó đi, các người sẽ tự do. Thứ chờ ở cuối mê cung không phải linh tuyền, mà là vực ký ức của chính các người.
Duy nhìn lên, ánh mắt đỏ rực căm hận.
– Ngươi muốn gì?
Linh cười nhạt:
– Chỉ muốn xem các ngươi chịu đựng được bao lâu trước khi tan thành bùn dưới đáy suối. Hắc Quỷ đang đợi các ngươi.
Bóng cô tan vào bóng tối, để lại tiếng cười lạnh lẽo.
Duy siết chặt tay Lam, đứng dậy, ánh mắt kiên quyết:
– Đi tiếp. Đừng dừng lại.
Họ lội qua dòng nước, từng bước nặng nề. Mỗi lần Duy nhìn xuống, mặt nước lại phản chiếu những hình ảnh chết chóc: mẹ bị xé xác, em gái co quắp trong máu, cha hóa điên. Lam cũng không tránh khỏi, cô thấy gia đình bị giết, thấy chính mình cầm dao đâm vào ngực, máu phun ra.
Nhưng họ vẫn đi tiếp. Lam dùng phép nước, tạo màng chắn mỏng quanh hai người, ngăn nước đen bám vào da. Mỗi lần cô dùng phép, một phần ký ức lại phai mờ, hình ảnh gia đình dần nhòe đi, nỗi đau dịu lại nhưng để lại khoảng trống lạnh lẽo trong tâm trí.
Duy nhận ra, anh nhìn Lam, giọng khản đặc:
– Đừng dùng nữa. Em đang tự xóa mình.
Lam mỉm cười, mệt mỏi:
– Nếu không, cả hai sẽ bị nuốt chửng. Thà quên còn hơn thành quỷ.
Duy im lặng, ánh mắt trống rỗng. Anh nghĩ đến em gái, lời hứa cứu nó khỏi chết chóc—thứ duy nhất giữ anh lại với thế giới này.
Tiếng thì thầm của Hắc Quỷ lại vang lên, lần này sát bên tai:
– Cứu em gái... chỉ cần hiến ký ức... Ta sẽ trả lại nó nguyên vẹn... Đổi lấy linh hồn Lam... Đơn giản mà...
Duy rùng mình, tay run lên. Anh quay sang Lam, ánh mắt rối loạn:
– Nếu... nếu anh phải chọn... em hay em gái anh...
Lam nhìn thẳng vào mắt anh, không chớp:
– Đừng chọn. Cứ đi tiếp. Đừng để nó lừa.
Bất chợt mặt nước sủi bọt, hàng chục cánh tay trắng bệch vươn lên, kéo mạnh lấy chân Lam. Cô bị lôi xuống, nước tràn ngập miệng, mắt trợn tròn. Duy lao tới, vớ lấy tay cô, gân xanh nổi bật dưới da tái nhợt.
– Lam! Đừng buông!
Dưới nước, Lam thấy hàng trăm khuôn mặt—có cả cha mẹ, cả những đứa trẻ bị quỷ giết, tất cả đều kéo cô về vực sâu.
– Ở lại với chúng ta... Buông tay ra... Đau sẽ hết...
Cô cắn chặt môi, máu trào ra, mắt đỏ ngầu. Giữa làn nước đen, một tia sáng yếu ớt lóe lên—niềm tin mong manh vào Duy, vào ý nghĩa duy nhất còn sót lại.
Duy kéo mạnh, Lam trồi lên khỏi mặt nước, ho sặc sụa, nước mắt hòa nước suối.
– Đừng buông! Em nghe chưa?
Lam thở gấp, gật đầu, mắt xám tro ánh lên tia sáng yếu ớt. Họ ôm chặt lấy nhau, mặc cho dòng nước đen tràn lên tận ngực, hơi lạnh xuyên qua da thịt.
Thầy Uẩn đứng bên bờ, mắt trống rỗng. Ông lặng lẽ rạch một đường trên lòng bàn tay, máu nhỏ xuống nước. Một luồng sáng yếu ớt tỏa ra, đẩy lùi bóng quỷ, mở lối đi phía trước.
– Lối ra đây. Mau lên.
Duy dìu Lam, cả hai lê bước trên nền đá lởm chởm, nước dâng ngập tới cổ. Họ nhích từng bước, phía trước là bóng tối đặc quánh, tiếng thì thầm không ngớt, mỗi âm tiết như móc câu cắm sâu vào não.
