Dưới Bóng Tối Thành Phố

Chương 4: Bí ẩn cái chết của mẹ Tuấn

Tuấn đứng giữa những bức tranh đầy màu sắc, nhưng tâm trí anh không còn chú ý đến nghệ thuật. Cảm giác đau đớn và bất an về cái chết của mẹ vẫn ám ảnh anh. Những câu hỏi không lời đáp cứ quẩn quanh trong đầu: Tại sao bà lại phải ra đi? Ai đã gây ra điều này? Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

“Bức tranh đó… có vẻ như đang nói với chúng ta,” Hương chợt lên tiếng, ánh mắt cô dán chặt vào bức tranh lớn phía sau Nguyễn Huy Hoàng. Trong bức tranh, những hình ảnh trừu tượng hiện lên như một cơn lốc, xen kẽ giữa ánh sáng và bóng tối.

“Cậu có thấy không? Những màu sắc ấy như đang giao tranh, như một cuộc chiến không bao giờ ngừng nghỉ,” Hương tiếp tục, giọng cô trầm xuống. “Có thể nó liên quan đến Hắc Minh.”

“Có thể,” Tuấn gật đầu, cảm nhận một làn sóng mạnh mẽ từ bức tranh. Anh bước đến gần hơn, cố gắng đọc những thông điệp tiềm ẩn. “Mẹ đã từng nói về sức mạnh của nghệ thuật, rằng nó có thể truyền tải những điều mà lời nói không thể.”

“Mẹ cậu có lẽ đã để lại điều gì đó cho chúng ta,” Hoàng chen vào, ánh mắt ông trở nên sâu thẳm. “Nếu các bạn muốn tìm hiểu, hãy nhìn kỹ hơn. Đôi khi, sự thật nằm ở những chi tiết nhỏ bé.”

Tuấn chăm chú nhìn vào từng nét vẽ, trong khi Hương lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong không gian. Đột nhiên, ngoài cửa sổ, một ánh sáng chói lòa vụt qua, khiến cả ba người giật mình.

“Có gì đó không ổn,” Tuấn nói, giọng anh tràn đầy lo lắng. “Hương, cậu có cảm nhận được không?”

“Có,” Hương gật đầu, lòng cô thắt lại. “Hãy cẩn thận.”

Chưa kịp phản ứng, cánh cửa phòng tranh bị đẩy mạnh. Một bóng người xuất hiện, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt như lửa. Đó là một thành viên của Hắc Minh. Tuấn không cần nhìn rõ, anh đã cảm nhận được hơi thở của sự chết chóc trong không khí.

“Chạy!” Tuấn kêu lên, không cần phải suy nghĩ thêm. Họ lao ra khỏi phòng tranh, hướng về lối thoát gần nhất.

Chạy qua những con phố vắng tanh, tiếng bước chân đuổi theo vang vọng như tiếng trống trận. Tuấn cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh, từng giây từng phút như kéo dài vô tận. Hương chạy sát bên anh, đôi mắt cô đầy quyết tâm, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng.

“Chúng ta phải tìm hiểu về cái chết của mẹ cậu,” Hương thở hổn hển. “Có thể Hắc Minh biết điều gì đó.”

“Đúng vậy,” Tuấn đáp, sự quyết tâm trong anh lại trỗi dậy. “Mẹ không thể ra đi mà không để lại manh mối. Chúng ta phải tìm thấy nó.”

Họ dừng lại ở một ngã ba, những bóng đèn lờ mờ chiếu sáng, tạo ra những bóng đổ kỳ quái. “Chúng ta không thể ở đây lâu,” Tuấn nói, “Hắc Minh sẽ không bỏ qua cho chúng ta.”

“Chúng ta nên tìm một nơi an toàn,” Hương đề xuất, ánh mắt cô quét tìm xung quanh. “Có thể đến nhà ông Hoàng.”“Đúng, nhưng phải nhanh chóng. Hãy cẩn thận với mọi thứ xung quanh,” Tuấn khẳng định.

Khi họ tiếp tục di chuyển, Tuấn cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Bầu trời tối đen như mực, những tiếng thì thầm xung quanh khiến anh cảm thấy như có hàng triệu đôi mắt đang theo dõi. Anh tự hỏi, liệu có ai đó đang chờ đợi họ ở phía trước? Hắc Minh không chỉ đơn thuần là một tổ chức; họ là một cơn ác mộng đang lởn vởn trong tâm trí anh.

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Họ quay lại, thấy một bóng người đang lao tới. Tuấn nhíu mày, cảm giác quen thuộc dâng lên. “Khôi!” anh thốt lên.

Lê Minh Khôi, người đứng đầu Hắc Minh, với ánh mắt đầy mưu mô, đang xuất hiện trước mặt họ. “Thật sự thú vị khi thấy các ngươi lại dám đối đầu,” Khôi nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng mang theo sự kiêu ngạo. “Nhưng các ngươi không thể trốn thoát mãi đâu.”

“Chúng tôi sẽ không để cho Hắc Minh lấn át,” Tuấn đáp, lòng anh dâng trào quyết tâm. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”

“Đừng ngốc nghếch,” Khôi cười nhạt, giọng điệu đầy thách thức. “Sự thật chỉ mang lại đau khổ. Các ngươi nên biết rằng, có những điều tốt hơn là không nên biết.”

“Đó là điều mà tôi không thể chấp nhận,” Tuấn nói, ánh mắt anh sắc bén như dao. “Mẹ tôi đã chết, và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra nguyên nhân.”

Khôi khẽ nhếch mép, ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn nhẫn. “Thật ngây thơ. Nhưng nếu đó là điều các ngươi mong muốn, tôi rất vui lòng giúp đỡ.”

“Giúp đỡ?” Hương hỏi, giọng cô đầy nghi ngờ. “Ngươi đang tính toán điều gì?”

Khôi chỉ cười, không đáp. Hắn quay người, bước đi chậm rãi, để lại một cảm giác lạnh lẽo trong không khí. “Hãy đến với tôi khi các ngươi đã sẵn sàng. Sự thật sẽ luôn có cái giá của nó.”

Khi Khôi khuất bóng, Tuấn và Hương đứng đó, không biết nên cảm thấy sợ hãi hay hồi hộp. “Chúng ta không thể tin hắn,” Hương nói, vẻ mặt cô nghiêm túc.

“Đúng,” Tuấn gật đầu. “Nhưng những gì hắn nói có thể không phải là không có lý. Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Hắc Minh, về cái chết của mẹ.”

“Có thể ông Hoàng biết thêm thông tin,” Hương đề xuất. “Chúng ta cần phải đi ngay.”

“Đúng vậy,” Tuấn đáp, và họ lại tiếp tục bước đi, không ngừng suy nghĩ về những điều sắp diễn ra. Cảm giác hồi hộp trong lòng Tuấn càng ngày càng dâng cao. Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến với Hắc Minh, mà còn là cuộc chiến với chính mình, với những bí ẩn chưa được giải đáp về mẹ.

Hành trình của họ còn dài, và những thử thách đang chờ đón phía trước. Nhưng với quyết tâm và sức mạnh từ tình bạn, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn