Dưới Bóng Tối Thành Phố

Chương 17: Đối đầu với Lê Minh Khôi

Minh Tuấn cảm nhận từng nhịp tim của mình như một hồi trống, đập nhanh hơn khi bóng dáng Lê Minh Khôi tiến lại gần. Ánh sáng nhấp nháy từ những bóng đèn trên trần nhà càng làm nổi bật hình ảnh của kẻ thù, ánh mắt hắn lạnh lùng và thách thức. "Chắc các bạn không nghĩ rằng tôi lại để các bạn dễ dàng thoát khỏi đây như vậy?" Khôi nói, giọng điệu đầy chế giễu.

“Đừng có kiêu ngạo, Khôi!” Tuấn gầm lên, nỗi căm phẫn dâng trào. “Tại sao anh lại làm điều này? Tại sao phải gây tổn thương cho những người vô tội?”

“Vô tội?” Khôi cười khẩy, “Thế giới này không tồn tại khái niệm đó. Mọi người đều có lựa chọn, và họ đã chọn sai.”

Hương đứng bên cạnh Tuấn, đôi tay cô run rẩy khi cảm nhận được bóng tối bao trùm. “Chúng ta phải làm gì đó,” cô thì thầm. “Nếu không, những người bị giam giữ sẽ không có cơ hội nào.”

“Đúng vậy,” Tuấn đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Khôi. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục.”

Khôi chớp mắt, và ngay lập tức, bóng tối xung quanh như sống dậy, tạo ra những hình thù kỳ quái. Những ảo ảnh lướt qua, những gương mặt khốn khổ xuất hiện, khiến lòng họ chao đảo. “Đó là nỗi sợ hãi của các bạn,” hắn thì thầm, “một phần của chính các bạn.”

“Không!” Nga hét lên, đưa tay ra như để đẩy lùi những ảo ảnh. “Chúng ta không sợ hãi!”

Hương hít sâu, tập trung sức mạnh của mình. Nước từ những giọt sương mù quanh cô bắt đầu cuộn lại, tạo thành những hình dạng sắc nét. “Chúng ta phải hợp sức lại,” cô nói, “không để hắn chia rẽ.”

“Để tôi giúp!” Tùng, với khả năng điều khiển tâm trí, nhanh chóng tạo ra một lớp chắn bảo vệ cho nhóm. Ánh mắt hắn lấp lánh quyết tâm, dù trong lòng vẫn lo lắng. “Chúng ta cần phải phối hợp.”

“Đúng,” Tuấn khẳng định, “Hương, tạo ra một cơn sóng để đẩy lùi bóng tối. Nga, bảo vệ những người bên trong. Tùng, giữ cho lính gác bên ngoài không phát hiện. Tôi sẽ đối đầu với Khôi.”

Hương gật đầu, đôi tay cô nâng lên. Những làn sóng nước bắt đầu hình thành, ánh sáng phản chiếu từ những giọt nước lấp lánh trong không khí. “Bắt đầu nào!” cô nói, và cơn sóng lao về phía những ảo ảnh.

Khôi không nao núng. Hắn chỉ cần một cái vung tay, bóng tối lan tỏa, tạo thành những hình thù đáng sợ, ngăn chặn cơn sóng lại. “Các bạn thật sự nghĩ rằng có thể thắng tôi?” Hắn cười, nhưng ánh mắt đã bắt đầu có phần chao đảo.

“Mỗi người đều có sức mạnh của riêng mình,” Tuấn nói, lòng tự tin dâng trào. “Và chúng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ.”

Cuộc chiến nổ ra trong không gian nhỏ bé này. Tiếng nước vỗ vào bóng tối, tiếng thét của những ảo ảnh, và âm thanh của những cú đấm, những cú đẩy mạnh. Tuấn cảm thấy sức mạnh của mình trỗi dậy, khả năng đọc tâm trí giúp anh nắm bắt từng suy nghĩ, từng động thái của Khôi. Hắn đang tìm kiếm điểm yếu, nhưng Tuấn đã chuẩn bị sẵn sàng.

“Chúng ta không chỉ chiến đấu với hắn,” Nga nhắc nhở, “mà còn với nỗi sợ hãi trong lòng mình.”

“Đúng vậy,” Hương thêm vào, “hãy nhớ lý do chúng ta ở đây.”

Sức mạnh từ lòng quyết tâm của họ như một ngọn lửa bùng lên, ánh sáng từ nước của Hương xua tan bóng tối. Những ảo ảnh bắt đầu tan biến, và Khôi dường như không còn kiểm soát được tình hình.

“Không!” Hắn quát lên, ánh mắt đầy tức giận. “Tôi sẽ không để các người phá hỏng kế hoạch của tôi!”

Khôi dồn sức, bóng tối lại bùng lên dữ dội. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc hắn đã lộ ra điểm yếu. Minh Tuấn nhận thấy, nếu hắn quá tập trung vào việc điều khiển bóng tối, hắn sẽ không thể phòng thủ.“Đây là cơ hội!” Tuấn kêu lên. “Tùng, giữ chặt hắn!”

Tùng gật đầu, tập trung sức mạnh của mình vào Khôi. Ánh mắt hắn trở nên mơ màng, và hắn bắt đầu lảo đảo. “Đừng để hắn thoát!” Tuấn hô lớn.

Hương nhanh chóng tạo ra một cơn sóng mạnh mẽ hơn, kết hợp với sức mạnh của Tùng, đẩy lùi Khôi ra xa. Minh Tuấn không chần chừ, lao vào cuộc chiến, quyết tâm chấm dứt tất cả.

“Đến đây nào, Khôi!” Tuấn thách thức, “Hãy cho tôi thấy sức mạnh thật sự của anh!”

Khôi, với sự tức giận tràn đầy, lao tới. Hắn tạo ra một cơn bão bóng tối, nhưng Tuấn đã sẵn sàng. Anh đọc được ý định của Khôi, né tránh cú tấn công, và đáp trả lại bằng một cú đấm mạnh mẽ vào ngực hắn.

“Không!” Khôi kêu lên, ánh mắt hắn chao đảo. “Tôi không thể thua!”

Nhưng giờ đây, không còn chỗ cho sự kiêu ngạo. Minh Tuấn, với sức mạnh từ những người bạn bên cạnh, đã dồn Khôi vào thế bí. Hắn không còn là kẻ thống trị bóng tối, mà chỉ là một kẻ bị đẩy lùi.

“Chúng ta phải kết thúc điều này!” Tuấn hét lên. “Hương, tạo ra một vòng tròn nước!”

Hương nhanh chóng làm theo, hình thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh Khôi. “Giữ chặt hắn lại!” Cô dồn sức mạnh vào vòng tròn, nước bắt đầu cuộn lên.

Khôi, trong cơn tức giận, cố gắng thoát khỏi vòng tròn, nhưng bóng tối của hắn bắt đầu tan biến. “Tôi không thể…” Hắn lắp bắp, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Đúng vậy, Khôi,” Tuấn nói, “đến lúc anh phải đối mặt với sự thật. Anh không thể kiểm soát mọi thứ.”

Một tiếng nổ vang lên khi vòng tròn nước thu hẹp lại, và cuối cùng, bóng tối của Khôi bị tiêu diệt. Hắn ngã xuống, mặt đất rung chuyển, và mọi thứ xung quanh trở về yên tĩnh.

“Chúng ta đã thắng!” Nga thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng.

“Chưa đâu,” Tuấn nói, “chúng ta cần phải giải cứu những người bị giam giữ trước đã.”

Họ nhanh chóng hướng về phía phòng giam, nhưng bầu không khí vẫn dày đặc căng thẳng. Những tiếng kêu thét và tiếng động lạ vẫn vang lên. “Chúng ta phải nhanh chóng,” Hương nói, “không thể để Khôi hồi phục.”

Nhưng khi họ tiến về phía phòng giam, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua. Một bóng người khác xuất hiện, và Tuấn nhận ra đó là Ngô Thị Yến, kẻ đã âm thầm theo dõi từ xa. “Các bạn nghĩ rằng đã kết thúc sao?” Cô ta cười, ánh mắt đầy thách thức.

“Cô ta không đơn giản như vậy,” Tùng nói, “chúng ta phải cẩn thận.”

“Đúng vậy,” Tuấn nói, lòng cảm thấy lo lắng. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”

Mọi thứ chưa kết thúc, và cuộc chiến vẫn đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn