Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 4: Ký Ức Đứt Gãy

Duy ngồi sụp bên Lam, thân thể cô lạnh dần trong vòng tay anh, máu loang đỏ trên nền đá lạnh. Không khí đặc quánh mùi tanh, từng làn gió rít qua khe động buốt tận xương sống. Tiếng thì thầm trong nước dày lên, như hàng trăm giọng nói vỡ vụn, bủa vây lấy tâm trí.

Một nhịp thở mỏng manh lay động trong lồng ngực Lam. Mi mắt cô khẽ rung, đồng tử xám tro mờ đục, lạc lõng như mảnh thủy tinh bị sóng nước mài mòn. Duy khàn giọng gọi, đôi tay run rẩy lắc nhẹ vai cô, máu và nước mắt hòa lẫn trên mặt anh.

– Lam, đừng bỏ tôi lại...

Tiếng vọng từ đáy hồ rền rĩ, kéo Duy vào cơn mê lạnh buốt. Anh siết chặt cổ tay Lam, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt. Một ý nghĩ dội vào tâm trí: phải cứu cô, phải gọi linh tuyền, phải giữ lấy chút gì nguyên vẹn giữa biển ký ức đang cuộn trào.

Dưới chân họ, dòng nước linh tuyền chuyển động bất thường, những tia sáng xanh lập lòe cuộn xoáy quanh cổ tay Lam. Một luồng khí lạnh xuyên qua da thịt, những tiếng thì thầm xa lạ tràn vào đầu Duy.

Anh nhìn sâu vào mắt Lam. Đọc tâm thuật—thứ năng lực anh luôn sợ hãi—giờ trở thành con đường duy nhất. Duy tập trung ý chí, để bản thân chìm vào ánh mắt tro tàn ấy, xuyên qua hàng mi run rẩy, chạm tới tận cùng ký ức vỡ vụn.

Tất cả xung quanh tan biến. Chỉ còn bóng tối đặc quánh, nước lạnh và tiếng tim đập thình thịch, dồn dập như sắp nổ tung.

Một cánh cửa vô hình mở ra.

***

Bầu trời đen kịt, mưa trút xuống ào ạt. Trên nền đất lầy lội là hàng chục xác người mặc áo choàng Thủy Linh, mắt mở trừng trừng, máu hòa lẫn nước mưa loang ra thành vũng. Lam đứng giữa vòng tròn đá, thân hình nhỏ bé run rẩy, bàn tay dính đầy máu tươi, tiếng hét vang vọng không dứt.

“Lỗi của mày! Tất cả là tại mày!” – tiếng một người đàn bà vang lên, gương mặt nửa chìm trong bóng tối, nửa sáng rực trong ánh lửa hung tàn.

Lam lùi lại, nước mắt hòa với mưa, môi run lên. Sau lưng, cánh cổng linh tuyền mở toang, dòng nước đen đặc tràn ra, cuốn theo những bóng người không mặt, lao vào nuốt chửng mọi thứ.

Duy cảm nhận rõ rệt nỗi sợ tê liệt của Lam—một nỗi sợ không thể gọi tên, thứ tội lỗi lạnh buốt đâm xuyên tận xương tủy. Anh cố rút ra, nhưng ký ức như dây thừng ướt lạnh, siết chặt lấy ý chí, kéo anh trượt sâu hơn.

“Lam! Đừng sợ! Đừng nhìn lại!” – một giọng nói vang lên, vừa xa lạ vừa thân thuộc, vọng tới từ cuối hành lang ký ức.

Lam ngã khuỵu, mắt trống rỗng. Một bàn tay lạnh ngắt túm lấy vai cô, lôi vào bóng tối. Duy bị cuốn theo, cơn choáng váng khiến anh muốn bật máu.

***

Cảnh vật xoay chuyển. Một căn phòng hẹp, ánh sáng vàng nhợt nhạt. Lam—chỉ là một đứa bé—quỳ gối trước một người đàn ông tóc bạc, mắt lạnh băng giá. Xung quanh là những gương mặt tộc nhân, ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt căm hận và khinh miệt.

“Ngươi đã để quỷ khí xâm nhập linh tuyền. Tội này, phải trả bằng ký ức hoặc mạng sống.” Giọng nói vang lên lạnh lẽo, không chút thương xót.

Lam cắn môi đến bật máu, đôi mắt ráo hoảnh. Bên ngoài, tiếng nước vỗ vào vách đá nghe như xích sắt kéo lê.

“Con xin trả giá. Đừng giết họ. Đừng đày em gái con.” Giọng Lam nhỏ như tiếng muỗi, run rẩy.

Người đàn ông phẩy tay. Một luồng nước lạnh buốt trùm lên đầu Lam, ký hiệu cổ xưa bùng sáng quanh trán cô, cháy đỏ như máu. Dòng nước tràn vào miệng, vào tai, vào mắt, xé nát từng ký ức tuổi thơ, cuốn trôi mọi niềm vui nhỏ nhoi.

Duy cảm nhận rõ rệt từng mảnh ký ức bị xé ra khỏi tâm trí Lam: tiếng khóc nghẹn, hình ảnh mờ nhòe của mẹ, của em gái, của những ngày yên bình cuối cùng. Mỗi lần một ký ức mất đi, một vết thương mới hằn lên linh hồn cô.

Anh không chịu nổi nữa. Duy vùng ra khỏi dòng ký ức, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập dồn dập như muốn vỡ ngực.

***

Thực tại quay lại như một cú đánh. Duy vẫn ôm chặt Lam, bàn tay anh bám lấy vai cô, máu dính đầy kẽ ngón. Lam bất động, môi tái nhợt, hơi thở mong manh như sợi chỉ.

– Lam... tôi xin lỗi...

Cô chớp mắt, ánh nhìn trống rỗng, giọng thì thào như gió lướt qua đá:

– Anh... vừa nhìn thấy...?

Duy không đáp. Cảm giác tội lỗi tràn ngập, như thể anh vừa phá vỡ nơi sâu kín nhất của Lam. Một nỗi sợ mơ hồ len vào, không biết bản thân vừa đánh thức điều gì.

Lam gượng dậy, tựa lưng vào tường đá, mắt nhìn vào khoảng không. Không khí giữa hai người đặc quánh, nặng nề như tấm vải liệm phủ lên xác chết.

– Đó là... tội của tôi. Tôi mở cửa cho quỷ khí. Tộc của tôi chết vì tôi. Họ nguyền rủa tôi, đuổi tôi đi. Tôi chẳng còn gì để mất.

Giọng cô đều đều, không nước mắt. Nỗi đau đã hóa thành đá tảng, đè nặng lên từng chữ.

Duy siết chặt nắm tay, ký ức về mẹ, về em gái, về những năm tháng lưu lạc cuộn lên. Anh cũng là kẻ bị nguyền rủa, cũng từng chỉ muốn tan biến cho mọi thứ chấm dứt.

– Lam, tôi cũng chẳng khá hơn. Tôi từng ước cả thế giới này sụp đổ, chỉ để trả thù cho mẹ. Nhưng hận thù chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Chúng ta đều là kẻ bị ruồng bỏ, đều mang vết nhơ chẳng thể rửa sạch.

Lam liếc nhìn anh, ánh mắt lay động, rồi lại chìm vào u tối.

– Anh cần gì ở tôi? Một tội nhân như tôi chỉ khiến mọi thứ thêm tồi tệ.

Duy lắc đầu, giọng khàn đặc:

– Không. Chúng ta cần nhau để sống sót. Nếu không có cô, tôi đã chết từ lâu. Linh tuyền vẫn còn, quỷ khí chưa bị diệt. Nếu cô chết, mọi nỗ lực đều vô nghĩa.

Lam bật cười, tiếng cười khô khốc:

– Sống sót? Ở đây chỉ có máu và bóng tối. Sớm muộn gì cũng sẽ bị quỷ nuốt trọn.

Duy im lặng, bàn tay siết chặt đến bật máu. Tiếng gào rú của Hắc Quỷ, tiếng cười lanh lảnh vẫn văng vẳng trong đầu, như thể cái ác đã ăn sâu vào tận tủy.

***

Một âm thanh lạ bật lên từ phía sau, kéo hai người trở về thực tại. Duy quay phắt lại, mắt đảo quanh. Đáy động vẫn tối mịt, dòng nước đỏ sẫm rút dần, để lộ bậc đá phủ rêu trơn trượt.

Lam nghiêng đầu, đôi tai căng lên như loài thú nhỏ.

– Có gì đó đang đến.

Duy gượng đứng dậy, kéo Lam theo. Một luồng khí lạnh từ dưới bậc đá bốc lên, mang theo mùi xác chết ngâm lâu ngày trong nước.

Mặt nước linh tuyền nổi sóng, vệt máu loang lổ xoắn lại thành hình thù quái dị. Một khuôn mặt người hiện lên dưới lớp nước—mắt đỏ như than hồng, miệng ngoác dài đến tận mang tai. Bàn tay xương xẩu thò lên, móng nhọn cào vào mép đá, xé rách da thịt Lam.

Lam rít lên một tiếng, máu tuôn trào ở cổ tay. Duy kéo cô lùi lại, lưng áp sát vách đá lạnh. Bóng quỷ lừ lừ trồi lên, thân thể mờ nhòe, dây leo quấn quanh như xác chết trôi.

Tiếng nó rót vào đầu Duy, lạnh buốt như nước đá:

– Lại là ngươi... Lại là ký ức... Ta thích mùi tội lỗi này. Cho ta thêm... Cho ta tất cả...

Duy cắn răng, bật đọc tâm thuật, cố xua ý nghĩ về phía con quỷ, như muốn đâm xuyên tâm trí nó.

Một cơn đau buốt xé ngang đầu. Duy thấy mình lạc trong mê cung ký ức: những khuôn mặt quen lạ, tiếng khóc, tiếng cười, tiếng thét—tất cả vỡ vụn, hòa vào nhau thành khối đặc không lối thoát.

Quỷ gầm lên, dây leo giãy giụa, mắt đỏ trợn ngược. Duy gắng giữ tỉnh táo, kéo Lam chạy lên bậc đá, máu nhỏ thành vệt dài trên nền.

Lam vừa chạy vừa niệm chú, bàn tay dính máu vẽ lên không trung một ký hiệu nhỏ. Một vòng nước bọc lấy cổ tay, cầm máu tạm thời, nhưng sắc mặt cô càng lúc càng trắng.

– Nó đang hút ký ức của tôi... – Lam thều thào – Nếu nó lấy hết, tôi sẽ thành Quỷ Thủy...

Duy nhìn cô, một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên. Anh ghé sát Lam, thì thầm:

– Tin tôi. Tôi sẽ giữ lấy ký ức cho cô. Dù chỉ còn một mảnh, tôi cũng không để nó rơi vào tay quỷ.

Lam sững lại, môi run lên, ánh mắt lóe tia hoảng sợ lẫn hy vọng.

– Đừng... Nếu anh làm vậy, anh sẽ phát điên. Đọc tâm thuật... không ai chịu nổi vực ký ức người khác...

Duy cười nhạt, máu rỉ ra khóe môi.

– Tôi đâu còn gì để mất.

Anh đặt bàn tay lên trán Lam, nhắm mắt. Một luồng nước lạnh lẽo tràn vào tâm trí anh, cuốn theo những hình ảnh chớp nhoáng: cô bé chạy giữa rừng tối, tiếng cười của mẹ, tiếng hát ru buồn, ánh mắt van lơn của em gái Lam trong bóng tối, những bàn tay quỷ dữ bủa vây.Duy gồng mình, giữ chặt từng mảnh ký ức, không để chúng tuột khỏi tầm tay. Anh cảm nhận từng vết thương, từng nỗi sợ, từng hối hận ăn mòn linh hồn Lam. Máu chảy dài trên trán, nhưng anh không buông.

Bóng quỷ tru lên, thân thể lảo đảo, dây leo rụng xuống như xác rắn lột da. Nó gào rú, mắt đỏ lừ trừng trừng nhìn Duy, rồi lao tới.

Lam thét lên, vung tay niệm chú. Một dòng nước xanh bọc lấy thân thể quỷ, kéo nó lùi lại, nhưng sức cô đã cạn. Duy dồn toàn bộ ý chí, hét lên:

– Tao không sợ mày! Ký ức của tao, ký ức của cô ấy—không phải thứ mày muốn thì lấy!

Quỷ rít lên, rồi bất ngờ lùi lại, thân thể tan ra như sương mù. Mặt nước linh tuyền lại trở nên yên lặng, chỉ còn vệt máu loang và tiếng thì thầm xa vắng.

***

Cả hai ngồi bệt xuống bậc đá, th* d*c. Duy mệt đến mức không nhấc nổi tay, đầu ong ong như vừa bị đập vào đá. Lam dựa vào vai anh, mắt ráo hoảnh, nhưng sâu thẳm là một vệt sáng mong manh.

– Anh... vừa cứu tôi. – Lam thì thào.

– Không... chỉ giữ lại chút ký ức cho cô thôi. Tôi cũng chẳng biết mình vừa làm gì nữa.

Lam bật cười, tiếng cười run rẩy như lá khô. Cô đưa tay chạm nhẹ lên má Duy, ngón tay lạnh buốt.

– Anh biết không... Tôi từng ước có ai đó giữ lấy ký ức cho tôi. Nhưng tôi cũng sợ... nếu ai đó thật sự làm vậy, họ sẽ bị tôi kéo xuống vực sâu không lối.

Duy nhìn cô, đôi mắt đen ánh lên tia cương quyết:

– Nếu có rơi xuống vực, tôi cũng không để cô rơi một mình.

Lam mím môi, che giấu nỗi xúc động. Trong khoảnh khắc ấy, giữa máu và nước, giữa tiếng thì thầm quỷ dị, một sợi dây mỏng manh nối hai kẻ tội đồ lại—sợi dây của những kẻ chẳng còn gì để bấu víu ngoài nhau.

Nhưng dưới đáy sâu, một nỗi nghi ngại vẫn lớn dần—Duy đã nhìn thấy ký ức của Lam, biết cả những điều cô chôn vùi. Liệu anh có giữ được niềm tin vào cô, hay sẽ bị chính những hình ảnh ấy xé nát gắn kết mong manh này?

***

Một tiếng động khác vọng lên từ miệng động. Hai người giật mình. Bóng người khập khiễng xuất hiện, thân hình gầy gò, áo choàng rách bươm, tóc bạc che gần hết gương mặt.

Duy siết chặt Lam, mắt cảnh giác. Lam gượng đứng, tay lén niệm chú, một giọt nước nhỏ lơ lửng giữa các ngón tay.

Người kia tiến lại gần, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt nhăn nheo, một bên mắt mù lòa—Thầy Uẩn.

Ông lê từng bước, miệng rỉ máu, tay phải siết tràng hạt gỗ mun đã vỡ nửa. Ông dừng lại trước hai người, hơi thở đứt quãng, mắt xoáy vào Duy.

– Các ngươi... vẫn sống. Tốt... Tốt lắm...

Duy đỡ ông ngồi xuống, lo lắng nhìn vết máu loang ở sườn.

– Thầy... còn làm được gì không? Linh tuyền đang hóa máu... Quỷ khí chưa biến mất.

Thầy Uẩn gật đầu, môi mấp máy:

– Ta biết... Quỷ khí chưa chết... Nó đã chạm vào vực ký ức... Không phong ấn, tất cả sẽ bị kéo xuống đáy...

Lam ngồi bên cạnh, mắt ánh lên tuyệt vọng:

– Thầy... con không đủ sức nữa... Nếu phải hy sinh ký ức, con sẵn sàng. Nhưng thầy phải giữ lấy linh tuyền... Đừng để nó rơi vào tay quỷ...

Thầy Uẩn bật cười, tiếng cười khàn như đá lăn:

– Ngốc... Một mình con không đủ đâu... Phải là cả hai... ký ức, máu, linh hồn... Tất cả phải hợp lại mới phong ấn nổi vực ký ức.

Duy nhìn Lam, rồi sang thầy Uẩn, lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.

– Nếu vậy... chúng tôi phải làm gì?

Thầy Uẩn nắm chặt tay Duy, ánh mắt chợt sắc lạnh:

– Các ngươi phải lựa chọn. Một người hiến ký ức hạnh phúc nhất. Một người hiến máu và linh hồn. Nếu không, quỷ sẽ phá vỡ phong ấn, linh tuyền sẽ thành vũng máu, không ai sống sót.

Duy nuốt khan, mùi máu tanh xộc lên tận óc. Trong đầu, ký ức vừa chạm tới của Lam vẫn còn nguyên: máu, nước mắt, lời nguyền rủa, nỗi cô độc kéo dài đến tận cùng. Anh nhìn sang Lam, bắt gặp ánh mắt cô—một ánh nhìn vừa van nài vừa dè chừng.

Sự gắn kết vừa chớm nở phút trước, giờ bị nghi kỵ gặm nhấm. Lam sợ Duy sẽ ruồng bỏ khi biết sự thật. Duy sợ chính mình không chịu nổi gánh nặng ký ức ấy, sẽ rơi vào vực sâu như bao kẻ trước.

Vệt máu loang ra trên nền đá. Lam siết chặt nắm tay, môi mím lại.

– Tôi sẽ hiến ký ức. Anh giữ lấy máu và linh hồn. Nếu phải chết, tôi đi trước.

Duy lắc đầu, giọng cứng rắn:

– Không. Tôi đã thấy ký ức của cô. Không thể để cô mất hết mọi thứ. Nếu phải trả giá, tôi đi trước.

Lam nhìn anh, ánh mắt lạnh như nước đá, sâu thẳm là ngọn lửa yếu ớt.

– Đừng nghĩ tôi yếu đuối. Tôi chịu được. Còn anh... nếu mất linh hồn, sẽ không cứu được em gái đâu.

Duy cắn môi, máu trào ra, nỗi giận và bất lực dâng lên nghẹn cổ. Anh muốn gào lên, muốn đập nát mọi thứ, nhưng chỉ có thể siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Thầy Uẩn ngước lên, mắt mù lòa lóe tia ranh mãnh:

– Đừng tranh cãi nữa. Thời gian không còn nhiều. Hắc Quỷ sẽ trở lại bất cứ lúc nào... Nó chưa chết, chỉ chờ các ngươi yếu đi thôi.

Một tiếng động rùng rợn vang lên từ đáy động, như móng vuốt cào xé đá tảng. Không khí lạnh buốt, từng làn hơi nước mỏng cuộn lên từ mặt hồ, len lỏi khắp ngách đá.

Lam run lên, mắt không rời Duy.

– Quyết đi. Hoặc cùng chết, hoặc cùng sống. Nhưng nếu anh phản bội tôi, tôi sẽ kéo anh cùng xuống vực.

Duy nhìn cô, mắt đen ánh lên tia cương quyết lạnh lùng.

– Tôi không phản bội ai cả. Nhưng cô cũng đừng nghĩ tôi sẽ dễ dàng buông xuôi.

Hai cái bóng ngồi cạnh nhau, máu hòa vào nước, ánh sáng linh tuyền chập chờn như sắp tắt. Trên đầu, bóng tối dày đặc chuyển động, hàng trăm bàn tay xương xẩu lại trồi lên từ mặt nước, mắt đỏ rực nhìn chòng chọc.

Bên tai Duy, tiếng thì thầm của Hắc Quỷ lại vang lên, ngọt ngào như nọc rắn:

– Hãy cho ta thêm ký ức... Hãy hiến linh hồn... Một chút thôi... Ta sẽ cho ngươi tất cả sức mạnh...

Duy siết chặt tay Lam. Bàn tay cô lạnh buốt, nhưng vẫn đáp lại cái siết ấy, dù rất khẽ.

Sự gắn kết mong manh như tơ nhện, nỗi nghi kỵ lớn dần như vực sâu.

Bên ngoài, nước linh tuyền đỏ sẫm dâng lên, vệt máu bò ngoằn ngoèo trên đá, tạo thành ký hiệu cổ xưa rực sáng. Ở đáy hồ, đôi mắt đỏ của Hắc Quỷ lại mở ra, sâu không đáy, ánh lên tia cười chế nhạo và chờ đợi.

Không ai biết, khi cánh cổng vực ký ức mở ra, thứ gì sẽ trồi lên cùng bóng tối—ký ức, linh hồn, hay chính bản ngã méo mó của những kẻ còn sống sót?

***

Một luồng lạnh buốt xuyên qua đáy động, cuốn theo tiếng cười rỉ rả của Hắc Quỷ. Duy ngước nhìn lên, trong mắt phản chiếu ánh sáng linh tuyền đang tàn lụi dần, cùng hình bóng Lam lẫn lộn máu và nước mắt. Mỗi người giữ chặt bí mật của mình, mỗi người sợ bị nuốt trọn bởi bóng tối và chính ký ức đối phương.

Ở rìa tầm nhìn, một bóng người áo đỏ lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên nửa cười nửa khinh, tay phải vuốt nhẹ vết sẹo cháy xém nơi cổ tay.

Linh tuyền chập chờn. Vực ký ức đã rục rịch mở ra. Trên đầu, hàng trăm đôi mắt vô hình dõi theo, chờ kẻ đầu tiên gục ngã.

Không ai còn nguyên vẹn sau đêm này. Nhưng cái giá cuối cùng, chưa ai biết sẽ là gì.