Đám đông xung quanh cây cổ thụ nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Những người mặc áo đen, biểu tượng của tổ chức Hắc Mộc, xuất hiện từ mọi hướng, ánh mắt họ chứa đầy thù hận. Linh Đan cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức tối đa.
Quốc Huy đứng cạnh cô, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao. “Chúng ta không thể để họ tiếp cận cây!” Giọng anh trầm và đầy quyết đoán. Mỗi chữ như một lời thề bảo vệ, không cho bất kỳ ai làm tổn thương những gì họ đang gìn giữ.
“Đúng vậy, đó là nơi sức mạnh của chúng ta bắt nguồn,” Linh Đan nói, giọng cô kiên định nhưng bên trong lại dâng trào nỗi sợ hãi. Cô đã thấy nhiều nỗi đau, nhưng chưa bao giờ phải đối mặt với kẻ thù như thế này.
Thảo Nguyên, đứng bên cạnh, nhanh chóng nắm chặt tay Linh Đan. “Chúng ta sẽ đứng cùng nhau. Hãy nhớ rằng sức mạnh của tình bạn có thể vượt qua mọi thứ.” Cô cảm nhận được sự ấm áp từ hai người bạn, một nguồn động lực mạnh mẽ trong tình huống nguy hiểm này.
“Để tôi tạo một lớp chắn,” Quốc Huy nói, bóng tối từ cơ thể anh bắt đầu cuộn trào, tạo thành một bức tường dày đặc. Anh có thể cảm nhận được sức mạnh của Linh Đan và Thảo Nguyên, và trong khoảnh khắc đó, anh quyết định sẽ không để họ phải chịu đựng nỗi đau thêm một lần nào nữa.
“Khi tôi nói, chúng ta sẽ tấn công,” Quốc Huy ra lệnh. “Thảo Nguyên, hãy chuẩn bị sức mạnh của cậu để bảo vệ mọi người.”
“Đừng lo, mình sẽ giúp mọi người cảm thấy bình yên,” Thảo Nguyên tự tin trả lời. Cô nhắm mắt lại, đưa tay lên, tập trung vào cảm xúc xung quanh. Những nỗi lo lắng, hoảng sợ của đám đông bắt đầu tan biến dưới sức mạnh của cô.
Khi những thành viên của Hắc Mộc tiến lại gần, Quốc Huy cảm thấy hơi thở của sự nguy hiểm. “Bây giờ!” anh gầm lên, bóng tối từ anh như một làn sóng, cuốn đi những kẻ thù đang lao tới.
Linh Đan không ngần ngại, cô mở lòng mình ra với khả năng chữa lành. Cô cảm nhận được nỗi đau của những người xung quanh, và ngay cả những kẻ đang tấn công. Cô chạm vào linh hồn họ, tìm kiếm những mảnh ghép của con người bên trong những bộ mặt lạnh lùng ấy. “Hãy dừng lại!” cô kêu lên, giọng nói như một làn gió nhẹ, nhưng lại mang sức mạnh không thể cưỡng lại.
“Ngươi không có quyền!” Thiên Ân, kẻ đứng đầu Hắc Mộc, tiến về phía họ. Ánh mắt hắn lạnh lùng như băng, và những lời nói của hắn như những mũi dao. “Ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở kế hoạch của ta.”
Quốc Huy cảm nhận được sức mạnh từ Thiên Ân. “Cậu không thể làm tổn thương cô ấy!” Anh lao về phía trước, bóng tối từ cơ thể anh bùng nổ, tạo ra một làn sóng bảo vệ. Những cú đánh từ bóng tối như những cú đấm mạnh mẽ, buộc nhóm Hắc Mộc phải lùi lại.
“Giết chúng!” Thiên Ân ra lệnh, giọng nói của hắn như một âm thanh chói tai trong không gian. Những thành viên Hắc Mộc lao về phía họ, ánh mắt đầy thù hận.Thảo Nguyên cảm nhận được sự hoảng loạn trong lòng mọi người. “Tập trung vào cảm xúc tích cực!” Cô hô lớn, tay cô tiếp tục mở rộng bức tường cảm xúc, tạo ra một vùng an toàn. Cô muốn mọi người cảm thấy bình yên, nhưng điều đó càng lúc càng khó khăn khi những cú va chạm bắt đầu vang lên.
Linh Đan thấy rõ nỗi sợ hãi trong ánh mắt của những người xung quanh. Cô không thể để họ bị tổn thương. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” cô hét lên, cảm nhận được sức mạnh từ tình bạn và lòng kiên định của mình.
Nhóm Hắc Mộc tiến gần hơn, nhưng Quốc Huy đã tạo ra một bức tường bóng tối dày đặc. “Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ các cậu!” Anh khẳng định, và một làn sóng bóng tối như một chiếc khiên bao quanh họ.
Những cú đánh bắt đầu nổ ra, tiếng kim loại va chạm tạo ra những âm thanh vang dội. Linh Đan nhắm mắt lại, cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, từng cơn đau của những người xung quanh. “Hãy để tôi chữa lành cho các bạn,” cô thì thầm, sức mạnh của cô bùng lên, lan tỏa như ánh sáng.
Cả ba người, Linh Đan, Quốc Huy và Thảo Nguyên, như những ngọn đuốc sáng giữa bão tố. Họ đứng vững, không chỉ vì sức mạnh của riêng mình mà còn vì sự kết nối giữa họ. Khi những kẻ thù tấn công, họ cùng nhau tạo thành một bức tường vững chắc.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một cơn gió lạnh lẽo ập đến, và Linh Đan cảm nhận được một luồng năng lượng mờ ám. “Cẩn thận!” cô hét lên, nhưng đã quá muộn. Một bóng đen lao đến, và Quốc Huy lập tức phản ứng.
“Tránh ra!” anh quát, bóng tối từ cơ thể anh như một thanh kiếm sắc bén, chém vào không khí. Nhưng bóng đen đã biến mất, để lại một cảm giác nặng nề trong không khí.
“Chúng ta cần phải tìm cách đánh bại họ,” Quốc Huy nói, giọng anh trầm xuống. “Họ không chỉ đến để tấn công mà còn có một kế hoạch lớn hơn.”
“Chúng ta không thể để họ thành công,” Linh Đan quyết tâm. “Cùng nhau, chúng ta có thể vượt qua.”
Thảo Nguyên cảm thấy một nguồn năng lượng mới trong lòng. “Hãy để mình giúp các bạn!” Cô mở rộng bức tường cảm xúc của mình, và những ánh sáng ấm áp bắt đầu lan tỏa.
Nhưng sự đe dọa vẫn đang rình rập. Những kẻ tấn công không ngừng kéo đến, và sự hỗn loạn đang lên đến đỉnh điểm. Liệu họ có thể vượt qua thử thách này? Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và những bí mật còn ẩn giấu trong bóng tối đang chờ đợi để được khám phá.