Một cánh cửa đá khác hiện ra, khắc đầy ký hiệu máu, chữ ngoằn ngoèo như rắn bò. Lam áp tay lên cửa, máu từ vết cắn ở môi nhỏ xuống hòa vào nước.
– Nếu mở cửa này, phải trả giá. – Cô thì thầm, giọng lạnh băng.
Duy đặt tay lên vai cô, mắt đen sâu thẳm, ánh lên tia quyết tuyệt:
– Để anh.
Anh áp trán vào cửa, vận dụng đọc tâm thuật. Dòng ký ức ào lên: mẹ bị kéo xuống suối, em gái khóc thét, cha hóa điên. Anh gào lên, máu phụt ra từ mũi, mắt đỏ rực. Nhưng giữa cơn điên loạn, anh thấy ánh mắt Lam—vẫn sáng rực trong bóng tối.
– Đừng để nó lấy anh! – Lam gào, tay nhỏ siết vai Duy.
Cửa đá rung chuyển, khe hở mở ra, mùi máu tanh nồng bốc lên. Duy ngã quỵ, Lam đỡ lấy, nước mắt hòa vào máu trên mặt anh.
– Em không để anh chết ở đây. – Lam thì thầm.
Họ cùng bước qua khe cửa, lối đi phía sau tối om, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt, tiếng tim đập dồn dập.
Phía trước, một không gian rộng lớn mở ra. Ở giữa, hồ nước đen ngòm, giữa hồ là cột đá lớn—trên đó, linh tuyền sáng yếu ớt như ngọn lửa sắp tắt. Quanh hồ, hàng trăm bóng người lở loét, mắt đỏ rực, thì thào không ngớt.
Hắc Quỷ hiện ra, thân hình mờ nhòe, dây leo và rễ cây quấn quanh, mắt đỏ như lửa địa ngục. Nó cười khanh khách, âm thanh như móng vuốt cào vào màng óc.
– Chào mừng đến vực ký ức, Duy... Lam... Các ngươi sẵn sàng hiến dâng linh hồn chưa?
Duy siết tay Lam, ánh mắt trống rỗng nhưng vẫn rực lên quyết liệt.
– Không ai lấy được linh hồn chúng tôi. Không ai.
Hắc Quỷ bật cười, tiếng cười vang vọng, lẫn vào tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn quanh hồ.
Một cơn gió lạnh lướt qua, kéo theo mùi tanh của máu và bùn. Hồ nước sủi bọt, những cánh tay trắng bệch vươn lên, vẫy gọi hai người.
Lam thì thầm, giọng run nhưng kiên quyết:
– Anh nhìn em. Đừng nhìn xuống. Chỉ nhìn em.
Duy gật đầu, mắt đỏ ngầu ghim chặt vào mắt Lam. Trong khoảnh khắc, tất cả tiếng thì thầm, tiếng khóc, tiếng cười đều bị đẩy lùi. Chỉ còn hai người, hai linh hồn bấu víu vào nhau giữa vực ký ức.
Ở phía xa, bóng đỏ của Trịnh Nhã Linh lại xuất hiện. Cô đứng trên cột đá, mắt tối sầm, nụ cười méo mó.
– Các ngươi nghĩ mình thắng rồi sao? Vực ký ức mới chỉ mở ra. Linh tuyền là cái bẫy. Ai sẽ bước vào trước? Ai chịu trả giá?
Tiếng cười lạnh lẽo của cô hòa vào tiếng cười của Hắc Quỷ, vang vọng khắp mê cung thủy động. Mặt hồ chuyển sang đỏ rực, những bóng quỷ lao lên, giật hai người về phía vực sâu.
Duy và Lam chỉ kịp nhìn vào mắt nhau, trong đó ngập tràn tuyệt vọng lẫn hy vọng mong manh, trước khi tất cả chìm vào bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo như cái chết.
Ở rìa tầm nhìn, Thầy Uẩn quỳ sụp, tràng hạt vỡ nát, máu nhỏ xuống nước, hòa vào bóng tối tràn lên khắp lối mê cung.
Một tiếng thét xé toạc không gian, rồi im bặt. Trên mặt nước, máu đỏ loang ra, chảy mãi về phía vực không đáy. Vực ký ức vừa hé mở, chưa ai biết ai sẽ sống sót bước ra.