Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 20: Người Canh Giữ Mới

Trước

Nước đen đặc quánh bò quanh bờ suối, chậm rãi như máu đông trong vết thương không bao giờ lành. Bầu trời vĩnh viễn phủ kín bởi bóng đêm, không một tia sáng lọt xuống, chỉ còn lại hương ẩm mốc của bùn và tàn tích của những linh hồn chết yểu quanh đây. Duy ngồi gập gối bên mép nước, bóng lưng cong lại, bàn tay phủ đầy vết sẹo đặt trên đầu gối, ngón tay lấm bùn và vết bầm tím ngoằn ngoèo. Đôi mắt sâu thẳm, không ánh sáng, dõi xuống mặt nước đen mà chẳng có một tia cảm xúc nào còn sót lại. Anh không nhớ nổi tên mình, càng không biết vì sao phải ở đây, chỉ cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu đều bị gắn chặt vào lòng suối này bằng một sợi xích vô hình. Bỏ đi? Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị bóp nghẹt bởi cơn đau nhói phía sau gáy, như có móng vuốt lạnh ngắt siết quanh não. Mỗi lần đứng dậy, tiếng thì thầm từ vực sâu lại cuộn lên, nhấn chìm mọi khát vọng chạy trốn.

Một lần, anh thử nhúng tay xuống nước. Nước lạnh đến tê dại, mùi tanh nồng nặc bám vào da thịt. Dòng nước quấn lấy cổ tay, lôi kéo như thể hàng trăm bàn tay trơn nhớp đang níu giữ anh lại. Anh rút tay lên, vệt nước không trôi đi mà hóa thành vết bầm tím, lạnh lẽo tỏa dần vào tận xương tủy. Vết bầm ấy không bao giờ phai, như dấu ấn của một quyền lực vượt ngoài lý trí con người.

Lam thường lặng lẽ ngồi cách đó một quãng, dựa lưng vào gốc cây mục, tay ôm chặt đầu gối. Đôi mắt xám tro mờ đục, ánh nhìn mỗi khi lướt qua Duy đều mang theo nỗi hoang mang và một chút gì đó giống như thương xót. Cô không nhớ nổi mình là ai, không biết vì sao lại ở đây, càng không lý giải nổi vì sao mỗi lần nhìn thấy dòng nước đen lại thấy tim mình nhói lên, như có một mảnh ký ức cũ rách vỡ trong lồng ngực.

Cả hai sống sót trong một chuỗi ngày không tên, trôi qua giữa quãng không-thời gian kéo dài vô tận. Bầu trời tối mịt, mặt đất mục nát, gió chỉ còn là hơi lạnh chảy qua những rễ cây vặn vẹo. Duy tỉnh dậy mỗi sáng, đi dọc bờ suối, mắt dõi theo từng gợn nước đen. Mỗi lần cúi xuống, anh lại bắt gặp những hình bóng méo mó trong nước—một khuôn mặt với đôi mắt đỏ rực, một nụ cười vặn vẹo, những bàn tay trắng bệch vươn lên từ đáy sâu. Anh không biết đó là ảo giác hay sự thật, chỉ biết rằng nỗi sợ hãi vẫn còn âm ỉ trong bản năng, dù mọi cảm xúc khác đã bị bào mòn.

Đêm xuống, tiếng vọng từ vực sâu càng rõ rệt. Đôi khi, Duy nghe thấy tiếng cười rỉ rả, đôi lúc lại là tiếng khóc, tiếng van xin, tiếng gọi mơ hồ của ai đó đã từng rất thân thuộc. Tiếng vọng ấy len lỏi vào tận cùng tâm trí, bào mòn ý chí, xóa sạch mọi vết tích của những gì từng là người. Lam cũng không khá hơn. Cô thường choàng tỉnh giữa đêm, mồ hôi lạnh đẫm lưng, đôi mắt mở trừng trừng vào bóng tối. Đôi khi, cô thì thầm gọi tên ai đó, giọng run rẩy, nhưng chỉ có tiếng nước đáp lại, trơn lạnh và vô vọng.

Một đêm, Lam tiến lại gần Duy, ngồi xuống bên cạnh mà không nhìn anh, mắt dõi về phía dòng nước chết. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn đủ để nghe được nhịp thở mong manh của nhau. Lam lên tiếng, giọng khàn đặc:

— Anh có nghe thấy không? Ở dưới đó… có thứ gì vẫn thì thầm.

Duy không trả lời. Anh nhìn vào mắt cô, cảm nhận được một nỗi bất an mơ hồ dấy lên từ sâu thẳm trong lòng ngực, nhưng không thể gọi tên. Lam cúi đầu, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt. Cô khóc, những giọt nước mắt rơi xuống đất, hòa vào bùn đen không tiếng động. Duy nhìn bàn tay mình, vết nước đen vẫn hằn trên da thịt. Một ý nghĩ trống rỗng thoáng qua: nỗi đau, có lẽ, là thứ duy nhất còn sót lại của con người.

Thời gian trở nên vô nghĩa. Mỗi ngày, Duy đi quanh bờ suối, kiểm tra từng tảng đá, từng vết nứt nhỏ trên mặt đất. Anh biết, bằng một bản năng không thể lý giải, rằng phải canh giữ từng khe hở, không để dòng nước đen rỉ ra ngoài. Một lần, anh phát hiện một vết nứt nhỏ ở mép nước. Từ đó, hơi lạnh bốc lên, mùi bùn thối quấn lấy mọi giác quan. Duy cúi xuống, áp tai vào đất, nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt vọng lên. Anh lấy tay bịt chặt vết nứt, toàn thân run rẩy, mồ hôi túa ra trên trán. Dưới lòng bàn tay, có thứ gì đó đang giãy giụa, cố chui lên khỏi mặt đất.

— Không được… — Duy lẩm bẩm, giọng dằn lại giữa hai hàm răng nghiến chặt. — Không được ra ngoài… Không bao giờ…

Dòng nước rút dần, vết nứt khép lại, tiếng thì thầm lùi xa. Duy ngồi phịch xuống đất, th* d*c, đôi mắt đẫm nước. Một nỗi tuyệt vọng tràn lên—trận chiến này sẽ không bao giờ kết thúc.

Lam đứng bên kia bờ, dõi theo từng cử động của Duy. Cô không hiểu điều gì đang diễn ra, chỉ biết mỗi lần anh chạm vào nước, sắc mặt lại tái đi, đôi mắt càng thêm u tối. Lam muốn hỏi, nhưng mỗi lần mở miệng, trong đầu lại vang lên một tiếng réo gọi vô hình, kéo cô vào vực ký ức không tên. Cô chỉ biết siết chặt hai bàn tay, nhìn bóng lưng cô độc của người canh giữ mới.

Đêm xuống, bầu trời sẫm đặc, không trăng không sao. Gió thổi qua rừng mục, cành cây gãy răng rắc. Dưới đáy suối, Hắc Quỷ bị vùi chặt trong rễ cây và dây leo, thân thể rỉ máu đen, đôi mắt đỏ rực mở trừng trừng. Hắn không ngủ, không chết, chỉ cựa quậy mỗi đêm, rít lên những lời nguyền rủa, tiếng vọng len lỏi qua từng giọt nước, từng kẽ đá, chạm vào tâm trí những kẻ sống trên mặt đất.

— Tụi bay tưởng có thể giam cầm tao mãi sao? Linh hồn tụi bay cũng sẽ mục rữa như tao thôi… Một ngày, tao sẽ lại trồi lên, nhai nát từng ký ức hạnh phúc của tụi bay…

Tiếng cười của hắn hòa vào tiếng nước chảy, vặn vẹo như tiếng khóc trẻ con giữa đêm khuya. Trên mặt suối, những bóng hình mờ nhạt thỉnh thoảng lướt qua, biến mất trước khi ai kịp nhận ra.

Một chiều, Lam đi quanh bờ suối, chân dẫm lên bùn lạnh. Dừng lại trước phiến đá lớn, cô nhìn xuống mặt nước đen, thấy bóng mình méo mó, đôi mắt xám tro ánh lên nỗi buồn không tên. Một cảm giác mơ hồ dâng lên—cô từng ở đây, từng làm gì đó rất quan trọng. Càng cố nhớ, đầu càng đau nhói như bị khoét sâu vào từng nếp gấp ký ức. Lam ôm đầu, gục xuống phiến đá, nước mắt chảy dài.

— Tại sao… mình lại ở đây? — Cô thì thầm, giọng vỡ vụn.

Bước chân lặng lẽ phía sau. Duy đứng đó, đôi mắt đen nhìn cô. Hai người im lặng, trong ánh nhìn ấy, Lam thấy một tia quen thuộc—nỗi cô đơn, tuyệt vọng và một chút hy vọng nhỏ nhoi.

— Anh… anh có sợ không?

Duy lắc đầu, môi mím chặt. Anh không còn biết sợ là gì nữa. Cảm xúc đã bị nước đen cuốn trôi, chỉ còn lại sự cam chịu lạnh lẽo.

Lam cười gượng, nước mắt vẫn vương trên má. Cô ngồi xuống cạnh Duy, hai người cùng nhìn về phía dòng nước đen lặng lẽ trôi. Dưới đáy vực, tiếng vọng rỉ rả không dứt, như một khúc nhạc chết chóc kéo dài mãi không thôi.

Đêm nọ, Duy ngồi một mình bên mép nước. Gió lạnh quét qua, mang theo mùi tanh của máu cũ. Anh nhìn xuống mặt nước, những bóng hình nhấp nhô bên dưới—mặt người lẫn quỷ, ánh mắt đỏ, miệng há rộng, răng nanh nhọn hoắt. Tiếng vọng sát bên tai:

— Mày không thoát được đâu… Mày là người canh giữ mới, tù nhân của nỗi đau. Mỗi ngày mày sống, tao lại lớn mạnh. Một ngày, tao sẽ nuốt trọn linh hồn mày…

Duy nhắm mắt, hai tay bịt tai, nhưng tiếng vọng càng rõ, len lỏi vào từng kẽ nứt trong tâm trí.

— Đừng chống cự nữa… Buông xuôi đi… Để tao lên… Để bóng tối tràn ngập mặt đất…

Anh mở choàng mắt, hơi thở dồn dập. Bóng tối vây kín quanh anh, lạnh lẽo và đặc quánh. Anh biết, không thể bỏ đi, không thể trốn chạy. Trách nhiệm này là bản án vĩnh viễn, không có ngày mãn hạn.

Lam ngồi lặng bên kia bờ, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều. Có lẽ, cô cũng nghe thấy tiếng vọng, nhưng đã chấp nhận nó như một phần của cuộc sống mới.

Những ngày tiếp theo, Duy học cách lắng nghe tiếng vọng, phân biệt từng âm sắc, từng lời nguyền rủa, từng tiếng khóc than. Đôi khi, anh nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của ai đó—giọng một đứa trẻ, một người đàn bà, hay chính anh của ngày xưa—tất cả đều mơ hồ, như mảnh vỡ ký ức lẫn lộn. Một lần, khi vốc nước rửa mặt, anh nhìn thấy trong dòng nước một khuôn mặt khác—đôi mắt đen lấp lánh, môi mỉm cười dịu dàng. Anh giật mình, vội buông tay, bóng hình tan biến. Một nỗi tiếc nuối dâng lên, như thể anh vừa đánh mất điều quan trọng nhất đời mình.

Lam cũng vậy. Đôi khi, cô ngồi nhìn dòng nước, ngón tay vẽ những vòng tròn trên đất. Không nhớ được gì, nhưng trong tim luôn dấy lên cảm giác đã từng hạnh phúc, từng yêu, từng đau đớn đến tuyệt vọng. Mỗi lần nhìn thấy Duy, Lam lại cảm thấy tim nhói lên, không thể gọi tên cảm xúc ấy. Cô chỉ biết, nếu người đàn ông ấy biến mất, cô sẽ mãi mãi lạc lối trong bóng tối này.

Một ngày, trời nổi gió lớn, cây cối nghiêng ngả. Duy đứng trên mỏm đá, mắt dõi về chân trời tối đen. Dưới vực sâu, Hắc Quỷ vùng vẫy điên cuồng, dây leo và rễ cây siết chặt thân thể hắn, máu đen trào ra, hòa vào nước.

— Đồ khốn! Mày nghĩ nhốt tao mãi được sao? Một ngày, tao sẽ xé xác tụi bay! — Tiếng gào xé toạc không gian, đá rung chuyển.

Duy lao tới mép nước, mắt mở lớn. Trong đầu, tiếng vọng vang lên dồn dập, như hàng trăm con ong cùng lúc rít bên tai.— Không… Không được… — Anh thì thầm, giọng run rẩy.

Một bàn tay nhỏ đặt lên vai anh. Duy quay lại, bắt gặp ánh mắt xám tro của Lam. Cô không nói gì, chỉ siết nhẹ vai anh, truyền một chút hơi ấm mong manh. Khoảnh khắc ấy, tiếng vọng lùi xa, chỉ còn tiếng nước chảy và gió rít qua cành cây mục. Duy th* d*c, mắt nhắm nghiền. Anh biết, chỉ cần buông xuôi một lần, bóng tối sẽ tràn lên, nhấn chìm tất cả.

Lam ngồi xuống cạnh, đầu tựa vào vai anh. Hai người lặng lẽ nhìn xuống dòng nước đen, hơi thở hòa vào nhau, mỏng như sương. Dưới đáy vực, tiếng vọng vẫn rỉ rả, nhưng không còn đủ sức nhấn chìm họ.

Đêm khuya, Duy tuần tra quanh bờ suối. Mỗi bước chân nặng trĩu, như thể có hàng trăm sợi xích kéo lê sau lưng. Anh dừng lại trước phiến đá lớn, nhìn xuống mặt nước đen như dầu.

Đôi mắt đỏ rực lại hiện lên, lần này gần hơn bao giờ hết.

— Mày mệt rồi phải không? Đưa tao lên… Tao sẽ cho mày quên hết mọi đau đớn…

Duy cười nhạt, giọng khàn đặc:

— Tao đã quên rồi. Chẳng còn gì để mất nữa.

Hắc Quỷ gầm lên, nước sôi bốc lên thành từng cuộn khói lạnh. Duy nhắm mắt, lặng lẽ lùi lại. Anh biết, cuộc chiến này sẽ kéo dài mãi mãi, không có hồi kết.

Sáng hôm sau, Lam tỉnh dậy, thấy Duy ngồi lặng bên bờ suối, mắt nhìn xa xăm. Cô bước lại gần, ngồi xuống cạnh anh. Hai người không nói gì, chỉ nhìn vào dòng nước đen.

— Nếu một ngày… anh biến mất, tôi sẽ ở lại đây chờ anh. — Lam thì thầm, giọng nhẹ như gió.

Duy không đáp, chỉ gật đầu. Một cảm giác ấm áp mơ hồ dâng lên, rồi nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.

Có những lúc, Duy cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của những linh hồn vất vưởng quanh mình. Họ lướt qua, thì thầm những mẩu ký ức rách nát: tiếng khóc, tiếng cười, lời van xin, những cái chết oan nghiệt. Tất cả hòa vào nhau, thành bản hợp xướng ma quái kéo dài suốt đêm. Anh học cách phân biệt từng giọng nói, từng âm sắc. Đôi khi, anh nhận ra giọng một người phụ nữ, thì thầm gọi tên anh trong tuyệt vọng. Mỗi lần cố nghe rõ, giọng ấy lại tan vào nước đen, để lại nỗi buồn không tên.

Lam cũng cảm nhận được điều đó. Đôi khi, cô đi quanh bờ suối, nghe tiếng trẻ con khóc, tiếng người già r*n r*, tất cả vọng lên từ vực sâu. Mỗi lần như vậy, cô lại ôm chặt lấy người, run rẩy vì sợ hãi. Nhưng dần dần, cô học cách chấp nhận. Bóng tối là nhà, tiếng vọng là bạn đồng hành. Mỗi ngày trôi qua, họ lại chìm sâu hơn vào vũng lầy ký ức, không lối thoát.

Một đêm, màn đêm đặc quánh hơn thường lệ, Duy ngồi lặng bên bờ suối, mắt nhắm nghiền. Trong đầu anh, tiếng vọng rỉ rả không dứt, như bản nhạc chết chóc kéo dài mãi mãi. Từ phía sau, một giọng nói vang lên, nhỏ nhẹ nhưng lạnh lẽo:

— Anh có muốn rời khỏi nơi này không?

Duy mở mắt, quay lại. Lam đứng đó, tóc dài xõa xuống vai, đôi mắt xám tro ánh lên tia sáng lạ lùng.

— Tôi không nhớ mình là ai. Nhưng tôi biết, nếu anh rời đi, tôi sẽ mãi mãi lạc lối. — Lam nói, giọng run.

Duy im lặng, nhìn sâu vào mắt cô. Một sợi dây vô hình nối hai người—mỏng manh nhưng bền chặt.

— Chúng ta… sẽ ở lại đây. Cùng nhau. — Duy thì thầm.

Lam gật đầu, nước mắt lăn dài. Hai người ngồi sát lại, tay nắm chặt lấy nhau, hơi ấm truyền qua từng kẽ tay. Trong bóng tối, họ là điểm sáng duy nhất, dù mong manh đến mức chỉ một cơn gió cũng có thể thổi tắt.

Dưới đáy vực, Hắc Quỷ vẫn gào thét, tiếng vọng rỉ rả như lời nguyền vĩnh cửu.

Thời gian như ngừng trôi. Duy và Lam sống trong cô độc, quên lãng, chỉ còn lại nhau và dòng nước đen không bao giờ trong lại. Mỗi ngày, họ đi quanh bờ suối, canh giữ từng vết nứt, từng tia nước rỉ từ đáy vực. Mỗi đêm, họ ngồi bên nhau, lắng nghe tiếng vọng, học cách sống chung với nỗi ám ảnh không bao giờ dứt.

Có những đêm, Lam tỉnh dậy, mồ hôi lạnh đẫm lưng, tim đập loạn nhịp. Cô nghe thấy tiếng gọi tên mình từ vực sâu, giọng nói lạ lẫm mà quen thuộc đến đau lòng. Cô ôm chặt lấy Duy, như sợ chỉ cần buông ra, mọi thứ sẽ biến mất mãi mãi.

Duy cũng vậy. Anh không còn nhớ mình là ai, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lam, trong lòng lại dấy lên một cảm giác mơ hồ—đã từng yêu, đã từng hận, đã từng đau đớn đến tuyệt vọng.

Một chiều, mặt đất rung lên từng đợt, Duy và Lam cùng nhìn xuống dòng nước đen. Dưới đáy sâu, Hắc Quỷ lại vùng vẫy, gào thét điên cuồng. Dây leo và rễ cây siết chặt thân thể hắn, máu đen trào ra, hòa vào nước.

— Đừng tưởng tụi bay thắng rồi! — Hắn gào lên, giọng đầy căm hận. — Một ngày, tao sẽ lại trỗi dậy! Bóng tối này sẽ nuốt chửng tất cả!

Tiếng gào của hắn vọng lên mặt đất, hòa vào tiếng nước, rền rĩ như tiếng gọi ma quái. Duy siết chặt tay Lam, mắt không rời khỏi dòng nước đen. Anh biết, cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc. Bóng tối vẫn rình rập, chỉ chờ một khoảnh khắc yếu lòng để tràn lên mặt đất.

Lam tựa đầu vào vai anh, mắt nhắm nghiền. Dù mất hết ký ức, không còn biết mình là ai, chỉ cần còn người bên cạnh, cô sẽ không bao giờ buông xuôi.

Đêm xuống, màn sương dày đặc phủ kín lòng suối. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều, hòa vào tiếng vọng rỉ rả dưới đáy vực. Duy và Lam ngồi cạnh nhau, tay nắm chặt, mắt nhìn vào bóng tối vô tận.

Ở nơi sâu nhất của vực, Hắc Quỷ vẫn chưa chịu buông xuôi. Tiếng cười khô khốc của hắn vang lên, nhẹ như gió lướt qua, kéo dài mãi không dứt.

Bóng tối chưa chấm dứt. Và ở bờ suối cạn, hai cái bóng lặng lẽ chờ đợi—giữa màn đêm vĩnh cửu, giữa nỗi cô đơn, giữa những tiếng vọng không bao giờ tắt.