Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 15: Cánh Cổng Vực Ký Ức

Bùn lầy lạnh ngắt quấn lấy từng ngón chân Duy, kéo anh lún sâu xuống như muốn chôn sống cả ba người ngay tại rìa vực. Mỗi bước đi, mặt nước lại dâng lên, bám dính vào gót chân bằng cảm giác nhớp nháp và mùi tanh rữa của máu cũ, rễ cây mục nát, x*c th*t vỡ vụn. Lam nằm gọn trong vòng tay anh, hơi thở yếu ớt như sắp tan biến trong màn sương đặc quánh. Đôi mắt xám tro đã mất hết ánh sáng cũ, chỉ còn trơ trọi một khoảng trống không tên, giống như chính linh hồn cô đã bị rút cạn. Duy cảm thấy mình cũng dần hóa rỗng, như thể mỗi giọt nước quanh đây đều gặm nhấm từng mảnh ký ức anh chưa kịp giữ.

Linh lặng lẽ bước bên cạnh, dáng người mỏng manh chao đảo trên nền đá trơn trượt. Máu rỉ từ khóe môi, vết sẹo cháy xém nơi cổ tay phải đỏ rực, như một con rắn lửa uốn éo dưới da. Trong tay cô, mảnh ngọc đen lạnh ngắt, bề mặt khắc chi chít những ký hiệu lạ lẫm. Cô không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng vào bóng tối phía trước, nơi ánh sáng xanh lục hắt ra từ khe đá, rọi loang lổ lên nước và bùn.

Một tiếng r*n r* rùng rợn vọng lên từ lòng suối, kéo dài như tiếng khóc bị bóp nghẹt. Nước dưới chân chuyển động, những bong bóng li ti nổi lên, vỡ ra mùi tanh hôi của xác chết ngâm lâu năm. Duy dừng lại, siết chặt Lam, cảm giác bất lực và sợ hãi dâng lên như sóng vỗ.

Linh dừng bước, giọng khản đặc: “Vực Ký Ức đã mở. Nếu không kết thúc tại đây, mọi thứ sẽ hóa tro bụi. Không còn linh tuyền, không còn làng, không còn em gái của anh đâu.”

Duy nhìn Linh, mắt tối sầm. “Cô định làm gì?” Giọng anh khô khốc, hơi thở lạnh buốt.

Linh không trả lời. Cô quỳ xuống mép nước, dùng máu vẽ lên đá những ký hiệu chồng chéo. Mỗi nét hiện lên là một ánh đỏ lấp lánh rồi lụi tắt. Cô ngẩng đầu, cười méo mó: “Tôi sẽ mở cổng. Dù phải chết.”

Duy lùi lại, ôm Lam sát vào lòng. “Cô điên rồi. Để Hắc Quỷ tràn lên, để tất cả thành thức ăn của nó à?”

Linh bật cười, tiếng cười nghèn nghẹt, đắng ngắt như máu. “Anh nghĩ còn lựa chọn nào khác? Vực đã rạn. Nếu không dụ nó vào trung tâm để kết thúc, chúng ta chỉ là thêm một lớp bùn cho nó nuốt.”

Lam khẽ cựa mình, đôi môi trắng bệch mấp máy: “Đừng… Linh… Đừng để nó ra ngoài…”

Nước bắt đầu dâng cao, những vệt đen lấm tấm dưới mặt nước bò lên bờ, hóa thành những hình thù méo mó – đầu người lẫn bàn tay cụt, mắt trắng dã, miệng há rộng không tiếng động. Chúng lặng lẽ trườn tới, vây lấy ba người.

Linh rút mảnh ngọc đen ra, siết chặt đến bật máu. Những ký hiệu trên ngọc rực sáng, ánh đỏ quái dị lan ra, phản chiếu lên mặt nước. “Vực này không chỉ nhốt quỷ. Nó nhốt cả tội lỗi, oán hận, tất cả những gì bị chôn vùi dưới đáy suối. Mở cổng, kéo Hắc Quỷ vào trung tâm, chỉ có thế mới dứt được vòng lặp.”

Duy lắc đầu, nỗi sợ dâng lên nghẹn cổ. “Nếu thất bại, chúng ta sẽ bị nuốt sạch. Cô muốn chết, cứ tự chết. Đừng kéo chúng tôi theo.”

Linh nhìn anh, đôi mắt đen sâu hút. “Chết còn hơn sống như một ký ức bị xé nát. Anh chọn đi, Khánh Duy.”

Bùn dưới chân Duy đặc quánh, những bàn tay lạnh ngắt quấn lấy mắt cá, kéo anh lún sâu hơn. Đọc tâm thuật bùng lên, những tiếng gào thét, hình ảnh máu me, tiếng dao chém vào xương, tiếng trẻ con khóc và tiếng mẹ gọi con hòa vào nhau, dội thẳng vào óc anh.

Duy ôm đầu, máu rỉ ra từ mũi, mắt đỏ ngầu. Lam vươn tay, nắm lấy cổ tay anh, thì thào: “Đừng nghe. Đó không phải anh.”

Anh nhìn vào mắt cô, trong đó phản chiếu một cái bóng méo mó, đen đặc, không hình thù rõ rệt. Duy rùng mình, siết chặt Lam, mắt nhắm nghiền.

Linh bắt đầu đọc chú, giọng trầm khàn dội vào lòng suối. Không khí đặc quánh, lạnh đến buốt xương. Mảnh ngọc đen sáng rực, tia sáng cắt xuyên màn tối, rọi xuống đáy vực. Những hình thù bùn đất tru lên, lao vào Linh, bám lấy da thịt, cào xé đến bật máu. Cô không tránh, để chúng quấn quanh cổ, quanh chân như những con rắn đói.

Duy định lao đến kéo Linh lại, nhưng nước dưới chân anh đông đặc, lạnh tê dại. Đọc tâm thuật bật mạnh, lần này không còn là tiếng người – mà là chính tiếng vọng trong anh, những mảnh ký ức bị phong ấn từ thuở nhỏ.

Anh thấy mình bên bờ suối, mẹ gọi tên trong vô vọng. Bóng tối kéo đến, Hắc Quỷ lướt qua, bàn tay lạnh ngắt bóp chặt cổ mẹ. Duy hét lên, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Anh bất lực nhìn mẹ chìm xuống làn nước đen, máu loang ra, tiếng gọi cuối cùng tan vào suối.

Một luồng khí lạnh quét qua. Anh choàng tỉnh, nước mắt trào ra không kìm được. Lam vẫn nắm chặt tay anh, ánh mắt xám tro nhìn xoáy vào sâu thẳm linh hồn anh.

“Anh phải sống,” cô thì thào. “Nếu không, tất cả sẽ vô nghĩa.”

Tiếng chú của Linh lên đến cao trào. Mảnh ngọc nổ tung, ánh sáng bắn thẳng xuống đáy vực. Mặt đất rung chuyển, nước dâng tới thắt lưng, bùn đất gào khóc, xé xác nhau thành từng mảnh.

Một khe nứt lớn xé toạc nền đá. Từ đó, một cánh cổng nhô lên – không phải cửa, mà là một bức màn đặc quánh tối tăm, như được dệt từ tóc người và máu khô. Những ký tự đỏ bò lổm ngổm trên bề mặt, tỏa ra mùi tanh tưởi của xác chết ngâm nước.

Linh đứng trước cổng, tóc xõa rối bời, máu chảy ròng ròng từ mắt, mũi, miệng. Cô giơ hai tay lên, hét lớn câu chú cuối cùng. Tiếng hét xé màn đêm, hòa vào tiếng nước sôi, thành khúc ca đau đớn và tuyệt vọng.

Cánh cổng rung lên, từ bóng tối, một con mắt đỏ rực mở ra. Hắc Quỷ lộ diện – lần này không còn lớp da người, mà là một khối thịt nhầy nhụa, thân thể bị nước ăn mòn, dây rễ và xương người chằng chịt. Mắt nó đỏ như than, miệng nứt toác lộ hàm răng lởm chởm. Nó cười, tiếng cười như dao cào vào xương.

“Các ngươi gọi ta, ta đã đến,” Hắc Quỷ rít lên. “Nợ máu, nợ ký ức, tất cả sẽ được thanh toán đêm nay.”

Duy cảm thấy cổ họng khô cháy, xung quanh chỉ còn bóng tối và nước ngập đến ngực. Những linh hồn bị nhấn chìm trong suối bắt đầu trồi lên – mặt méo mó, mắt trắng dã, miệng há rộng không tiếng động. Họ bò lên bờ, kéo lê x*c th*t rữa nát, tiến về phía Hắc Quỷ như đàn cừu tìm chủ.

Linh quỳ rạp xuống, mắt ngầu máu, nhìn Duy cười yếu ớt: “Ta là khóa, ngươi là chìa. Chỉ có ngươi mới kết thúc được nó.”

Duy lắc đầu, giọng nghẹn lại: “Không, tôi không muốn… Tôi không thể…”

Hắc Quỷ trườn tới, dây rễ quất văng xác linh hồn, miệng há rộng phun ra dòng nước đen tanh tưởi. Nó vươn tay về phía Duy, móng vuốt dài như lưỡi dao, gằn giọng:

“Đến đây, con của tội lỗi. Để ta xem ký ức của ngươi có vị gì…”

Duy run rẩy, nhưng Lam vẫn bấu chặt tay anh. Đôi mắt cô ánh lên tia sáng mong manh, như lửa leo lét giữa mưa bão.

“Đừng để nó chạm vào anh,” cô rít qua kẽ răng. “Nếu anh gục ngã, mọi thứ sẽ chấm dứt.”Linh lết tới, bàn tay đẫm máu đặt lên trán Duy. Cô thở gấp, từng chữ nặng như đá: “Dùng đọc tâm thuật đi. Đừng sợ những gì ngươi thấy. Đó là sự thật của ngươi, không phải của nó.”

Duy nhắm mắt, để dòng nước lạnh ngấm vào da thịt. Đọc tâm thuật bùng lên, mạnh chưa từng có. Anh nghe tiếng khóc, tiếng cười, van xin, chửi rủa – ký ức tội lỗi của bao thế hệ ùa vào, xé toạc đầu óc thành trăm mảnh.

Hắc Quỷ cười vang, thân thể vặn vẹo, mắt đỏ cháy lên từng đợt. Nó tiến lại gần, mùi tanh của bùn máu xộc vào mũi Duy. Anh mở mắt, đối diện mắt đỏ rực của nó.

Trong khoảnh khắc, mọi ký ức – cái chết của mẹ, những năm tháng lưu đày, bất lực trước bệnh của em gái, khao khát trả thù – hiện lên rõ rệt, như cuộn phim tua ngược. Phía sau Hắc Quỷ, vô vàn khuôn mặt hiện ra – những người từng bị hiến tế, từng dâng ký ức cho linh tuyền. Họ gào khóc, van xin, tất cả đều bị cuốn vào hố đen của Vực Ký Ức.

Hắc Quỷ áp sát, hơi thở lạnh buốt phả vào mặt Duy, giọng nó vang trong đầu anh, trầm đục như nước chảy trong hang tối:

“Ngươi cũng như ta. Sản phẩm của tội lỗi. Đều khao khát được giải thoát. Đưa ta ký ức của ngươi, ta sẽ cho ngươi kết thúc nhẹ nhàng…”

Duy bật cười, tiếng cười khô khốc, mắt không còn sợ hãi.

“Ngươi nhầm rồi. Ta không cần giải thoát. Ta chỉ cần kết thúc vòng lặp này.”

Anh siết chặt Lam, thì thầm: “Cô hãy nhớ tôi. Dù chỉ một chút.”

Lam gật đầu, nước mắt lăn dài, môi mím chặt, máu ứa ra nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Linh nắm lấy cổ tay Duy, truyền vào anh dòng ma lực lạnh buốt: “Đưa ký ức của ngươi vào cổng. Đừng để nó cắn xé thêm ai nữa.”

Duy hít sâu, nhắm mắt, tập trung vào dòng nước quanh mình. Từng mảnh ký ức vụn vỡ, từng vết thương cũ, từng lời nguyền rủa, nỗi đau không tên – tất cả quy tụ thành một dòng chảy, cuốn lấy linh hồn anh, đẩy về phía cánh cổng.

Hắc Quỷ gào lên, lao tới, dây rễ quật mạnh, cào nát da thịt Duy. Anh không buông Lam, không lùi bước. Máu từ lưng và vai trào ra, hòa vào nước, loang thành vệt đỏ sẫm.

Cánh cổng Vực Ký Ức mở rộng. Dòng ký ức của Duy cuốn vào đó như thác lũ. Mỗi ký ức bị nuốt chửng, một phần thân thể Hắc Quỷ vỡ nát, bốc khói đen. Nó tru tréo, vùng vẫy, nhưng không thoát khỏi dòng chảy.

Linh hét lớn, dùng máu vẽ lên cổng những ký hiệu cuối cùng: “Nhanh lên! Nếu không, tất cả sẽ bị cuốn vào!”

Duy cảm nhận từng mảnh linh hồn bị xé rách, từng ký ức hạnh phúc – giọng cười của mẹ, bàn tay em gái, nụ cười đầu tiên của Lam – đều bị hút vào bóng tối. Anh gào lên, máu trào từ miệng, mắt tối sầm.

Hắc Quỷ vươn tay chộp lấy đầu Duy, móng vuốt đâm sâu vào thái dương. Hai ý chí giao tranh – bóng tối của quỷ và ánh sáng mong manh của con người. Duy hét lên, toàn thân run bần bật, vẫn không buông Lam.

Lam đặt tay lên ngực anh, truyền hơi ấm cuối cùng: “Đừng quên tôi… dù chỉ một khoảnh khắc…”

Duy bật khóc, nước mắt hòa máu chảy xuống mặt Lam. Anh dồn hết sức lực, đẩy toàn bộ ký ức vào cổng. Cánh cổng rực sáng, tiếng gào của Hắc Quỷ vang lên dữ dội, từng mảnh thân thể nó bị xé nát, tan vào hố đen.

Linh gục xuống, máu chảy ướt ngực, mắt nhắm nghiền: “Đủ rồi… Đủ rồi…”

Nước rút xuống, bùn đất lặng dần. Cánh cổng khép lại, ký tự đỏ tắt lịm, chỉ còn vệt máu loang lổ trên đá. Hắc Quỷ biến mất, chỉ còn tiếng vọng đau đớn vang lên từ đáy vực.

Duy quỵ xuống, Lam nằm trong tay anh, hơi thở mong manh. Đôi mắt cô mờ dần, ánh nhìn vẫn dõi theo anh, như cố ghi nhớ từng nét mặt.

Linh bò tới bên cánh cổng, bàn tay run rẩy vẽ lên mặt đá những ký hiệu cuối cùng. Cô nhìn Duy, nở nụ cười mệt mỏi: “Ngươi đã làm được. Nhưng cái giá…”

Duy không nghe thấy nữa. Mọi âm thanh tan biến, chỉ còn nhịp tim đập chậm dần, từng ký ức trôi qua như nước cạn.

Bên ngoài cổng, những bóng ma ký ức lặng lẽ tan vào nước, khuôn mặt không còn đau đớn, chỉ còn sự yên tĩnh lạnh lùng. Bóng tối bủa vây, không còn tiếng gào, không còn mùi máu tanh.

Một tiếng động nhẹ vang lên phía sau. Lam khẽ động đậy, đôi mắt mở ra, mờ đục như phủ sương. Cô nhìn Duy, môi mấp máy: “Anh… là ai?”

Duy siết chặt tay cô, nước mắt lăn dài. Anh không còn ký ức, không còn tên, chỉ còn cảm giác trống rỗng và nỗi đau không gọi thành lời.

Linh ngồi bệt xuống, tựa lưng vào đá, máu vẫn chảy không ngừng. Cô nhìn lên trần hang, đôi mắt đục ngầu, miệng thì thầm: “Vực đã đóng. Nhưng tội lỗi… vẫn chưa ngủ yên.”

Một tiếng rạn vỡ khe khẽ vọng lên từ đáy nước. Dưới lớp bùn, một vệt sáng đỏ rực lặng lẽ bò lên mặt đá, chờ đợi thời khắc thích hợp để trỗi dậy.

Bóng tối rút xuống, để lại ba thân người lặng im bên cánh cổng. Ngoài kia, linh tuyền vẫn rì rầm, nước chảy không dứt, như tiếng thở dài của những linh hồn chưa siêu thoát.

Trong đầu Duy, chỉ còn tiếng vọng xa xăm, lạnh lẽo: “Ngươi đã mất tất cả… nhưng cái giá ấy, liệu đã đủ chưa?”

Tiếng nước lại rì rào. Bóng tối chưa bao giờ rời khỏi suối quỷ. Và ở đâu đó, dưới đáy sâu, một con mắt đỏ vẫn mở, chờ đợi…