Dưới Bóng Tối Thành Phố

Chương 1: Vô Minh

Sau

Nguyễn Minh Tuấn đứng bên bờ tường rào cũ kỹ của khu chung cư, ánh mắt anh dõi theo những dòng người hối hả phía dưới. Thành phố Vô Minh, nơi mà ánh sáng và bóng tối luôn đan xen, như một bức tranh phức tạp mà không ai có thể hiểu hết. Những tòa nhà chọc trời với ánh đèn neon sáng rực, nhưng bên dưới là những con hẻm tối tăm, nơi mà những bí mật và sự sợ hãi ẩn nấp. Đó là nơi mà những người sở hữu dị năng như anh thường phải lẩn trốn.

Minh Tuấn có khả năng đặc biệt: đọc tâm trí người khác trong vòng năm giây. Khả năng này mang lại cho anh sức mạnh, nhưng cũng là một gánh nặng. Anh có thể biết được điều người khác suy nghĩ, nhưng không thể kết nối với họ theo cách bình thường. Đôi khi, chính sự thấu hiểu đó lại khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

“Mày có thấy mẹ mày hôm qua không?” Giọng nói của một gã thanh niên từ bên dưới cắt ngang dòng suy nghĩ của Tuấn. Cái tên “mẹ” như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim anh. Mẹ anh đã ra đi cách đây ba năm, một cái chết bí ẩn mà cho đến nay, anh vẫn chưa thể lý giải. Anh nắm chặt tay, cảm giác tức giận và nỗi đau chợt trào dâng.

“Chỉ là một câu nói đùa thôi,” gã thanh niên tiếp tục, cười khẩy. “Nhưng có lẽ mày không thấy buồn đâu, vì mày có thể đọc được tâm trí của người khác. Mày luôn biết trước họ nghĩ gì mà.”

Tuấn không muốn nghe thêm. Anh quay lưng lại, bước vào một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Đây là nơi mà anh thường đến, nơi mà những người như anh có thể lẩn trốn trong chốc lát. Anh gọi một ly cà phê đen đặc, hít một hơi thật sâu để xua tan cảm giác nặng nề.

“Chào Tuấn.” Giọng nói dịu dàng của Trần Thị Hương vang lên. Cô bước vào quán, mái tóc ngắn bay nhẹ theo gió. Ánh mắt cô trầm tư nhưng nụ cười vẫn tươi tắn, như một ánh sáng trong bóng tối. Hương là bạn thanh mai trúc mã của Tuấn, cũng là người duy nhất mà anh có thể tin tưởng.

“Cậu vẫn chưa tìm ra điều gì về mẹ mình sao?” Hương ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.

Tuấn lắc đầu. “Không. Mọi thứ vẫn như trước. Họ đã giấu kín mọi thứ.”

“Có thể cậu nên hỏi thêm người khác,” Hương đề xuất, giọng cô đầy lo lắng. “Tôi nghe nói có những người biết điều gì đã xảy ra.”

“Những người đó không phải là bạn của tôi,” Tuấn cộc lốc đáp, cảm giác tức giận lại dâng lên. Anh không muốn liên quan đến những kẻ mà tổ chức Hắc Minh đã từng săn lùng. “Họ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.”“Cậu không thể cứ sống trong nỗi đau này mãi được. Phải có cách chứ.” Hương kiên quyết, nhưng trong ánh mắt cô có sự đồng cảm sâu sắc.

“Cậu có biết không, mẹ tôi cũng từng có sức mạnh giống như tôi. Có thể bà đã bị Hắc Minh bắt cóc vì điều đó.” Tuấn thở dài, lòng trĩu nặng. “Tôi chỉ muốn biết sự thật.”

Hương im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm. Cô hiểu nỗi đau của Tuấn, nhưng cũng cảm nhận được sự quyết tâm trong anh. “Chúng ta có thể tìm hiểu cùng nhau. Tôi có thể giúp cậu.”

“Cậu có chắc không? Cậu biết rằng nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.” Tuấn lo lắng, nhưng trong sâu thẳm, anh cũng muốn có một người đồng hành.

“Nguy hiểm không thể ngăn cản tôi. Tôi muốn hiểu sức mạnh của mình và bảo vệ quê hương.” Hương nói, ánh mắt cô sáng lên như ánh nắng sau cơn mưa. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật.”

Minh Tuấn gật đầu, sự quyết tâm trong lòng anh cũng đang dần lớn lên. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những bí mật và nguy hiểm đang chờ đợi phía trước. Thành phố Vô Minh này không chỉ là nơi anh tìm kiếm sự thật về mẹ mình, mà còn là nơi mà cả hai sẽ khám phá sức mạnh của bản thân và tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn.

Trong lúc họ đang nói chuyện, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua quán cà phê. Tuấn cảm thấy một cảm giác rờn rợn, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Anh quay lại nhìn ra cửa sổ, nhưng chỉ thấy những bóng người đi lại vội vã. Có lẽ chỉ là cảm giác của anh.

Hương nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt của Tuấn. “Cậu ổn chứ?”

“Chỉ là một chút thôi.” Tuấn cười gượng, nhưng trong lòng anh biết rằng những nguy hiểm đang rình rập không chỉ ở ngoài kia mà còn trong chính những mối quan hệ phức tạp giữa họ và tổ chức Hắc Minh.

Khi họ rời quán cà phê, ánh đèn của thành phố Vô Minh vẫn sáng rực, nhưng bóng tối đã bắt đầu bao trùm. Họ bước ra ngoài, không chỉ để tìm kiếm sự thật mà còn để đối mặt với những kẻ thù có thể đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để tấn công. Nỗi sợ hãi và sự kiên định đan xen trong tâm trí họ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau